NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Edit: girl_sms
Beta: Thấy sai nhớ nói :">
"Ui cha, trùng hợp a."
Silvia tươi cười đi tới bên cạnh Cố Nhu Thần, cũng thành công ngăn chận đường đi của đối phương.
"Chị cũng ở đây?"
Cố Nhu Thần nhíu mày, nàng nhìn ra ngoài cửa Giang Diệc Hàm cùng Kỉ Nhạc Huyên đã chạy xa, mày lại nhíu chặt hơn
"Ai da, nha đầu này mau tránh ra."
So sánh với Cố Nhu Thần đang rất nôn nóng, Silvia ngược lại rất là dương dương tự đắc, nàng cầm trong tay chén rượu đưa về phía Cố Nhu Thần rồi cười khẽ
"Thần tỷ gấp cái gì? Chúng ta cũng đã lâu không gặp, chị chẳng lẽ không nhớ tôi sao?"
Nói xong, Silvia nháy mắt với Cố Nhu Thần, đôi mắt đào hoa kia khi không cười vốn đã phong tình, lúc này lại làm hành động phóng điện, quả thực còn mạnh hơn dòng điện 10 ngàn vôn, làm cho người ta sinh ra cảm giác bị điện giật, tâm tình đều tê dại. Lúc này Cố Nhu Thần sao còn khí lực đuổi theo hai người kia nữa?
Cố Nhu Thần nhận lấy ly rượu của Silvia, dừng một chút, lại đưa tay ra nhéo nhéo hai má Silvia, nhìn hai gò má hồng hồng, trên mặt nàng đột nhiên hiện ra một tia tiếu ý
"Nha đầu, em quả thực chính là tiểu yêu tinh."
Silvia nhún vai cười haha
"Tôi là tiểu yêu tinh, chị chính là Đại Ma Vương . Được rồi, Đại Ma Vương buông tay ra đi, chúng ta đi uống rượu."
Cố Nhu Thần đưa tay trở về, lại tiện tay khoác lên cổ Silvia
"Đi, đi uống rượu."
"Được."
Silvia cũng đưa tay đặt ở bên hông Cố Nhu Thần, hai người cứ như vậy thân mật ôm nhau hướng về chỗ ngồi.
****
Silvia cùng Cố Nhu Thần vào chỗ ngồi, còn Giang Diệc Hàm cùng Kỉ Nhạc Huyên lại trên đường trở về nhà.
Ngồi ở chiếc xe quen thuộc, ngửi thấy mùi thơm từ trên người nữ vương, khuôn mặt Kỉ Nhạc Huyên cũng không thả lỏng, ngược lại phủ đầy vẻ không kiên nhẫn cùng phẫn nộ.
Có cần bi đát vậy không! Mới đi chưa đến hai phút liền kẹt xe !
Kỉ Nhạc Huyên nhìn ngoài cửa nhiều xe đang chen lấn nhau, chân mày nhíu chặt, nàng có chút buồn bực bấm còi liên hồi
"Bíp bíp ."
Ấn ba cái liền, đến lúc sắp ấn cái thứ tư lại bị người bên cạnh ngăn cản.
"Làm gì?"
Kỉ Nhạc Huyên liếc nhìn Giang Diệc Hàm, con mắt phát ra hỏa, phiền táo không chịu nổi mà.
"Bình tĩnh đi."
Giang Diệc Hàm nhẹ nhàng đem tay của Kỉ Nhạc Huyên hạ xuống, toàn bộ quá trình con ngươi của nàng vẫn nhìn đối phương, bình thản không âu lo.
Tay bị thả về lại chỗ cũ, Kỉ Nhạc Huyên tuy có chút phiền não, nhưng nàng cảm thấy tiếng còi xe này cũng thực đáng ghét, ngày thường đi đường nàng cảm thấy phiền nhất khi xe phía sau bóp còi, có biết Lady first hay không , phải tôn trọng phụ nữ a ! Chờ một chút không được sao? Hừ.
Ngón tay nhẹ nhàng ở trên đùi gõ mấy nhịp, Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên cảm thấy thời gian này nếu dùng để nói chuyện phiếm, tăng thêm cảm tình là tốt nhất. Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, không bằng đùa giỡn người bên cạnh cho đỡ chán a.
Khóe miệng hiện lên nụ cười xấu xa, Kỉ Nhạc Huyên chậm rãi xoay người chăm chú nhìn vào dung nhan hoàn mỹ của Giang Diệc Hàm, cái mũi thực cao, không trang điểm mà cũng đẹp không góc chết. Kỉ Nhạc Huyên chỉ nhìn được nửa mặt nhưng nàng lại đột nhiên không muốn nói chuyện phiếm nữa, nàng muốn hôn lên a......
Thân mình Kỉ Nhạc Huyên hơi hơi cúi về phía bên cạnh , nhưng còn chưa chạm được gò má của người kia thì khuôn mặt tươi cười của nàng đã bị một ngón tay mảnh khảnh chặn lại, cứ như vậy, sườn mặt xinh đẹp còn chưa kịp hôn , ngược lại phải tiếp xúc với ngón tay lạnh lẽo.
Kỉ Nhạc Huyên nhăn mặt, mím môi, có chút bá đạo đem ngón tay của Giang Diệc Hàm lấy xuống, dùng chính bàn tay của mình cẩn thận xoa xoa bàn tay lạnh lẽo kia, như muốn đem độ ấm của bản thân truyền qua, nhưng lúc nói chuyện khẩu khí vẫn có chút khinh thường
"Sao? Thật sự nghĩ là tôi sẽ hôn trộm chị sao? Hừ, tôi thấy chị căn bản đang mắc chứng vọng tưởng. Nè, tay kia cũng đưa qua coi."
Kỉ Nhạc Huyên nhìn về phía Giang Diệc Hàm, nàng hy vọng Giang Diệc Hàm có thể ngoan ngoãn đưa tay cho mình, để mình sưởi ấm cho tảng băng này, đáng tiếc Giang Diệc Hàm lại không làm theo ý nguyện của tiểu quỷ.
Giang Diệc Hàm không nói gì, chỉ quay đầu thản nhiên nhìn nàng.
Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy, trong lòng càng thêm sinh khí, nàng hừ lạnh một tiếng thập phần ngang ngược vươn một bàn tay bắt lấy tay kia của Giang Diệc Hàm. Lúc hai bàn tay trắng nõn chạm vào nhau, Giang Diệc Hàm lại rụt về phía sau một cái, trong lòng của nàng luôn suy nghĩ, chiếm được một cách vất vả mới là tốt nhất, nàng muốn cho Kỉ Nhạc Huyên học được cách quý trọng, tuy rằng tâm lý của nàng lúc này cũng rất cảm động, nhưng nàng vẫn quyết định phải cứng rắn.
Kỉ Nhạc Huyên nhếch miệng cười lạnh, nàng vốn đang nghiêng người, lúc này thấy Giang Diệc Hàm lui tay về phía sau, trong lòng lại cảm thấy phiền táo, vô luận như thế nào nàng cũng muốn đem bàn tay kia đặt vào trong lòng của mình sưởi ấm.
Kỉ Nhạc Huyên đột nhiên đổ rạp thân mình, sát đến bên cạnh Giang Diệc Hàm. Làm như thế, khoảng cách của hai người lại gần thêm vài phần, hoạt động cũng tiện hơn một chút, Kỉ Nhạc Huyên như ý nguyện đem bàn tay không an phận kia của Giang Diệc Hàm nắm chặt trong tay mình.
Dung nhan lãnh diễm gần trong gang tấc, Kỉ Nhạc Huyên mím môi cười đến vô lại, lúc trước chưa hôn được, hiện tại không hôn thì quả thật là đồ ngốc mà?
Hai tay đem người kia như chim nhỏ ôm vào trong ngực, Kỉ Nhạc Huyên thoáng cái cúi xuống, hướng về khuôn mặt đạm mạc đang nhìn mình, đặt lên đôi môi lạnh như băng của nữ vương một nụ hôn, sau đó lại cảm thấy mỹ mãn ngồi trở về chỗ cũ.
Cho chị đáng đời, vừa rồi không để tôi hôn lên má , lần này tôi hôn lên môi luôn, hừ, chịu thiệt đi.
Kỉ Nhạc Huyên đắc ý tươi cười, cầm đôi tay có chút băng lãnh kia thổi thổi mấy cái, sau đó lại ôn nhu xoa xoa
"Còn lạnh không?"
Cẩn thận che chở, ngôn ngữ ân cần, Giang Diệc Hàm trong lúc nhất thời có chút hoài nghi người trước mặt mình có phải cái người chuyên môn giả bộ kiêu ngạo ~ Kỉ Nhạc Huyên hay không. Nàng nhẹ lắc đầu, muốn rút tay về.
Mà Kỉ Nhạc Huyên lúc này, lại đem bàn tay đã có chút ấm áp kia ôm vào trong lòng, cứ như bảo bối mà giữ lấy, gắt gao nắm lại, không cho Giang nữ vương đường lui.
Giang Diệc Hàm có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng cảm thấy không nên so đo làm gì, thật sự là tiểu quỷ khả ái, ha ha......
Giang Diệc Hàm vẫn chưa nhận ra khóe miệng của mình đã nở ra một nụ cười, nhưng nụ cười này lại bị Kỉ Nhạc Huyên nhìn vào trong mắt, trong lòng ngọt quá, haha, mặt than rốt cục cười chân tình, không còn đóng kịch nữa a. Ân, thật khó có dịp.
Giang Diệc Hàm thấy Kỉ Nhạc Huyên cười đến mãn nguyện, con ngươi còn lộ ra mấy phần chế nhạo, không khỏi thu liễm nụ cười, thanh âm nhưng cũng trầm xuống vài phần
"Tiểu quỷ, em cười cái gì?"
"Cười chị a."
Kỉ Nhạc Huyên như trước tươi cười chói lọi, nàng bỗng nhiên rút một tay của mình đưa lên hai bên má của Giang Diệc Hàm nhéo nhéo
"Hừ, thật là đẹp a, chị như thế nào không cười nhiều vậy? Chị không biết chị cười lên thật đáng yêu hay sao?"
"Như thế nào, khiến em say mê ?"
Giang Diệc Hàm nghe xong Kỉ Nhạc Huyên nói, không chút nể tình mím môi cười khẽ.
Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy, bàn tay đang nhéo ở hai má di chuyển đến bên môi của Giang nữ vương, ngón tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve bờ môi đơn bạc, Kỉ Nhạc Huyên ngẩn ra mà cười
"Đúng a, là tôi say mê. Tôi thật hận hiện tại không thể đem chị ăn luôn."
Lúc Kỉ Nhạc Huyên nói những lời này, nửa là thực tâm, nửa là vui đùa. Lòng của nàng quả thật có chút rung động, nhưng nàng vẫn là không có can đảm ở trong này đem Giang Diệc Hàm ăn sống nuốt tươi , dù sao đây là trên đường cái, chung quanh còn có nhiều người như vậy, vạn nhất bị người khác nhìn thấy, nếu bị đồn tùm lum, thanh danh của hai người sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng nàng rất muốn nhìn phản ứng của Giang Diệc Hàm khi nghe được những lời này, mặt than sẽ có phản ứng gì đây?
Bất an và nôn nóng thật sự khiến nàng muốn nghẹt thở , Kỉ Nhạc Huyên chờ một lát, lại chỉ nhận được một câu thản nhiên "Buông tay" của nữ vương.
"Sao?"
Kỉ Nhạc Huyên lại lần nữa muốn bùng cháy , nàng cắn răng hung hăng nhìn về phía Giang Diệc Hàm
"Không buông !"
Chị còn không lộ vẻ thẹn thùng tôi làm sao có thể dễ dàng buông tay?
Giang Diệc Hàm nhẹ nhàng lắc đầu, tiểu quỷ chính là tiểu quỷ. Hai tay bị giam cầm, nàng không có biện pháp nói cho Kỉ Nhạc Huyên biết có thể lái xe đi rồi, những chiếc xe bên cạnh bắt đầu di chuyển, rơi vào đường cùng, lúc này mới nghe được chủ xe phía sau bắt đầu bóp còi inh ỏi.
"Bíp bíp" liên tiếp, thanh âm này khiến Kỉ Nhạc Huyên cảm thật chói tai, nàng hừ lạnh một tiếng, thầm oán
"Thật sự là một đám tiểu tử không có lễ phép." Rồi lập tức nới lỏng tay ra.
Được giải thoát, Giang Diệc Hàm lại tiếp tục lái xe, xe vừa chạy một lát, Kỉ Nhạc Huyên lại nghe thấy thanh âm đạm mạc lại có chút lạnh lùng ở bên tai
"Muốn biết tôi có phản ứng gì với câu nói kia sao?"
"Không muốn."
Kỉ Nhạc Huyên hừ lạnh, nhưng lại trộm liếc qua
"Bất quá nếu chị muốn nói cho tôi biết, tôi cũng không ngăn cản."
Bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng cười của người nọ, Kỉ Nhạc Huyên nhíu mày, lúc này lại nghe giọng nói của nữ vương truyền đến bên tai
"Nếu em ngoan ngoãn nghe lời tôi, lúc trở về nhà tôi sẽ nói cho em."
Ánh đèn ngoài cửa sổ có chút tịch mịch phát ra ánh sáng u ám, Kỉ Nhạc Huyên ngồi ở trong xe, mắt phượng nhìn ra phía ngoài cửa sổ, khóe miệng lại hiện lên một nụ cười đắc ý.
Bên trong xe yên tĩnh, nhưng hai trái tim lại âm thầm rung động mãnh liệt ......
PS: Chế Huyên ngạo kiều đáng yêu quá mức, muốn cái gì cũng không chịu nói mà cứ làm bộ như có cũng được, không có tui cũng không đẹp hơn miếng nào =)))) Mà nói thiệt là mình cũng hay như vậy, muốn lắm nhưng cũng phải làm dáng dẹo dẹo cho có giá =))) Cuối cùng đều đi đến BE, SE =))) Bởi vậy các chế nếu muốn kết thúc có hậu thì ráng bớt ngạo kiều đi :"> Nhưng nếu gặp đứa ngạo kiều thì mình phải ngạo kiều hơn đứa đó mới có cơ hội chỉnh người ta nha =))) (Xúi bậy ~ ing) Ai nghe theo hậu quả xin tự gánh chịu, cấm đổ thừa cho mình :">
Hôm trước hỏi mấy bạn theo phe Diệc Công hay Nhạc Công mà chưa thống kê nữa, mà mình thấy Nhạc công nhìu hơn đó =)))) Ai rảnh đi thống kê cái coi, có mấy chế đâm bang hỗ công mới chịu =)))) Tánh kì quá nha, bỏ đi mấy chế :( =))))))

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi