PHI NGÃ KHUYNH THÀNH VƯƠNG GIA MUỐN HƯU PHI



“Chú Chu, cái này mở làm sao?” Người đàn ông trên trán nổi gân xanh hỏi: “Mười thiên can, mười hai địa chi, có thể tổ hợp thành sáu mươi đơn vị thời gian.

Một cây kim chỉ có một phần sáu mươi sác xuất có thể rơi vào đúng rãnh, đằng này những ba cây kim, muốn cả ba cái cùng chuẩn xác, xác suất này càng nhỏ hơn rất nhiều! Chúng ta biết thử đến khi nào?”
Lão trùm băng cướp hạ giọng mắng: “Cái này có thể tùy tiện đem đi thử sao! Cánh cửa đá này tất có cơ quan bên trong, lỡ như trang bị thủy ngân hoặc thứ chất lỏng nào đó có tính ăn mòn, một khi kim đồng hồ đặt sai vị trí, toàn bộ những gì có bên trong hầm mộ sẽ bị phá hủy!”
Người đàn ông kia ngẩn ra, tất cả bọn cướp nhất thời kinh ngạc, lập tức yên lặng.
Lão trùm giơ súng chĩa về hướng Hải Lam, nhìn tiến sĩ, cười lạnh nói: “Lão già kia, lão nhất định đã nghĩ ra phương pháp để mở cái này rồi! Đi, mau đem cửa mở ra, nếu không ta lập tức giết học trò của lão, từng đứa từng đứa một!”
Tiến sĩ chảy nước mắt, nhìn Hải Lam một cái, run giọng nói: “Được, được, ta mở, ông đừng giết con bé, nó là đứa nhỏ ngoan”
Hải Lam căng thẳng trong lòng, cô đương nhiên biết tiến sĩ sớm đã đoán ra phương pháp mở la bàn.

Trên tế văn có mơ hồ đề cập qua thời gian Đông Lăng vương băng hà, cách mở la bàn rất có thể liên quan đến thời điểm này, trước đó tiến sĩ đã đem suy nghĩ này nói với cô.
Trong lòng cô chợt hiện lên hình ảnh một người, Hải Lam liếc mắt nhìn Tần Ca một cái, thấy hắn hơi cúi đầu, giống như đang suy tính điều gì.


Hắn một tay ôm Lâm Tư Vi, một tay nắm chặt chiếc khăn tay dính máu.
Khăn tay này……Là do một lần cô giúp hắn giặt quần áo mà phát hiện, hỏi hắn, hắn nói là của người con gái đầu tiên của hắn.

Lúc đó cô ngẩn người, cũng không có hỏi nữa, mà hắn cũng không nói gì thêm.

Sau đó, cô phát hiện hắn luôn mang theo chiếc khăn tay đó bên mình, cô vẫn muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại không hỏi.
Ngày chia tay đó, sau khi cô nói đồng ý, liền trở về phòng gói ghém hành lý rời đi.

Cô lặng lẽ đem khăn tay trong túi hắn lấy ra, trộm tháo xuống chiếc kẹp tóc của mình thả vào.
Thật ngu ngốc không phải sao, cô không biết người đàn bà kia ý nghĩa đối với hắn như thế nào, còn bướng bỉnh muốn lưu lại trong lòng hắn chút ký ức gì đó.

Chỉ là bây giờ cô mới hiểu ra được, cô căn bản không có tư cách này.
Hiện tại, hắn và Lâm Tư Vi lẫn gia đình bọn họ đứng chung một chỗ, đó chính là trách nhiệm của hắn.

Trong tay hắn nắm chặt chiếc khăn tay, đó là tâm của hắn.
Vô luận là trách nhiệm hay là tâm, đều không có chỗ cho cô.
Vô luận thứ hắn nắm trong tay là mặt trăng màu trắng hay hoa hồng màu đỏ, đó cũng không phải là cô.
Rốt cuộc, cô quyết định chủ ý, bình tĩnh nhìn lão trùm bọn cướp nói: “Ổ khóa này phải làm như thế nào để mở, tiến sĩ đã nói với tôi từ trước, để tôi mở đi.

Bên trong cửa nói không chừng có cơ quan gì, tôi là học trò của ông ấy, nếu có cơ quan gì nên để tôi hứng chịu”
Nháy mắt, tất cả mọi người đều nhìn cô.
Tần Ca nhẹ nhàng liếc nhìn cô, cô lãng tránh ánh mắt của hắn, cô nhìn đám nhân viên đội khảo cổ thần sắc vừa khiếp sợ vừa ghen tị , đang trách tiến sĩ bất công, tại sao chỉ nói phương pháp mở cửa hầm mộ cho mỗi mình Hải Lam?
Lão trùm băng cướp dĩ nhiên đồng ý, sau tiến vào phía bên trong mộ rồi hắn còn muốn nhờ cậy vào tiến sĩ, đề nghị này đương nhiên không tồi!
Bọn cướp tiến lên đem vị tiến sĩ già nua bắt lại, tiến sĩ nghẹn ngào nhìn Hải Lam.
Hải Lam nhanh chóng đem ba cây kim la bàn phân biệt xoay tròn đưa đến đúng vị trí của nó.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi