PHÀM NHÂN TU TIÊN

Một khi đã đến đây, hầu như các vị tu sĩ đều không muốn trở về tay không bởi vì họ đã trải qua không biết bao nhiêu hiểm nguy, trở ngại. Lúc này, có một người không nói lời nào, cứ thế đi vào một cái thông đạo.

Một lát sau thì không còn thấy thân ảnh của người này nữa.

Thấy có người đi trước như vậy, những người còn lại đều chuẩn bị tiến tới các thông đạo.

Khi thấy Vạn Thiên Minh đã đi vào một cái thông đạo, Cực Âm lão quái không nói lời nào cũng liền vội vã đi tới một cái thông đạo.

Hơn nữa, ngay khi chuẩn bị đi vào, Cực Âm lão tổ còn liếc nhìn hai vị bạch y trưởng lão một cái, trù trừ một chút, trên người hắn bỗng nhiên xuất hiện ra một cái vòng đeo tay toả sáng trong suốt.

Vòng đeo tay có tất cả bốn hạt châu lớn nhỏ khác nhau, toả ra một màng thanh quang nhàn nhạt.

"Đây là Bà La Châu, có công dụng an thần, định tâm rất kỳ diệu, khi ở Cực Diệu Huyễn Cảnh, đối mặt với nguy hiểm nó có thể giúp ngươi an định thần trí".

Nói xong, Cực Âm lão tổ trịnh trọng đưa vật này cho Hàn Lập.

Hàn Lập trong lòng vui vẻ, liền đi tới nhận lấy, miệng chân thành nói lời cảm ơn.

Thanh danh của Bà La Châu hắn sớm đã nghe nói qua. Chỉ cần mang nó trong người khi tu luyện sẽ giảm bót rất nhiều tâm ma quấy nhiễu. Thật đúng là một bảo vật cực kỳ trân quý.

Cực Âm tổ sư có chút xa xỉ lấy bốn viên châu này làm thành vòng đeo tay mà dùng, nhưng để vượt qua cửa ải cuối cùng, hắn đành phải ngậm ngùi tiếc rẻ mà đưa cho Hàn Lập sử dụng để tránh việc bất trắc có thể xảy ra.

Việc làm này thật là nằm ngoài suy nghĩ của Hàn Lập!

Xem bộ dáng của Cực Âm lão tổ thì biết hắn rất tiếc rẻ, nhưng giữ nó trong mình thì cũng không có bao nhiêu lợi ích. Vì vậy đành phải bấm bụng giao cho Hàn Lập, sau này tìm cách lấy lại.

Thật sự mà nói tại Hư Thiên Điện này, trong lòng ai cũng tính toán thủ lợi riêng cho mình. Ngoài Nguyên anh kỳ Cực Âm lão tổ còn có Huyền Cốt Thượng Nhân cũng đang tính kế.

Hàn Lập nghĩ trong lòng, danh nghĩa là thầy trò như vầy không biết còn giữ được bao lâu đây.

Hàn Lập bèn đeo vòng tay này vào tay, sau đó liền nhìn kỹ dò xét một chút.

Mấy viên Bà La Châu này nhìn như gỗ mà lại không phải là gỗ, như vàng mà lại không phải là vàng, còn có một mùi hương giống như mùi gỗ đàn hương truyền đến, làm cho tinh thần người ta thanh tỉnh và phấn chấn hơn.

Quả nhiên đúng là bảo vật!

"Theo lý thuyết mà nói, vài viên Bà La Châu cũng tốt, nhưng nhiều khi gặp nguy hiểm, Hàn tiểu hữu dùng phù bảo này bên người sẽ an toàn hơn. Đây là Thanh Minh Châm phù bảo, nói về uy lực thì nó mạnh hơn nhiều so với pháp bảo bình thường, ngươi mang nó trong người để phòng đi".

Nho sam lão giả cũng lấy ra một cái phù bảo màu xanh mỉm cười đưa cho Hàn Lập.

"Thanh Minh Châm phù bảo?" Vừa nghe xong lời này. Hàn Lập lập tức rùng mình, tinh thần hưng phấn hẳn lên.

Đây chính là Phù bảo tu sĩ Nguyên anh kỳ tạo ra, uy lực cực mạnh, những loại phù bảo khác không thể so sánh được.

Thanh Trúc Phong Vân kiếm "Tịch Tà Thần Lôi" uy lực lợi hại, nhưng không thể tuỳ ý sử dụng được.

Có được phù bảo này, hắn liền cảm thấy an tâm hơn.

Hàn Lập không có khách sáo, nhận lấy và tạ ơn.

Lúc này Man Hô tử không nói một lời nào mà đem ra một bộ nội giáp màu đen có một ít lân phiến màu trắng, nặng trịch.

"Man huynh thật là hào phóng quá. Còn đem cả Hoàng Lân Giáp này cho tiểu đồ, vậy tại hạ đây xin thay mặt tiểu đồ chân thành cảm ơn huynh".

Cực Âm lão tổ vừa thấy vật này liền động dung, ánh mắt lộ vẻ tham lam, vội vàng nói.

"Bảo giáp này trước đây một trăm năm đối với ta còn có tác dụng. Hiện giờ Thác Thiên Công của ta đã luyện thành, vậy vật này tạm thời là vật bảo mệnh cho tiểu tử nhà ngươi đi. Hy vọng đến lúc đó đừng làm ta thất vọng".

Man Hô tử lạnh lùng liếc mắt nhìn Hàn Lập, nói với vẻ dự tợn.

Hàn Lập nghe vậy xong thần sắc liền có chút biến đổi.

Cực Âm vừa nghe nói bảo giáp này chỉ tạm thời cho mượn, vẽ mặt liền thất vọng, nhưng lập tức biến mất, mà vui vẽ cười nói:

"Tốt! Tiểu đồ có được vài cái pháp bảo hộ thân. Nếu như gặp bất trắc gì hy vọng cũng sẽ vượt qua. Ta thấy hiện giờ thời gian thông đạo còn mở cũng không còn nhiều nữa. Vậy hãy mau đi thôi".

Nghe xong lời này, Man Hô tử và lão giả không có ý kiến gì, họ liền có thể động thân, nhưng vẫn còn xem ý tứ của Hàn Lập thế nào.

Hàn Lập rùng mình, nhưng sau đó cười khổ một chút.

Xem ra mấy người này thấy hắn lâm trận gặp khó rồi lùi bước. Thấy vậy hắn đành phải động thân trước.

Vì vậy, Hàn Lập chọn lấy một cái thông đạo rồi đi vào. Cực Âm lão tổ và với mấy người khác nhìn nhau mỉm cười rồi cũng đi vào theo cái thông đạo mà Hàn Lập mới mà.

"Ngươi không thấy mấy lão ma đạo này có hành động kỳ quái gì sao?".

Lúc này trong thạch điện chỉ còn lại hai vị bạch y trưởng lão thì một trong hai vị lên tiếng.

Tiếng nói của hắn có chút âm hàn!

"Mặc dù mấy lão quái này có sử dụng thủ đoạn che mắt bọn ta nhưng ta thấy bọn họ rất là xem trọng tiểu tử kết đan kỳ kia. Hơn nữa còn cho hắn vài món pháp bảo hộ thân".

Lão già bạch y từ thiện mục còn lại lên tiếng trả lời.

Hai người mỗi người một câu sau đó liền im lặng.

"Ngươi thấy thế nào?" Lãnh diện bạch y trưởng lão có chút ngưng trọng hỏi lại.

"Có thể làm cho mấy lão quái này xem trọng khẳng định là họ phải có lợi ích gì đó. Mà nơi này có lẽ chỉ có Hư Thiên Đỉnh mới làm họ động tâm mà thôi. Chẳng lẽ tiểu tử đó có thể giúp bọn họ có được nó sao!"

Vị kia có chút chần chờ trả lời.

Hàn Lập lúc này nếu mà nghe được những lời này thì cũng chỉ có thể im lặng mà thôi.

Hai vị này thật đúng là hai lão hồ ly, chỉ nhìn sơ sơ qua mà đã phân tích biết hết sự việc bảy tám phần.

Đến lúc đó mà hắn không bội phục thì cũng không được!

"Lấy được Hư Thiên Đỉnh? Bọn chúng thật đúng là nằm mơ giữa ban ngày! Ngoại trừ loài linh thú đó ở bạo loạn tinh hải đã bị tuyệt diệt, căn bản chỉ là vọng tưởng. Nếu không thì mấy vị Đại thánh chủ đã sớm thu hồi nó rồi".

Một âm thanh khinh thường vang vang lên.

"Việc này thật là khó nói! Nói không chừng những người này cũng tìm được loại yêu thú nào đó. Cùng với việc bỏ ra một ít công sức tìm tòi nhiều khi cũng có chút manh mối sao. Dù sao lần trước cũng có phát sinh ra một việc, thiếu chút nữa thì gã tu sĩ nọ đã lấy Hư Thiên Đỉnh đi rồi. Nhưng dù vậy hắn ta cũng đã mở Hư Thiên Đỉnh ra và lấy đi một viên Bổ Thiên Đan, sau đó trốn thoát đi. Lần này Vạn Thiên Minh còn có Kim Ti Tằm, ta nghĩ bọn họ cũng có khả năng đó chứ".

"Một khi đã như vậy, đề phòng vạn nhất việc này có thể xảy ra, không ra tay trước không được. Nếu như bọn chúng thật sự có thể lấy Bổ Thiên Đan ra thì chúng ta chắc chắn không để cho nó rơi vào ta người khác được".

"Thì cũng phải như vậy thôi!"

Hàn Lập không biết được là hắn đã gây sự chú ý hai vị trưởng lão của Tinh Cung.

Giờ phút này đây hắn cũng vô cùng kinh ngạc khi đi từng bước theo cầu thang xoắn ốc làm bằng đá xanh đi thẳng lên phía trên.

Sau khi tiến vào cửa thông đạo do hắn chọn thì hắn tiếp tục đi theo các bậc đá xuất hiện liên miên bất tận mà không thấy có dấu hiệu gì là đến đích.

Trong lòng Hàn Lập kinh nghi nghĩ rằng toà lầu không lẽ kiến tạo cao đến thế?

Ôm trong lòng mối nghi hoặc, Hàn Lập vẫn bình tĩnh bước theo cầu thang đi lên phía trên mà không dừng lấy một chút nào.

Sau khi đi được hơn một trăm trượng, Hàn Lập thấy được một điểm sáng, điều này tinh thần của hắn phấn chấn lên liền bước nhanh hơn. Quả nhiên thấy có một cửa thông đạo hình vuông xuất hiện trước mắt.

Sau khi bước ra ngoài và ngoái đầu nhìn lại thì Hàn Lập biến sắc.

Lúc này chỉ thấy một bầu trời màu vàng, sương mù bay khắp nơi, cũng không phải một bầu trời bình thường với trời xanh, mây trắng mà tất cả bây giờ chỉ là một cảnh âm u không rõ màu sắc.

Lúc này xuất hiện ra một không gian hình trụ sâu vô cùng.

Khi mới nhìn chỉ thấy nó rất nhỏ, bốn phía đều phủ sương mù dày đặc, không thể nhìn thấy rõ được.

Phạm vi xung quanh không lớn, chỉ khoảng ngàn trượng khiến Hàn Lập có thể nhìn rõ mọi thứ.

Nơi hắn đứng trên vách đá nhìn ra giống một cái cửa sổ

Ở phía trước là một cái cầu làm bằng bạch ngọc, trôi nổi lơ lửng giữa không trung.

Chiếc cầu này được điêu khắc, chạm trổ và trang trí hình rồng bay, phượng múa rất đẹp và sinh động, phía bên kia là một cái lầu tứ giác.

Toà lầu này cao hơn ba mươi trượng, chia làm hai tầng, toàn bộ đều được làm từ ngọc quý, trên không trung lập loè ánh sáng giống như bồng lai tiên cảnh.

Ngay phía trên lối ra vào, có một tấm biển màu vàng khắc ba chữ không nhỏ: "Bảo Quang Các".

Hàn Lập không vội vàng bước lên cái cầu ngọc mà đứng đó cẩn thận nhìn và xem xét.

Toà lầu không lớn lắm, nhưng lại phát ra linh khí thật là kinh người, lại còn có một tầng huỳnh quang màu trắng bao bọc ở xung quanh. Xem ra nơi này có cấm chế.

Sau đó Hàn Lập mới chậm rãi bước lên cầu ngọc, từng bước từng bước chậm rãi tiến tới Bảo Quang Các.

Khi đi tới giữa cầu, Hàn Lập không khỏi tự kềm chế mình mà nghiên đầu hướng ra ngoài liếc mắt một cái nhìn xuống bên dưới.

Bên dưới giống như vực sâu vạn trượng nhìn không thấy đáy, mà thấy một màu đen đen mờ ảo. Làm cho người ta cảm thấy thấy thật là sợ hãi vô cùng!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi