NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Đợi Giang Diệc Hàm trở lại, Kỉ Nhạc Huyên đã ngồi thẳng người lên, Giang Diệc Hàm bưng một đĩa mỹ vị đi ra, hơn nữa trên chiếc đĩa có hoa văn cổ điển kia còn có một đôi đũa.
Lúc mỹ vị đặt tới trước mặt Kỉ Nhạc Huyên, Kỉ Nhạc Huyên theo thói quen tính vươn tay phải nắm lấy đũa, nhưng lúc này vết thương từ tay lại truyền đến cảm giác đau đến cắn răng, bởi vậy nàng liền chuyển qua dùng tay trái. Nhưng lần đầu ăn bằng tay trái, thật sự là không có lực, nàng liên tiếp gắp vài cái cũng chưa đem đồ ăn gắp tới miệng được.
Đang muốn tức giận quăng chiếc đũa đi, đã thấy Giang Diệc Hàm ở bên cạnh trước một bước đem chiếc đũa đoạt lại, sau đó lại gắp một miếng đồ ăn, đưa tới bên miệng của Kỉ cục cưng
"Há miệng."
Kỉ Nhạc Huyên mím môi, không tình nguyện mở miệng
"A."
Giang Diệc Hàm đem đồ ăn đút vào, thấy Kỉ Nhạc Huyên đã ăn xong, liền thản nhiên hỏi
"Thế nào? Hợp khẩu vị của em sao?"
"Bình thường thôi."
Kỉ Nhạc Huyên mím môi, nhưng trong lòng lại nở hoa, kỳ thật hương vị cũng không tệ lắm, cùng thức ăn ngày hôm qua có chút kém hơn, nhưng rất khó để Giang nữ vương tự mình đút thức ăn cho mình, Kỉ Nhạc Huyên ăn thực vừa lòng.
Đang muốn mở miệng ăn miếng thứ hai, đã thấy Giang Diệc Hàm đem chiếc đũa đang có đồ ăn để vào trong miệng của bản thân nàng, Kỉ Nhạc Huyên nổi giận đùng đùng.
"Này, không phải cho tôi sao?"
"Tôi có nói qua đây là đút cho em sao?"
Giang Diệc Hàm cũng không cho là đúng. Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy, chỉ biết bĩu môi
"Không có."
Giang Diệc Hàm không lên tiếng, lại gắp một đũa đồ ăn đưa tới miệng Kỉ Nhạc Huyên, lần này Kỉ Nhạc Huyên sợ lại bị trêu đùa, liền không dám mở miệng .
Nào biết, Giang Diệc Hàm lại nói
"Không cần thì tôi tự ăn."
"Nha, đợi đã."
Nói xong, Kỉ Nhạc Huyên liền há miệng "A" một tiếng, Giang Diệc Hàm thấy vậy, lại đem chiếc đũa phóng tới bên miệng Kỉ Nhạc Huyên, còn không đợi nàng đưa vào, Kỉ Nhạc Huyên liền một ngụm đem thịt gà trên đũa cắn xuống. Nàng một bên nhai nuốt, còn không quên một bên nhìn khiêu khích Giang Diệc Hàm.
Giang Diệc Hàm thấy nàng như vậy, trong lòng thầm than thật đúng là tiểu quỷ, chỉ thích ăn thịt. Bữa cơm này, Kỉ Nhạc Huyên ăn đến mức thập phần sung sướng, dường như là từ khi sinh ra tới nay, ăn ngon như vậy.
Sau đó vài ngày, Kỉ Nhạc Huyên còn tâm tâm niệm rằng Giang Diệc Hàm sẽ đút thức ăn cho mình tiếp, bất quá Giang Diệc Hàm ngược lại là không theo ý nguyện của nàng. Sau bữa mĩ vị đó, Giang Diệc Hàm đều chuẩn bị là cơm Tây, đồ ăn này cho dù dùng tay trái cũng có thể tự nhiên thoải mái ăn. Tuy rằng mỗi lần ăn, Kỉ Nhạc Huyên đều chu miệng tỏ thái độ không vui, nhưng tâm lý của nàng cũng đang âm thầm cười trộm. Tại tâm lý của nàng, đã sớm đem định nghĩa Giang Diệc Hàm gắn liền với cụm từ "thường giận dỗi mang thù", "mặt lạnh tiểu thụ", lần này nàng cũng chỉ cho là tiểu thụ nhà mình mang thù, đang cùng nàng giận dỗi mà thôi, trong lòng liền cười trừ cho hả dạ.
Bất quá tuy là hai người ở một chỗ rất hạnh phúc, nhưng ngẫu nhiên cũng có khách không mời tới phá hư bầu không khí yên bình. Lúc Kỉ Nhạc Huyên tu dưỡng tại nhà Giang Diệc Hàm ngày thứ sáu, người đại diện Silvia bà tám lại tới nữa.
Silvia đến lúc Kỉ Nhạc Huyên đang ngồi ở đại sảnh, một bên xem TV giải trí, một bên dùng tay trái đưa mì Ý vào miệng, nàng đang nhàn nhã hưởng thụ bữa tối. Tuy rằng không có người đút nhưng cũng không chút ảnh hưởng hưng trí của nàng, bởi vì lúc này TV đang chiếu một bộ phim điện ảnh, bộ phim đã hủy hoại đời Kỉ Nhạc Huyên, đồng thời cũng là bộ điện ảnh mang lại tiếng tăm cho Giang Diệc Hàm.
Lần này nàng vẫn vui vẻ tận hứng như mới xem lần đầu, ngay cả Giang Diệc Hàm cùng Silvia vào phòng, nàng cũng chưa phản ứng lại. Mà hành động này lại khiến Silvia âm thầm bật cười. Nàng không nhịn được liền ra tiếng trêu chọc nói
"Ai u, bạn nhỏ Tiểu Kỉ, xem phim thật chăm chú a."
Kỉ Nhạc Huyên liếc Silvia một cái, rồi lại lấy lại tinh thần tiếp tục hết sức chuyên chú xem bộ phim yêu thích của mình, nhưng lúc này nàng không nghĩ được một chuyện đã xảy ra.
Giang Diệc Hàm ưu nhã ngồi vào bên cạnh nàng, đoạt lấy điều khiển từ xa, đổi kênh khác, điều này khiến Kỉ Nhạc Huyên lại lần nữa nổi điên, nàng lập tức lấy bàn tay còn dính tương cà chỉ vào Giang Diệc Hàm, nhíu mi nói
"Chị làm gì? Đổi lại kênh đó cho tôi!"
Giang đại tiểu thư bắt chéo chân, dựa vào ghế sô pha, chăm chú xem TV
"Chuyên tâm ăn mỳ của em đi, đã nửa giờ rồi còn chưa ăn xong."
Nói xong nàng ghét bỏ liếc Kỉ Nhạc Huyên một cái, xoay người lại, mặt lạnh nhạt nói
"Nói sao thì tôi cũng cảm thấy bộ phim này chẳng có gì đáng xem cả."
Không có gì đáng xem ? Hừ, phương diện nào cũng đáng xem hết a ! Kỉ Nhạc Huyên thầm oán, vừa nghĩ đến bộ phim điện ảnh kinh điền của lòng mình bị diễn viên chính ghét bỏ, lửa giận bỗng chốc phun trào. Hung hăng đem đĩa mỳ đặt xuống bàn"Loảng xoảng" một tiếng, Kỉ Nhạc Huyên phản bác
"Tôi cảm thấy cũng không tệ lắm, mau đổi lại đi, tôi ăn nhanh là được !"
Giang Diệc Hàm vẫn không để ý đến nàng, không mục đích tiếp tục đổi đài khác, điều này không thể nghi ngờ đã khiến Kỉ Nhạc Huyên dâng lên một cỗ dục vọng muốn bóp chết người trước mặt, nàng mở to con ngươi hung hăng trừng mắt nhìn Giang Diệc Hàm, nhưng người này lại như trước bất vi sở động, nàng thật sự nhịn không được, muốn đoạt lại điều khiển a. Vẫn ngồi một bên che miệng cười trộm, Silvia lúc này mới đặt mông ngồi xuống cạnh Giang Diệc Hàm.
Silvia nhìn Giang Diệc Hàm khuyên nhủ
"Được rồi, Diệc Hàm, khi dễ tiểu bằng hữu làm gì, nàng muốn xem chị cứ đổi kênh lại cho nàng xem."
Vừa dứt lời, Giang Diệc Hàm liền đem kênh cũ đổi trở về, mà lúc này Kỉ Nhạc Huyên lại bất mãn tiếp, nàng hướng về phía hai người "Hừ" một tiếng, bổn tiểu thư không thèm xem nữa, cúi đầu ăn mỳ. Mà trong TV lúc này vừa vặn truyền đến giọng nói của nhân vật nữa chính, Kỉ Nhạc Huyên vẫn không nhịn được, ngẩng đầu lên, hướng mắt nhìn TV, đợi đến khi cảnh của nhân vật này qua đi, nàng mới tiếp tục ăn mì Ý, vừa ăn vừa không quên thầm oán
"Hừ, rõ ràng cùng một khuôn mặt, như thế nào chênh lệch lớn như vậy?"
"Tôi không phải Nữ thần trong lòng em."
Nghe được Giang Diệc Hàm thản nhiên trả lời, Kỉ Nhạc Huyên ngẩn người, đúng vậy, nàng ta không phải Nữ thần ôn nhu, nàng ta là Giang Diệc Hàm, nàng ta không dịu dàng, chỉ có hàn băng và lạnh lùng, Kỉ Nhạc Huyên à Kỉ Nhạc Huyên, ngươi lúc trước như thế nào lại coi trọng một người như vậy, mắt người bị mù rồi!
Kỉ Nhạc Huyên âm thầm oán trách, nàng đã sớm không có tâm trạng tiếp tục ăn, ngay cả TV hiện ra bóng hình xinh đẹp của mỹ nhân cũng không hấp dẫn được nàng . Lý tưởng cùng hiện thực chênh lệch quá lớn, Kỉ Nhạc Huyên lại lần nữa cảm thấy bất đắc dĩ, nàng buông đĩa mỳ trong tay, liền đứng dậy hướng lên lầu. Lúc này vết thường ở chân của nàng đã hảo không còn đáng lo nữa, đi đường cũng có thể bay lượn như xưa. Nhưng nàng mới vừa đi không tới hai bước, Silvia liền gọi lại
"Chờ một chút."
"Làm gì?" Kỉ Nhạc Huyên chán ghét quay lại nhìn nàng.
"Không có việc gì."
Silvia cười cười, vừa thấy Kỉ Nhạc Huyên xoay người muốn lầu tiếp thì lại mở miệng.
"Chỉ là hai ngày nay, Thần tỷ liên hệ không được với em, gấp đến độ muốn điên rồi."
Thần tỷ tên đầy đủ là Cố Nhu Thần, là người đại diện của Kỉ Nhạc Huyên, cũng là người đại diện có chút bí ẩn ở Thượng Nghi, vào nghề sớm hơn Silvia, lúc Silvia mới vào học việc là do nàng hướng dẫn học tập , nhưng hiện tại đã có thể ngang hàng cùng ngồi cùng ăn với Cố Nhu Thần. Đối với Silvia mà nói, Cố Nhu Thần ngoại trừ là ân sư của mình, thì trong lòng của mình nàng cũng luôn có một vị trí quan trọng.
Kỉ Nhạc Huyên nghe Silvia nói vậy, trong đầu bỗng nhiên hiện lên cảnh tượng ngày ấy, nàng cùng Giang Diệc Hàm chia tay xong, về nhà đã đem di động đập nát. Vừa nghĩ đến vậy nàng liền không khỏi phẫn nộ, xoay người trừng mắt nhìn Silvia, vẻ mặt có chút không vui nói
"Chị không phải biết tôi ở đây sao, nói cho nàng ta đến đây không phải được rồi à."
Silvia nghe xong chỉ cười cười nham hiểm
"Không cần, tôi thích thấy nàng ta lo lắng."
Kỉ Nhạc Huyên nhìn Silvia liếc mắt một cái, cũng không rảnh lo chuyện người khác liền phất phất tay, có vẻ như muốn nói tùy ý ngươi, rồi lại xoay người lên lầu.
Đợi đến nàng "Oành" một tiếng đóng cửa phòng lại, Silvia mới vừa rồi còn cười nham hiểm lúc này lại đầy vẻ nghiêm túc nhìn Giang Diệc Hàm
"Diệc Hàm, có tin tốt muốn nói cho chị, bộ phim chị cùng bạn học Tiểu Kỉ đóng doanh thu đã vượt xa dự định, vì thế, công ty cố ý vì các người mà mở tiệc mừng công. Đến lúc đó các người......"
Silvia dừng một chút, hình như có chút khó nói, còn chưa đợi nàng đem lời trong lòng phun ra, Giang Diệc Hàm liền tiếp lời của nàng,
"Yên tâm, chị cùng nàng sẽ không đến cùng nhau."
Ngụ ý, đến lúc đó chúng ta đi riêng, sẽ không để người khác nhìn ra manh mối.
Silvia nghe thấy vậy, cũng nhẹ nhàng thở ra
"Như thế là tốt nhất, chị biết rõ, tỷ tỷ của tôi thực cứng nhắc."
Giang Diệc Hàm chuyên chú nhìn TV, nhưng ý thức lại sớm bay đi nơi nào. Silvia thấy vậy, cũng có chút xấu hổ, liền muốn đứng lên rời đi, mà lúc này Giang Diệc Hàm lại gọi nàng
"Silvia, ngày mai kêu Thần tỷ đến đi, đưa tiểu quỷ kia về nhà."
"Sao? Không muốn, tôi còn chưa nhìn đủ bộ dạng tức điên lên của nàng mà."
Silvia bĩu môi không muốn làm theo, nhưng lại thấy Giang Diệc Hàm lạnh lùng nhìn nàng, trong lúc nhất thời lại không dám nói gì, ngoan ngoãn đáp ứng
"Được rồi, Đại Minh tinh của tôi, đừng làm mặt lạnh a, tôi trở về kêu nàng đến là được mà. Chị vốn đã lạnh như băng rồi, làm mặt lạnh nữa thật khiến tôi mau đông chết. Thôi, không ở nơi băng giá này nữa, tôi đi."
Dứt lời, Silvia nhún nhún vai, chạy nhanh đi ra ngoài. Giang Diệc Hàm nhìn người đại diện nhiều chuyện của mình dần dần đi mất, không khỏi lắc lắc đầu, rõ ràng đều là đã gần lên hàng ba, sao còn trẻ con như vậy nữa, cùng tiểu quỷ nhà mình cũng có chút tương tự a.
Vừa nghĩ đến Kỉ Nhạc Huyên, sắc mặt Giang Diệc Hàm liền có chút ảm đạm, nàng nhìn nữ đĩa mì Ý trên bàn, nhớ tới tiểu quỷ mới vừa rồi còn bày đặt ngạo kiều, khóe miệng không khỏi lên cười cười, nàng đứng dậy đem mọi thứ thu thập sạch sẽ rồi mới lên lầu.
Lúc nàng đi vào phòng ngủ, Kỉ Nhạc Huyên vừa tắm rửa xong, lúc này nàng đang đứng bên cửa sổ, dùng máy sấy thổi tóc, Giang Diệc Hàm chậm rãi thong thả bước vào, đã thấy Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên xoay người, đem máy sấy đưa tới trước mặt nàng
"Giúp tôi thổi tóc."
Đây là giọng điệu ra lệnh, cũng là thể loại Giang Diệc Hàm phản cảm nhất, nàng vốn định cự tuyệt, nhưng vừa nghĩ đến có lẽ đây là đêm cuối cùng Kỉ Nhạc Huyên ở nhà mình, vì vậy đành nhẫn nhịn. Tay tiếp nhận máy sấy, Giang Diệc Hàm bắt đầu cẩn thận giúp cục cưng thổi khô tóc.
Ngón tay cầm lấy mái tóc dài màu nâu, gió từ bên ngoài thổi vào, chóp mũi truyền đến mùi hương thoang thoảng, Giang Diệc Hàm trong lúc nhất thời có chút thất thần , nhưng nàng chỉ thất thần không quá ba giây, nàng liền cảm giác người kia phút chốc đã xoay người lại, còn chưa đợi nàng lấy lại tinh thần, môi của nàng liền bị một vật thể mềm mại đè lên, đó là môi của Kỉ Nhạc Huyên, Kỉ Nhạc Huyên cư nhiên dám cường hôn nàng.
Máy sấy trên tay bởi vì hành động cường hôn mà rơi xuống, Giang Diệc Hàm không hề nghĩ được Kỉ Nhạc Huyên vừa mới khỏi vết thương ở chân mà đã có khí lực lớn như vậy, nàng bị Kỉ Nhạc Huyên ôm hôn liên tục nên đành lui về phía sau. Lưng đã chạm đến cuối giường, không còn đường nào khác, Giang đại tiểu thư ngã nằm xuống giường.
PS: Kỉ cục cưng đáng yêu quá, ngạo kiều quá chừng lun ^0^ Chắc chỉ có Giang nữ vương mới yêu nổi cục cưng nóng tánh nài :))
Nai kỉ niệm 6 tháng ngày mình bắt đầu tập tành edit BHTT, bây giờ đọc lại mấy bộ BH đầu ta edit thấy giống QT ghê, may mà mấy bạn không chê nếu không chắc mình không có tự tin edit tiếp như giờ :))) Mới ngày nào mà giờ đã gần 1k bạn theo dõi, không ngờ mình lại được ủng hộ như vại, chắc bữa nào phải phấn đấu đi dự thi bông hậu trong giới editor BHTT để ráng dành giải editor vui tánh nhất cho bằng chị bằng em quá =)))) :"> Phần lảm nhảm hết rồi, ai thức đến giờ nài để chờ mình tám xàm thì mao mao đắp chăn trùm mền ngủ liền trong vòng 1 nốt nhạc đi =))).

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi