NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Edit: girl_sms
Beta: Tạm thời cũng chưa beta, sai nhớ hú lên :)))
Xe lướt nhanh như gió, chưa đến ba mươi phút, Kỉ Nhạc Huyên cùng Giang Diệc Hàm đã đến nơi mà Kỉ Nhạc Huyên luôn tưởng niệm mà lại có chút chán ghét- nhà của Giang Diệc Hàm.
Hai người vừa vào nhà, Giang Diệc Hàm không quay đầu mà đi về phía phòng bếp, Kỉ Nhạc Huyên nghĩ nàng ta muốn lấy chút thức ăn để chiêu đãi mình, nghĩ như vậy cũng không có gì là lạ, ngựa quen đường cũ, nàng đi đến đại sảnh ngồi xuống sô pha, một tay chống cằm, khóe môi cong lên, bắt đầu chờ đợi mỹ thực.
Làm mỹ thực rất vất vả a, trong lòng nàng luôn nhớ mong, muốn ăn sống nuốt tươi những thứ Giang nữ vương làm ra.
Ngồi chờ hồi lâu, Kỉ Nhạc Huyên rốt cục thấy được bóng dáng kia, Giang Diệc Hàm cầm trong tay hai bình hồng tửu ưu nhã đi ra.
Đại tiệc của tôi đâu?
Trong lòng Kỉ Nhạc Huyên bắt đầu gào thét, mắt thấy Giang Diệc Hàm hờ hững đem hai bình rượu phóng tới trước mặt mình, tuy là nhẹ nhàng, nhưng tiếc rằng hai vật bằng thủy tinh khi chạm vào nhau vẫn sẽ phát ra tiếng "Oành" chói tai.
Kỉ Nhạc Huyên bị thanh âm này làm cho cả kinh, có chút mê mang nhìn Giang Diệc Hàm
"Chị mời khách vậy sao?"
Giang Diệc Hàm cũng chẳng thèm để ý, ngồi xuống sô pha. Kỉ Nhạc Huyên thấy đối phương không quan tâm đến mình, trong lúc nhất thời có chút không mất mặt, nàng trừng mắt nhìn Giang Diệc Hàm, thấy Giang Diệc Hàm vẫn không để ý đến mình, liền nổi giận đùng đùng lấy tay đẩy đẩy
"Hỏi chị đó, điếc hả?"
Giang Diệc Hàm lúc này mới phát giác ra bên cạnh còn có người, nàng quay đầu thản nhiên nhìn cục cưng của mình, chỉ là như trước vẫn không đáp lại.
Kỉ Nhạc Huyên đột nhiên có chút tức giận, nàng có chút phiền táo hất mái tóc dài của mình ra phía sau lưng
"Xem ra người bên cạnh tôi không phải kẻ điếc, mà là người câm!"
Một ánh mắt lạnh lùng bắn về phía Kỉ Nhạc Huyên, tiểu quỷ của chúng ta cười cười nhìn lại, hừ, mặt than chết tiệt, tôi không tin chị có thể nhịn được không nói gì ! Tôi còn chưa chịu thua đâu ! Hừ !
"Mắt của em mù sao?"
Bên tai rốt cục truyền đến thanh âm lãnh đạm nói, Kỉ Nhạc Huyên lâm vào trạng thái ngẩn ra
"Chị nói gì?"
"Tôi thấy lỗ tai của em cũng không tốt lắm thì phải."
Giang đại mỹ nhân tiếp tục châm chọc .
"Hừ."
Kỉ Nhạc Huyên cười lạnh, nàng bỗng nhiên tà mị dùng ngón trỏ tinh tế nâng cằm của Giang Diệc Hàm
"Tôi nhớ vừa nãy có người nói, muốn nói cho tôi biết phản ứng của người đó mà, đúng không?"
Con ngươi lạnh như băng, môi mỏng của Giang Diệc Hàm nhẹ nhàng mở ra, phun ra những lời nói lãnh mạc
"Em cảm thấy em thực ngoan sao?"
Kỉ Nhạc Huyên giật mình, mím môi trầm tư một lát, tuy rằng Giang Diệc Hàm nói cũng hơi đúng, nhưng là vì để nghe đáp án của mặt than, nàng đã ngoan ngoãn không động thủ động cước a.
Kỉ Nhạc Huyên còn đang chần chờ muốn phản bác, Giang Diệc Hàm lại đem tay nàng hất xuống, sau đó lại đem một lọ hồng tửu đưa tới trước mặt nàng
"Cầm lấy. Em gần đây không phải thích uống rượu sao? Tôi mời em uống."
Kỉ Nhạc Huyên lại mờ mịt tiếp nhận bình rượu của Giang Diệc Hàm, bình rượu này đã mở ra , nhưng mà...... Kỉ Nhạc Huyên quét mắt nhìn bàn trà, không có ly rượu a.
Lúc này Kỉ Nhạc Huyên còn chưa hiểu thâm ý của Giang Diệc Hàm, nàng chỉ cho rằng Giang Diệc Hàm muốn cùng mình đối ẩm một phen mà thôi, liền muốn đứng lên đi vào phòng bếp lấy hai cái ly
"Không có ly, tôi đi lấy."
Vừa mới khởi thân, Kỉ Nhạc Huyên lại nghe được thanh âm băng lãnh ra lệnh của Giang Diệc Hàm
"Ngồi xuống."
"Sao?"
Kỉ Nhạc Huyên nhìn Giang Diệc Hàm, chẳng lẽ nàng ta muốn đích thân đi lấy sao? Thật tri kỷ mà.
Bất quá một câu kế tiếp của Giang Diệc Hàm lại khiến Kỉ Nhạc Huyên sinh ra một cảm giác ảo diệu, thật sự cần phải đi khám bác sĩ a.
"Em không phải thích uống sao? Uống nguyên bình không phải tốt hơn sao."
Kỉ Nhạc Huyên nắm bình rượu, không khỏi cười nhạo , nàng nhíu mày nhìn về phía Giang Diệc Hàm, thập phần khiêu khích
"Chị làm sao biết tôi thích uống? Nói nữa...... Tửu lượng của tôi không phải chị cũng biết sao."
Cách đây không lâu, tôi còn ở nơi này uống say làm bậy ! Thật là xấu hổ, tôi chán ghét hồng tửu !
"Sao?"
Giang Diệc Hàm liếc nhìn Kỉ Nhạc Huyên, ngôn ngữ thập phần lạnh nhạt
"Tửu lượng không tốt mà còn dám thường xuyên đi pub, tôi thấy em là quá khiêm tốn rồi, uống đi."
"Phốc."
Kỉ Nhạc Huyên nghe xong những lời này, cuối cùng đã hiểu được Giang Diệc Hàm vì cái gì mà hành động khác thường như vậy, nàng nhịn không được mà bật cười. Tên kia, nguyên lai là ghen tị? Thật tốt a, ha ha......
Vừa nghĩ đến nữ nhân mình yêu thương vì mình cùng người khác có quá nhiều tiếp xúc mà phẫn nộ, Kỉ Nhạc Huyên liền thập phần sung sướng, hehe.
"Nè, tôi uống một mình cũng không vui a."
Kỉ Nhạc Huyên đem một bình rượu khác trên bàn đưa cho Giang Diệc Hàm, vui vẻ ra mặt
"Haha, không phải còn một bình khác sao, cùng nhau uống đi."
Giang Diệc Hàm lạnh lùng nhìn nàng, không thèm tiếp nhận.
"Cầm đi a !"
Kỉ Nhạc Huyên vẫn rất vui vẻ, nàng lại đẩy bình rượu về phía Giang nữ vương, lần này, Giang Diệc Hàm tiếp được, nhưng lại đem bình rượu thả trở về
"Tôi không thích uống cả bình."
"Hay ha, tôi cũng không thích !"
Kỉ Nhạc Huyên vừa nghe, liền "Oành" một tiếng đem bình rượu đặt mạnh xuống bàn, trong lòng nàng cười thầm, họ Giang tôi xem chị có thể làm thế nào, hừ......
"Nhưng em phải uống hết cho tôi."
Khó có thể đoán trước được Giang Diệc Hàm cư nhiên đứng dậy đem bình rượu một lần nữa đưa đến tay Kỉ Nhạc Huyên
"Tôi nói em uống hết đi."
"Chị có biết tôi chán ghét nhất là người khác ra lệnh cho tôi không?"
Kỉ Nhạc Huyên tiếp nhận bình rượu trong tay Giang Diệc Hàm, thấy Giang Diệc Hàm lạnh nhạt nhìn mình, nàng bỗng nhiên tà tứ nở nụ cười
"Nhưng hôm nay tôi nguyện ý nghe lời của chị, uống hết luôn. Bất quá......"
Kỉ Nhạc Huyên cũng hơi hơi đứng dậy, nàng dùng ngón cái và ngón trỏ hung hăng nắm cằm Giang Diệc Hàm, yêu dã mỉm cười
"Bất quá tôi không cam đoan sẽ không xảy ra chuyện rượu loạn tính, làm chút việc cầm thú."
Giang Diệc Hàm khinh thường liếc nhìn một cái, coi như cái gì cũng không nghe thấy, đạm mạc ngồi trở về chỗ.
Kỉ Nhạc Huyên tươi cười đắc ý, nàng cũng ngồi lại sô pha, bình rượu trong tay giơ lên cao, nàng lấy tư thế thập phần dũng cảm đem chất lỏng hồng hồng yêu diễm uống xuống.
***
Kỉ Nhạc Huyên uống rất tiêu sái, còn Silvia lại uống có chút sầu khổ.
Như thế nào bên người đột nhiên nhiều ra thêm một người a !
Silvia ở trong lòng âm thầm rít gào, nghĩ đến thế giới hai người liền biến thành ba người, nàng không nhịn được lại đem một ly Vodka uống sạch.
"Xoảng."
Cố Nhu Thần nghe thấy tiếng thủy tình va chạm, quay đầu nhìn Silvia, trong lòng đột nhiên có chút bất ngờ
"Nha đầu, em thất tình sao?"
Silvia không khỏi có loại muốn cười ra nước mắt, mà thứ khiến nàng phát điên nhất chính là kẻ thứ ba kia cư nhiên lấy một ánh mắt thương hại nhìn về phía nàng, loạn rồi à !
"Silvia tỷ tỷ, không cần khổ sở, trên thế giới này nhiều người không có mắt lắm. Bọn họ không nhìn trúng chị, là bọn họ tổn thất, đại mỹ nhân như chị, còn cả một đoàn người theo đuổi a."
Lạc Phi tươi cười sáng lạn, vỗ vỗ phía sau lưng Silvia, ôn nhu an ủi.
Silvia không khỏi cười gượng hai tiếng
"Ha ha, ha ha. Cám ơn em đã động viên, bất quá tỷ tỷ tôi không thất tình."
Silvia đem cánh tay của Lạc Phi khoát trên bả vai mình lấy xuống
"Dám dành người của chị đây, không ai có cửa đâu !"
Lạc Phi như bị rớt não, vẫn nhếch miệng ha ha cười
"Vậy là tốt rồi, vậy Silvia tỷ tỷ chị vì cái gì mà phẫn nộ như vậy a?"
"Tỷ tỷ đang có chuyện phiền, chuyện người lớn, tiểu hài tử bớt lo đi, đi đi đi."
Silvia huy huy phất tay, dường như muốn đuổi Lạc Phi đi
"Lên sân khấu hát tặng tỷ tỷ vài bài đi, giải quyết phiền não tròng tỷ tỷ. Đi mau đi mau."
Đi đi, bên thứ ba vốn không nên ở đây làm kì đà cản mũi ......
Lạc Phi mím môi, trầm tư một lát, lại lần nữa bật cười
"Như vậy cũng ok, Silvia tỷ tỷ, em lên góp vui cho chị."
"Ân, hài tử ngoan. Mau đi đi."
Silvia tựa như một đại tỷ tỷ ôn nhu mỉm cười, nhưng nụ cười này lại khiến người nào đó không rét mà run, Cố Nhu Thần rất hiếm khi thấy Silvia nở nụ cười như vậy, có lẽ sắp có đại sự xảy ra a.
Lạc Phi vừa ly khai khỏi chỗ ngồi, đi lên sân khấu, đoạt lấy đàn Guitar mà Lôi Vũ và Trần Dục đang cầm, mang lên sân khấu, ngọn đèn chiếu xuống, Lạc Phi chỉnh lại vị trí microphone, sắc mặt mỉm cười nói với người dưới đài
"Hôm nay tôi có vị bằng hữu tâm tình không tốt, vì thế, tôi quyết định tặng nàng một ca khúc. Bài hát mang tên [ Bảo bối ], đồng thời gửi tặng đến tất cả mọi người. Hy vọng ai ai cũng có thể vui vẻ."
Nói xong, Lạc Phi nhẹ nhàng gảy Guitar, bắt đầu vừa đàn vừa hát
"Bảo bối của tôi, bảo bối của tôi, chúc em luôn luôn ngọt ngào, chúc em mỗi tối đều ngủ ngon ......"
Silvia lúc trước còn làm ra vẻ như đang xem kịch vui, nghe thấy vậy đột nhiên biến sắc, nàng đem miếng Vodka phun ra, hài tử đáng chết này, ai là bảo bối của ngươi, ai cần ngọt ngào , hai hôm nay ta đều gặp ác mộng, ngươi còn muốn ta khỏi ngủ luôn hả???
Cố Nhu Thần từ trong túi xách rút ra khăn tay, thay Silvia lau rượu trên đùi
"Nha đầu, em hôm nay thực khác thường a. Cư nhiên còn phun ra , ai...... Này nếu để Giang nữ vương thấy được, nàng ta sẽ ghét bỏ em a."
Silvia nhìn Cố Nhu Thần đang lau lau chân mình, khóe miệng không khỏi hiện lên nụ cười vui mừng
"Không có gì, chị không ghét bỏ là được."
"A, em xem tôi là nô tì của em ha."
Cố Nhu Thần ngẩng đầu lên vừa vặn nhìn thấy Silvia đang khẽ nhếch khóe môi, giống như đang hưởng thụ sự hầu hạ của nàng, nàng không khỏi có chút bực bội, khăn giấy dính rượu bị ném lên bàn, Cố Nhu Thần ngồi trở lại chỗ cũ, từ trong túi rút ra mảnh khăn giấy khác đưa cho Silvia
"Cầm lấy, ngoài miệng vẫn còn, chính mình tự lau đi."
Silvia nhún vai. Lúc trước nàng còn chán ghét Lạc Phi, không hiểu tình huống chạy tới làm quen, quấy rầy thế giới hai người của nàng, nhưng lúc này nàng lại có chút cảm ơn tiểu tử ngốc nghếch kia , nếu không có nàng ta, Silvia nàng sẽ không chiếm được sự chiếu cố ôn nhu của Cố Nhu Thần như lúc này.
Phải biết Cố Nhu Thần trong giới giải trí cũng rất có danh a, rất mát tay, là một người đại diện nổi tiếng, một đại danh nhân như vậy lại hạ mình lau rượu cho nàng, trời ơi, đãi ngộ hạng cao cấp a.
"Hehehe."
Silvia ngây ngô cười, ngẩn người nhìn Cố Nhu Thần bỗng nhiên nói
"Cám ơn Thần tỷ giúp tôi lau rượu, vì tỏ lòng biết ơn, tôi quyết định mời chị theo tôi về nhà..."
Thị tẩm......
Cố Nhu Thần tuy rằng không nghe thấy tiếng lòng của Silvia nhưng nàng vẫn cười lạnh
"Sáng mai tôi còn phải đi Thượng Hải làm lễ ra mắt nghệ sĩ mới."
Silvia lại lần nữa thất vọng nhún nhún vai
"Được rồi, thật sự là đáng tiếc......"
"Òh."
Cố Nhu Thần lấy di động ra nhìn thời gian, đã gần mười một giờ
"Mười một giờ rồi, sáng mai còn phải lên máy bay, đều là Nhạc Huyên kéo tôi đến nơi này nhìn cái gì mà tác phẩm của nhóm Vigor. Chết mất, tôi đi về trước nha. Em lưu lại nơi này cùng tiểu bằng hữu kia đi."
"Ách !"
Silvia kêu lên sợ hãi , nàng cũng không muốn cùng kẻ thứ ba kia nói chuyện a. Silvia còn chưa kịp đứng dậy, Cố Nhu Thần đã đi ra đến cửa, mà Lạc Phi lúc này cũng hát xong, trong tiếng hoan hô của khán giả, chạy xuống tìm nàng
"Silvia tỷ tỷ, Silvia tỷ tỷ......"
Silvia vừa nghe thấy tiếng kêu này, nàng không khỏi lạnh run, nhặt áo khoác ở trên sô pha khoác lên người,Silvia nhìn Lạc Phi phất phất tay
"A, bạn nhỏ, ngày mai tôi còn phải đi công tác, đi về trước nha !"
Nói xong, liền như tránh tà, nhanh chóng chạy ra ngoài
"A, Thần tỷ, tôi tiễn chị đi !"
Lạc Phi chớp mắt, có chút bất đắc dĩ nhún vai, mình dữ lắm sao? Em cũng không ăn chị, chỉ là muốn làm bạn mà thôi a...... Nói thêm nữa, người mà em cảm thấy hứng thú chỉ có một thôi à, ha ha......
Mà người nàng cảm thấy hứng thú, lúc này đang ở đâu?
PS: Mấy chương nài nhẹ nhàng ấm áp ngọt ngào thích ghê :))) Giang nữ vương dễ cưng quá, nay Kỉ cục cưng bỗng nhiên thông minh đột xuất, nhận ra tiểu thụ nhà mình đang ghen =))) Bình thường bả ngay thơ vô số tội dễ sợ :"> =))) Silvia gặp đối thủ rồi nha, chế Phi biến thái quá mức, cũng không biết ai xui xẻo bị bả me nữa :)))) Chương sau chờ Kỉ cục cưng say rượu nỏi thú tánh nha :">
Nay mắc mệt quá, ko viết về chuyện riêng tư của mình nữa =))) #teamhongps đừng manh động nha, lần sau viết bù =)))) Nay đáng ra là post Thíu nữ ngay thơ mà chưa beta xong nên post luôn chương nài :))) Hiện tại bộ nài edit hết chương 28 ròi mà mình chưa beta nên các bạn thông cảm đi, ko thông cảm thì cũng đâu có táng được mình *vênh mặt* =))))))))))))) Vậy là tuần nài 2 chương / 1tuần, tuần sau sẽ ráng 3 chương hoặc vui vui sẽ 4 chương :">

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi