NỮ VƯƠNG X NỮ VƯƠNG

Giang Diệc Hàm ra ngoài từ sáng sớm vì muốn đem tất cả đệm ngồi bên trong chiếc Porsche của mình toàn bộ đổi hết, lúc thay xong liền chạy trên đường cái thập phần sang chảnh. Bỏ qua tất cả ánh mắt hâm mộ cùng ghen tị phía sau, nàng đem xe dừng ở trước trung tâm mua sắm Đại Hạ.
Mang theo một chiếc kinh mát đủ để che đậy một phần ba khuôn mặt, Giang Diệc Hàm liền mở cửa xe đi xuống. Vào trung tâm mua sắm, Giang Diệc Hàm tự mình chọn vài món quần áo, rồi sau đó lại nhớ tới trong nhà vẫn còn tiểu hài tử ngạo kiều kia, khóe miệng giơ lên một tia tiếu ý, nàng dựa theo phong cách thời trang ngày thường của Kỉ Nhạc Huyên để lựa thêm vài món cho "cục cưng".
Một phen điên cuồng mua sắm qua đi, nắm trong tay mấy gói to nặng trịch, Giang Diệc Hàm cảm thấy chuyến đi này không tệ lắm liền mỹ mãn trở về nhà.
Trên đường trở về, Giang Diệc Hàm vừa nghĩ đến gần tới giờ ăn cơm chiều, tiểu quỷ kia hẳn là đang chờ nàng mang thức ăn về. Vừa lúc đi qua một cửa hàng thức ăn nhanh liền vào đó mua một phần Pizza mang về.
Đem Porsche sang chảnh vào gara, Giang Diệc Hàm lúc này mới mở di động ra, nhìn đồng hồ trước mắt, đã gần chín giờ, hình như là có chút muộn, không biết tiểu quỷ có thầm oán mình trở về chậm hay không. Đột nhiên có chút chờ mong biểu tình của tiểu quỷ khi nhìn thấy mình trở lại, khóe miệng khẽ cười cười, Giang Diệc Hàm mang theo sung sướng và vui vẻ đi xuống xe.
Nhưng khi nàng vừa đi đến phòng khách lại không khỏi nhíu mày, đại sảnh có chút u ám, chỉ có TV đang chiếu chương trình giải trí, còn chóp mũi đột nhiên truyền đến hương vị của rượu đỏ.
Có chút không vui ấn nút mở đèn, Giang Diệc Hàm lại phát hiện ra Kỉ Nhạc Huyên đang ngồi ở sô pha, trên bàn trà trước sô pha có mấy bình rượu là bằng chứng chứng mình nàng ta đang say rượu, hai ba bình nghiêng nghiêng đổ ngã xuống đất, còn có hai chai còn nguyên bên cạnh.
Kỉ Nhạc Huyên giống như không phát giác ra trước mắt có người đi tới, như trước tự rót tự uống, nhưng chén rượu vừa để sát vào bên miệng, nàng liền cảm giác được có người cầm cổ tay mình.
Chén rượu kịch liệt run run mà rơi ra ngoài vài giọt, Kỉ Nhạc Huyên liếc nhìn Giang Diệc Hàm một cái, sau đó lại đem chén rượu hung hăng đặt ở trên bàn trà, bàn trà phát ra âm thanh "Rầm" một tiếng.
Kỉ Nhạc Huyên nhìn người kia đang cúi người xuống, trên mặt lạnh lùng băng lãnh, bỗng nhiên nở nụ cười, nàng liền nắm lấy cằm Giang Diệc Hàm, đột nhiên muốn hôn lên đôi môi lạnh kia, nhưng miệng nhỏ đầy mùi rượu lại hướng về phía Giang Diệc Hàm mà nói.
"Chị có biết hay không, tôi chán ghét nhất là bị người khác niết cằm ."
Kỉ Nhạc Huyên nhìn trên người Giang Diệc Hàm tỏa đầy hàn khí, lại cười đến càng thoải mái
"Cho nên, tôi quyết định......"
Nói xong, Kỉ Nhạc Huyên liền đem đôi môi mềm mại của mình hung hăng hôn lên cánh hoa của Giang Diệc Hàm, rồi lại lập tức rời đi, Kỉ Nhạc Huyên gian trá tươi cười
"Đây là trừng phạt chị."
"Vậy sao?"
Kỉ Nhạc Huyên bị câu nói này kích thích làm ma men trong người nàng cũng tiêu giảm vài phần, trước mắt nàng là Giang Diệc Hàm tuyệt sắc mĩ nhân đang hờ hững thách thức, Kỉ Nhạc Huyên nhìn Giang Diệc Hàm không khỏi giật mình.
Nhìn thấy hai má Giang Diệc Hàm càng ngày càng gần bản thân, Kỉ Nhạc Huyên không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, đột nhiên Kỉ Nhạc Huyên lại phát giác môi của mình bị một vật thể mềm mại đè lên. Nàng hãy còn trừng lớn con ngươi, khó có thể tin được nhìn Giang Diệc Hàm đang hôn đến say mê, muốn nói ra mấy câu chất vấn, lại phát giác môi đã bị phong tỏa. Trong lòng Kỉ Nhạc Huyên thoáng chốc tạo nên từng trận gợn sóng, chẳng lẽ đây mới là cưỡng hôn trong truyền thuyết?
"Ngô, ngô......"
Mới đầu Kỉ Nhạc Huyên còn có thể kêu rên lên vài tiếng, nhưng về sau, nàng lại phát hiện mình lại không kêu lên tiếng được, bởi vì Giang Diệc Hàm đã dùng đầu lưỡi của nàng ta quấn lấy đầu lưỡi của mình, Kỉ Nhạc Huyên bị hành động ôn nhu này của Giang Diệc Hàm dần dần công hãm, nàng thế nhưng lại cũng đắm chìm trong đó, vươn lưỡi ủng hộ hành động cưỡng hôn này.
"Ân ân......"
Một phen triền miên qua đi, Giang Diệc Hàm rốt cục nghe được Kỉ Nhạc Huyên phát ra tiếng rên khẽ, lúc này nàng mới cảm thấy mỹ mãn buông tay, lại tiếp tục niết cằm của Kỉ Nhạc Huyên, nhìn người kia có chút mê ly mang theo vài phần sắc thái dục vọng, Giang Diệc Hàm lúc này hãy còn rung động một phen, nhưng trên mặt của nàng lại vẫn tràn đầy hờ hững
"Đây là quà đáp lễ cho em, vì em đã 'Thành thành thật thật' giữ nhà giúp tôi, thưởng cho em đó."
Nhìn khóe môi Kỉ Nhạc Huyên còn dính vết màu hồng, Giang Diệc Hàm bỗng nhiên đưa tay lau đi rồi lấy trở về đưa lên miệng mình, khóe mắt nhìn qua mấy chiếc bình trên bàn trống trơn, trong lòng bật cười, tiểu quỷ kia, thật đúng là khả ái, cư nhiên đem nước nho mình mua mấy ngày trước lấy ra uống, tưởng đang uống rượu đỏ sao? Như vậy cũng sẽ say à?
Lại đảo mắt nhìn qua, nàng đột nhiên phát giác trên bàn còn nửa bình rượu khác. Giang Diệc Hàm lúc này mới lĩnh ngộ , nguyên lai Kỉ Nhạc Huyên mới vừa rồi đã uống nửa bình rượu, khó trách sẽ say, tiểu quỷ này luôn không uống được nhiều mà luôn tỏ vẻ ta đây.
Chu miệng âm thầm lắc lắc đầu, Giang Diệc Hàm có chút không thể nề hà nắm lấy tay Kỉ Nhạc Huyên, nàng Kỉ Nhạc Huyên đang hoảng hốt kéo đứng lên
"Đi, tiểu quỷ, tôi mang em đi rửa mặt."
Không biết là men say chưa hết, hay là mới vừa rồi nụ hôn quá mức triền miên, lúc này Kỉ Nhạc Huyên đã quên phản kháng, ngoan ngoãn đi theo Giang Diệc Hàm.
Giang Diệc Hàm đầu tiên dùng nước rửa sạch ngón tay dính có chút đồ uống lúc nãy cùng với miệng mình, sau đó lấy khăn mặt trắng, đem thấm thấm vào nước rồi lấy ra ôn nhu giúp Kỉ Nhạc Huyên chà lau hai má dính tèm lem.
Từ khi khăn mặt ướt át áp lên hai má của nàng, ý thức của Kỉ Nhạc Huyên cũng dần dần phiêu trở lại trong đầu, nhìn bàn tay kia nắm khăn mặt, một chút rồi một chút ôn nhu chà lau hai bên má của mình, Kỉ Nhạc Huyên lại có chút hoảng hốt lên, nhưng điều này chỉ là một chốc lát thôi. Lúc nàng ý thức được trước mắt mình là Giang Diệc Hàm, nàng liền có chút tức giận đoạt lấy khăn mặt trên tay Giang Diệc Hàm, bắt đầu cảnh giác nhìn phía Giang Diệc Hàm
"Chị đang làm gì?"
"Tỉnh rượu rồi?"
Giang Diệc Hàm nhìn tiểu quỷ vừa thức tỉnh, trong lòng mặc dù đang âm thầm bật cười, nhưng trên mặt lại vẫn hờ hững.
"Rượu......"
Kỉ Nhạc Huyên nhăn mày, gõ nhẹ lên đầu, bỗng nhiên lại hoảng hốt, con ngươi vốn mê ly lúc này tràn đầy đầy hoảng sợ
"Mới vừa rồi là chị hôn tôi?"
"Òh."
Giang Diệc Hàm thản nhiên nhìn Kỉ Nhạc Huyên, nàng thấy Kỉ Nhạc Huyên trừng lớn mắt, khăn mặt đang cầm trên tay cũng bị nàng vặn đến đầy nếp uốn, lúc nàng phát giác Kỉ Nhạc Huyên kêu một câu "Chị đồi bại", có vẻ nhịn không được muốn ném khăn mặt lên mặt mình, Giang Diệc Hàm bỗng nhiên càng thêm lạnh nhạt nói một câu
"Nè, tiểu quỷ, em sẽ không quên, là em cường hôn tôi trước chứ?"
Kỉ Nhạc Huyên đờ ra, nàng khó có thể tin nhìn Giang Diệc Hàm, một phen vắt hết đầu óc ra suy nghĩ, nàng rốt cục nhớ lại mình mới vừa rồi làm ra hành động đó thật, không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng nàng cũng không muốn biểu đạt sự thất thố của mình trên mặt. Kỉ Nhạc Huyên hung hăng nắm khăn mặt, hừ lạnh trả lời
"Vậy mà chị còn cường hôn lại tôi, hơn nữa chị chiếm tiện nghi của tôi nhiều hơn."
Nói xong, Kỉ Nhạc Huyên liền bắt đầu bắt Giang Diệc Hàm đi ra ngoài, Giang Diệc Hàm cũng không rảnh cãi nhau, xoay người đi ra ngoài cửa.
Lúc này, Kỉ Nhạc Huyên đem nước mở lớn nhất, nhìn dòng nước chảy ra, Kỉ Nhạc Huyên tâm phiền ý loạn liền xối nước lên trên mặt.
Từ trong gương, Kỉ Nhạc Huyên thấy được hai gò má hồng hồng của mình, môi hơi hơi có chút sưng đỏ, nàng theo bản năng chạm lên hai cánh hoa kia, trong lòng bỗng nhiên ấm áp, nơi đó, đã chạm vào môi của nữ thần sao? Giống như có chút ngọt......
"Nga, đúng rồi, ra phòng bếp đi, tôi mua bữa tối rồi."
Chính lúc Kỉ Nhạc Huyên đang thất thần cười ngọt, nàng bỗng nhiên nghe được ở cửa truyền đến một thanh âm băng lãnh, thanh âm kia của ai, nàng tự nhiên rất là rõ ràng. Lập tức liền cầm khăn mặt trong tay ném ra hướng ngoài cửa, "Oành" một tiếng vang nhỏ. Khăn mặt cùng cánh cửa vừa khép lại đụng vào nhau, lập tức rơi xuống đất.
Kỉ Nhạc Huyên nhìn ra cửa, trong lúc nhất thời đã có chút buồn bực, nàng lại quay đầu, dùng nước lạnh rửa hai má, lạnh lẽo trên mặt mang đến cho nàng từng trận thanh tỉnh, lúc ngẩng mặt lên, khuôn mặt Kỉ Nhạc Huyên lại mang theo tươi cười, thật giống như mới vừa rồi đã trải qua một việc thật tuyệt vời.
Rửa mặt chải đầu xong, thấy trên mặt đã trơn bóng, Kỉ Nhạc Huyên mới vừa lòng rồi xoay người hướng ngoài cửa đi đến.
Vừa đi vào phòng bếp, Kỉ Nhạc Huyên liền nhìn thấy Giang Diệc Hàm ngồi ở bàn ăn, lấy một tư thế thập phần ưu nhã, nắm một miếng Pizza, đưa lên miệng nhỏ của mình nhai nuốt. Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy, đi đến đối diện Giang Diệc Hàm, lôi ghế ra, liền ngồi xuống, nàng lấy tay chống hai má lên trên bàn, hưng trí xem Giang Diệc Hàm ưu nhã ăn pizza.
"Như thế nào, chị không ở bên ngoài ăn cơm chiều sao?"
"Không."
Giang Diệc Hàm quét mắt nhìn Kỉ Nhạc Huyên một cái, lại tiếp tục ăn.
Kỉ Nhạc Huyên nghe được Giang Diệc Hàm trả lời, trong đầu lại bắt đầu nhanh chóng tự hỏi, không ăn bên ngoài, kia vì cái gì trở về muộn như vậy? Xem ra không giống như là cùng người khác hẹn gặp mặt, nhưng lại nhớ rõ mua đồ ăn cho mình, chẳng lẽ chính mình mới vừa rồi còn căm phẫn uống rượu, là tự tìm khổ sở? Không được, nàng muốn hỏi rõ ràng.
"Sao muộn như vậy chị mới trở về, làm gì vậy?"
Giang Diệc Hàm buông Pizza, liếc nhìn Kỉ Nhạc Huyên, thấy Kỉ Nhạc Huyên lo lắng, Giang Diệc Hàm bỗng nhiên sinh ra vài phần trêu tức
"Chờ em ăn xong rồi, tôi liền nói cho em."
Nói xong liền không hề nhìn nàng, cúi đầu hãy ăn nốt miếng bánh. Kỉ Nhạc Huyên thấy vậy, "Hừ" một tiếng, rồi cầm lấy một khối Pizza hướng miệng đưa tới, nhưng nàng cũng không thể ăn ưu nhã như Giang Diệc Hàm. Không đến năm phút đồng hồ, liền đem hai khối Pizza đưa vào miệng.
Sau đó Kỉ Nhạc Huyên liền đại công cáo thành bàn vỗ vỗ tay xoa bụng
"Tốt lắm, chị có thể nói ."
Giang Diệc Hàm thấy Kỉ Nhạc Huyên ăn bánh như lang như hổ, trong lòng không khỏi có chút bật cười, nhưng trên mặt lại vẫn là một bộ dạng lạnh lùng
"Nhưng tôi còn chưa ăn xong."
"Vậy chị ăn nhanh lên!"
Kỉ Nhạc Huyên lúc này sớm đã có chút không vui, nàng bức thiết muốn biết Giang Diệc Hàm mới vừa đi nơi nào, có phải hay không đi hẹn hò với người yêu mới, nàng nhớ rõ mấy ngày nay Giang Diệc Hàm không có công việc gì mà.
Kỉ Nhạc Huyên nhìn Giang đại tiểu thư ăn chậm nuốt kĩ gần năm phút đồng hồ, rồi lại thấy Giang đại tiểu thư dùng khăn giấy tinh tế lau lau bàn tay dính dầu.
Rốt cục, đợi hết thảy đều làm xong, Kỉ Nhạc Huyên rốt cục nhìn Giang Diệc Hàm.
"Đi theo tôi."
Nghe được Giang Diệc Hàm nói một câu này, Kỉ Nhạc Huyên liền theo đuôi đi cùng, hai người đi đến đại sảnh, Kỉ Nhạc Huyên liền phát giác trên sô pha màu hồng, đột nhiên có mấy túi to màu trắng. Lúc này nàng cũng tỉnh ngộ.
"Chị đi shopping ?"
"Òh."
Giang Diệc Hàm gật gật đầu, đem hai cái gói to đưa cho Kỉ Nhạc Huyên.
"Cầm, chốc nữa đi tắm rửa, sau đó ngoan ngoãn lên giường ngủ."
Kỉ Nhạc Huyên tiếp nhận gói to, nhìn bên trong dò xét, phát hiện ra là hai bộ quần áo, nàng đột nhiên có chút kinh ngạc, nhưng cũng cảm thấy một trận ấm áp.
"Chị cố ý mua cho tôi?"
"Thuận tay mà thôi. Em không phải nói phải ở nơi này vài ngày sao?"
Nói xong, Giang Diệc Hàm liền nhấc lên vài túi to còn lại, đi lên lầu.
Kỉ Nhạc Huyên nhìn hai túi trong tay, phát giác người ta đã đi lên lầu, liền hừ lạnh.
"Hừ, ai cần chị giúp tôi mua quần áo, còn có ai muốn ở đây vài ngày !"
"Không phải là em sao."
Thanh âm của Giang Diệc Hàm truyền đến lỗ tai Kỉ Nhạc Huyên, Kỉ Nhạc Huyên có chút tức giận quay đầu, lại phát giác Giang Diệc Hàm đã đi vào phòng ngủ, cũng đóng cửa lại rồi , đại khái là đang thay quần áo đi.
Nghĩ như vậy, Kỉ Nhạc Huyên liền hướng về phía phòng tắm, nhìn trong phòng tắm, Giang Diệc Hàm đã chuẩn bị tốt đồ dùng cho mình, Kỉ Nhạc Huyên lại phát giác trong lòng mình lại có một chút khác thường, đó là cảm giác áy náy, nàng thoáng lắc lắc đầu, khẽ thở dài
"Chắc là mình vẫn hơi say."
PS: Kỉ cục cưng cute quá, suốt ngày tự làm khổ mình, chắc có xu hướng tự ngược =)))))))))) Trong lòng thì vui như điên mà cứ giả vờ không thích, càng ngày càng thấy Giang đại tiểu thư phúc hắc, hành hạ Kỉ cục cưng hoài, hành hạ đến phát nghiện luôn :( =)))
Dạo này bỏ bê Nữ vương quá, hi vọng mấy tuần sau 1 tuần sẽ ra 3 chương :"> Truyện hài nên cũng có hứng edit chứ H và ngược tổn hao tinh thần quá :v Bạn nào bị lỗi font chữ không đọc được cũng đứng trách mình, mình vô tọi không biết gì chỉ biết edit thoi :">

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi