NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

"Lên xe?"
Kỉ Nhạc Huyên có chút kiêu ngạo cười to, nàng hất cằm nhìn Giang Diệc Hàm đang ngồi trên xe.
"Nhớ không lầm thì chúng ta không phải chia tay rồi sao?"
Kỉ Nhạc Huyên nói xong, đã có chút hối hận. Nàng biết với tính tình của Giang Diệc Hàm, lúc này nhất định sẽ giẫm chân ga, đem nàng bỏ ở phía sau. Tuy rằng nàng rất muốn chọc giận Giang Diệc Hàm, nhưng lúc này nếu Giang Diệc Hàm đi, nàng rất khó bắt xe. Vậy bi kịch nhất không phải là nàng sao?
Tuy suy nghĩ như vậy, nhưng trên mặt Kỉ Nhạc Huyên không có chút biểu hiện hối hận nào. Này cũng do nàng làm diễn viên tu dưỡng thành, có thể tùy thời đem tình cảm che dấu.
Nhưng hành động của Giang Diệc Hàm lại khiến Kỉ Nhạc Huyên không dự đoán được. Giang Diệc Hàm chỉ nhìn nàng, trên mặt vẫn không có biểu tình gì nói.
"Nếu em muốn ở chỗ này để bị paparazi chụp, vậy thì cứ tự nhiên."
Đây là tình huống gì? Uy hiếp sao?
Kỉ Nhạc Huyên cảnh giác nhìn bốn phía, cũng không phát hiện bất cứ dị thường nào, nhưng nàng vẫn có chút lo lắng nơi này sẽ có paparazi. Phải biết là paparazi rất xuất quỷ nhập thần, nàng cũng không muốn hình tượng thê thảm của mình lúc này lên đầu báo a. Nàng cắn chặt răng, chịu đựng đau đớn trên chân, mở cửa xe, đi lên xe, rồi ngồi xuống. Rất không tình nguyện đem cửa xe đóng 'sầm' lại một tiếng.
Vừa lên xe, Kỉ Nhạc Huyên không khỏi cúi đầu cắn chặt răng. Nàng cảm giác được mắt cá chân có chút đau nhức, nhưng lại không muốn ở trước mặt Giang Diệc Hàm biểu hiện ra, vì vậy liền cúi thấp đầu, hy vọng đối phương không chú ý tới bộ dạng thê thảm của nàng lúc này.
Nhưng thực tế, Giang Diệc Hàm vẫn chú ý tới .
Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên cảm thấy mặt có chút lạnh lẽo. Hai má tuyết trắng đã bị ngón tay thon dài của Giang Diệc Hàm chạm vào, không thể không quay đầu cùng nàng ta đối diện.
Kỉ Nhạc Huyên nhìn gương mặt kia so với ngày hôm trước khi nói lời chia tay cũng không chút sai biệt, vẫn hết sức lạnh lùng, khiến nàng không khỏi nhíu mày. Nàng không thích bị người khác nắm cằm.
"Khóc?"
Bên tai bỗng nhiên truyền thanh âm thản nhiên của Giang Diệc Hàm. Kỉ Nhạc Huyên khẽ nhếch môi, thuận tay đem những ngón tay thon dài của Giang Diệc Hàm đang nắm cằm mình bỏ xuống.
"Khóc cái gì, đó là nước mưa."
Kỉ Nhạc Huyên nói những lời này đã hết sức kiềm chế sự nghẹn ngào trong thanh âm. Nàng cũng không muốn cho Giang Diệc Hàm biết mình khóc, dù sao nàng cũng không muốn trước mặt đối phương tỏ ra mềm yếu.
Giang Diệc Hàm nhìn Kỉ Nhạc Huyên trừng mắt nhìn mình, như trước thản nhiên nói.
"Vậy sao? Tôi cũng không biết nước mưa thời buổi này còn có thể làm hốc mắt đỏ hồng lên như vậy."
Kỉ Nhạc Huyên híp mắt lại, nàng tự nhiên biết Giang Diệc Hàm nói những lời này mang ý châm chọc. Nàng vừa muốn phản bác lại không biết nói ra sao, chỉ có thể giận dữ hét.
"Lái xe của chị đi!"
Nghe được Kỉ Nhạc Huyên hét lên, Giang Diệc Hàm cười cười, giẫm chân ga một cái. Thế nhưng chỉ một phút sau nàng lại nghĩ đến mình còn chưa biết Kỉ Nhạc Huyên ở nơi nào, vẫn nhìn thẳng phía trước, mở miệng hỏi.
"Nhà em ở đâu?"
Nhà ta? Kỉ Nhạc Huyên ở trong lòng âm thầm cười lạnh, nàng cảm thấy có chút thê lương. Nàng nghĩ tới ba ngày trước nàng muốn cùng Giang Diệc Hàm xem xong phim sẽ mang theo nàng ta đi về nhà mình. Cũng không nghĩ đến, ngày đó lại trở thành ngày chia tay của hai người. Nghĩ như vậy, Kỉ Nhạc Huyên liền cảm thấy tâm tình chán nản, nàng hung hăng chà đạp góc áo của mình, không đáp lại câu hỏi của Giang Diệc Hàm.
Giang Diệc Hàm cũng không thèm để ý, nàng như trước nhìn chằm chằm con đường trước mặt. Đèn đỏ tắt, đèn xanh sáng lên. Giang Diệc Hàm mở miệng.
"Không nói sao? Tốt thôi, vậy về nhà tôi."
Đi nhà cô? Tốt nha tốt nha.
Đây là Kỉ Nhạc Huyên nghĩ thầm, trong lòng nàng từng vô số lần khát vọng được đến nhà Giang Diệc Hàm, hôm nay cuối cùng cũng được toại nguyện. Chỉ là hiện nay hai người đã thành ra thế này, Kỉ Nhạc Huyên đương nhiên không thể để cho Giang Diệc Hàm thấy mình đang vui mừng, cho nên nàng cũng chỉ giả vờ bình tĩnh, làm mặt ngầu không đáp lại.
Cứ như vậy, Porsche sang chảnh một đường phong cách chạy đến khu nhà cao cấp S thị. Xe của Giang Diệc Hàm khi dừng lại ở cửa bảo vệ khu nhà, Kỉ Nhạc Huyên còn cố ý đem mũ hạ thấp xuống, để không bị phát hiện.
Giang Diệc Hàm thấy vậy cũng hiểu được, vì thế nhanh chóng gật đầu chào bảo vệ rồi lái đi vào.
Xe chạy một đường đến gara nhà Giang Diệc Hàm, lúc đầu Kỉ Nhạc Huyên còn lo lắng khi xuống xe sẽ bị mưa làm ướt, nhưng hiện tại cũng không còn lo lắng. Nàng thấy Giang Diệc Hàm tắt máy, hỏi cũng không hỏi nàng một câu, liền rút chìa khóa ra khỏi xe.
Trong lòng có chút hậm hực, Kỉ Nhạc Huyên nhíu mày, mở cửa xe. Vừa bước chân ra, nàng lại cảm thấy mắt cá chân đau khủng khiếp, cắn môi dưới, cứng rắn đi ra ngoài. Nhưng khi đứng thẳng rồi, lại phát giác hai chân có chút vô lực, một cái lảo đảo, suýt nữa thì té ngã, cũng may lúc này Giang Diệc Hàm ở phía sau đỡ nàng.
"Bị thương?"
Bởi vì Giang Diệc Hàm đứng rất gần Kỉ Nhạc Huyên, vì vậy Kỉ Nhạc Huyên có thể cảm nhận được Giang Diệc Hàm đang ở bên tai mình thở ra nhiệt khí. Nhiệt khí kia từng chút từng chút xuyên thấu vào lòng của nàng, khiến nàng bồi hồi rung động, nhưng cũng khiến nàng đau đớn vô cùng.
"Không phải chia tay rồi sao? Không cần chị giả mèo khóc chuột."
Kỉ Nhạc Huyên hiển nhiên vẫn không cảm kích, nàng trừng mắt nhìn Giang Diệc Hàm, phát tiết xong lại muốn chạy trốn.
Bởi vì Giang Diệc Hàm vẫn gắt gao nắm hai vai của nàng, bên ngoài lại mưa to, Kỉ Nhạc Huyên nhất thời có chút bất lực, không thể thoát ra ngoài. Nhưng nàng cũng không cam lòng bị ép buộc như vậy. Nhìn chiếc giày cao gót còn lại của mình, hừ lạnh một tiếng, liền dùng sức đạp nó lên cao. Mà cú đạp này khiến chiếc giày bay thẳng vào nhà Giang Diệc Hàm, từ trong nhà chỉ nghe tiếng 'loảng xoảng', đồ sứ quý giá của Giang Diệc Hàm cứ thế mà đi tong. Từng là một cực phẩm, lúc này lại trở thành một đống phế phẩm.
Kỉ Nhạc Huyên hiển nhiên không nghĩ tới sẽ trở thành như vậy, tâm lý của nàng có chút khiếp hãi. Đối với hiểu biết của nàng về Giang Diệc Hàm, tuy rằng Giang Diệc Hàm sẽ không đánh người, nhưng người này không cần dùng bạo lực nhưng vẫn luôn có biện pháp lợi hại trừng phạt kẻ tội đồ.
Nghĩ đến đây Kỉ Nhạc Huyên không khỏi thật cẩn thận trộm liếc mắt một cái nhìn Giang Diệc Hàm, quả nhiên, Giang Diệc Hàm lộ ra mấy phần sát khí. Kỉ Nhạc Huyên tuy trong lòng có chút phát run, nhưng nàng vẫn như trước dương khóe miệng cười, khiêu khích nói.
"Như thế nào, giận rồi sao?"
Giang Diệc Hàm không đáp lại, chỉ là thản nhiên nhìn nàng. Ánh mắt tuy lộ ra mấy phần không vui, nhưng vẫn chưa phát tán ra ngoài.
Kỉ Nhạc Huyên vừa thấy Giang Diệc Hàm như vậy, liền càng thêm vui sướng nở nụ cười. Nhưng vừa cười một cái ngay lập tức nàng lại gặp bi kịch. Cửa gara còn chưa đóng lại, một cơn gió lạnh thổi qua, Kỉ Nhạc Huyên liền không ngừng hắt xì.
"Hắt xì, hắt xì......"
Giang Diệc Hàm nhìn người kia tuy rằng đang mang mũ, nhưng tóc lại ướt sũng như tiểu hài tử tắm mưa. Trong mắt lóe lên một tia sủng ái rất ngắn, nàng ấn chốt, đem cửa gara đóng lại, thản nhiên nói.
"Đi vào."
Kỉ Nhạc Huyên không nói tiếng nào, nàng bỗng nhiên cảm thấy đầu óc có chút trầm mê, thân thể vô tri vô giác. Nàng nghĩ có thể do dầm mưa nên phát sốt , thật đúng là bi kịch a.
Bản thân tự thương xót cho chính mình, dưới chân cũng theo bản năng đi vào nhà Giang Diệc Hàm.
Giang Diệc Hàm đem nàng đỡ ngồi lên sô pha, thản nhiên quét mắt lên mắt cá chân có chút sưng đỏ. Kỉ Nhạc Huyên thấy nàng nhìn chằm chằm mắt cá chân của mình, theo bản năng muốn nhấc lên, nhưng vừa động đậy nàng lại đau đến nghiến răng nghiến lợi.
Giang Diệc Hàm thấy vậy, liền mím môi, nàng thật cẩn thận lại có chút ngang ngược đem hai chân Kỉ Nhạc Huyên đặt lên sô pha. Kỉ Nhạc Huyên có chút thụ sủng nhược kinh, lại vẫn cao ngạo nói.
"Đừng chạm vào chân của tôi. Chị không biết nữ nữ thụ thụ bất thân sao?"
Giang Diệc Hàm khẽ nhíu mày. Nàng cảm thấy không biết nói gì, vì vậy đành cười lạnh chế nhạo đáp lại.
"Nếu tôi nhớ không lầm, em học ở Mĩ từ nhỏ mà."
Kỉ Nhạc Huyên bị Giang Diệc Hàm hỏi một câu, kinh ngạc có chút không biết làm sao, nàng có chút chột dạ trả lời.
"Đúng vậy, thì làm sao?"
Giang Diệc Hàm nhếch miệng cười khinh thường, hành động này trong mắt Kỉ Nhạc Huyên là thật đáng giận. Giang Diệc Hàm khẽ mở miệng, chậm rãi nói từng chữ.
"Khó trách Trung văn của em kém như vậy."
"Chị!"
Kỉ Nhạc Huyên bị những lời này đả kích trầm trọng. Tuy rằng hồi trước nàng và nữ nhân này cũng thường xuyên nói móc nhau, tuy rằng mỗi lần nàng đều bại trận trở về, nhưng lần này sẽ không thể để nàng ta đắc ý như vậy nữa. Nàng giơ khóe miệng cười lạnh, chuẩn bị đánh trả. Nhưng lúc này Giang Diệc Hàm lại xoay người, hướng về bên trong một gian phòng, để lại cho nàng một câu khiến nàng càng thêm khó thở.
"Thành thật ngồi đó đợi tôi."
Nếu là mấy ngày trước, Kỉ Nhạc Huyên nghe thấy câu này, rất có khả năng sẽ ngoan ngoãn làm theo. Nhưng hôm nay, nàng vừa nghĩ đến người kia đã chia tay với mình, lửa giận trong nội tâm lại muốn cháy bừng lên. Nàng không muốn nghe theo.
"Nói cũng hay quá, chị cho là chị là ai a, không phải chia tay rồi sao? Hừ."
Vừa hừ lạnh, Kỉ Nhạc Huyên vừa bắt đầu di động thân mình, nhưng dưới chân vừa động đậy, nàng liền cảm thấy đau thấu tim gan. Nhưng nàng cố tình không muốn làm theo lời Giang Diệc Hàm. Kỉ Nhạc Huyên cắn chặt răng, nàng cố gắng đứng lên, cuối cùng mất sức chín trâu hai hổ, rốt cục cũng đứng lên từ ghế sô pha.
Kỉ Nhạc Huyên càng thêm tươi cười, nhìn như thập phần đắc ý. Nhưng chỉ một câu nói của Giang Diệc Hàm lại đem tất cả cố gắng và sự dương dương tự đắc của nàng tiêu diệt hoàn toàn.
"Ép buộc chính mình, vui lắm sao?"
Khóe miệng Kỉ Nhạc Huyên đang mỉm cười cũng dần dần mất đi, nàng bĩu môi.
"Tôi thích, chị dám quản."
Giang Diệc Hàm liếc Kỉ Nhạc Huyên một cái, cũng không nói lời nào. Nàng lập tức đi đến bên cạnh sô pha, thấy bộ sô pha màu cam bị Kỉ Nhạc Huyên ngồi lên hồi nãy, có chút nếp uốn, lại có chút ẩm ướt, nàng thở dài rồi ngồi xuống. Sau đó nhanh chóng kéo Kỉ Nhạc Huyên ngồi xuống bên mình, nâng hai chân Kỉ Nhạc Huyên đặt lên đùi của mình.
Hai bên má Kỉ Nhạc Huyên đột nhiên đỏ hồng. Nói thật hồi còn yêu nhau, nàng và Giang Diệc Hàm cũng chưa làm qua loại chuyện này. Mà hiện nay, đây có thể coi như là gặp họa được phúc không?
Kỉ Nhạc Huyên đột nhiên cảm thấy có chút thỏa mãn, nhưng nàng hiển nhiên sẽ không biểu hiện ra. Chân mày thanh tú lại lần nữa nhíu chặt, sắc mặt cũng mang theo ý không muốn. Nàng trừng mắt nhìn Giang Diệc Hàm, Giang Diệc Hàm cũng không thèm quản nàng.
Cứ như vậy nhìn chằm chằm Giang Diệc Hàm, có lẽ phải nói là thưởng thức, bởi vì khi Giang Diệc Hàm giúp nàng xoa thuốc, chân mày cũng dần giãn ra. Thủ pháp của Giang Diệc Hàm mềm nhẹ, mắt cá chân bị ấn nhẹ rồi xoa bóp khiến Kỷ Nhạc Huyên có cảm giác phiêu phiêu bay bổng như tiên tử.
Kỉ Nhạc Huyên không khỏi ở trong lòng cười lạnh, Giang Diệc Hàm không làm nhân viên mát xa thật sự là hủy hoại nhân tài.
Trong lúc Kỉ Nhạc Huyên còn đang suy nghĩ lung tung, lại không đoán được Giang Diệc Hàm sớm đã đem chân của nàng thả trở về. Đứng ở trước mặt Kỷ Nhạc Huyên, dùng khuôn mặt tươi cười thanh tú của mình gọi hồn tên tiểu quỷ đang mê man hưởng thụ.
"Thực thoải mái sao?"
PS: Chế Huyên trong lòng thì mừng như điên mà ngoài mặt cứ giả vờ lạnh lùng, giả làm nữ vương, chị đại =)))))))))) Còn chế Hàm theo kiểu người nhớn không thèm chấp tiểu quỷ :"> Cuộc tình của 2 chế cũng mắc mệt quá :))))
Cứ nghĩ truyện ế, phần PS sẽ tự kỉ lảm nhảm một mình ai ngờ cũng có người tự kỉ chung =))))) Đặc biệt cám ơn Anh đã vote và cmt dả lả động viên cho đỡ ế =)))) (Đừng hỏi Anh là ai nha mấy chế :3).

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi