NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Ngày tiếp theo, ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua bức màn, chiếu vào khuôn mặt trắng như tuyết của Kỉ Nhạc Huyên. Kỉ Nhạc Huyên không vui liền mím môi, tựa hồ đến lúc phải rời giường rồi.
Mở mắt ra, Kỉ Nhạc Huyên cư nhiên nhìn thấy trên người mình có một tầng chăn mềm mại. Một cỗ ấm áp dâng lên trong lòng, nghĩ thầm rằng người kia tựa hồ cũng không phải quá chán ghét nha.
Khóe miệng vừa hiện lên một tia vui mừng, Kỉ Nhạc Huyên liền nghe được dưới lầu truyền đến tiếng vàng ồn ào. Nàng nhíu mày, thầm oán Giang Diệc Hàm đang làm cái gì vậy, đẩy chăn ra khỏi người. Kỉ Nhạc Huyên xuống giường, vịn tường khập khiễng đi ra phía ngoài phòng.
Lúc Kỉ Nhạc Huyên đi góc tới cầu thang, vừa tìm kiếm xem dưới lầu có chuyện gì thì nàng đã thấy một cảnh tượng.
Giang Diệc Hàm dựa tường, dùng ngón tay mảnh khảnh chỉ huy mấy người giống như là nhân viên chuyển phát đưa một bộ sô pha màu hồng nhạt vào nhà. Lúc đem sô pha đặt xuống xong, thấy bên cạnh còn có bộ sô pha cam, liền săn sóc hỏi Giang Diệc Hàm.
"Sô pha màu cam này nên để chỗ nào?"
Giang Diệc Hàm khoát tay áo, dường như không thèm để ý trả lời.
"Ném."
Nghe được những lời này, Kỉ Nhạc Huyên không khỏi máu nóng bốc lên não, nàng nổi giận đùng đùng đi về phía dưới lầu vừa đi vừa ồn ào.
"Giang Diệc Hàm, tên gia hỏa chết tiệt, chị ghê tởm nơi tôi đã ngồi qua sao? Giường của chị tôi cũng ngủ qua rồi, vậy chị như thế nào không đem nó ném hết đi cho tiện!"
Giang Diệc Hàm vốn là người luôn vân đạm phong khinh, lúc này cũng không khỏi bực bội. Nàng liếc nhìn đám nhân viên giao hàng đang kinh ngạc kia, liền cảm giác có chút không ổn.
Lúc này, bên tai lại đột nhiên truyền đến một tiếng thét kinh hãi của Kỉ Nhạc Huyên.
"Ai u."
Nguyên lai là lúc xuống lầu, Kỉ Nhạc Huyên không cẩn thận bước quá nhanh, suýt nữa ngã xuống dưới. Cũng may Giang Diệc Hàm cách nàng không xa, chạy nhanh tới, dùng thân mình đỡ lấy nàng. Nếu không có nàng đỡ, đám nhân viên kia liền có cơ hội thưởng thức Kỉ đại mỹ nhân ngã bằng tư thế Bốn chi trên mặt đất.
Kỉ Nhạc Huyên tựa vào trong lòng Giang Diệc Hàm, trên mặt vẻ giận dữ còn chưa hết. Nàng hiện tại thật sự là ghét chết Giang Diệc Hàm, thật sự là chán ghét, vừa thấy nàng ta sẽ không có chuyện gì tốt, hừ!
Kỉ Nhạc Huyên trừng mắt nhìn Giang Diệc Hàm, nhưng bên tai lại truyền đến thanh âm thanh lãnh mà lại khinh thường.
"Ngu ngốc."
"Chị nói cái gì?"
Kỉ Nhạc Huyên ở trong Giang Diệc Hàm giãy dụa, nàng không muốn cùng người đáng ghét như vậy tiếp xúc gần a.
Giang Diệc Hàm lại như trước vẫn bày ra một bộ lãnh đạm xa cách, nhưng hai tay lại gắt gao ôm lấy Kỉ Nhạc Huyên, nàng cúi đầu tiến đến bên tai Kỉ Nhạc Huyên, nhẹ giọng nỉ non.
"Thành thật chút đi, em không thấy được bọn họ đang dùng cặp mắt gì nhìn chúng ta sao?"
"Sao?"
Kỉ Nhạc Huyên nhíu mày, liếc mắt nhìn đám người đang trợn mắt há hốc mồm kia. Nhân viên kia thấy nàng hướng về bên này liếc mắt, liền giả vờ cúi đầu bận rộn làm việc thu dọn.
"Hừ."
Kỉ Nhạc Huyên hừ lạnh một tiếng, nhìn đám nhân viên vì che dấu xấu hổ mà làm việc giả lả kia, không khỏi thầm oán Giang Diệc Hàm. Nàng lại lắc lắc eo nhỏ, nhẹ nhàng muốn tránh ra xa.
"Buông tay, đều là vì chị. Khiến người khác hiểu lầm."
Giang Diệc Hàm lúc này rất thuận theo buông lỏng tay ra, nhưng trong lòng của nàng lại âm thầm cười lạnh, rốt cuộc là ai khiến người khác hiểu lầm? Câu nói 'Giường của ngươi ta cũng ngủ qua' ái muội đó, là ai nói ?
Dù là trong lòng suy nghĩ như vậy, trên mặt Giang Diệc Hàm vẫn trấn định và bình thản. Nàng nhìn Kỉ Nhạc Huyên từ trong lòng mình thoát ra, liền hướng về phía đám nhân viên kia đi đến, trong lòng liền dâng lên vài phần tò mò. Nàng như trước dựa tường, thản nhiên nhìn Kỉ Nhạc Huyên đi đường khập khiễng, có chút hứng thú chờ xem nàng ta kế tiếp sẽ làm chuyện ngốc nghếch gì.
"Khụ khụ."
Kỉ Nhạc Huyên đi đến đại sảnh, giả bộ ho nhẹ hai tiếng, nhưng đám nhân viên kia sau khi ngẩn ra một lúc, lại tiếp tục vùi đầu làm việc của mình.
Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy rất bất mãn lại hừ lạnh một tiếng, sau đó lại lớn giọng nói, dường như đang tuyên bố một sự kiện trọng đại.
"Các người đừng nghĩ bậy nhen! Tôi chỉ là bị thương ở chân, ở nhờ nhà Giang Diệc Hàm trong nhà vài ngày mà thôi. Hơn nữa nhà nàng chỉ có một chiếc giường!"
Khi Kỉ Nhạc Huyên nói xong mấy câu này là đang trong trạng thái nghiến răng nghiến lợi, mà nàng lại thấy Giang Diệc Hàm đứng đó cười cười. Trong lòng lại liền dâng lên một cỗ lửa giận, gặp mấy nhân viên không quan tâm đến mình, nàng liền lại hai tay xoa thắt lưng hét lên.
"Nè, các người nghe được không? Trả lời!"
"Nghe...... Nghe được."
Đám nhân viên bị Kỉ Nhạc Huyên đột nhiên nổi cơn giận, vội vàng run giọng trả lời. Sau đó lại cố ý tránh khỏi ánh mắt phẫn nộ của Kỉ Nhạc Huyên, khiếp hãi nhìn về phía Giang Diệc Hàm.
"Giang tiểu thư, sô pha này chúng tôi chở đi a."
"Ừh."
Giang Diệc Hàm phất phất tay, nhân viên giao hàng như bắt được tín hiệu tự động khiên sô pha màu cam nhanh chóng chạy vội ra ngoài.
Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy, không khỏi cười điên cuồng. Nàng cho rằng mấy nhân viên này sẽ không bao giờ nghĩ đến nơi đây nữa, bởi vì Giang Diệc Hàm thật sự là rất lạnh. A ha ha ha, bị đông lạnh nên phải chạy vội đi.
Kỉ Nhạc Huyên nghĩ như vậy, tuy không phải hoàn toàn chính xác, nhưng cũng đúng phân nửa. Nhân viên giao hàng không dám tới nữa là vì hai sao nữ này đều cho bọn hắn một cỗ cảm giác áp lực, hơn nữa bọn họ sợ hai Đại Minh tinh này vì che dấu gian tình, mà đem bọn họ giết người diệt khẩu!
Kỉ Nhạc Huyên đang ôm bụng cười ngả ngớn, lúc ngẩng đầu lại phát giác Giang Diệc Hàm chỉ lạnh lùng nhìn mình. Dường như đang hỏi mình 'Cười đủ chưa?'.
Kỉ Nhạc Huyên cũng vì thế mà mất hứng cười đùa, nàng liếc Giang Diệc Hàm một cái, liền ngồi xuống ghế sô pha Giang Diệc Hàm mới mua. Sô pha thực mềm ngồi thực thoải mái, cùng cái sô pha màu cam ban đầu rất giống nhau, chỉ là cái này màu hồng, có cảm thấy khác với tính cách của Giang Diệc Hàm. Nàng nhớ rõ trong nhà của Giang Diệc Hàm, ngoại trừ sô pha này còn chưa có nhìn thấy vật khác màu hồng, trừ bỏ quần áo của nàng ta nữa.
Kỉ Nhạc Huyên sờ sờ cằm, hướng về phía Giang Diệc Hàm hỏi.
"Nè, vì cái gì mua sô pha màu này?"
Giang Diệc Hàm không trả lời, mà ưu nhã bước chân đi tới trước sô pha, cũng ngồi xuống bên cạnh Kỉ Nhạc Huyên. Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy, trong lòng dâng lên một tia khiếp hãi, nàng muốn nhích xa ra một chút. Lại phát giác nếu mình làm như vậy không phải nói cho Giang Diệc Hàm biết mình sợ nàng ta tới gần sao? Bởi vậy, nàng cũng không hoạt động, mà chỉ nhếch mi nhìn Giang Diệc Hàm, có chút ghét bỏ hỏi.
"Làm gì ngồi gần tôi như vậy?"
Giang Diệc Hàm cũng không thèm nhìn tới nàng, ngược lại đem một chân gác lên một chân khác, bắt chéo chân.
"Kỉ tiểu thư, đây là nhà tôi, tôi thích ngồi nơi nào liền ngồi nơi đó."
Ngụ ý là Kỉ tiểu thư, em không có quyền xen vào.
Kỉ Nhạc Huyên tự biết mình có chút đuối lý, liền không rối rắm ở vấn đề này nữa, mà tiếp tục hỏi.
"Sao chị mua sô pha màu này?"
"Em không thích?"
Kỉ Nhạc Huyên không nghĩ tới Giang Diệc Hàm sẽ hỏi lại nàng, nàng chỉ biết lắc lắc đầu, lại phát giác Giang Diệc Hàm đang nhìn thẳng mình, trên khuôn mặt than kia còn có vài phần chế nhạo.
"Bởi vì tôi cảm thấy này màu này cùng em rất giống a. Tuy rằng tôi cảm thấy màu hồng đậm càng giống hơn. Bất quá, tôi không thích màu đậm quá, cho nên liền chọn màu này."
"Ờh."
Giang Diệc Hàm trả lời lại khiến trong lòng Kỉ Nhạc Huyên dâng lên một tia rung động. Nhưng nàng cũng không thể biểu lộ ra, mà là đem ánh mắt nhìn tới đồng hồ treo tường. Ngạch, đã muốn hai giờ chiều, mình ngủ lâu như vậy sao?
Còn chưa kịp than, Kỉ Nhạc Huyên liền phát giác Giang Diệc Hàm đã đứng lên. Kỉ Nhạc Huyên theo bản năng liền đề cao cảnh giác hỏi.
"Chị làm gì?"
Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên nhìn thấy khóe miệng Giang Diệc Hàm hiện ra ý cười yêu mị, nàng đang định cảm thán thế nào hôm nay mặt than lại có nhiều biểu tình phong phú như vậy. Lại chợt thấy cằm có chút lạnh, chiếc cằm trắng nõn của nàng cư nhiên lại bị những ngón tay tinh tế băng lãnh của Giang Diệc Hàm cầm lên, chóp mũi truyền đến mùi hương nhàn nhạt kia. Kỉ Nhạc Huyên chỉ cảm thấy ý thức của mình đang dần mơ hồ.
"Ngoan ngoãn giữ nhà cho tôi, tôi đi ra ngoài có chút việc. Phòng bếp có đồ ăn tôi mới mua về, đói bụng liền đi ăn. Nếu em biểu hiện tốt, tôi sẽ thưởng cho em."
Thanh âm Giang Diệc Hàm có chút yêu mị bay bổng bên tai của nàng, thật ôn nhu. Nhưng lại khiến Kỉ Nhạc Huyên có một tia hoảng hốt, nàng lại đem người mặt than trước mắt nhận lầm làm nữ thần trong lòng mình, do đó nhu thuận gật đầu.
Giang Diệc Hàm vừa lòng cười, buông tay ra, ưu nhã đi về phía gara.
Lúc thân ảnh Giang Diệc Hàm biến mất, Kỉ Nhạc Huyên mới lấy lại tinh thần. Nàng không khỏi hung hăng lắc lắc đầu, hình tượng tiểu thụ nhu thuận gật đầu kia là nàng sao? Oh,no! Đó là ảo giác! OMG! [Khúc nài bạn có thể tưởng tượng là hình ảnh của Chun Song Yi ~ Minh tinh trái đất khi mới say rượu tỉnh dậy sau màn tỏ tình điên cuồng với cụ giáo, ôi iu chết chế Huyên =))))) ]
Kỉ Nhạc Huyên tiện đà hung hăng nhéo nhéo khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn của mình, tỉnh táo lại đi, Kỉ Nhạc Huyên! Tên mặt than kia không phải nữ thần ôn nhu của ngươi, là Giang Diệc Hàm, nữ nhân đáng ghét! Trong vòng một ngày, cư nhiên còn bị nàng ta niết cằm nhiều lần như vậy! A! A! A!
"Ọt ọt......"
Trong bụng đột nhiên truyền đến một cảm giác đói khát mãnh liệt, Kỉ Nhạc Huyên bỗng nhiên cảm thấy hiện nay vẫn là không nên so đo về vấn đề nhàm chán này. Quan trọng hơn vẫn là giải quyết vấn đề ấm no trước.
Nghĩ như thế, Kỉ Nhạc Huyên liền mặt mày hớn hở về phía phòng bếp.
PS: Cười điên cuồng với chế Huyên và nguyên dàn nhân viên giao hàng =)))))) Vì sao lại có những người dễ thương như vậy chứ =)) Làm nhớ mấy chế bảo vệ trong bộ Cấp trên là tỷ tỷ của tôi ghê, cũng điên điên như vại :"> Từ nay chế đã có một cái tên mới là Huyên Hường =)))) Bánh bèo iu màu hường, chứ chế Hàm chắc chỉ có tình yêu vô bờ bến với mào đen thôi chứ sao mà mua nguyên cái sô pha hường [Dự tính mai mốt Huyên về ở đỡ phải mua lại đây mà]
Tạm thời bộ này mình sẽ làm chậm chậm chút nha, chờ xong Xuân Thiên Lai Liễu (Còn khoảng 15 chương) xong thì bộ này sẽ nhanh hơn nhiều nha, không đào hố nữa, lấp mệt tóa :(

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi