NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

"Giang Diệc Hàm ! Giang Diệc Hàm !"
Kỉ Nhạc Huyên nhíu mày, gọi tên Giang Diệc Hàm. Nàng vịn theo vách tường chậm rãi bước đi, mắt cá chân truyền đến cảm giác đau đớn theo mỗi bước đi của nàng, nhưng là Kỉ Nhạc Huyên không chút để ý. Nàng đang tìm người kia, đáng buồn là người kia không xuất hiện.
"Đồi bại ! Họ Giang này chết ở đâu rồi?"
Kỉ Nhạc Huyên tựa vào vách tường, âm thầm oán niệm, chóp mũi lại bỗng nhiên truyền đến một mùi hương quen thuộc. Hương vị này Kỉ Nhạc Huyên rất thích, bởi vì đó là mùi của một loại nước hoa Giang Diệc Hàm thích nhất — Chanel. Mặc dù theo suy nghĩ của Kỉ Nhạc Huyên, nước hoa này không phải thích hợp nhất với lạnh lùng băng sơn mỹ nhân như Giang Diệc Hàm. Nếu bạn muốn hỏi, Giang Diệc Hàm thích hợp với cái gì sao?
Ta nghĩ Kỉ Nhạc Huyên đại khái sẽ vuốt cằm, làm bộ như suy nghĩ sâu xa, cắn môi đoan trang nói.
"Tôi cảm thấy Six god không sai." [Đoạn này là tác giả tự kỉ :">]
"Em tìm tôi?"
Giang Diệc Hàm chậm rãi thong thả bước chân đi đến gần Kỉ Nhạc Huyên. Thanh âm lãnh đạm của nàng không thể nghi ngờ lại khiến Kỉ Nhạc Huyên rất là không vui, liền nhíu mày, chất vấn khiển trách.
"Chị là ma à ! Đi đường cũng không phát ra thanh âm ."
Giang Diệc Hàm cũng không đáp lại, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Kỉ Nhạc Huyên đang không hề phòng bị. Kỉ Nhạc Huyên bởi vì kinh ngạc cộng thêm mắt cá chân truyền đến cảm giác đau đớn mà thất thanh kêu lên một tiếng sau đó dựa vào lòng Giang Diệc Hàm.
Kỉ Nhạc Huyên cũng không phải bánh bao chiều, nàng bị ức hiếp thì chắc chắn sẽ đòi cả vốn lẫn lời. Tuy chóp mũi truyền đến hương thơm nhè nhẹ, mắt cá chân lại truyền đến từng trận cảm giác đau đớn, thế nhưng Kỉ Nhạc Huyên lại giảo hoạt cười cười. Nàng giả bộ không cẩn thận, thuận thế quờ quạng vào người Giang Diệc Hàm tìm kiếm. Sự quờ quạng này không ngờ lại khiến nàng chạm vào bộ ngực mềm mại của Giang Diệc Hàm.
Giang Diệc Hàm nhưng cũng không phải kẻ ngốc, nàng tự nhiên biết Kỉ Nhạc Huyên âm mưu trả thù. Người kia còn muốn giả vờ, cắn cắn môi, mặt đầy vẻ vô tội, nhưng tay lại không đình chỉ động tác. Tuy Giang Diệc Hàm chưa làm ra hành động trừng phạt nào, nhưng âm khí lúc này vẫn khiến Kỉ Nhạc Huyên dừng tay. Dù sao nàng phát giác hiện tại tình thế của mình thập phần bất lợi, thân thể mang theo vết thương hành động không tiện, còn ở nhà của Giang Diệc Hàm, không phải địa hình quen thuộc.
Tại tình huống bất lợi, Kỉ Nhạc Huyên rất hiểu "biết người biết ta trăm trận trăm thắng". Nàng đưa tay rụt trở về, câu nệ xin lỗi cười cười.
"Ngượng ngùng quá, tôi vừa rồi không đứng vững."
Giang Diệc Hàm thản nhiên nhìn Kỉ Nhạc Huyên một cái, tuy không có biểu lộ ra sắc mặt giận dữ, nhưng người biết rõ bản tính của Giang Diệc Hàm như Kỉ Nhạc Huyên thì vẫn cảm thấy vài phần không ổn. Trong tiềm thức của nàng luôn nhắc nhở nàng, phải đề phòng người này a, nói không chừng nàng ta lập tức xuất chiêu sát thủ với mình.
Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Kỉ Nhạc Huyên vẫn là bày ra một bộ dạng yếu đuối nhu nhược, nàng dựa nửa người vào trong lòng Giang Diệc Hàm, tùy ý để nàng đỡ mình lên lầu.
Nhưng vừa đến cửa phòng ngủ lầu hai, Kỉ Nhạc Huyên lại đột nhiên phát giác tựa hồ sẽ có sự kiện không tốt xảy ra. Nàng cẩn thận liếc nhìn Giang Diệc Hàm một cái, thấy Giang Diệc Hàm như trước vẫn băng sương lạnh lùng. Ánh mắt Giang Diệc Hàm cũng nhìn thẳng phía trước, không thèm liếc về phía Kỉ Nhạc Huyên.
Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên cảm thấy mình lo lắng thái quá, Giang Diệc Hàm cũng không phải lòng dạ hẹp hòi như vậy. Trong lúc nàng định thư thái thở ra một hơi, tay của người bên cạnh đột nhiên dùng lực, đem nàng đẩy lên trên giường cách đó không xa.
"Ui da!"
Một tiếng này cũng là Kỉ Nhạc Huyên cố ý kêu lên, giường thực mềm, cho dù là bị đẩy lên, nàng cũng sẽ không cảm thấy đau. Chỉ là hiện tại nàng còn đau chân, Giang Diệc Hàm còn làm như vậy đối với nàng, rõ ràng chính là quá phận, cố ý, âm mưu trả thù !
Kỉ Nhạc Huyên xoay người, định chỉ vào mặt Giang Diệc Hàm răn dạy, đã thấy Giang Diệc Hàm vứt cho nàng một thứ. Làm Kỉ Nhạc Huyên tức giận là Giang Diệc Hàm nhìn cũng không nhìn thứ kia có rơi xuống tay nàng hay không, mà đã xoay người rời đi.
Cũng may Kỉ Nhạc Huyên lanh tay lẹ mắt, ngay khi chiếc bình nhỏ cách mặt mình chỉ có một tấc liền giang tay chụp lấy nó. Kỉ Nhạc Huyên đem bình cầm lên, tinh tế nhìn kĩ, mới vừa rồi phát hiện đây là một lọ thuốc hương hoa hồng có thể trị liệu vết thương.
Kỉ Nhạc Huyên cầm chặt cái bình nhỏ màu hồng này, mày lại không khỏi nhíu chặt. Nàng vốn tưởng rằng Giang Diệc Hàm sẽ giống như vừa rồi ôn nhu giúp nàng thoa dược rồi còn mát xa vết thương, không nghĩ tới tên kia cư nhiên mang thù như vậy, ném cho nàng bình thuốc, liền xoay người mặc kệ. Thật là không biết sao nàng lại yêu một kẻ như vậy, một chút quan tâm người khác cũng không có!
Một phút thầm oán qua đi, Kỉ Nhạc Huyên mở nắp chai thuốc, đổ vào trên tay, thật cẩn thận xoa lên mắt cá chân có chút sưng đỏ nhìn thập phần thê thảm. Thuốc xoa vừa chạm được chỗ sưng đỏ kia, Kỉ Nhạc Huyên liền không khỏi cắn răng hừ lạnh, có chút đau.
Vừa thoa thuốc xong, Kỉ Nhạc Huyên liền cảm giác được một cỗ hàn khí bên người xẹt qua. Nàng vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Giang Diệc Hàm ôm một rổ đựng quần áo, ưu nhã đi qua bên người mình rồi lập tức đi đến nhà tắm trong phòng ngủ này.
'Sầm' một tiếng, cửa phòng tắm đóng lại.
Kỉ Nhạc Huyên nhíu mày, nàng thấy hành động này của Giang Diệc Hàm không thể nghi ngờ là ghét bỏ mình làm nhà tắm dưới lầu của nàng ta bẩn nên mới chạy lên đây tắm. Vì vậy bỗng nhiên nhấc chăn chạy đến trước cửa phòng tắm giảo hoạt nở nụ cười.
"Ai u, đột nhiên thật muốn đi WC a !"
WC cùng phòng tắm tự nhiên là chung một gian, Kỉ Nhạc Huyên cũng không phải muốn đi WC, chỉ nói giỡn. Nàng rất muốn nhìn xem Giang Diệc Hàm phản ứng ra sao, xem Giang Diệc Hàm có thể hay không lao tới ném cho nàng một cái liếc mắt.
Nhưng kết quả căn bản là không giống như nguyện vọng của nàng, Giang Diệc Hàm đầu cũng chưa ló ra, chỉ có răng rắc một tiếng, khóa trái cửa phòng. Kỉ Nhạc Huyên nghe tiếng vang từ phòng tắm, không khỏi mân miệng cười khẽ lên, không thể tưởng được Giang Diệc Hàm có đôi khi cũng thú vị khả ái như vậy.
Lúc này, Kỉ Nhạc Huyên lại xoa xoa mắt cá chân đáng thương của mình, sau đó nàng liền chui vào trong chăn xếp gọn gàng của Giang Diệc Hàm. Kỉ Nhạc Huyên nằm ở trên giường này, thân mình vặn vẹo, nàng còn có thể ngửi thấy mùi hương thuộc về Giang Diệc Hàm, tươi mát lại mang theo một tia lạnh lẽo.
"Hừm."
Kỉ Nhạc Huyên ở trên giường Giang Diệc Hàm nằm nửa ngày, lại không có một tia buồn ngủ. Rõ ràng hiện tại nàng hẳn là thực mệt mỏi, như thế nào lại càng ngày càng hưng phấn đây.
Chậm rãi mở mắt, trong đầu Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên hiện ra hình ảnh bản thân lúc còn quen với Giang Diệc Hàm, lúc đó thật thân mật biết bao. Lúc này bản thân mình lại đang ở tại nơi có thể XYZ tốt nhất, nhưng đã chia tay nên cái gì cũng không thể làm. Điều này không thể nghi ngờ lại khiến Kỉ Nhạc Huyên có chút uể oải.
Nhưng do Giang Diệc Hàm mấy ngày nay liên tiếp đưa cho nàng nhiều 'Đại lễ' như vậy, nàng lại sao có thể chỉ yên lặng thừa nhận, mà không đáp lễ lại a.
Khóe miệng Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên nhếch lên, nàng bỗng nhiên nhớ tới Giang Diệc Hàm có chứng khiết phích. Liếc liếc chiếc chăn bông màu trắng bên người, tiện đà lại nhìn hướng về phía phòng tắm, ân, Giang Diệc Hàm còn chưa đi ra, đó là một cơ hội tốt. Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên tay chân cùng sử dụng , hướng về cái chăn vô tội kia đá vào.
"Phốc" một tiếng, chăn rơi xuống sàn. Kỉ Nhạc Huyên cười lén như bắt phải vàng, chỉ có một chiếc giường, ta thấy ngươi cũng không có nhiều chăn bông. Giang Diệc Hàm, cái này ta xem ngươi làm sao hahaha......
Kỉ Nhạc Huyên lùi về trốn trong ổ chăn, mặt mang theo vẻ tươi cười. Nàng hiện tại thật sự rất muốn biết Giang Diệc Hàm từ phòng tắm đi ra sẽ có phản ứng ra sao.
"Rắc" Một tiếng, cửa phòng tắm mở ra.
Quả nhiên, trong gian phòng ấm áp yên tĩnh này, Kỉ Nhạc Huyên lúc này có thể nghe được thanh âm thình thịch của nhịp tim mình. Nàng ức chế cảm giác muốn lớn tiếng bật cười, chỉ là nhắm chặt mắt, làm bộ như ta đã ngủ yên, thỉnh các ngươi đừng quấy rầy.
Nhưng Giang Diệc Hàm như thế nào lại không biết, này hết thảy chỉ là Kỉ Nhạc Huyên đùa dai. Nàng nhẹ nhàng nhìn lướt qua chiếc chăn đáng thương dưới đất, liền lập tức đi đến trước giường, từ trên cao nhìn xuống Kỉ Nhạc Huyên đang giả bộ ngủ say.
"Đứng lên."
Thanh âm băng lãnh, trái tim băng giá, nhưng Kỉ Nhạc Huyên lại sớm đối với việc này sinh ra kháng thể, nàng như trước nhắm chặt con ngươi, an tâm giả bộ. Kỉ Nhạc Huyên nghĩ rằng, ta cứ giả bộ ngủ, như thế nào, nói sao ta bây giờ cũng là một bệnh nhân, ngươi cũng không dám đánh ta a.
Nghĩ như vậy, Kỉ Nhạc Huyên nằm càng an tâm. Nhưng nàng không nghĩ tới, mình còn chưa an ổn bao lâu, mắt cá chân liền truyền đến cảm giác đau đớn, dường như có người đạp nàng một cước., Kỉ Nhạc Huyên lúc này sao có thể yên giấc, nàng mở to con ngươi, trừng mắt Giang Diệc Hàm cả giận nói.
"Giang Diệc Hàm, chị muốn chết à ! Không biết tôi bị thương sao!"
"Bị thương?"
Giang Diệc Hàm lạnh lùng nhìn Kỉ Nhạc Huyên, chợt cười lạnh.
"Bị thương còn có khí lực đi làm chuyện xấu, tôi xem em căn bản là bị thương không nặng."
Nói xong, Giang Diệc Hàm cư nhiên lại nhấc chân, đạp thêm vào mắt cá chân Kỉ Nhạc Huyên một cước.
"Hỗn đản!"
Bị Giang Diệc Hàm liên tiếp đạp vào chân, lý trí của Kỉ Nhạc Huyên cũng theo gió bay mất đi, nàng nổi giận. Kỉ Nhạc Huyên cũng không bận tâm đến vết thương trên chân, lập tức liền đứng lên, cùng Giang Diệc Hàm nhìn thẳng. Nàng nhịn xuống khát vọng muốn bóp chết Giang Diệc Hàm, chỉ dám nắm lấy hai vai nàng ta, hung hăng lên án.
"Có lầm hay không a! Đại tỷ, tôi cũng không giống những người khác đem chị coi như nữ vương. Chị tốt nhất phân rõ trường hợp mà làm S!" [S là người thích hành hạ người khác trong từ SM đó các bạn]
Trên thực tế, Kỉ Nhạc Huyên trong dĩ vãng cũng có một đoạn thời gian giống những người khác đem Giang Diệc Hàm tôn làm nữ vương. Trước khi Kỉ Nhạc Huyên chưa nhìn thấy Giang Diệc Hàm, Giang Diệc Hàm tựa như nữ thần trong lòng Kỉ Nhạc Huyên. Lúc đó, nàng cho rằng mặc kệ Giang Diệc Hàm nói cái gì làm cái gì cũng đúng tuốt. Khi đó, bởi vì Giang Diệc Hàm, nàng còn cãi nhau với mấy bạn học để bênh vực nàng ta.
Bất quá sau khi tự mình tiếp xúc với Giang Diệc Hàm, nàng liền quyết định thu lại sự hèn mọn này, Giang Diệc Hàm là phúc hắc băng sơn nữ vương, thật là sụp đổ hình tượng. Bất quá ban đầu, nàng cùng Giang Diệc Hàm còn chưa thân thiết, trong lòng cũng còn chút mê muội không mất hết đi, khi đó nàng tự nhiên không dám lỗ mãng. Bất quá hiện tại đã kết giao rồi chia tay, Kỉ Nhạc Huyên lúc này là trong lòng nghĩ như thế nào thì nói ra thế ấy.
Hành động này của nàng, không thể nghi ngờ tác động vết thương trên chân, trên trán không khỏi chảy ra vài tia mồ hôi lạnh, Kỉ Nhạc Huyên cắn môi dưới, hung hăng nhìn Giang Diệc Hàm.
Giang Diệc Hàm nhìn Kỉ Nhạc Huyên đang ăn đau, trong lòng không khỏi có chút tê tái, hàn ý trong mắt cũng dần dần triệt hồi.
Kỉ Nhạc Huyên tuyệt đối không nghĩ đến, Giang Diệc Hàm cư nhiên chuyển đổi tính tình, không còn nổi giận, ngược lại có chút ôn nhu đem mình đỡ ngồi xuống giường.
"Chị......"
Kỉ Nhạc Huyên đột nhiên phát giác đây không phải là yên tĩnh trước bão táp chứ, nàng nhìn khuôn mặt kinh diễm của Giang Diệc Hàm, trong lòng không khỏi buồn bực.
Nhưng câu nói kế tiếp của Giang Diệc Hàm lại khiến nàng lại lần nữa luân hãm trong cơn say.
"Ngủ đi, bất quá chăn của em phải chia cho tôi một nửa."
Phân một nửa chăn, đó không phải là cùng nhau chung giường chung chăn sao? Như thế, khoảng cách liền càng gần sát hơn. Kỉ Nhạc Huyên không khỏi lại bắt đầu nghĩ đến một số việc bậy bạ, không trong sáng, hai má của nàng bỗng nhiên hiện ra mấy vết ửng đỏ, cả ngữ khí cũng không khỏi nhu hòa rất nhiều.
"Được a."
PS: Chưa thấy đôi nào kì cục như đôi này, lúc yêu nhau thì thanh thuần, lúc chia tay thì hết đưa nhau về nhà, tặng nội y, nhìn cản xuân rồi giờ đến ngủ chung giường chung chăn :))) Mình rất là thích cốt truyện của bộ nài, chia tay ngay từ đầu truyện nhưng vẫn dây dưa không buông nhau :">
Chế Huyên quá đen tối và quá trẻ trai... quên mất trẻ trâu =)))) Chắc tính làm liều hay sao mà lúc này giả vờ hiền lành, thánh thiện, thẹn thùng =))) Chỉ có chế Hàm mới chịu nổi chứ chắc không ai chứa chấp được Huyên trẻ trâu :">
Ráng chờ nha, dạo nài bận quá nên không edit nhanh được, lại còn thêm mấy bộ đang Edit nữa, đào cho lắm hố vào rồi giờ lấp mắc mệt :))) Chương trình lamnham tuki đêm khuya kết thúc :">

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi