NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Kỉ Nhạc Huyên cũng theo đà áp lên người Giang Diệc Hàm, nhưng hai người ngã trên giường với tư thế này quả thực làm cho nàng có chút bất ngờ. Kỉ Nhạc Huyên trợn tròn mắt, nàng chỉ thầm nghĩ cho Giang Diệc Hàm một chút giáo huấn, cũng không nghĩ hai người lại ngã lên trên giường.
Kinh ngạc quá độ, nàng cuống quít đem môi mình tách ra.
Cố gắng đứng dậy, Kỉ Nhạc Huyên lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh diễm. Dưới thân nàng là Giang Diệc Hàm, lúc này mái tóc đã tán loạn, ánh mắt tuy mang theo vài phần hàn ý, nhưng cũng che dấu không được vẻ kinh hoảng. Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên cảm thấy Giang Diệc Hàm như vậy khiến bản thân mình có một loại cảm giác đói khát, nàng đột nhiên không muốn dừng lại trò đùa dai.
Vươn một ngón tay chậm rãi vuốt ve cằm nhỏ nhắn của Giang Diệc Hàm, Kỉ Nhạc Huyên nhìn đôi môi có chút sưng đỏ kia, nhịn không được lấy tay vuốt lên. Đều nói người môi mỏng thì bạc tình, thật là như vậy sao?
Kỉ Nhạc Huyên nhớ tới mấy tháng trước, nàng cùng Giang Diệc Hàm đóng phim chung, khi đó các nàng vừa xác lập quan hệ. Quan hệ này tuy ít có ai biết được, nhưng hai người lúc đóng phim vẫn cố ý duy trì khoảng cách. Dù là người yêu, cũng vẫn phải kiềm chế một chút.
Nhớ rõ có một ngày buổi tối, nàng đi đến phòng nghỉ của Giang Diệc Hàm. Khi đó, Giang Diệc Hàm tuy vẫn là bày ra bộ mặt than muôn thuở, nhưng rõ ràng khi ấy Kỉ cục cưng cũng rất nhẫn nại. Nếu là người bình thường, mặt nhăn nhăn nhó nhó nửa ngày không nói lời nào, nàng ta nhất định sẽ mặt lạnh bỏ về.
Kỉ Nhạc Huyên chính là một người như vậy, đôi khi rất cường thế, đôi khi cũng hay nhăn nhó khó chịu. Nàng lần này là có việc tìm Giang Diệc Hàm, nhưng cân nhắc xong lại không tiện mở miệng, cứ thế đứng nửa ngày, cũng không nói gì. Hai người cứ như vậy mặt đối mặt, cuối cùng Kỉ Nhạc Huyên vẫn không có được sự kiên nhẫn như Giang Diệc Hàm, nàng mở miệng trước.
"Cái kia...... Tôi ngày mai có một cảnh hôn."
"Ờh." Giang Diệc Hàm vẫn hờ hững.
"Nhớ là đang diễn thì tốt rồi."
Kỉ Nhạc Huyên nghe Giang Diệc Hàm nói như vậy, trong lòng thực ấm. Bởi vì nói nhớ là đang diễn cũng đại biểu nàng ta quan tâm đến mình, không muốn mình bị người khác hôn. Nhưng làm một diễn viên, đôi khi thật đúng là thân bất do kỷ, vì hiệu quả của bộ phim cũng sẽ thường thường cần hy sinh một vài thứ.
Kỉ Nhạc Huyên làm ra vẻ buồn buồn lắc lắc đầu.
"Cảnh hôn này có vài chi tiết đặc biệt a, bởi vì nhân vật của tôi đang xúc động, cho nên lần này là tôi bổ nhào vào người nam chính, sau đó cường hôn hắn. Đạo diễn mới vừa rồi nói với tôi vì đạt được hiệu quả chân thực, bắt tôi cùng hắn hôn lưỡi."
Nghe Kỉ Nhạc Huyên nói như vậy, lông mày Giang Diệc Hàm không khỏi nhíu lại, dường như có chút không vui, nàng liếc nhìn Kỉ Nhạc Huyên, lạnh giọng.
"Nga, tôi đã biết, em tới vì muốn nói cho tôi biết điều này?"
Kỉ Nhạc Huyên thấy Giang Diệc Hàm như vậy, liền biết trong lòng nữ thần có chút không vui, nhưng nàng ta càng không vui, Kỉ Nhạc Huyên lại càng cao hứng. Bởi vì điều đó đại biểu Giang Diệc Hàm để ý nàng.
Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên cười tươi sáng lạn, nàng gật gật đầu.
"Ờh."
Giang Diệc Hàm thấy nàng vui sướng như vậy, không khỏi xùy một tiếng.
"Xem ra em còn có chút chờ mong. Đây là lần đầu tiên em diễn cảnh hôn?"
Giang Diệc Hàm nói những lời này thật là những lời Kỉ Nhạc Huyên đang chờ mong. Nhưng không phải chờ mong cùng tên nam chính kia hôn nhau, mà là chuyện nàng sẽ làm tiếp theo, cũng là mục đích nàng tìm đến Giang Diệc Hàm.
Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên tươi cười đầy gian tà. "Oành" một tiếng, liền dùng thân mình áp người Giang Diệc Hàm kề sát vào vách tường.
Nhìn người trước mặt nhíu mày lại, hiện ra một tia lo sợ. Kỉ Nhạc Huyên đột nhiên cảm thấy mình cũng thú tính quá, nàng cũng không biết từ đâu có dũng khí giữ chặt hai má Giang Diệc Hàm, hung hăng hôn lên môi của nữ nhân đối diện. Nàng tận tình mút lấy đôi môi mà ngày đêm mình mong ước kia, chậm rãi đem đầu lưỡi đi vào. Đầu lưỡi vừa chạm vào vật thể mềm mại kia, Kỉ Nhạc Huyên liền cảm thấy giống như có một dòng điện chạy qua người, toàn bộ thần kinh đều hưng phấn.
Đây là lần đầu tiên nàng cùng Giang Diệc Hàm thân mật tiếp xúc, hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên nàng cùng người khác hôn lưỡi, trong quá khứ lúc tham dự các buổi lễ trao giải cũng chỉ là lễ phép hôn hai má tượng trưng. Chưa từng có hành động táo bạo như vậy, Kỉ Nhạc Huyên lúc này mới phát giác hôn lưỡi đúng là rất tuyệt vời.
Nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên, Kỉ Nhạc Huyên chỉ biết đem đầu lưỡi đi vào, nhưng không biết phải làm gì tiếp theo. Nàng dùng đầu lưỡi liếm đầu lưỡi Giang Diệc Hàm nửa ngày, nhưng không được đối phương đáp lại. Kỉ Nhạc Huyên nghĩ Giang Diệc Hàm đang sinh khí, vì thế nàng dừng lại, bĩu môi buông Giang Diệc Hàm ra.
Giang Diệc Hàm vẫn là bộ dạng trấn định như ngày thường, nhìn không ra đang vui hay buồn, nhưng đầu tóc chỉnh tề của nàng đã bị hành động có chút thô lỗ của Kỉ Nhạc Huyên biến thành hỗn độn vô cùng. Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy, tuy có hơi thất vọng vì biểu cảm của Giang nữ vương nhưng vẫn nhớ kỹ là bản thân mình có chút đột ngột. Vì vậy chậm rãi vươn bàn tay trắng nõn, nàng muốn giúp Giang Diệc Hàm chỉnh lại mái tóc.
Nhưng nàng không nghĩ tới là Giang Diệc Hàm cư nhiên ngay tại lúc tay mình vừa chạm vào tóc nàng ta, liền đập một cái. Khí lực thật không nhỏ, Kỉ Nhạc Huyên nghĩ rằng Giang Diệc Hàm đã thật sự sinh khí. Nhưng Kỉ Nhạc Huyên cũng không phải người yếu đuối, nếu nàng sai nàng sẽ dũng cảm thừa nhận. Vì thế nàng chịu đựng đau nhức trên tay, muốn giải thích với Giang Diệc Hàm, nhưng còn chưa mở miệng, Giang Diệc Hàm lại lạnh lùng hạ lệnh trục khách.
"Không có việc gì nữa chứ? Em có thể đi."
Kỉ Nhạc Huyên thấy Giang Diệc Hàm một bộ dạng như 'Tôi cái gì cũng không muốn nghe, chị cái gì cũng không cần nói', cũng không nguyện ở trong này để chịu sự ghẻ lạnh, lập tức phẫn nộ đi ra ngoài.
Sau sự kiện kia hai ngày, Kỉ Nhạc Huyên cùng Giang Diệc Hàm không có cảnh diễn chung, vì vậy mà xa cách hai ngày, nhưng hai ngày qua đi, hai người lại hòa hảo như lúc đầu. Điều này làm cho Kỉ Nhạc Huyên thực vui sướng. Nàng vốn tưởng rằng với tính tình của Giang Diệc Hàm, sẽ cùng nàng nháo một năm rưỡi hai năm, nhưng không nghĩ tới nàng ta lại có phong độ như vậy. Lập tức trong lòng tự đắc ý vì người mình thích quả thật rộng lượng.
Vài ngày sau đó, trên mặt của Kỉ cục cưng đều là nụ cười khả ái đến mê người, nhưng nàng như thế nào biết, ngày đó Giang Diệc Hàm kỳ thật là có âm mưu khác.
Giang Diệc Hàm biết Kỉ Nhạc Huyên đến tìm mình là hy vọng có thể đem nụ hôn đầu tiên của nàng dành cho mình. Vì vậy lúc Kỉ Nhạc Huyên sử dụng sức mạnh cưỡng hôn, nàng cũng không thèm phản kháng. Lúc Kỉ Nhạc Huyên đem đầu lưỡi đi vào miệng, Giang Diệc Hàm vốn là muốn phối hợp, nhưng vừa nghĩ đến Kỉ Nhạc Huyên ngày mai cùng với nam nhân kia diễn cảnh hôn. Nếu lần này phối hợp, chẳng phải là dạy cho Kỉ Nhạc Huyên nên hôn lưỡi như thế nào sao? Như vậy chẳng phải tiện nghi cho tên nam nhân kia sao, trong lòng nghĩ như vậy, Giang Diệc Hàm tự nhiên cũng không muốn phối hợp nữa. Mà sau khi nàng đối với Kỉ Nhạc Huyên như vậy, ngày hôm sau Kỉ Nhạc Huyên cùng nam chính diễn cảnh hôn đã trút hết căm phẫn lên người nam chính vô tội.
Tự nhiên nhớ lại chuyện này, hiện tại Kỉ Nhạc Huyên cũng không biết sự thật tàn khốc này, tay nàng còn vuốt ve bờ môi của Giang Diệc Hàm. Vốn là đôi môi lạnh lẽo, giờ phút này cũng nhờ công vuốt ve nãy giờ của Kỉ Nhạc Huyên mà mang theo mấy phần ấm áp. Kỉ Nhạc Huyên cũng từ hồi ức bừng tỉnh trở về hiện tại, nàng cảm thấy tối nay người dưới thân có chút kỳ quái, là đang chờ mình tiến công sao? Nếu không vì sao vẫn thản nhiên nằm đó, không làm ra chút việc phản kháng nào?
Kỉ Nhạc Huyên rút tay khỏi môi Giang Diệc Hàm, lại lập tức xoa lên hai má trắng nõn của nàng. Độ ấm của hai má không giống như bờ môi, không ấm áp, mang theo một chút lành lạnh, đây mới là cảm giác Giang Diệc Hàm mang lại cho Kỉ Nhạc Huyên. Nhưng Kỉ Nhạc Huyên luôn cho rằng nàng có thể truyền ấm áp cho Giang Diệc Hàm, có thể làm cho khối băng sơn này hòa tan, khiến mặt than trong truyền thuyết cũng có thể lộ ra tươi cười.
Nhưng sau khi cùng Giang Diệc Hàm kết giao, mới phát giác nàng có chút tự đánh giá cao chính mình. Giang Diệc Hàm là khối hàn băng vạn năm, cần lục vị chân hỏa, ngọn lửa nhỏ phổ thông căn bản không thể cảm hóa nàng ta. Bất quá Kỉ Nhạc Huyên ngược lại dùng chiêu bám riết không tha. Cho dù đã cùng băng sơn nữ vương chia tay, nàng vẫn muốn nhìn thấy nữ thần của mình cười vui.
Vì thế, không thấy Giang Diệc Hàm phản kháng, tiểu bằng hữu họ Kỉ rốt cục bắt đầu hành động để người dưới thân cười vui. Kỉ Nhạc Huyên nhìn hai má trắng nõn lành lạnh của Giang Diệc Hàm, khóe miệng hiện lên một nụ cười trêu tức. Nàng dùng hai ngón trỏ dùng sức bóp lấy hai bên khóa miệng của Giang Diệc Hàm, liền thuận lợi thấy được Giang Diệc Hàm miễn cưỡng cười khổ, nhưng Kỉ cục cưng nhìn thấy ngược lại vui vẻ ra mặt, tự mình 'Ha ha ha', cười không dừng được.
"Cười đủ chưa?"
Lạnh lùng một câu phát ra, phút chốc khiến tiếng cười của Kỉ Nhạc Huyên im bặt rồi dừng lại. Kỉ Nhạc Huyên tuy ngừng cười nhưng mặt vẫn ra vẻ đắc ý, bộ dáng trên mặt này tự nhiên lại lần nữa chọc giận đến Giang Diệc Hàm. Giang Diệc Hàm nhíu mày, lãnh đạm nói.
"Đi xuống."
Kỉ Nhạc Huyên chu miệng dương dương tự đắc cười, không hành động.
"Tôi nói một lần cuối, đi xuống."
Giang Diệc Hàm đưa ra tối hậu thư, nhưng Kỉ Nhạc Huyên lại xem như gió thoảng bên tai. Nàng ỷ vào chính mình hiện tại đang ở mặt trên, liền cho rằng Giang Diệc Hàm bị mình đặt ở phía dưới thì không thể hành động, tiếp tục mỉm cười nhìn nữ vương.
Nhưng nàng vừa nở nụ cười không quá ba giây, từ nụ cười gian manh trở thành cắn răng kêu rên. Nàng đã xem nhẹ Giang Diệc Hàm, không nghĩ tới Giang Diệc Hàm lại ác như vậy, dám cong đầu gối lên đánh thẳng vào người nàng...... Ách, chính xác rồi, đá thẳng vào chỗ mẫn cảm mới chết chứ.
Kỉ Nhạc Huyên tuy không phải nam nhân, nhưng dưới thân bị va chạm như vậy, nàng cũng cảm thấy rất đau, nàng vội vàng che hạ thể, lăn qua một bên. Đúng lúc này, cái người lạnh nhạt nằm ở trên giường ~ Giang Diệc Hàm lại đứng lên, nàng đi đến trước mặt Kỉ Nhạc Huyên, từ trên cao nhìn xuống, ngữ khí bình thản.
"Tôi thấy em khôi phục rồi đó. Ngày mai đi đi."
Nói xong, Giang Diệc Hàm cũng không quay đầu mà đi ra ngoài ngay lập tức.
Giang Diệc Hàm đi ra khỏi phòng, thanh âm đóng cửa kỳ thật rất nhẹ, nhưng Kỉ Nhạc Huyên lại nghe thấy "Oành" một tiếng, ngày mai phải đi sao? Kỉ Nhạc Huyên nhìn chân mình, hình như là cũng chưa ổn lắm mà. Nàng lại nhìn tay phải, nơi đó còn một tầng băng gạc, cũng chỉ mới đóng vẩy. Thấy vậy, khóe miệng của nàng khẽ nhếch lên, nơi nào khôi phục tốt, này không phải là có thương tích sao?
Nghĩ như vậy, Kỉ Nhạc Huyên lại vui mừng hớn hở, len lén nhấc chăn lên, mỉm cười chui vào bên trong. Mới vừa rồi phải hoạt động mạnh khiến nàng hao tổn không ít thể lực, hiện tại cũng hơi mệt rồi, nhưng khóe miệng vẫn mỉm cười đi vào mộng đẹp.
PS: Từ sau không gọi Kỉ cục cưng nữa, gọi là Kỉ bại wại lun =)))) Từ xưa đã bại wại làm đủ trò, nay chia tay không còn gì để mất lên bại wại lại tăng thêm một bậc :v Đây không biết là lần thứ mấy cưỡng hôn Giang nữ vương ròi :( Bại wại quá =)))) Bây giờ còn tính giở trò vết thương chưa lành để ăn vạ ở nhà nữ vương nữa chớ :(
Có bạn nào chờ mong phần PS của mình còn hơn truyện ko vại :( huhu đừng vại nha, PS là lải nhải góp vui thoi, truyện là chánh =)))) Mà nếu các bạn quá thích phần PS của mình và hằng đêm sanh ca thức khuya chỉ vì muốn đọc phần PS nài mình cũng ko cấm cản :( =))))
Như các bạn đã biết (hay chưa biết cũng kệ =)))) ) hiện tại mình đã đăng tin tìm kiếm editor phụ mình edit mấy bộ mình đang làm và những bộ sắp tới khui hàng :))) Vì vại nếu có bạn nào hứng thú với cặp đôi Kỉ bại wại và Giang nữ vương hãy nhanh tay lên, inbox ngay cho mình để đăng kí 1 slot trong hội những người vừa đẹp người vừa đẹp nết edit truyện cho hội chị em bạn dì đọc chơi :"> Đừng ngại ngần chi hết, chỉ cần có tâm và máy tính, thì bạn sẽ trở thành 1 ngôi sao sáng giá trong vài ngày huấn luyện với mình =))))))))))))) hết ròi, ngủ đi :">

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi