NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Edit: Phuong1988
Beta: girl_sms
Nắng chiều hạ màn, bầu trời như bị lửa thiêu, mây đỏ phủ kín đầy trời.
Một ngày mệt nhọc qua rồi, cũng may buổi chiều Kỷ Nhạc Huyên phát huy tinh thần, nên buổi tối hoàn công sớm, bây giờ nàng đang đi cùng Hứa Vi Vi vào phòng thay đồ. Đang chuẩn bị thay trang phục nặng nề ra, về khách sạn nghỉ ngơi cho đã, thuận tiện đùa giỡn luôn với Giang Diệc Hàm.
Trong đầu tưởng tượng đến cảnh tốt đẹp là đêm nay sẽ ở trong phòng đùa giỡn với Giang Diệc Hàm, Kỷ Nhạc Huyên đẩy cửa đi vào, mà khi đi vào, nàng không khỏi có chút kinh ngạc. Vội vàng lùi ra xem số phòng, là phòng thay đồ cho nữ của đoàn phim 《 Tiếu ngạo giang hồ 》mà, nhưng bóng lưng đối diện với mình, người đang mặc hồng y kia là ai?
"Diệc....Hàm?"
Thử gọi một tiếng, Kỷ Nhạc Huyên đứng tại cửa, sợ nhận lầm người nên đang chuẩn bị rút lui.
Hồng y nữ tử chậm rãi xoay người, Kỷ Nhạc Huyên nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó, mị hoặc nhưng không mất khí phách, nàng không khỏi si ngốc nhìn nhìn, phản ứng đầu tiên của nàng là,oa, không hổ là nữ nhân của ta, thật sự là vừa đẹp, vừa mị hoặc lại vừa khí phách. Tiếp theo, phản ứng thứ hai của nàng, là lôi Hứa Vi Vi đang ở phía sau trố mắt nhìn Giang Diệc Hàm có chút đờ đẫn ra ngoài, sau đó đóng cửa lại, một bước nhào lên trên người Giang Diệc Hàm, ôm eo thon của Giang Diệc Hàm, sau đó bắt đầu hướng về gương mặt kia hôn lên không ngừng. A, thật là đẹp quá, nếu không hôn vài cái, thì sẽ làm bản thân ta thất vọng a...
Đợi đến lúc Kỷ Nhạc Huyên làm gương mặt lãnh diễm của Giang Diệc Hàm đầy vết son môi, nàng mới ngừng hôn, ôm eo Giang Diệc Hàm, ngây ngô cười:
"A, phấn trang điểm bị hỏng rồi, nhưng mà không sao, chị như vậy vẫn rất đẹp a. Ha ha, có phải chị chờ em nên buồn chán, sau đó đến trường quay chơi cosplay a? Đến đây, để em đoán xem, chị mặc kiểu này làm gì?"
Nói xong, Kỷ Nhạc Huyên buông tay ra, sờ sờ cằm của mình, nhìn như đang suy nghĩ ngưng mắt nhìn Giang Diệc Hàm, nhìn một lát, nàng không khỏi có chút muốn khóc, vì nàng thấy Giang Diệc Hàm lắc đầu
"Tiểu quỷ, tôi tới thử trang phục."
Thử trang phục? Hồng y, trang phục mị hoặc, còn là một nữ nhân? Tiếu ngạo giang hồ có nhân vật này sao? Ừm, lúc này Kỷ Nhạc Huyên bị ma nhập, vẫn tưởng rằng đoàn phim sẽ tìm nam nhân diễn vai Đông Phương Bất Bại, cho nên nàng không nghĩ trang phục Giang Diệc Hàm rất giống Đông Phương Bất Bại, hơn nữa nàng nghĩ, diễn viên một khi dấn thân vào phim điện ảnh, thì sẽ ít có người diễn lại phim truyền hình, huống chi Giang Diệc Hàm sắp phải về Pháp đóng phim, làm sao có thời gian nhận diễn Đông Phương giáo chủ, vai này đất diễn cũng không phải ít a.
Khẽ mím môi, Kỷ Nhạc Huyên nghĩ tới một vài chuyện không tốt, nàng bỗng cảm thấy nữ nhân nhà mình sắp rơi vào ổ cướp, nhưng cũng yên tâm, có nàng ở đây, nàng sẽ không để nữ nhân nhà mình chịu thiệt.
Kỷ Nhạc Huyên bỗng nhiên nghiêm túc, nàng nắm lấy tay Giang Diệc Hàm, trịnh trọng nói:
"Diệc Hàm, đi, chị đi từ chối nhân vật này mau."
Giang Diệc Hàm thấy Kỷ Nhạc Huyên thay đổi đột ngột thì vô cùng nghi hoặc, theo lý Kỷ Nhạc Huyên nên vui sướng mới đúng, sao lại kêu mình từ chối? Giang Diệc Hàm khẽ cau mày, có chút thú vị nhìn về phía Kỷ Nhạc Huyên:
"Tiểu quỷ, tôi nhận vai diễn này, em không thích sao?"
"Thích? Làm sao có thể thích?"
Lòng Kỷ Nhạc Huyên tràn đầy căm phẫn, sao nữ nhân trước mắt này lại không biết tự trọng chứ, diễn tiểu thiếp của gay có gì tốt chứ?!
Ách, bạn nhỏ Kỷ bị ma nhập, nghĩ Giang Diệc Hàm sẽ chỉ diễn vai khách mời, là tiểu thiếp của Đông Phương giáo chủ. Nên nàng hướng về phía Giang Diệc Hàm với thái độ cứng rắn
"Nè, lần này chị phải nghe em, từ chối nhân vật này đi. Dù sao diễn cái đó có gì hay, với chị mà nói, thật là mất công lại không được cảm kích, nói không chừng còn sẽ ảnh hưởng đến hình tượng a."
"Hả?"
Giang Diệc Hàm nhìn ánh mắt tràn đầy mong chờ của Kỷ Nhạc Huyên, nhẹ nhàng mở miệng:
"Tôi nghĩ nhận vật này cũng không tệ lắm, với tôi mà nói, xem như là thử thách."
Đúng là thử thách, còn thử thách ta nữa, Kỷ Nhạc Huyên không vui nhíu mày, nàng thật sự không thể nhìn nữ nhân nhà mình làm việc sai lầm, vì vậy nàng hơi nổi giận rống lên
"Nghe em một lần như vậy khó lắm sao?"
Giang Diệc Hàm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Nhạc Huyên bày ra mấy chữ "Chị không đồng ý, em sẽ giận", lòng nàng càng thấy hứng thú, nàng gật đầu, thấy sắc mặt Kỷ Nhạc Huyên từ giận biến thành vui mừng, nàng bỗng hơi luyến tiếc nói
"Tiểu quỷ, em đã không thích, thì tôi từ chối nhân vật Đông Phương Bất Bại này. Dù sao hôm nay cũng chỉ là thử trang phục thôi, tôi cũng chưa có quyết định."
"Trời ơi?????"
Sắc mặt Kỷ Nhạc Huyên từ vui biến thành kinh hoàng:
"Cái gì? Chị diễn vai giáo chủ!"
"Không phải em nghĩ vậy sao?"
Giang Diệc Hàm ngưng mắt nhìn Kỷ Nhạc Huyên, nàng bỗng biết được vì sao Kỷ Nhạc Huyên khác thường, vì nghĩ vai mình diễn không phải Đông Phương Bất Bại, nếu vậy, em đây....hừ hừ...Giang Diệc Hàm bắt đầu phúc hắc rồi.
"Em nghĩ?"
Kỷ Nhạc Huyên biết nếu mình nói mình nghĩ Giang nữ vương diễn vai tiểu thiếp ra, Giang Diệc Hàm nhất định sẽ xử mình, tôi đường đường là một ảnh hậu, lại diễn một tiểu thiếp? Kỷ Nhạc Huyên em chết chắc rồi, sau này đừng nghĩ lên giường của tôi, hừ hừ... Nghĩ đến cảnh tượng này, Kỷ Nhạc Huyên tỏ ra mềm yếu lấy lòng nói
"Em thấy chị thật là đẹp rất khí phách a! A, giáo chủ đại nhân của em, lão phật gia của em! Đến đây, để em hôn nữa nào!"
Nói xong, Kỷ Nhạc Huyên liền hướng Giang Diệc Hàm nhào tới, nhưng đáng tiếc, Giang Diệc Hàm tránh ra, khiến nàng nhào vào khoảng không.
Kỷ Nhạc Huyên chưa kịp oán giận, nàng đã bị Giang Diệc Hàm nắm lấy cổ tay, sau đó bị Giang Diệc Hàm ép trên tường, tiếp theo chính là một màn cường hôn.
Môi của nàng bị người trước mặt mút, càng thêm nóng bỏng, Kỷ Nhạc Huyên bỗng cảm thấy vài ngày không gặp, sao băng sơn tiểu thụ nhà mình lại chủ động như lang như hổ vậy chứ?
Đáp án rất đơn giản, chắc chắn là do quá nhớ thương mà.
Vì nhớ thương Kỷ Nhạc Huyên, Giang Diệc Hàm vừa thấy Kỷ Nhạc Huyên thì kìm lòng không đậu muốn chạm vào nàng, muốn hôn nàng, thậm chí muốn nhốt nàng vào lòng mình. Nhưng từ trước đến nay với Giang Diệc Hàm mà nói, làm chuyện cường hôn như vậy đã là cực hạn rồi.
Nhẹ nhàng rời khỏi người Kỷ Nhạc Huyên, Giang Diệc Hàm nâng cằm Kỷ Nhạc Huyên lên, nhìn gương mặt có chút kinh ngạc kia, khoé miệng cong lên nhàn nhạt cười:
"Vừa rồi chỉ là màn đáp lễ của tôi vì em đã làm hỏng lớp trang điểm."
Wooo, nữ vương băng sơn cười, mưa tuyết tan rã. Yêu nghiệt a yêu nghiệt!
Kỷ Nhạc Huyên thật lòng nghĩ Giang Diệc Hàm hợp với trang phục này, nàng ta lại còn cười nữa, thật sự là muốn lấy mạng nàng, nàng thật là càng ngày càng thích Giang Diệc Hàm, cũng càng ngày càng bội phục mình, chà, thấy chưa, thấy chưa? Yêu nghiệt này là của mình a! Của mình!
Nhưng yêu nghiệt nói một câu lại dễ dàng làm dập tắt lòng vui sướng của Kỷ Nhạc Huyên :
"Tiểu quỷ, xoay người qua chỗ khác, tôi muốn thay quần áo, sau đó đi tìm đạo diễn từ chối vai diễn làm em chán ghét."
A! Không nên a! Kỷ Nhạc Huyên ở trong lòng gào thét, làm sao có thể để nữ vương từ chối nhân vật này chứ, vậy mình không phải để yêu nghiệt mới sinh sôi nảy nở chết trong tay mình sao? Đây là tạo nghiệp a! Sẽ tổn thọ!
Bĩu môi, Kỷ Nhạc Huyên nhìn Giang Diệc Hàm đang nhàn nhạt liếc nàng, nàng xoay người, không muốn chọc Giang Diệc Hàm, lại phát hiện khi xoay người qua, có một gương nhỏ làm hình ảnh Giang Diệc Hàm thay quần áo hơn phân nửa đều chiếu vào trong đó.
Âm thầm nuốt xuống một ngụm nước bọt, Kỷ Nhạc Huyên như một tiểu học sinh muốn phát biểu ý kiến, giơ tay lên:
"Báo cáo, lão phật gia, trẫm có việc khởi tấu."
Giang Diệc Hàm đang kéo hồng bào rộng lớn trên người, vừa thấy Kỷ Nhạc Huyên giơ tay lên, ngực âm thầm cười nhạt, sau đó mở miệng:
"Ai gia chuẩn tấu, nói."
"Lão phật gia, nơi này có cái gương tà ác, làm cảnh tượng thay y phục của người đều chiếu vào bên trong. Trẫm có nên theo chủ nghĩa nhân đạo mà phá hủy nó không?"
Giang Diệc Hàm nhìn tấm lưng đối diện với mình, nhìn Kỷ Nhạc Huyên đang nhìn thẳng vào cái gương trên bàn trang điểm, bỗng nhiên cười lạnh, được lắm, tiểu quỷ, thì ra là đang rình coi. Nhưng với cái tính háo sắc đó của em, lại có thể theo chủ nghĩa nhân đạo mà phá hủy nó hả?
Giang Diệc Hàm ưu nhã phẩy tay
"Không cần."
"À."
Kỷ Nhạc Huyên đưa lưng về phía Giang Diệc Hàm, khoé miệng gian tà câu lên:
"Lão phật gia có cần trẫm giúp người thay quần áo hay không?"
Không đợi Giang Diệc Hàm trả lời, Kỷ Nhạc Huyên chủ động xoay người, nàng mang theo ý cười vô cùng trong sáng hướng về phía Giang Diệc Hàm đi đến.
"Lão phật gia, trẫm tới giúp người cởi áo."
Động tác nhẹ nhàng chậm rãi cởi ngoại bào của Giang Diệc Hàm ra, nhìn Giang Diệc Hàm không phản kháng, Kỷ Nhạc Huyên nghĩ Giang Diệc Hàm đã bị khí thế công quân của mình khuất phục, nên ngoan ngoãn làm thụ. Vì vậy nàng lại cởi viền áo mỏng vàng bên trong của Giang Diệc Hàm.
Trên mặt là thần sắc mê ly, Kỷ Nhạc Huyên ngừng thở, bắt đầu vì Giang Diệc Hàm cởi chiếc áo cuối cùng của trang phục. Áo trắng rơi xuống, Kỷ Nhạc Huyên lại choáng váng, thì ra là bên trong còn áo, hèn gì người đó để mình giúp nàng cởi áo.
Giang Diệc Hàm nhìn vẻ mặt mất mát của Kỷ Nhạc Huyên, trong mắt có chút muốn cười, nàng mặc quần short jean bước đi làm càng làm nổi bật hai đùi thon trắng nõn, nhẹ nhàng di chuyển đến phía sau Kỷ Nhạc Huyên, tay ngọc thon dài chạm đến áo khoác tím của Kỷ Nhạc Huyên
"Tiểu quỷ, em nói xem ai gia có nên báo đáp lại em mà giúp em thay y phục hay không?"
"Không...không cần, trẫm nào dám làm phiền lão phật gia."
Kỷ Nhạc Huyên cười mỉa, nhưng nàng biết mình sợ nóng nực, bên trong trừ nội y thì không còn gì hết, nếu để Giang Diệc Hàm thấy, vậy không phải mình chịu thiệt rồi sao, mình chưa có chiếm tiện nghi nàng ta a, vậy mà bị nàng tính kế, giao dịch này, nàng lỗ chắc.
Cảm giác đụng chạm trên vai biến mất, Kỷ Nhạc Huyên nghiêng đầu, thì thấy Giang Diệc Hàm ngồi trước bàn trang điểm, cầm lấy trang sức bắt đầu cởi ra. Ngực không biết tại sao lại sinh ra cảm giác mất mát, Kỷ Nhạc Huyên trốn đến phía sau giá treo đầy trang phục dè dặt cẩn thận thay quần áo.
Lúc cởi trang phục nặng nề ra, Kỷ Nhạc Huyên muốn nhanh nhanh thay thường phục, sau đó xông ra tìm Giang Diệc Hàm tính sổ, nhưng không ngờ, nàng chưa có hành động gì thì Giang Diệc Hàm đã đứng lên bước đi thong thả đến cửa.
Kỷ Nhạc Huyên nghe tiếng bước chân, trong lòng có chút hốt hoảng, nàng nghĩ Giang Diệc Hàm muốn đến rình coi nàng, chiếm tiện nghi nàng, nên Kỷ tiểu quỷ cố ý dùng y phục bọc chặt mình lại. Nhưng đợi đã lâu, lại nghe được một câu làm nàng buồn bực đến muốn nổi khùng.
"Tiểu quỷ, không muốn tôi từ chối vai diễn. Buổi tối tắm sạch sẽ cho tôi, ngoan ngoãn ở trên giường chờ tôi."
Đùa gì thế!
Kỷ Nhạc Huyên nhanh chóng mặc áo ngắn tay, quần short vào, nàng khí thế đùng đùng đi ra, lại không thấy bóng dáng Giang Diệc Hàm đâu, chỉ nghe được âm thanh đóng cửa.
Kỷ Nhạc Huyên không vui bĩu môi, tên vạn năm thụ kia, lại dám lấy vai diễn uy hiếp ta? Thật là đáng ghét, cần phải dạy dỗ! Đáng ghét hơn là ta lại không muốn nàng từ chối vai diễn! Hừ, không phải chỉ cần ta tắm rồi ở trên giường chờ ngươi thôi sao? Được! Ha ha...
Trên mặt Kỷ Nhạc Huyên bỗng hiện lên ý cười gian xảo, xem em hôm nay có đem chị ăn sạch không.
Cửa bỗng truyền đến tiếng đập cửa lo lắng của Hứa Vi Vi:
"Nữ vương, nữ vương, cô thay xong chưa? Nếu chưa thay xong, tôi vào giúp cô thay a!"
Khoé miệng hơi co giật, Kỷ Nhạc Huyên thật sự là không thể nổi giận với Hứa Vi Vi, nếu không mỗi ngày nàng đều sẽ không thể quay phim, mà bận tối mặt để mượn roi da đánh lên mông của tiểu hài tử ăn nói không đúng mực này.
"Không cần, tôi xong rồi."
Đẩy cửa ra, Kỷ Nhạc Huyên bước tới, làm nàng cảm thấy bất ngờ là trên mặt Hứa Vi Vi bỗng hiện lên vẻ nhiều chuyện
"Oa, nữ vương, không nghĩ tới bên trong lại là Giang mặt than a! Thật nhìn không ra, nàng còn xinh đẹp hơn cả trên TV, còn nữa tuy là mặt than, nhưng rất đáng yêu."
Kỷ Nhạc Huyên cười nhạt, tuy những gì Hứa Vi Vi nói nàng rất đồng tình, nhưng nghe người khác nói nữ nhân nhà mình là mặt than, nàng nghe thấy thì rất khó chịu. Đưa tay hung hăng nhéo mặt Hứa Vi Vi, Kỷ Nhạc Huyên nghiêng người đi qua, dáng đi phóng khoáng hướng ra ngoài
"Vi Vi, về thôi."
Hứa Vi Vi bụm má còn có chút đau, trên mặt là nụ cười tràn đầy hạnh phúc, xem ra quả nhiên nàng có chút tiềm chất M.
"Nữ vương. Tôi đến đây."
Bước chậm hai bước, Hứa Vi Vi đi theo bước chân của Kỷ Nhạc Huyên, cũng theo nàng đi lên chiếc xe sang trọng có vệ sĩ đã đợi sẵn.
Sau đó xe chạy về khách sạn. Xuyên qua cửa sổ xe, Hứa Vi Vi thấy rõ khoé miệng bỗng giương lên nụ cười gian xảo của Kỷ Nhạc Huyên, với nàng ~ một fan gơ cuồng nhiệt, dáng vẻ như vậy của Kỷ Nhạc Huyên cũng rất đáng yêu a! Nhưng đáng tiếc, người trong lòng Kỷ Nhạc Huyên nghĩ đến không phải mình, nàng ta nghĩ đến ai nhỉ? Người được nghĩ đến kia, thật sự sẽ gặp phải xui xẻo sao?

PS: Nghĩ sao mà Ảnh hậu nỏi tiếng đóng vai tiện thiếp =))))))) Đã vậy còn là tiện thiếp của bán nam bán nữ =)))))))) Chế Huyên vẫn rất phởn :))) Vẫn nghĩ rằng đêm nay sẽ áp được Giang nữ vương :"> Cũng không biết Giang công hay Kỷ công đây :"> Với mình Giang công mới là vương đạo nhen :">

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi