PHI NGÃ KHUYNH THÀNH VƯƠNG GIA MUỐN HƯU PHI



Mãi một lúc sau Kiều Sở mới lồm cồm bò ra khỏi vườn hoa cầm theo một chiếc bình trong tay, đột nhiên trên mặt đất trong tầm mắt hiện ra một đôi giày.

Nàng oán thầm một tiếng, vỗ vỗ bùn đất trên người rồi đứng lên.

Người đến là Cảnh Bình.

Hắn thản nhiên nhìn bình ngọc trên tay Kiều Sở, nói: “Thật có lỗi, cũng không phải tiểu nhân có ý thúc giục nhưng gia đang rất đau, không thể không tới quấy rầy cô nương”
“Là Kiều Sở lỗ mãng, không cẩn thận để nó lăn vào đây mất” Kiều Sở biết Cảnh Bình nhất định đã hiểu ra vấn đề, nhưng vẫn quyết tâm giả ngu, đưa bình ngọc cho hắn.

“Đa tạ cô nương”
“Tiên sinh không cần khách khí, Kiều Sở cáo từ đi trước”

Nàng đang muốn quay người đi thì Cảnh Bình lên tiếng: “Phiền cô nương có thể dừng bước nghe tại hạ nói vài câu được không?”
Kiều Sở ngẩn ra, sau đó nói với hai nha hoàn kia: “Ta hơi khát, làm phiền hai vị tỷ tỷ pha giùm ta ấm trà được không?”
Hai nha hoàn dạ một tiếng rồi rời đi.

Cảnh Bình cũng không lập tức nói chuyện, sau một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Mọi người đều biết chuyện Trữ vương nghiệm thân cho cô nương”
Kiều Sở mặc dù đã sớm đoán ra nhưng vẫn nhịn không được run nhè nhẹ: “Cho nên?”
Cảnh Bình cười vẻ bất đắc dĩ, không trả lời, chỉ nói: “Nếu Bát gia đoán không sai thì lúc cô nương nói chuyện với hoàng thượng, đề mục mà Hoàng thượng đưa ra cho cô nương chính là Tướng quân lệnh, cũng đồng ý nếu cô nương đáp đúng thì sẽ được tấn phong làm Duệ vương phi.

Trong mắt mọi người thì cô nương phải dựa vào Kiều Dung công chúa mới thắng được trận đầu tiên, trong trận đấu thứ hai, tổ của cô nương lại là tổ đi chậm nhất, nên hoàng thượng cũng cho là cô nương sẽ giải không ra, nhưng cuối cùng cô nương lại đưa ra được đáp án khiến Hoàng thượng không thể phản bác”
Kiều Sở không nói gì, sự thật đúng là như vậy.


Cảnh Bình lại tiếp tục: “Cô nương nếu đã thông minh như vậy, tại sao lại không nghĩ tới việc nghiệm thân đó sẽ có vấn đề?”
“Ai cũng nhìn ra cô nương và Thái tử phi có hiềm khích, thái tử phi cố ý cử ma ma theo bên mình nghiệm thân cho cô nương, nhưng thái tử lại phản đối nói để người của hoàng hậu làm, việc này bề ngoài tưởng như có vẻ công bằng, nhưng sự thật là dù có đổi sang người của hoàng hậu đi nữa thì kết quả vẫn chỉ có một”
“Lúc đó lòng Kiều Sở không yên nên không nghĩ được nhiều như vậy, có điều lúc sắp kiểm nghiệm thì Kiều Sở có nghĩ đến nó.

Cho nên ta đã định nếu Lỗ thị nói dối, ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận, chỉ cần Duệ vương chịu giúp ta, ta có thể thỉnh cầu Hoàng thượng sau khi hồi cung sẽ phái ra nữ quan thân tín kiểm tra lần thứ hai”
Cảnh Bình cười khổ: “Cô nương, e là lúc đó, cô nương đã không còn là xử nữ nữa”
Kiều Sở ngẩn người, nhất thời hiểu hết tất cả.

Nếu như vào lúc Lỗ ma ma nghiệm thân cho nàng, liền nhân cơ hội đó phá tấm thân xử nữ của nàng…lần thứ hai nàng nghiệm thân, cho dù nàng có kêu oan thì còn có ai tin nàng nữa đây?
Nàng rõ ràng đã quá xem nhẹ dã tâm của đám cung nhân trong cung mất rồi!
Lời của Cảnh Bình vẫn từng chữ từng chữ đâm vào tai: “Lúc ngươi vừa vào bên trong Bát gia đã cảm giác có chuyện không ổn, hắn liều mạng đắc tội Hoàng hậu, nói Lỗ thị tuổi đã lớn, sợ bà ta có nhầm lẫn, cho nên hắn thỉnh cầu Hoàng thượng phái một vị hoàng tử vào bên trong cùng kiểm.




Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi