NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Edit: Phuong1988
Beta: DuaG
Ngày hôm đó, tinh thần Kỉ Nhạc Huyên phơi phới ở trường quay, chỉ là vẻ mặt hớn hở của nàng đến lúc nghỉ ngơi buổi trưa lại thành vẻ thẫn thờ bi thương.

Thực ra vào buổi trưa, mọi người đang nhìn Kỉ Nhạc Huyên dưới ánh mắt ước ao vì được Hứa Vi Vi mang tới cơm trưa hạng sang, mỗi ngày Hứa đại tiểu thư đối với bữa ăn của Kỉ Nhạc Huyên đều hết sức quan tâm. Tuy những người đoàn phim có chút ghen tị với Kỉ Nhạc Huyên, nhưng vì Hứa Vi Vi sợ người khác có thành kiến với Kỉ Nhạc Huyên, nên cố ý dùng một chút tiền đưa vào phần phụ cấp thức ăn cho đoàn phim, vì thế những người đoàn phim cũng chỉ ước ao, không hề ghen ghét.
Gắp một miếng thịt tôm thơm ngon vào miệng, vừa nhai vừa nuốt,lúc này Kỉ Nhạc Huyên sực nhớ nên gọi điện thoại cho Cố Nhu Thần. Từ trong túi lấy ra Nokia, Kỉ Nhạc Huyên nhấn dãy số của Cố Nhu Thần, nhưng lại nghe được câu nói làm người ta bực mình.
"Tít tít... Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
Kỉ Nhạc Huyên nhíu mày, tiếp tục ấn ấn, gọi lần nữa không tin là gọi không được, kết quả vẫn là câu kia.
"Tít tít...Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
Cắn mạnh môi dưới, Kỉ Nhạc Huyên lại gọi lần nữa, nhưng kết quả đều là đã tắt máy, nàng bị những lời của tổng đài làm cho buồn bực. Tay phải cầm điện thoại, bực bội muốn ném di động.
Nhưng lần này, nàng vừa làm tư thế sắp ném, di động của nàng liền vang lên. Vội thu hồi di động lại, Kỉ Nhạc Huyên nhấn phím nhận.
"Alo, Thần tỷ?"
Kỉ Nhạc Huyên nghĩ cuộc gọi này là do Cố Nhu Thần gọi tới, đáng tiếc nàng đã đoán sai. Nhưng dù sao thì người gọi cuộc điện thoại này, cũng là vì Cố Nhu Thần mà gọi tới.
"Nhạc Huyên, em là Lạc Phi. Thần tỷ đã xảy ra chuyện, chị có thể cầu xin với Lý tổng không?"
Đầu dây bên kia là thanh âm lo lắng của Lạc Phi.Kỉ Nhạc Huyên đưa tay vặn vặn mi tâm, nàng cố gắng để giữ bình tĩnh, hít sâu một hơi, nhàn nhạt nói.
"Lạc Phi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em từ từ nói với chị."
"Nhạc Huyên, cụ thể xảy ra chuyện gì em cũng không rõ, mấy ngày nay em không gặp Thần tỷ, mà người trong cuộc Tống Minh Thần cũng không thấy mặt. Nhưng mà Lý tổng muốn sa thải Thần tỷ, thấy Thần tỷ cũng không phản đối, ngược lại còn muốn tự viết đơn từ chức. Phải làm sao bây giờ a?"
Khi nói, thanh âm Lạc Phi còn mang theo giọng nức nở, Kỉ Nhạc Huyên ôn nhu an ủi nàng.
"Lạc Phi, em đừng vội, chị gọi điện hỏi Lý tổng một chút, em không phải nói Lý tổng hay nghe lời chị nói sao? Yên tâm đi, Thần tỷ sẽ không có chuyện gì."
"Ừm, Nhạc Huyên, phiền chị rồi, chị diễn cũng rất vất vả phải không? Chờ chị về, em đãi chị một bữa thật ngon."
"Được, chị chờ món ngon của em."
Cúp điện thoại, Kỉ Nhạc Huyên ngoài miệng ý cười miễn cưỡng cũng mất đi. Nàng bình tĩnh tâm tình lại, đứng lên, đi đến chỗ trống nơi hồ nước đối diện, gọi điện cho Lý An Kỳ.
"Alo. Có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia là thanh âm bình thản của Lý An Kỳ nhưng cũng mang theo một phần khí thế. Nhưng mà bên này Kỉ Nhạc Huyên cũng không chịu thua, nàng mím môi, thẳng thắn nói ra mục đích của mình:
"Lý tổng, tôi muốn biết Thần tỷ đã phạm phải chuyện gì? Vì sao chị muốn sa thải nàng?"
Đầu dây bên kia ngừng một chút, theo sau là thanh âm có chút tức giận.
"Nàng phạm phải chuyện gì, em tự đi hỏi nàng là được rồi. Tôi rất bận, vài ngày nữa sẽ phái người đại diện mới cho em để thay thế nàng, việc này em đừng bận tâm, làm việc cho tốt đi. Đừng đi quản những chuyện em không nên quản."
Nói xong câu đó, Kỉ Nhạc Huyên chưa kịp nói gì, Lý An Kỳ đã cúp điện thoại.
"Alo, Lý tổng, Lý tổng..."
Kỉ Nhạc Huyên nắm chặt di động trong tay, hận không thể bóp nát nó, nàng cắn chặt răng, cơn giận tích lũy lâu cũng cần xả giận, mà hành động của xả giận lại rơi vào thân xác vô tội của nokia. Tay phải Kỉ Nhạc Huyên vừa giơ, một đường parabol mỹ lệ bay dọc theo không khí, 'Vù vù' một tiếng, Nokia rơi vào nước, lấy nước làm nơi an táng kết thúc sinh mệnh ngắn ngủi của nó.
Đôi mắt Kỉ Nhạc Huyên có chút sưng đỏ, chất lỏng ấm nóng vòng quanh vành mắt nàng, thân phận khác biệt, làm nàng không có quyền để nói, cảm giác này thật khó chịu.Kỉ Nhạc Huyên ở đó một lát, lại nhớ tới cái thời non nớt mình đã từng không buồn không lo. Nếu lúc đó ta không vào giới giải trí này, mà ngoan ngoãn đi trên con đường đại học danh tiếng, bây giờ sẽ thế nào nhỉ? Có thể so với hiện tại không? Nhưng mà nàng....
"Tiểu quỷ...."
Phía sau bỗng vang lên thanh âm vô cùng nhẹ nhàng của Giang Diệc Hàm, thanh âm này nghe vào tai, lại là mấm lòng Kỉ Nhạc Huyên. Kỉ Nhạc Huyên đi nhanh hai bước, nhào vào lòng Giang Diệc Hàm. Vào giờ phút này, thụ một chút cũng tốt, vì rất khó chịu a!
Kỉ Nhạc Huyên chôn trong ngực Giang Diệc Hàm nghẹn ngào, Giang Diệc Hàm đưa tay ôm eo Kỉ Nhạc Huyên. Nàng dịu dàng vỗ về lưng Kỉ Nhạc Huyên, cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng chờ Kỉ Nhạc Huyên bình tĩnh tâm tình.
Một lát sau, Kỉ Nhạc Huyên ra khỏi lòng Giang Diệc Hàm, chua xót cười cười.
"Xin lỗi, em thất lễ."
"Không sao, tiểu quỷ. Trước mặt tôi, em cứ thoải mái là chính bản thân mình."
Khoé miệng Giang Diệc Hàm khẽ nhếch, đó là ý cười quan tâm.
Lòng Kỉ Nhạc Huyên rất ấm áp, nhưng vẻ mặt vẫn là dáng dấp không vui, nàng bĩu môi.
"Đừng làm như chị là công chính hiệu. Hừ, công chính hiệu là em. Chị yên tâm, em chỉ nhất thời thất thố, lần sau sẽ không vậy nữa. Chị phải tin em, em có thể cho chị dựa vào."
"Ừ."
Giang Diệc Hàm nhàn nhạt gật đầu nhưng trong lòng lại đang cười khổ. Tiểu quỷ này lại cậy mạnh nữa rồi.
Giây phút bình yên qua đi, Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhớ tới gì đó, trợn to con mắt nhìn về Giang Diệc Hàm.
"Hả? Em không phải nói chị ở trong phòng chờ em sao? Sao chị lại tới đây? Còn nữa, tại sao chị lại ở đây? Không phải chị đang ở Pháp sao? Nói, chị có phải Giang Diệc Hàm không?"
Nhiều vấn đề liên tiếp kéo đến, Giang Diệc Hàm lại có chút buồn cười.
"Tiểu quỷ, em muốn tôi trả lời câu nào trước đây?"
"Này..."
Kỉ Nhạc Huyên gãi đầu ngập ngừng một chút, nhưng rất nhanh Giang Diệc Hàm thay nàng làm quyết định.
"Tiểu quỷ, không còn sớm, em nên đến trường quay chuẩn bị. Tôi có thể nói cho em biết, bây giờ Thần tỷ đang ở cùng Silvia, em có thể yên tâm. Về chuyện còn lại, buổi tối tôi vào phòng em nói cho em biết. Được chưa?"
Vào phòng em? Khoé miệng Kỉ Nhạc Huyên có chút gian tà câu lên, nàng muốn gợi lên cằm Giang Diệc Hàm đùa giỡn một chút, lại thấy Hứa Vi Vi hoảng hốt chạy tới.
"Nữ vương, nữ vương, đạo diễn kêu cô, sắp quay rồi. Ơ?"
Hứa Vi Vi dừng lại, chống eo cúi người thở hổn hển, một đường chạy như điên đến đây, nghỉ xả hơi một chút. Hứa Vi Vi chợt phát hiện bên người Kỉ Nhạc Huyên còn có một người, lưng người kia đối diện với mình, thân hình rất giống Kỉ nữ vương nhà nàng, nhưng khí thế tuyệt nhiên bất đồng.
Hứa Vi Vi cảm thấy nhìn rất quen mắt, còn chưa đợi nàng đi lên phía trước vỗ vai đương sự để xác định, thì đã bị Kỉ Nhạc Huyên đi lên trước kéo cổ tay nàng, túm nàng đi.
Với Kỉ Nhạc Huyên mà nói, nàng không hy vọng có người thấy nàng cùng một chỗ với Giang Diệc Hàm. Lúc trước nàng biết giới giải trí có nhiều thị phi, lúc này lại trải qua chuyện Cố Nhu Thần, nàng càng phải cẩn thận hơn.
Hồ nước có một chút rung động, vẻ mặt Giang Diệc Hàm vẫn lãnh đạm, nhưng thực ra lòng nàng cũng bắt đầu rung động đong đưa. Nhìn Kỉ Nhạc Huyên kéo cổ tay Hứa Vi Vi, tuy Hứa Vi Vi nhăn nhó, nhưng bộ dáng rất là vui sướng, Giang Diệc Hàm trong lòng âm thầm cười lạnh, tiểu quỷ, gần đây thật không ngoan mà.
Buổi chiều Kỉ Nhạc Huyên quay phim ở trường quay, lúc đó nàng cũng không thấy bóng dáng Giang Diệc Hàm, dù rất hoài nghi, nhưng nàng vẫn tin tưởng Giang Diệc Hàm, chuẩn bị buổi tối cùng nàng 'thành thành thật thật' nói rõ mọi chuyện. Như vậy lòng phiền muộn của Kỉ Nhạc Huyên đối với Giang Diệc Hàm bỗng xuất hiện mà ít đi phân nửa, nàng khôi phục lại trạng thái làm việc ngày trước. Lần trước thiếu chút nưa làm sai khiến Kỉ Nhạc Huyên thấp thỏm, lúc này vẫn thấy rất là chán chường.
***
Ngọn đèn mờ mịt trong quán rượu, Cố Nhu Thần ngồi trên quầy bar, một ly lại một ly rượu rót vào bụng. Tuy gương mặt nàng không có ai oán buồn phiền, thậm chí khoé miệng còn cóý cười nhợt nhạt, nhưng dáng vẻ như vậy trong mắt Silvia xem ra so với thấy một Cố Nhu Thần rơi lệ còn đau khổ hơn.
"Thần tỷ, đừng uống."
Silvia lẳng lặng nhìn Cố Nhu Thần uống không dưới mười ly, tuy đường kính miệng ly không lớn, nhưng nồng độ chất lỏng trong ly rất cao a. Silvia nghĩ uống rượu để giải sầu cũng tốt, nhưng uống nhiều thì chắc chắn là hại thân rồi. Nàng dùng sức một tay đoạt lấy ly rượu, vậy là nhận được ánh mắt giận dữ của Cố Nhu Thần. Nhưng với sự căm tức của Cố Nhu Thần, Silvia lại cười cho qua:
"Lúc chị uống, tôi ở một bên nhìn rất khó chịu, rất thương tâm a."
"Vậy đi, nha đầu, em cùng uống với tôi?"
Trên mặt Cố Nhu Thần hiện lên thần sắc mê ly do say rượu, nàng nhìn Silvia gật đầu, lại gọi người phục vụ đưa tới một cái ly không và một chai rượu đầy. Nàng rót đầy rượu vào cái ly không kia, sau đó đẩy qua Silvia.
"Đây."
Silvia nhìn ly rượu sau đó Cố Nhu Thần lại tự uống một mình, thở dài một tiếng, cầm ly rượu lên ngửa cổ rót vào. Từ lúc nghe nói Cố Nhu Thần xảy ra chuyện, nàng liền chạy tới trước mặt tỷ tỷ nhà mình tranh luận. Nhưng đáng tiếc là, tỷ tỷ lại không nể mặt mình, mặt lạnh xua đuổi nàng, xem ra tâm tình rất là u ám.
"Haizz...."
Một ly rượu vào bụng, Silvia không khỏi thở dài, nàng nhìn Cố Nhu Thần bên cạnh, không khỏi bắt đầu cảm thán giới giải trí này vô tình. Cố Nhu Thần không có gia thế, chỉ là một người đại diện chăm chỉ, tuy trong giới cũng có tiếng, nhưng động đến người có bối cảnh, kết cục của nàng là phải miễn cưỡng tự viết đơn từ chức.
"Nha đầu, thở than cái gì?"
Cố Nhu Thần cầm ly rượu, lắc lắc chất lỏng bên trong, chua xót cười.
"Chỉ trách lúc đó tôi bị mù, tôi làm sao lại không nhìn ra bộ mặt thật của tiểu tử kia."
"Haizz, là do tên đó đeo mặt nạ."
Silvia cầm ly của mình cụng vào ly Cố Nhu Thần.
"Đừng động đến hắn, ác nhân tự có ác nhân trị, chúng ta uống rượu."
"Ừhm."
Cố Nhu Thần lần thứ hai cười khổ, nàng giơ ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, xem như rượu đắng vào ruột, buồn phiền của bản thân có thể theo gió bay đi. Nhưng đáng tiếc, rượu này không có tiêu tan buồn phiền của nàng, ngược lại gây cho nàng thêm mộ tít chuyện linh tinh. Đây là nói sau đó, trước mắt nàng uống rất thỏa thích.
Mới vài ly vào bụng, Cố Nhu Thần đã bị cồn thúc đẩy bắt đầu thổ lộ tâm sự. Nàng vỗ lưng Silvia, làm Silvia ho khan vài tiếng, lại còn không dừng mà tiếp tục vỗ.
"Nha đầu ơi, em đừng trách tỷ tỷ em. Tôi biết tỷ tỷ em phải giải quyết rất nhiều chuyện, tuy không hợp tình hợp lý, nhưng nàng cũng rất là bất đắc dĩ a. Thượng Nghi rất lớn, nhưng dù có lớn, nó cũng chỉ ở bạch đạo thôi, tỷ tỷ em không có người ở hắc đạo, nên không có khả năng chống lại bang hội của tên tiểu tử kia."
Silvia mím chặt môi, sau khi thấu hiểu sự tình làm đôi mày thanh của nàng nhíu lại, nàng đẩy tay Cố Nhu Thần ra.
"Thần tỷ, tôi biết. Nhưng việc tỷ tỷ làm thật không hợp tình hợp lý, làm sao có thể sa thải chị, lại bao che cho tên cặn bã kia?"
Cố Nhu Thần đưa tay dời đến trên người Silvia, chỉ là lần này không có vỗ lưng Silvia, mà là ôm cổ nàng.
"Nha đầu ơi, đó cũng là bất đắc dĩ thôi. Tỷ tỷ em rất có trách nhiệm, cũng có chút cổ hủ, để bảo vệ công ty và bản thân nàng, ừm, còn có em và an toàn của tôi, nàng chỉ có thể làm như vậy. Chọn nói xin lỗi với tên tiểu tử kia, sa thải tôi."
Silvia bị Cố Nhu Thần ép có chút thở không nổi, nàng muốn lấy ra cánh tay Cố Nhu Thần đang ôm cổ của mình ra, nhưng không động được. Cuối cùng, Silvia phải tiếp tục nghe Cố Nhu Thần ở bên tai nói không ngừng, mùi rượu ấm nóng phả lên mặt nàng, khiêu khích lòng nàng.
"Nha đầu ơi, tỷ tỷ em cũng là người tốt, nhưng có chuyện tôi vẫn không ưa nàng. Hừ, vì chuyện này, nàng ta vẫn nợ tôi đó."
Lúc Cố Nhu Thần tức giận nên thu cánh tay trên vai Silvia về, cuối cùng Silvia cũng có thể lên tiếng.
"Chuyện gì vậy?"
"Là..."
Cố Nhu Thần nhìn chằm chằm ly rượu trên quầy bar của Silvia, nhìn ly còn đầy rượu, cười cười đưa tay đoạt lấy nó, ngửa cổ uống vào, sau đó lại cười ngốc nghếch.
"À, chính là...."
"Là cái gì?"
Silvia nhíu mày, vô cùng hiếu kỳ chờ Cố Nhu Thần nói xấu tỷ tỷ mình, nhưng đáng tiếc, nàng đợi không được. Cố Nhu Thần đứng lên, lôi cả nàng lên.
"Ách."
Cổ cảm thấy nặng nề, lần nửa Cố Nhu Thần ôm cổ nàng, không cách giãy được, nàng cũng luyến tiếc giãy. Silvia đành phải gắng gượng mang theo Cố Nhu Thần rời khỏi quán bar.
PS: Sóng gió bắt đầu nổi lên nha ^0^ Mấy chương này là mấy chương chính của truyện ròi, cũng là phần mình thích nhất :"> Tọi nghiệp Thần tỷ ghê :( bị lấy làm bia đỡ đạn, còn chế Silvia khỏi nói, bênh người ngoài, theo người ngoài không à =))))))))) Kỉ cục cưng kéo tay Vi Vi làm nữ vương dỗi rồi nha :)) Hi vọng sẽ bị trừng phạt thích đáng =))))))))) Nỗi khổ của Kỉ cục cưng có thể sẽ thành niềm vui sướng của chị em sắc nữ chúng ta =)))))))
Mấy nay lười quá chẳng muốn làm gì :))) Bởi vậy truyện ra chậm, thấy có lỗi ghê mà thoi cũng kệ =))))))))))) Mấy bạn đao có làm gì được mình hihi :

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi