NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Edit: Phuong1988
Beta: girl_sms

Buổi trưa, nắng gắt dường như muốn chọc mù đôi mắt người ta. Kỷ Nhạc Huyên trốn dưới tán dù che nắng, một tay đang cầm kịch bản, tay kia nắm chặt y phục trước ngực, ở đây mùa hè mà lại mặc trang phục diễn thật dày, thật sự là nóng quá a.
Bỗng cảm thấy phía trước có người che khuất, nhất thời cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái, Kỷ Nhạc Huyên chậm rãi ngẩng đầu thì thấy ngay vẻ mặt thẹn thùng đang cầm khăn ướt của Hứa Vi Vi, Hứa Vi Vi có chút ngượng ngùng mở miệng, giọng nói có chút non nớt:
"Nữ vương, người ta lau mồ hôi giúp người nha."
Nói xong, Hứa Vi Vi tha thiết đưa tay đến, tùy ý chà xát loạn xạ trên mặt Kỷ Nhạc Huyên, đáng thương cho gương mặt trang điểm của Kỷ Nhạc Huyên, cứ như vậy bị làm loạn cả lên.
"Vi Vi."
Kỷ Nhạc Huyên nghiến răng phun ra mấy chữ, Hứa Vi Vi nghe mà cả người cũng run lên, lại nhìn mặt Kỷ Nhạc Huyên, nàng không khỏi che miệng cười trộm:
"A, nữ vương. Mặt của cô càng thêm mê người nha."
Kỷ Nhạc Huyên nhìn Hứa Vi Vi cười trộm, mím chặt môi hừ lạnh:
"Hừ, tôi thấy có mà khiến người ta càng muốn cười hơn đó."
Vừa dứt lời, Kỷ Nhạc Huyên chợt nghe thấy cách đó không xa truyền đến tiếng cười trong trẻo, tiếng cười đó, nàng thấy rất quen thuộc, nghiêng đầu nhìn qua, trong lòng liền mừng rỡ, đã lâu rồi nàng chưa gặp Silvia và Cố Nhu Thần.
Tuy trong lòng rất vui, nhưng mà bị Slivia cười nhạo trước mặt như vậy, nàng cũng không thể tỏ ra vui mừng. Nàng phẫn nộ trợn trừng mắt, đáng tiếc lại không có hiệu quả, Silvia vẫn cười lớn, nàng ta chạy tới trước người Kỷ Nhạc Huyên, đưa tay đặt trên vai Kỷ Nhạc Huyên, thân thể cười đến run run:
"Ha ha, Tiểu Kỷ à, gương mặt này của em vẫn rất đẹp nha, giống như mèo nhỏ."
Kỷ Nhạc Huyên ghét bỏ vứt tay Silvia ra, khinh bỉ liếc nàng:
"Câm miệng, chị thật ầm ĩ."
Silvia cũng không để ý, chỉ đắm chìm trong sự vui sướng của mình, đến khi một giọng nữ trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến tai nàng, toàn thân nàng cứng đơ rồi ngừng tiếng cười lại.
"Silvia."
Rụt rè quay đầu lại,khi thấy Giang Diệc Hàm đi tới với vẻ đạm mạc xa cách, Silvia lập tức nghĩ phía sau có một âm hồn đeo bám mình, nàng không khỏi run rẩy. Cố nặn ra nụ cười không thể giả hơn nữa, Silvia hướng về phía Giang Diệc Hàm tiếp đón:
"Helo, Diệc Hàm."
Nhưng đáng tiếc, Giang Diệc Hàm chỉ nhìn nàng một cái, cả ừ một tiếng cũng không có đã đi qua.
Giang Diệc Hàm đi tới trước người Kỷ Nhạc Huyên, vốn muốn đưa tay nâng cằm nàng tỉ mỉ xem một chút, nhưng ngại trường quay nhiều người, không nên quá mức thân mật, nàng cũng từ bỏ việc này luôn. Chỉ hơi cúi người nhìn tiểu quỷ nhà mình, nàng nghĩ, khi hoá trang Kỷ Nhạc Huyên vẫn rất đẹp, mất đi lớp hóa trang thì càng tăng thêm phần non nớt của tiểu nữ sinh.
Kìm lòng không đậu vươn tay, muốn xoa đầu cục cưng, rồi gắng gượng dừng động tác này ở giữa khoảng không, Giang Diệc Hàm tha thiết nhìn Kỷ Nhạc Huyên, rồi đưa mắt nhìn về người đứng bên cạnh ~ Hứa Vi Vi lúc này đang bày ra vẻ mặt si mê.
"Hứa tiểu thư, trang điểm lại cho tiểu Kỷ đi."
Hứa Vi Vi gật đầu, đưa tay đỡ Kỷ Nhạc Huyên qua, Kỷ Nhạc Huyên nhìn Giang Diệc Hàm muốn mở miệng nói gì đó, cuối cùng lại không biết làm sao mở miệng, dù sao trước mặt người khác không nên nói lời quá thân mật. Bất đắc dĩ mím môi, Kỷ Nhạc Huyên thở dài, đứng lên theo Hứa Vi Vi đi phòng hoá trang.
Kỷ Nhạc Huyên đi rồi, Giang Diệc Hàm lại đưa mắt nhìn Silvia và Cố Nhu Thần, nhìn vẻ sợ sệt cắn môi dưới của Silvia, Giang Diệc Hàm bỗng nhàn nhạt mở miệng:
"Silvia, em đừng lo lắng. Cuối tuần này nhà của chị ở thành phố Z có một tiệc rượu, lúc đó chị sẽ thử nói việc đó với Tỷ tỷ của chị."
"Thật sao?"
Silvia vui mừng nhìn Giang Diệc Hàm, thấy Giang Diệc Hàm gật đầu, nàng lập tức xông lên ôm vai Giang Diệc Hàm, vỗ nhẹ:
"Thực sự đây mới là nghệ sĩ tốt của tôi mà."
Giang Diệc Hàm nhẹ nhàng lui ra từ trong lòng Silvia, hướng về phía xa xa gật đầu cười nhẹ với Cố Nhu Thần, lại xoay người về chỗ ngồi của mình. Khi về, nam trợ lý của nàng lập tức cầm quạt đứng bên cạnh quạt mát cho nàng.
Hai người Silvia và Cố Nhu Thần ăn ý liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng mặc niệm một câu trong lòng:
"A, Diệc Hàm đúng là có phong thái nữ vương."
Một lát sau Kỷ Nhạc Huyên hóa trang xong trở về, nghĩ lại bây giờ cũng không có phần diễn của nàng, nàng liền lôi kéo Cố Nhu Thần sang một bên tán dóc, mặc dù Silvia không được mời, nhưng nàng ta vẫn theo cùng.
"A, Thần tỷ, đã lâu không gặp, chị vẫn khoẻ chứ?"
Kỷ Nhạc Huyên lôi kéo tay Cố Nhu Thần, từ đáy lòng hỏi.
Cố Nhu Thần mím môi cười cười:
"Vẫn tốt. Được rồi, Nhạc Huyên, cám ơn em. Giúp chị thuyết phục Giang nữ vương."
"Hả?"
Kỷ Nhạc Huyên ngược lại có chút kinh ngạc:
"Cám ơn tôi cái gì? Nàng cũng chưa đáp ứng. Nàng nói với tôi 'Không được không được' mà."
"Hả?"
Cố Nhu Thần cũng có chút kinh ngạc, lúc nàng muốn mở miệng nói gì đó, lại bị Silvia đẩy một cái, Silvia giành trước lời của nàng, cười nói với Kỷ Nhạc Huyên:
"Tiểu Kỷ à, em có biết cuối tuần Diệc Hàm có một buổi tiệc rượu ở thành phố Z không?"
"Biết chứ."
"Chà."
Trong mắt Silvia lại lộ ra vẻ nhiều chuyện, một tay nàng ôm Cố Nhu Thần vào trong ngực, trên mặt lại lộ ra vẻ cười thầm:
"Thật không nghĩ tới các người tiến triển nhanh như vậy, tiểu Kỷ à, tỷ tỷ Silvia khuyên em, lúc cuối tuần phải mặc đồ thật là đẹp, đừng để mất mặt Diệc Hàm."
"Hừ, tôi biết."
Kỷ Nhạc Huyên nhìn bộ dáng tự cao tự đại của Silvia, lại khinh thường một trận. Mặt mũi Kỷ Nhạc Huyên ta đây nhìn thấy sẽ mất mặt nàng sao?
Đến buổi chiều, lúc Kỷ Nhạc Huyên diễn xong phân cảnh với nam chính ~ Lệnh Hồ Xung, nàng lôi thân thể có chút mệt mỏi ngồi dưới tán dù có sẵn mái che nắng để chuẩn bị diễn cảnh tiếp theo. Kỷ Nhạc Huyên nhìn kịch bản nội dung phim, không khỏi nhíu mày lại, lúc nhíu mày, mặt nàng cũng hiện lên vẻ thẹn thùng.
Đây là phim truyền hình kỳ lạ nhất a, lại còn có phần diễn này nữa.
Kỷ Nhạc Huyên nhíu mày:
"Nội dung phim thật kỳ lạ."
Lúc này, mới vừa rồi không biết đi đâu, Silvia lại đi đến phía sau nàng, hướng về phía nàng nhỏ giọng thì thào:
"A, tiểu Kỷ, em nói vậy cũng không đúng. Tôi nghĩ nội dung bộ phim này hay a, đưa tình tiết nội dung ẩn nấp trong Tiếu ngạo giang hồ đều xuất hiện. Ừm, tuy rằng hơi quá một chút."
"Cái gì?"
Kỷ Nhạc Huyên thật sự nghĩ những lời này thật buồn cười, nàng nhướng mi hỏi:
"Em thấy theo nguyên tác Nhậm Doanh Doanh sẽ thích Đông Phương Bất Bại?"
"Chẵng lẽ chị không cảm thấy được sao?"
Silvia ngược lại trợn mắt kinh ngạc, nàng nhìn mặt Kỷ Nhạc Huyên ngơ ngác, bỗng cười vỗ vai nàng:
"Đến đây, tiểu Kỷ, tỷ tỷ tôi sẽ phổ cập giáo dục cho em. Đương nhiên chính là tôi đã phổ cập giáo dục như thế với Diệc Hàm, mới làm nàng ta diễn mà không hề đắn đo."
Tuy Kỷ Nhạc Huyên nghĩ từ trước đến nay Silvia nói chuyện rất phóng đại, nhưng vừa nghe Giang Diệc Hàm cũng bị thuyết phục như thế, nàng không khỏi dâng lên hiếu kỳ:
"Nói."
Silvia bắt đầu phổ cập giáo dục:
"Ha ha, mọi người đều biết, mối tình đầu của Lệnh Hồ Xung là Nhạc Linh San, nhưng mối tình đầu của Nhậm Doanh Doanh có thật là Lệnh Hồ Xung sao? Đương nhiên là không thể nào rồi. Trước tiên em nghĩ một cô gái đơn thuần trong sáng như Nhậm Doanh Doanh, lại giết người không chớp mắt như vậy, trong chốn giang hồ còn có địa vị và tiếng tăm, hào kiệt khắp nơi lại sợ nàng như vậy, điều này không phải rất không hợp lý sao. Còn nữa, em nói một nữ hài tử cả ngày chỉ ở cùng với đàn để biểu lộ tâm sự chắc, trong lòng nàng nhất định là có nam nhân. Nam nhân kia là ai? Em có nhớ trong nguyên tác không phải chính Nhậm Doanh Doanh đã nói, lúc nhỏ nàng thường được Đông Phương Bất Bại mang lên núi hái trái cây hả. Em nói xem nam nhân kia bận rộn cả ngày mà vẫn cùng một chỗ với tiểu loli, hắn nhất định là có ý với tiểu loli a. Hơn nữa thấy Nhậm Ngã Hành trước đây cũng có ý với Đông Phương Bất Bại, cũng muốn hắn làm con rể. Hơn nữa, Đông Phương Bất Bại hắn cũng chỉ có thiếp, không có chính thất, chính thất này nhất định là lưu lại cho Nhậm Doanh Doanh."
Nói xong Silvia cười xấu xa sờ cằm:
"Theo tôi thấy, rất có thể lúc còn trẻ Đông Phương đã hạ thủ với Nhậm Doanh Doanh."
"Silvia."
Khóe miệng Kỷ Nhạc Huyên co giật:
"Chị tưởng tượng thật phong phú, Diệc Hàm có thể bị lời lẽ sai trái của chị thuyết phục?"
"A, tôi nghĩ tôi nói rất đúng a."
Silvia nhún vai, nhìn về phía Cố Nhu Thần:
"Thần tỷ, chị nói đi."
Cố Nhu Thần bắc đắc dĩ lắc đầu:
"Nha đầu à, đừng cùng tôi tán dóc với Nhạc Huyên nữa, để nàng chuẩn bị diễn đi. Một lát là quay rồi."
"Được rồi."
Silvia vỗ vỗ tay:
"Tiểu Kỷ em cố lên, lúc em quay, tôi sẽ đi trường quay xem em a."
"Ngược lại tôi thà rằng chị không đi xem còn hơn."
Kỷ Nhạc Huyên nghiến răng nghiến lợi, nàng cũng không hy vọng khi diễn bị bà tám Silvia thấy, nếu không sẽ không biết nàng ta cười nhạo mình thế nào.
Nhưng đáng tiếc, lúc nàng đang diễn, Silvia vẫn đến trường quay.
Silvia và Cố Nhu Thần đứng đằng xa, nhìn khắp nơi trường quay đang chuẩn bị quay cảnh Kỷ Nhạc Huyên và Giang Diệc Hàm, không khỏi cảm thán.
"Thần tỷ à, truyền hình bây giờ thật là càng ngày càng mở rộng, việc giáo dục cũng có thể đưa lên a."
Hai tay Silvia ôm ngực nhìn Kỷ Nhạc Huyên cách đó không xa, đang nằm sấp trên đùi Giang Diệc Hàm, không khỏi cười trộm:
"A, bộ dáng tiểu Kỷ như vậy thật là thụ."
Cố Nhu Thần ở một bên sửa chữa:
"Cái gì mà giáo dục, đó rõ ràng chính là việc răn dạy. Nhưng mà nội dung phim thật là kỳ lạ, nhưng vẫn hấp dẫn người xem."
"Đúng vậy, bây giờ mọi người rất tò mò."
Silvia nhún vai.
Cố Nhu Thần lại cười lạnh:
"Lấy em làm ví dụ luôn."
Cảnh làm Cố Nhu Thần và Silvia nghị luận sôi nổi như vậy rốt cuộc là gì đây?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi