PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

Sáng hôm sau Nhược Ca tỉnh lại bên cạnh đã không tìm được Trường Ngưng. Lúc nào cũng vậy nên, theo thói quen vệ sinh xong lại đến hoa viên tìm nàng.
Ở phía sau thấy bóng lưng thẳng tấp, bản thân không nhịn được lại bước nhanh hơn. Tuyết Nhi vẫn là nhìn thấy Nhược Ca trước, Nhược Ca nhanh đặt ngón tay trỏ ngay miệng mình, ra hiệu nàng im lặng. Nàng nhìn ra được Trưởng công chúa và Phò mã tình cảm ngày càng tiến triển, vì vậy nhẹ nhàng hành lễ rồi lui ra.
Nhược Ca từ phía sau ôm Trường Ngưng vào lòng, kề bên tai người đang thẩn thờ hỏi nhỏ. 'Ngưng Nhi đang tư tưởng đến ngoại nhân nào a?'
Trường Ngưng bất ngờ bị ôm từ phía sau có chút không được tự nhiên, vùng vẫy khỏi vòng tay của Nhược Ca nhưng vô lực. Nếu nàng không dùng võ công chèn ép người thì sức lực của nàng không thể kháng cự Nhược Ca a.
'Phò mã còn không nhanh buông ra'. Nhược Ca phát hiện mặt của Trường Ngưng đỏ đến mang tai, tâm muốn giở trò một chút.
'Ngoan, để ta ôm Ngưng nhi của ta một chút'. Tay càng xiết chặt hơn.
'Ai là Ngưng nhi của Phò mã?'. Trường Ngưng phản bác lại câu nói của Nhược Ca.
'Bắc Ảnh Trường Ngưng chính là Ngưng nhi của ta a'
Trường Ngưng không tiếp tục giãy giụa nữa, lần này tay đặt lên tay của Nhược Ca nhẹ nhàng nới lỏng cái ôm xiết chặt kia, kéo áo . Xoay người ngẩng đầu nhìn Nhược Ca hỏi.
'Phò mã luôn dẻo miệng vậy sao?'
'Không a. Chỉ đối với Ngưng Nhi thôi'
'Ta không thấy vậy. Đêm qua ta thấy Phò mã tại đây ôm ấp nữ nhân khác?'
Nhược Ca nhớ lại đêm qua mình tại đây an ủi Lạc Hy tỉ, không nghĩ tới bị Trường Ngưng bắt gặp. Hết đường chối cãi rồi. Suy nghĩ một chút hét lớn. 'Ngưng Nhi, Ta yêu nàng.............'
Trường Ngưng không nghĩ tới Phò mã nhà nàng có lúc lại tùy hứng như vậy, nhanh tay bịt miệng người đang hét lại. 'Phò mã sợ người trong phủ không biết sao?'. Ý tứ trách móc của Trường Ngưng rất rõ ràng, mặt nàng lại hồng lên.
'ưm. Nàng không tin ta thì ta đang chứng minh. Ta chỉ yêu Ngưng nhi'
Trường Ngưng hung hăng nhéo tai của Nhược Ca, chính là đe dọa 'Phò mã không được làm càn'. 
Đứng ở đằng xa, Tuyết nhi gương mặt ngưỡng mộ. Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy Trưởng công chúa bước vào giai đoạn yêu thương. nàng còn nghĩ có khi tóc nàng bạc trắng, không biết có thể chứng kiến một người nam nhân nào có thể làm Trưởng công chúa yêu thương không.
Lạc Hy gương mặt rối thành đoàn, lúc xanh lúc trắng. Phò mã, Phò mã rõ ràng là nữ nhân. Sao lại có thể có tình cảm với Công chúa? chưa kể đến thân phận thật sự của Phò mã. Hai người làm sao có thể. Nàng phải tìm cơ hội nói chuyện với Phò mã.
**********
Qua giờ ngọ. Nhược Ca cùng Trường Ngưng ngồi kiệu vào cung, trước khi đi. Nhược Ca cho đóng vào gương những chiếc đèn lòng kia, tính ra cũng phải đến 5 gương lớn, không dám xếp chồng nhiều quá, sợ sẽ hư mất.
'Phò mã mang những thứ đó theo có hoành tráng quá không?'. Trường Ngưng mỉm cười châm chọc hỏi.
'Không a, chỉ là những đồ vật ta tự tay làm. Cũng không có gì quý giá'.
Hai người cũng không nói nhiều, lâu lâu Nhược Ca lại lén vén màn xem khung cảnh bên ngoài. Tuy là buổi trưa nhưng không khí náo nhiệt, mọi người là đang chuẩn bị để đón Trung thu.
Trung thu là Tết đoàn viên, vậy nên Nhược Ca không thể để một mình Lạc Hy ở lại trong phủ. Cố gắng thuyết phục Trường Ngưng cho phép mình mang Lạc Hy vào cung.
Kiệu dừng lại, Tuyết Nhi hành lễ. 'Hồi bẩm Phò mã, Công chúa. Đã đến nơi'.
Nhược Ca xuống kiệu, cẩn thận dìu Trường Ngưng xuống. Chính là nhờ Thái giám gác cổng phân phó người mang năm gương lớn theo vào. Năm nay tiệc Trung thu vẫn là tổ ngoài trời, Bắc Ảnh Tịch yêu thích cảnh trời đêm. Vì vậy đặc biệt yêu thích không khí tự do, hắn không muốn tổ chức trong cung điện ngột ngạt.
'Trường Ngưng tham kiến Hoàng thượng, Thái hậu'
'Nhược Ca tham kiến Hoàng thượng, Thái hậu'
'Hoàng đệ, hoàng mụi, đệ phu tham kiến Trưởng công chúa và Hoàng tỉ phu'
Mọi người đều đã xong phần lễ tiết, Bắc Ảnh Tịch hết vẻ uy nghiêm. Lại hướng Nhược Ca tò mò,  miệng hỏi nhưng mắt lại nhìn chăm chăm vào 5 chiếc gương đặt phía sau.
'Đó là quà hoàng tỉ phu nói sao?'
'Đúng a. Hoàng thượng người qua đây'. Bắc Ảnh Tịch và mọi người, ngay cả Thái hậu đều quay xung quanh. Rất tò mò xem Phò mã của Trường Ngưng tặng quà gì.
Nhược Ca mở gương đầu tiên. Phía trên chính là lồng đèn kitty làm bằng giấy hồng, mắt mũi thật sống động. 'Hoàng tỉ phu, đệ thích'. Bắc Ảnh Tịch chưa kịp đưa tay giật lấy đã bị Nhược ca đoạt lại.
'Không a. Đây là của Ngưng nhi. Đệ là nam nhân, thích màu hồng làm chi'. Nói rồi đưa cho Trường Ngưng. Trường Ngưng nhận lấy quan sát, con vật này nàng chưa từng thấy. Nhưng thật rất dễ thương a.
Trước khi Nhược Ca mở các gương còn lại, Nhược Ca đặc biệt căn dặn . 'Các đệ mụi nhẹ tay , ai cũng có phần, nếu giành giật sẽ bị rách hết. Không còn lồng đèn đẹp để chơi a'
Nhược Ca mở chiếc gương cuối cùng, tay cầm một lồng đèn con ếch xanh và một lồng đèn con bướm. Đi đến bàn của Thường Nguyệt, mỉm cười. 'Thường Nguyệt, Mụi thích con nào?'
'Huynh đoán xem?'. Thường Nguyệt không lập tức trả lời. mà hỏi ngược lại Nhược Ca.
'Ưm. Theo ta thì con bướm?'. Nhược Ca đưa con bướm cho Thường Nguyệt. Thường Nguyệt không từ chối mà đón nhận. Mỉm cười xinh đẹp, nụ cười mà trước nay nàng ít biểu hiện ra bên ngoài. Trong lòng hiện lên tư vị vui sướng. 'Nhược Ca, nếu là tự tay ngươi làm. Ta đều thích'.
Nhược Ca tự nhiên là vui vẻ, tác phẩm của mình được mọi người yêu thích như vậy. Con ếch xanh này không ai nhận a. Nhìn bàn đối diện là Thất công chúa điêu ngoa, ơ! nàng ta không thích thì thôi. 
'Phò mã, ai ai cũng có đèn lồng. Chỉ có bổn cung không có. Phò mã sao lại không công bằng như vậy?'. Người than vãn là Thái hậu.
'Nhược Ca mở một cái gương còn lại, bên trong chứa duy nhất một cái đèn lồng toàn bộ làm bằng tre. uốn nắn hình xoắn thật công phu. Mỗi một đoạn có một khe hở, đủ thấy khi nến thấp lên bên trong sẽ chiếu ánh sáng theo khe hở, tuyệt đẹp.
'Nhi thần làm sao có thể quên mẫu hậu người a. Đèn lồng này thời gian làm gấp 3 lần những chiếc đèn lồng kia. Chỉ để dâng lên mẫu hậu cao quý'. Nhược Ca hai tay dâng lên, Tôn công công nhận lấy dâng lên Thái hậu.
'Hảo . Hảo. Phò mã thật có lòng'. Thái hậu thật hài lòng khen ngợi.
Nhược Ca hướng dẫn mọi người đặt nến vào, cẩn thận thấp nến vào đèn lồng của Trường Ngưng và Thường Nguyệt. Lạc Hy và Tuyết Nhi đang bận rộn để thấp nến. Đến cả Hoàng thượng và Thái hậu cũng tự mình làm. Những tiểu công chúa và tiểu hoàng tử cũng vậy. Ồn ào cả lên. 
Hoàng Thượng mang đèn lồng Đô rê mon đi khoe khắp nơi. Các tiểu hoàng tử và công chúa thi nhau tự khen đèn lồng của mình đẹp. 
Nhược ca kéo Trường Ngưng ra khoe đèn với mọi người. 'Ngưng Nhi ra đây'.
Thế là Hoàng thượng, Thái hậu và mọi người ở ngoài sân. Vui đùa một lúc, Thái hậu sai người ban bánh Trung thu. Lần này trở lại, phát hiện ra bàn đối xuất hiện thêm một Lý Bân.
Nhược Ca biết tết đoàn viên không thể xuất hiện người ngoài. Trừ khi....
'Ngưng nhi, sao Lý Bân lại xuất hiện ở đây?'. Nhược Ca vừa cắt bánh thành miếng nhỏ cho Trường Ngưng vừa hỏi.
'Có thể mẫu hậu đang tìm Phò mã cho ngũ mụi'. Trường Ngưng vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Nhược Ca. Thấy Phò mã nhíu mày suy  nghĩ. Trường Ngưng tính tình bạo phát.
'Phò mã như vậy là sao? Hay là không muốn Thường Nguyệt tìm Phò mã?'
'Không a. Ta chỉ thấy Lý Bân sẽ không thích hợp với Thường Nguyệt'. 
Tuy hai người câu tới câu lui có vẻ như không ai nhường ai. Nhưng Nhược ca đưa bánh đến, miệng đỏ của Trường Ngưng vẫn hé ra đón nhận. Tao nhã và quý phái nhai. Cứ như là đều hiển nhiên. Khiến mọi người trong lòng đều có phần ganh tị.
******





Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi