PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Rất nhanh đã đến Tết Trung thu. 
Đây là lần đầu tiên Nhược Ca được đón Tết trung thu ở cổ đại. Trong lòng có chút háo hức. Nghĩ đi nghĩ lại cũng nên làm cái gì đó chơi. Nơi đây không như ở hiện đại có thể tụ tập cùng bạn bè, thôi tự mình làm một vài cái lồng đèn cho có không khí.
Vì vậy trước Trung thu vài ngày, Nhược Ca hỏi thăm Lạc Hy để tìm mua vật liệu. Đi theo Lạc Hy trên phố nửa ngày cũng chỉ mua được đèn cày, keo dán và một số giấy màu. Quan trọng là tre. 
'Lạc Hy a, tỉ có biết ở đâu có tre hoặc trúc không?'
'Trong thành cơ bản không có ai trồng'.
Nhược Ca nghe vậy rất nhanh liền nhục chí. Lạc Hy không đành lòng, liền gợi ý một chút.
'Cũng không hẳn là hết cách'
'Tỉ có cách gì?'
Lạc Hy ngoắc Nhược Ca lại gần nói nhỏ vào tai. Xong lại cười vui vẻ trở về. Nhược Ca đứng bất động. 'Cách này có được không đây?'
 ****
Phò Mã Phủ.
Trên đường trở về, Nhược Ca suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng cũng làm ra quyết định. Nhất định phải làm!
Vậy là trưa hôm đó sau khi ăn trưa cùng Trường Ngưng. Đợi khi Trường Ngưng vào phòng nghỉ trưa. Nhược Ca cùng Lạc Hy đến phía sau hậu viện. Đi vòng vòng một lúc, nhìn chỗ này rất quen mắt.
Đích xác là nơi lần trước bỏ trốn đây mà. Lúc đó vội vàng không kịp để ý, bên trái cạnh tường trồng rất nhiều loại trúc nhỏ có, to có. Mắt trúc rất dài, thế này khi uốn hình sẽ không bị gãy a. Nhược Ca vui mừng dựng đứng ngón tay cái với Lạc Hy.
'Lạc Hy, tuyệt vời a'. Lạc Hy lườm Nhược Ca. 'Phò mã nghĩ kĩ đi, để Trưởng Công chúa biết được thì toi đời cả hai'
'Nhiều trúc như vậy, ta chỉ mượn vài cây. Tỉ không nói, ta không nói làm sao mà biết được'
Thế là Lạc Hy buồn chán ở một bên canh chừng. Nhược Ca thì hăng hái tìm những cây trúc già nhất, dài nhất. Nhìn lại thành quả của mình, khoảng mười cây. Gọt lá xong xuôi liền thủ tiêu những lá vụng. Lôi cây trúc vào một  căn phòng trống. Nơi đây ít người qua lại. Chính là Lạc Hy tỉ tìm ra căn phòng này. Nhược Ca quyết định căn phòng này chỉ có mình được vào. Những người còn lại không cho phép thì không được đặt chân đến.
'Lạc Hy tỉ, đến đây giúp ta'.
Nhược Ca chẻ trúc, hướng dẫn Lạc Hy làm cho thanh trúc mỏng, dẹp. Haiz. Ban đầu Lạc Hy còn nghe theo Nhược Ca. Một lúc sau không chịu nổi, đứng dậy hỏi.
'Phò mã muốn chẻ những cây trúc này mỏng như vậy sao?'
'Đúng a, tỉ nhanh giúp ta, nếu chậm trễ sẽ không kịp'
Lạc Hy yêu cầu Nhược Ca tránh sang một bên, chính mình lấy thanh kiếm nhỏ mang theo trong người. Nhược Ca chỉ thấy Lạc Hy tung những cây trúc lên, tay múa may hoa cả mắt. Chỉ là một lúc sau những thanh trúc rơi xuống, nằm gọn gàng ngay ngắn, rất mỏng a. 
Lạc Hy tra kiếm vảo vỏ, vẻ mặt cười vui hỏi. 'Thế nào? Rất đẹp phải không?'. Lại còn tiện tại nhéo vào má Nhược Ca một cái.
Nhược Ca lúc này vẫn còn há mồm ngưỡng mộ, nhìn xem những thanh trúc kia, vừa nhỏ vừa mỏng. Ôi, nếu như làm thủ công cả ngày hôm nay chưa chắc đã xong.
Lại lần nữa dựng đứng ngón tay cái, vẻ mặt sùng bái mà hô 'Lạc Hy tuyệt vời'.
***
Nắng đã chiếu gay gắt, Nhược Ca yêu cầu Lạc Hy ở trong phòng chờ mình. Chính mình mang những thanh trúc nhỏ đã được gọt tỉa kia ra ngoài nắng phơi, cái nào cần uống sẽ làm khuôn uốn cong. Quay trở lại phòngthì không thấy bóng dáng Lạc Hy. Đang định đi tìm thì cửa phòng mở ra. Lạc Hy mang theo một ấm trà trở vào.
'Phò mã uống trà'
'Ân. Đa tạ'. Nhược Ca nhận chén trà từ tay Lạc Hy, không có tao nhã như Trường Ngưng. Ngửa đầu mà uống, nóng phỏng cả lưỡi. 
Chừng nữa canh giờ sau, Nhược Ca thu dọn trúc ngoài sân vào trong. Tiến hành làm khuôn. Dù kiếp trước bản thân chưa từng làm qua nhưng môn thủ công mình cũng không tệ. Vì vậy lục lại trí nhớ, làm lồng đèn con thỏ, Đô rê mon, mèo kitty, Pikachu, Chú heo ngộ nghỉnh, con ếch, con cá. Lồng đèn ngôi sao với hình ảnh rất dễ thương.








(Hình ảnh mang tính chất dễ hình dung).
Sau khi uống khung cực khổ xong, đã đến tối. Lạc Hy nhắc nhở Nhược Ca phải trở về tắm rửa dùng cơm. Lạc Hy biết Nhược Ca có thói quen mỗi ngày tắm từ  một đến hai lần. tắm trước khi ăn.
'Phò mã, nên trở về dùng cơm. Mai lại làm tiếp'
'Ân'.
Mọi thứ xong xui, như thường lệ Nhược Ca đến phòng ăn. Ngày thường Trường Ngưng sẽ đợi mình đến dùng cơm. Sao hôm nay lại không thấy?
'Tuyết Nhi tỉ, Công chúa đâu?'
'Hồi Phò mã, công chúa đang thay y phục chuẩn bị hồi cung'. Tuyết Nhi hành lễ đáp.
'Tối rồi, sao không đợi ngày mai'
'Hoàng thượng có việc cần thương thảo với bổn cung. Phò mã dùng cơm rồi đi  nghỉ sớm'. Đúng lúc Trường Ngưng thay y phục xong. Bước đến đáp lời.
'Ta đi cùng nàng'. Nhược Ca lo lắng không muốn Trường Ngưng đi một mình. Trường Ngưng thì lại vui vẻ châm chọc Nhược Ca. 'Với võ công của Phò mã thì không biết Phò mã sẽ bảo vệ bổn cung hay là ngược lại a'. Trường Ngưng đến gần dùng hai tay ra sức nhéo hai bên má của Nhược Ca.
Quái! Nhược Ca không vui. Dạo này trong phủ nhiều người thích hành hạ gương mặt của lão nương nhỉ? Tuy không muốn nhưng cũng đành bất lực để Trường Ngưng đi một mình. Bản thân ở lại phủ cùng Lạc Hy dùng bữa tối. 
Ăn xong rảnh rỗi không biết làm gì. Quyết định đến căn phòng bí mật làm tiếp tác phẩm còn dang dở của mình.
*****
Ngự Thư Phòng.
Bắc Ảnh Tịch đang chóng đầu phê duyệt tấu chương, cũng như nóng lòng đợi Đại hoàng tỉ của mình. 
'Hoàng thượng, Trưởng Công chúa đã đến'. Nghe Tôn công công thông báo. Bắc Ảnh Tịch tinh thần phấn chấn trở lại. Rời khỏi chỗ ngồi đứng dậy đi đón Trường Ngưng.
'Trường Ngưng tham kiến Hoàng thượng'. Trường Ngưng hành lễ với Bắc Ảnh Tịch. Nàng là để Tuyết Nhi ở bên ngoài đợi mình.
'Đại Hoàng tỉ, đứng dậy đi'. Bắc Ảnh Tịch đỡ Trường Ngưng, nháy mắt để Tôn công công lặng lẽ rời khỏi ngự thư phòng. Bây giờ bên trong chỉ còn lại tỉ đệ Trường Ngưng và Ảnh Tịch.
'Hoàng Thượng cho mời bổn cung gấp như vậy hẳn là có chuyện đi?'
'Đại Hoàng tỉ nói đúng. Triều đại Thác Bạt những năm gần đây binh hùng tướng mạnh. Văn võ đều phát triển. Họ gửi thư thông báo sẽ cử đại thần đi sứ sang Minh Triều. Trong vòng nửa tháng sẽ đến'
'Không tự dưng họ lại cử người đi sứ. Chắc chắn có mưu đồ trong đây. Họ chính là muốn xem địa thế Minh triều để dễ dàng phát binh xâm chiếm'
'Trẫm nghĩ đại thần dẫn đầu của họ sẽ không đơn giản. Dòng họ Thác Bạt mưu mô quỷ kế'
'Hoàng thượng đang lo sợ triều thần Đại Minh không bằng họ ?'. Trường Ngưng đưa lưng về phía Bắc Ảnh Tịch, chắc chắn hỏi.
'Đại Hoàng tỉ thật sự là hiểu đệ nhất. Nhưng nếu Đại Minh Triều đối phó sứ giả chỉ trông chờ vào đám đại thần kia, thật rất mất mặt. Hiện giờ các hoàng tử đều còn nhỏ. Các Hoàng tỉ thì không tiện ra mặt'
Trường Ngưng nhìn Hoàng đệ của mình mấy hôm nay lo lắng gầy đi không ít, thật không đành lòng. Đến bên cạnh trấn an. 'Hoàng thượng đừng quá lo lắng. Phải giữ gìn long thể. Bổn cung và Phò mã luôn bên cạnh người'.
Bắc Ảnh Tịch nghe Đại hoàng tỉ nhắc đến Hoàng tỉ phu thì lấy lại tinh thần, từ lúc chia tay ở Thường NGuyệt Cung cũng chưa gặp qua Hoàng Tỉ phu.
'Đại hoàng tỉ, ngày mai trẫm đến Phò mã phủ thăm Hoàng tỉ phu một chuyến. Tiện thể xem cuộc sống của hai người thế nào'
'Ân. nếu không còn việc gì Hoàng thượng nghỉ sớm. Bổn cung phải hồi Phò mã Phủ'. 
'Ân. Cung tiễn đại hoàng tỉ'. Trò chuyện với Đại Hoàng tỉ xong hắn cảm thấy trong lòng như vơi đi một tản đá lớn. Vì vậy cũng nên đi nghỉ ngơi. 
******



Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi