NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Edit: girl_sms
Beta: Ta ChiTo
*Nay làm nhà giàu mới nổi, dở hơi bất chợt nên post cả bộ nài và Thiếu nữ ngây thơ, ai muốn cám ơn thì cứ cám ơn, khỏi xin phép =))))))*
Lúc Cố Nhu Thần đưa Kỉ Nhạc Huyên về nhà, Kỉ Nhạc Huyên từng không dưới trăm lần nghe Cố Nhu Thần lải nhải, rốt cuộc đại diện Cố cũng nhớ tới chính sự, bất quá khi nói chuyện chính sự nàng vẫn không quên lải nhải thêm một phen.
"Ai u, bà cô nhỏ của chị, em cũng quá vô tâm đi, chị không phải nói sau khi từ Mỹ về phải liên hệ với chị sao? Trong tay chị còn vài quảng cáo mời em làm, chờ em thật lâu mà."
Kỉ Nhạc Huyên bĩu môi, vì vấn đề hình tượng, các hợp đồng mới quảng cáo đều là do chính nàng xem trước, cũng không phải nàng nghi ngờ năng lực của Cố Nhu Thần, chỉ là đôi khi Kỉ Nhạc Huyên hay nổi máu tùy hứng, hay vu vơ chướng mắt cái gì đó, tự nhiên không muốn làm người phát ngôn cho sản phẩm đó.
Kỉ Nhạc Huyên vốn cũng nghĩ trở về nước sẽ gọi điện cho Cố Nhu Thần nhưng vừa cầm lấy di động, cái mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Giang Diệc Hàm lại hiện ra, được rồi, nàng thừa nhận nàng dùng hình của Giang Diệc Hàm làm ảnh nền di động. Khi đó Kỉ Nhạc Huyên lại bắt đầu bài ca muôn thuở oán hận Giang Diệc Hàm dám chia tay với mình, bởi vậy vừa thấy mặt Giang Diệc Hàm liền dâng lên một cỗ phẫn nộ, giận chó đánh mèo, trút hết lửa giận lên chiếc di động vô tội, ném đi không chút tiếc nuối.

Vừa nghĩ đến Giang Diệc Hàm, Kỉ Nhạc Huyên lại không khống chế được cảm xúc, nàng hung hăng nắm chặt hai tay, bởi vậy mà chạm vào vết thương ở tay phải, khiến chính mình phải la lên một tiếng kêu đau
"Đồi bại, Giang Diệc Hàm !"
Nghe được một tiếng kêu to bất ngờ, Cố Nhu Thần hốt hoảng thắng ngay xe lại, cũng may xe cộ trên đường cái rất thưa thớt, nếu không thật đúng là xảy ra tai nạn. Cố Nhu Thần bỗng nhiên phát giác, khi ở cùng Kỉ Nhạc Huyên nhất định phải làm tốt công tác chuẩn bị, để khi bị dọa sẽ không quá bất ngờ nếu không rất khó an toàn tính mạng.
"Lại làm gì nữa?" Cố Nhu Thần ổn định tay lái, nghi hoặc hỏi.
"Không có gì."
Kỉ Nhạc Huyên mở cửa kính xe, gió lạnh từ cửa sổ tiến vào, lạnh thấu xương. Nhưng khí lạnh này lại là bài thuốc hay khiến Kỉ Nhạc Huyên có thể ổn định tâm thần. Kỉ Nhạc Huyên nhìn ra ngoài cửa sổ khẽ hỏi
"Thần tỷ, đợt này có quảng cáo nào hay ho không?"
Cố Nhu Thần nghe Kỉ Nhạc Huyên hỏi vậy, trong lòng cũng có chút ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến tính tình sáng nắng chiều mưa của Kỉ Nhạc Huyên liền sáng tỏ , nàng cố gắng đem mấy quảng cáo đang có trong tay nhớ lại, rốt cục tìm được một sản phẩm phù hợp với Kỉ tiểu quỷ
"Em thấy cái quảng cáo cho hãng Khoai tây chiên "Ăn tôi hay ăn khoai tây" được không?"
"Ăn tôi hay ăn khoai tây?"
Kỉ Nhạc Huyên cảm thấy thấy lạnh cả người, nàng nhấn nút đóng cửa xe lại. Trong lòng oán thầm, slogan gì đây, thú vị đến hú hồn. Nhưng suy nghĩ kĩ lại, quảng cáo này quả nhiên là thú vị, hơn nữa khi cắn miếng khoai tây chiên giòn tan, thực hết giận a ! Vì thế nàng liền gật gật đầu, tỏ vẻ đáp ứng
"Chọn nó đi."
"Vậy trở về chị an bài."
"Òh."
Kỉ Nhạc Huyên gật gật đầu, hai người cùng trầm mặc, bỗng nhiên nàng nhớ tới một việc
"Đúng rồi, Thần tỷ."
"Sao?"
Cố Nhu Thần nhìn thẳng phía trước, trong lòng có chút không yên, nàng lo lắng Kỉ Nhạc Huyên lại giở thói cáu kỉnh, không nhận quảng cáo này.
Bất quá Kỉ Nhạc Huyên ngược lại không có ý tưởng này, nàng chỉ thản nhiên nói
"Giúp tôi đi cửa hàng điện máy mua chiếc di động. Di động của tôi hỏng rồi, như bây giờ không có phương tiện liên lạc."
Cố Nhu Thần thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng dần dần ổn định, không phải từ chối quảng cáo là tốt rồi, vì vậy không do dự liền đáp ứng yêu cầu của Kỉ Nhạc Huyên
"Được, em muốn kiểu gì ?"
Kỉ Nhạc Huyên nâng cằm, trầm tư suy nghĩ, hình ảnh đầu tiên hiện ra dĩ nhiên lại là chiếc di động mà Giang Diệc Hàm đang dùng, cũng chính là nhãn hiệu quả táo bị cắn một miếng Apple, nàng nhíu mày, dùng ngón trỏ gõ gõ hai má, đột nhiên thốt lên
"Thì của Apple đi, màu đen nha ."
Cố Nhu Thần ngẩn ra, thật sự là sang chảnh mà! Trong lòng tuy oán thầm nhưng trên mặt vẫn ráng nở nụ cười. Nàng đưa Kỉ Nhạc Huyên về nhà, chính mình thì lái xe đi mua Apple sang chảnh cho nàng ta.
Đợi Cố Nhu Thần mua xong Iphone đưa đến cho Kỉ Nhạc Huyên, nàng lại phát hiện ra cả người Kỉ Nhạc Huyên đang mất hồn mất vía .
Cố Nhu Thần đem điện thoại để trên bàn trà, ngồi lên sô pha bắt đầu xem xét tiểu quỷ kia không biết làm sao lại ôm chặt áo ngủ của Giang Diệc Hàm ngẩn người, nhìn đến lúc phát chán lại đứng dậy đi vòng vòng quanh nhà Kỉ Nhạc Huyên tham quan.
Nhà Kỉ Nhạc Huyên không lớn, chỉ là căn nhà nhỏ bình thường trong một tiểu khu xa hoa, nhưng dù như thế gian phòng này cũng có giá cực cao tại S thị, tất cả các vật dụng trong nhà đều do chính tay Kỉ Nhạc Huyên mất nửa năm mua sắm.
Vừa về đến ngôi nhà nhỏ bé của mình, Kỉ Nhạc Huyên lại âm thầm oán niệm, thế giới này thật sự là không công bằng, cùng là diễn viên như thế nào lại chênh lệch lớn như vậy a? Chẳng lẽ chỉ bằng nàng ta gia nhập sớm hơn mình vài năm sao? Hình như là vậy, năm nay tiền thù lao của mình đã tăng gấp đôi so với năm trước, thoạt nhìn rất nhanh có thể mua một chiếc xe phong cách hơn so với Porsche của Giang mặt than. Bất quá hình như phải mua đền cho nàng ta trước?
Chỉ mới suy nghĩ đến đó, Kỉ Nhạc Huyên lại càng nắm chặt váy ngủ màu trắng trong tay mình, tru lên mấy tiếng
"A a a ! ! !"
Vừa tru lên đã khiến Cố Nhu Thần hoảng hốt chạy lại
"Bà cô nhỏ của chị, em lại làm sao vậy?"
"Không có gì, tôi suy nghĩ có nên vứt mấy thứ quần áo này đi không thôi."
Nói xong, Kỉ Nhạc Huyên liền lấy tay giày vò tiếp tục đám quần áo vô tội, nhưng vừa động thủ, nàng lại có chút mềm lòng , đây là lần đầu tiên tên kia mua tặng quần áo cho mình, cứ vứt đi như thế, có lẽ là không tốt lắm a?
Có lẽ không nên vứt a, bởi vậy chiếc váy ngủ đáng thương đã giữ lại được một mạng.
Kỉ Nhạc Huyên đem váy ngủ ném lên sô pha, rồi lập tức đặt mông ngồi xuống ghế, đem chân gác lên nhau, chống cằm đăm chiêu nhìn phía Cố Nhu Thần
"Chị nói coi, tại sao Giang Diệc Hàm lại tốt số như vậy? Có tiền, xinh đẹp, lại nổi tiếng......"
Cố Nhu Thần mím môi, dường như muốn nói gì, nhưng lại không tiện mở miệng. Cũng may lúc này, Kỉ Nhạc Huyên liền đem vấn đề này quẳng ra khỏi đầu, nàng đứng lên, lập tức lôi kéo Cố Nhu Thần đứng lên cùng
"Được rồi, quan tâm đến nàng ta làm cái gì. Đi, Thần tỷ, chúng ta đi ăn cơm chiều."
Cố Nhu Thần kì thực rất bội phục năng lực đổi mặt nhanh như chóp của Kỉ Nhạc Huyên, thật đúng là một diễn viên chuyên nghiệp! Nhưng hiện tại mới bốn giờ chiều, ăn cơm chiều có phải quá sớm hay không?
Cố Nhu Thần bị Kỉ Nhạc Huyên lôi kéo đi ra cửa, nàng bỗng nhiên cười khổ
"Nhạc Huyên a, mới bốn giờ mà, đợi lát nữa đi."
"Bốn giờ?"
Kỉ Nhạc Huyên nhìn đồng hồ treo tường, lại lại lần nữa nở nụ cười tươi như ánh nắng mặt trời
"Bốn giờ thì sao, tôi hiện tại đang đói bụng, đi ngay và luôn."
Nhưng là, chị không đói bụng mà......
Cố Nhu Thần ở trong lòng thầm oán, nhưng nàng biết mình cũng không lay chuyển được Kỉ Nhạc Huyên. Nàng chỉ cần tỏ vẻ không muốn đi thôi, Kỉ tiểu thư chắc chắn sẽ đổi ngay sắc mặt, lúc đó lại trút giận lên người quản lí đáng thương này. Cố Nhu Thần làm người đại diện của vô số ngôi sao lớn nhỏ, nhưng nàng đối với Kỉ tiểu thư thật đúng là không có cách. Nếu không vâng theo lời nàng ta, chỉ sợ Kỉ tiểu thư sẽ điên máu, vậy là coi như công sức cả buổi làm cu li sẽ đi tong. Vì tương lai xài toàn Apple, Cố Nhu Thần cũng chỉ biết cười cười đi theo...
***
Kỉ Nhạc Huyên lúc này đang an vị tại một góc hẻo lánh của khách sạn, nhìn bàn tay mình mà ngẩn người. Nàng hiện tại hy vọng chính mình là Như Lai Phật Tổ, như vậy đợi đến lúc Giang Diệc Hàm xuất hiện trước mắt là có thể một chưởng đem nàng ta chụp chết. Mà nay đã qua nửa giờ, tên kia cư nhiên còn chưa tới, thật sự là muốn bùng cháy mà, đây là tiệc mừng công cho hai người, lẽ nào lại đến muộn!
"Ai da......"
Nghĩ đến Giang Diệc Hàm, Kỉ Nhạc Huyên chỉ biết bất đắc dĩ thở dài, lúc trước nàng cảm thấy hiểu biết của mình về người kia rõ như lòng bàn tay, nhưng sau này lại phát giác, mấy thứ biết được cũng chỉ là cọng da lông nhỏ bé mà thôi. Xí, không thèm nghĩ nữa, dù sao cũng nghĩ không thông.
Hơi hơi lắc lắc đầu, Kỉ Nhạc Huyên bưng một ly Champagne trên bàn, bắt đầu đi chung quanh dả lả.
Nhưng nàng vừa giơ chén rượu lên, đi không đến hai bước, liền bị một nam nhân ngăn cản.
Nam nhân kia mặc âu phục màu đen cắt may tinh xảo, khuôn mặt anh tuấn điển trai, xem bộ dáng hẳn là chưa già. Nam nhân ôn hòa mở miệng hỏi nàng
"Kỉ tiểu thư có thời gian không? Có thể nhận cuộc phỏng vấn của tôi được chứ?"
Kỉ Nhạc Huyên thấy tên kia cười đến híp mắt, lại nghĩ đến yến hội lần này có lẫn vào vài nhà báo, tuy rằng bình thường nàng không thích nhận phỏng vấn, nhưng hiện nay cũng không có chuyện gì làm nên cũng gật đầu đáp ứng.
"Ừm."
Nam nhân kia nghe thấy Kỉ Nhạc Huyên dùng giọng mũi "Ừm" một tiếng, liền từ trong túi lấy ra một máy ghi âm, mở chốt ghi âm, trên mặt đầy tươi cười
"Kỉ tiểu thư, không biết tôi có thể gọi cô là Vui Huyên không?"
*Chữ Nhạc trong tên Nhạc Huyên là "âm nhạc", mà ở đây cha này hiểu là "vui vẻ"*
Nghe được nam nhân kia cười cười gọi sai tên mình, chân mày Kỉ Nhạc Huyên liền không tự chủ được mà nhăn lại, chén rượu đang cầm trên tay cũng bị nàng cầm chặt đến mức lay động. Nhưng nam nhân kia lại làm như không có chuyện gì, hắn chỉ cho là Kỉ Nhạc Huyên đang ngầm đồng ý, vẫn tươi cười hỏi
"Vui Huyên, lúc trước có tin đồn, nói cô cùng Giang Diệc Hàm có quan hệ không bình thường, là thật sao?"
Kỉ Nhạc Huyên vốn đã có bất mãn với tên nam nhân này khi gọi sai tên mình, lúc này vừa nghe hắn nhắc tới Giang Diệc Hàm, sắc mặt của nàng thoáng chốc tối sầm
"Ra ngoài."
Thanh âm băng lãnh, không mang theo một tia tình cảm. Nam nhân kia bị sự chuyển biến đột ngột này của Kỉ Nhạc Huyên mà sợ tới mức ngẩn ra
"Cái gì?"
"Tôi nói anh ra ngoài."
Kỉ Nhạc Huyên đang tận lực duy trì hình tượng, trước mặt công chúng luôn cần phải kiềm chế cảm xúc.
Nhưng nam nhân này lại đầy bất mãn lên án.
"Vui Huyên, mới vừa rồi không phải nói được sao, cô đã nhận lời phỏng vấn."
Kỉ Nhạc Huyên thật sự là hết chỗ nói rồi, nàng đã tận lực bảo trì bình tĩnh lắm rồi, cũng chỉ vì tên nam nhân này lại một lần nữa vô lễ nên bình tĩnh cũng theo gió trôi đi. Kỉ Nhạc Huyên giơ chén rượu, muốn đem rượu hất vào mặt hắn, nhưng chưa kịp động thủ đã ngay lập tức bắt buộc chính mình phải dừng lại. Nàng hít sâu một hơi, xoay người đi ra chỗ khác, tính không để ý tới nam nhân thúi này.
Nhưng tên kia lại như trước nhất quyết không tha
"Nè nè, chớ đi a, Vui Huyên, Vui Huyên, cuộc phỏng vấn của tôi !"
Lại kêu sai nữa, Kỉ Nhạc Huyên cắn chặt răng, nàng rốt cuộc nhịn không nổi nữa, lý trí trong nháy mắt tan thành mây khói, nàng quay người lại lớn tiếng quát
"Vui cái gì mà vui!!!! Lão nương tên là Kỉ Nhạc Huyên!"
Nam nhân cũng bị tiếng quát này của Kỉ Nhạc Huyên làm cho khiếp sợ, tuy rằng hắn sớm nghe nói tính cách Kỉ Nhạc Huyên có chút táo bạo, nhưng không nghĩ tới lại bạo đến như vậy. Nhưng điều này cũng không thể trách Kỉ Nhạc Huyên, đi phỏng vấn mà kêu sai tên người ta vốn là điều thất lễ. Huống chi, đối với Kỉ Nhạc Huyên mà nói, hai chữ Vui Huyên kia thật làm nàng phẫn nộ.
Từng có một người như vậy, lấy tên gọi này giễu cợt nàng, gọi nàng là "Tiểu Vui Vui". Tuy rằng nghe thập phần thân thiết, nhưng Kỉ Nhạc Huyên biết, cái tên này là tên hỗn đãn kia trêu chọc mình, bởi vì nhà của tên đó có một con chó tên là Tiểu Vui Vui !
"Hừ."
Hừ lạnh một tiếng, Kỉ Nhạc Huyên cầm theo ly rượu nổi giận đùng đùng đi về phía trước, bởi vì đang tức giận nên đã quên xem xét trước mắt có chướng ngại vật hay không.
"Ách..."
Đi tới đi lui, Kỉ Nhạc Huyên đột nhiên phát hiện mình chạm vào một vật thể mềm mại, hơn nữa lúc nàng chạm vào vật đó, ly Champagne trên tay nàng cũng đồng loạt đổ hết lên người kia. Kỉ Nhạc Huyên mím môi, oán thầm một câu tại sao hôm nay lại bi đát như vậy, liền ngẩng cao đầu, nhưng nàng vừa ngẩng đầu lại không ngờ run sợ.
"Giang Diệc Hàm?"
PS: Chắc kiếp trước chế Hàm làm nhìu điều xấu xa lắm mới bị Tiểu Vui Vui quấn hoài =))) Còn tặng rượu miễn phí nữa, may mà chưa hất vào mặt chỉ :"> Người bạn gọi chế Huyên bằng tên Tiểu Vui Vui mai mốt sẽ xuất hiện nha, chế đó cũng bt không kém a :)))) Nói thêm về cái vụ quảng cáo Khoai tây chiên, mai mốt lúc quay quảng cáo cũng dở khóc dở cười lắm, nói chung mấy bạn hãy đợi mình lết xong Xuân thiên lai liễu đi ròi mình lấp cái hố nài cho =))))) Style của mình là cứ đào nhìu hố rồi luân phiên lấp, mình không thích edit hoài 1 truyện nên nó cứ lơ lửng cả mấy bộ =))) Thói quen dễ nhận gạch đá :"> Nhưng có reader nào nhẫn tâm chọi đá 1 Editor thánh thiện thành thật tha thiết như mình phải không :"> Thôi, không nói nữa, ngại ghê, mấy bạn lại nói mình đang tự kỉ nữa =))))

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi