PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

'Trường Ngưng, sao nàng đến đây?'
Nhược Ca nhìn Trường Ngưng đến càng ngày càng gần, vì thế anh dũng nhảy ra chắn trước người Bắc Ảnh Tịch. Trường Ngưng thấy vậy, cũng không nhìn đến mặt Nhược Ca. Dùng giọng điệu cao quý mà ra lệnh.
'Bổn cung có việc cần nói cùng Hoàng thượng, Phò mã nên tránh ra'. 
Nhược Ca đuối lí. Đúng a, chuyện tỉ đệ nhà người ta. Tôm tép như mình không có cơ hội chen miệng vào. Vì thế, ngoan ngoãn đứng sang một bên thầm cầu mong mọi thứ sẽ tốt đẹp.
'Đại hoàng tỉ, trẫm.....'. Bắc Ảnh Tịch lời nói không lưu loát.
'Đệ còn biết bản thân mình là thân hoàng đế sao? Nếu để triều thần biết được đường đường là một hoàng đế Minh triều, nữa đêm leo lên nóc nhà uống rượu đến sáng. Thân thể không màn. Đệ xem bọn họ sẽ nghĩ gì về đệ?'
Nhược Ca nghe ra trong lời nói chầm chậm, dịu dàng lại có phần băng lãnh uy nghiêm. Chả trách Bắc Ảnh Tịch e ngại. Haiz. 
'Phò Mã của Trưởng Công chúa đêm khuya cùng Hoàng thượng say xỉn. Người cũng không hơn a'.
Nhược Ca và Bắc Ảnh Tịch lén nhìn nhau. Cái gì a, liên quan gì ta. Uống rượu cũng sai sao? Nhược Ca cảm thấy không cam lòng bị nữ nhân này dạy dỗ. Thấy chết không sờn nói.
'Trường Ngưng, ta thấy Ảnh Tịch đã là một đại nam nhân. Có những việc không cần nghiêm khắc như lúc nhỏ. Nàng cứ như vậy Ảnh Tịch sẽ mãi không thể trưởng thành'
'Đại hoàng tỉ, mụi thấy hoàng tỉ phu nói đúng. Chúng ta để cho Hoàng thượng tự mình trưởng thành'. Nhược Ca cảm kích nhìn hướng về người đang đứng về phe mình a. Chính là Thường Nguyệt công chúa.
Trường Ngưng nghe hai người thân cận của mình nói thế, cũng không phản ứng nhiều. Hướng Bắc Ảnh Tịch hỏi. 'Hoàng thượng thấy thế nào? Có phải bổn cung đã quá phận?'
Ta ngất! Trường Ngưng ơi Trường Ngưng, nàng không ép người khác không được sao? 
'Đại hoàng tỉ....Đệ....đệ đã trưởng thành'. Bắc Ảnh Tịch ánh mắt kiên định trả lời.
'Được. Từ hôm nay bổn cung sẽ không quản người nữa'. Xoay người ra cổng. Nàng đi được một đoạn dừng lại. 'Phò mã còn không hồi phủ?'. 
'Ân. Ta đến ngay'. Nhược Ca cảm thấy mặt trời không nằm ở đỉnh đầu a. Mọi thứ lại chuyển sang mùa đông rồi.
'Hoàng tỉ phu, Đại hoàng tỉ giận'. Bắc Ảnh Tịch giọng yểu xìu lên tiếng. Nhược Ca cười, đi ngang qua người Bắc Ảnh Tịch. 'Đệ yên tâm. Để ta. À, rảnh rỗi đến Phò mã phủ. Ta dẫn đệ đi chơi'
Bắc Ảnh Tịch mắt sáng rỡ muốn khẳng định lần nữa. 'Thật không?'
'Ân. Ta không vô dụng như mọi người nghĩ. Cáo từ'. Nhược Ca đi lướt qua Bắc Ảnh Tịch, tiện đường hành lễ với Bắc Ảnh Thường Nguyệt. 'Ngũ hoàng mụi. Nhược Ca cáo từ'
'Ân.'
****
Ngồi trên kiệu lớn trở về. Nhược Ca lén nhìn Trường Ngưng, không nhìn ra cảm xúc gì. Nữ nhân này che giấu cảm xúc đạt mức thuần thục rồi đi. Lúc nãy còn nói Bắc Ảnh Tịch yên tâm, mình có thể xử lí được. Giờ này người trước mặt như bức tường băng ngăn cách. Không có cách nào bước tới.
'Phò mã có chuyện muốn nói với bổn cung?'
Nhược Ca giật mình, nữ nhân này. giỏi hù dọa lão nương thật. Đang yên lành lên tiếng làm gì. Nhưng mà nàng ta mở miệng trước không phải rất tốt sao? 
'Đêm qua là ta đề nghị cùng Hoàng thượng uống rượu. Nàng trách lầm đệ ấy rồi'
'Hửm. Thật vậy sao?'. Trường Ngưng nghiêng đầu, ánh mắt dò hỏi  nhìn Phò mã đang nói dối không thuần thục. Thật ra nàng rất muốn cười, nhưng tôn nghiêm của nàng không cho phép. Lúc nãy bước vào Thường Nguyệt Cung nhìn Bắc Ảnh Tịch tìm chỗ trốn, Nhược Ca bên cạnh an ủi Hoàng thượng. Cứ như nàng là nữ đại ác ma không bằng.
'Là thật. Ta xin lỗi, là ta sai. Nàng trách ta thôi'. Giả bộ đáng thương cuối mặt nói ra những lời buồn nôn này. Nhược Ca tự tán thưởng bản thân.
'Vết thương trên mặt Phò mã giải thích thế nào?'. Trên mặt truyền đến cảm giác lạnh, ngưa ngứa. Chính là Trường Ngưng dùng bàn tay đang cẩn thận sờ lên vết thương. Nhược Ca trong lòng nhảy dựng, rất nhanh tìm ra một cái cớ không thể nào tốt hơn. 'Đêm qua uống rất nhiều, ta muốn trở về tìm nàng. Không nghĩ đi lạc đến Thường Nguyệt Cung. Bên trong cây cối rất nhiều, ta té ngã nên cành cây làm bị thương, rất may gặp phải Thường Nguyệt, mụi ấy cho ta một lọ thuốc. Căn dặn một ngày dùng hai lần sẽ không để lại sẹo'. 
Nhược Ca vừa nói vừa đưa ra lọ thuốc trước mặt Trường Ngưng, y như một đứa bé thành thành thật thật thú tội. Nhìn thấy lọ thuốc trong lòng Trường Ngưng rối thành đoàn. 'Đây không phải lọ thuốc quý nhất, chỉ có Ảnh Tịch, Nàng và Thường Nguyệt mới có sao? Nàng lại có thể mang loại thuốc quý nhất này giao cho Phò mã?'.
Trường Ngưng nhìn đã biết đây là ám khí của Thường Nguyệt, nhưng trong lòng không muốn vạch trần. Phò mã đã không nói sự thật, hà cớ gì nàng phải làm lớn chuyện. Nên chỉ nhẹ nhàng "Ân' một tiếng.
****
'Lạc Hy tham kiến Phò mã, công chúa'
'Ân. Tất cả đứng lên đi'. Trường Ngưng cùng Tuyết Nhi trở về phòng. Đợi hai người đi rồi Lạc Hy mới vội vàng hỏi.
'Phò mã, vết thương?'. 
'Haiz. Vào trong rồi nói'. Nhược Ca tường tận kể lại cho Lạc Hy, không định giấu gì cả. Nghĩ rằng Lạc Hy sẽ thông cảm cho bản thân, không nghĩ Lạc Hy còn lườm mình. Khinh bỉ mà nói. 'Phò mã nghĩ có thể nói dối được Trưởng Công chúa sao? Chỉ là người không muốn vạch trần Phò mã thôi'
'Nói cũng đã nói. Giờ ta muốn đi tắm rồi đi ngủ. Đêm qua ta chỉ chợp mắt một chút thôi a'
Nhược Ca tắm rửa xong ngủ lại thư phòng một giấc từ sáng đến chiều. Từ lúc trở về cũng không có gặp qua Trường Ngưng. Nghĩ nghĩ thôi kệ, tránh tiếp xúc với nàng càng tốt.
*****
Bên đây, nội tâm của Trường Ngưng không như vậy. Rất lộn xộn, nàng đối với Phò mã là cảm giác gì? tại sao rõ ràng đêm qua lại một đêm trông chờ hắn trở về. Sáng còn vội vã đi tìm hắn. Đây không phải là tác phong của nàng.
Lòng không tĩnh, nên nàng quyết định ngồi thiền để tĩnh tâm....Đây là phương pháp sư phụ đã dạy nàng a.



Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi