PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

'Ta không cần dùng binh khí'. Nhược Ca điềm tĩnh mỉm cười.
'Ngông cuồng'. Thác Bạt Nhạc không nói hai lời dùng roi tấn công tới. Thác Bạt Nhạc nghe ra trong lời nói của Phò mã có phần kiêu ngạo. Nhưng thật ra Nhược Ca không biết dùng binh khí gì cả.
Nhược Ca từ đầu đến cuối chỉ né tránh. Không hề có ý định tấn công. Vì vậy càng ngày Lăng ba vi bộ càng sử dụng thuần thục. Mà Thác Bạt Nhạc không đánh trúng được ngay cả vạt áo của Nhược Ca, trong lòng càng tức giận hơn.
Những người xung quanh được diện kiến một màn này, không nháy mắt. Cuộc đời họ dù có nhìn qua khinh công, cũng chưa từng được chân thực lĩnh giáo môn công phu ảo diệu như vậy.
Trường Ngưng đứng giữa Tuyết Nhi và Lạc Hy. Lạc Hy ngỡ ngàng, nàng chỉ nghe Phò mã kể về lần thi đấu với Lý Bân chứ chưa từng thấy qua. Đúng là tuyệt thật. 
Thác Bạt Nhạc một lần lại một lần điên cuồn quất roi, bụi cát bay đầy một trời. Vẫn không hề bắt được thân ảnh của Phò mã Đại Minh. 
'Cửu Hoàng tử! chúng ta dừng lại a. Đừng đánh nữa'. 
'Thắng thua vẫn chưa định. Há có thể dừng lại'. 
Thế là Thác Bạt Nhạc không thỏa hiệp. Được thôi, đêm qua ta vừa thử Lục mạch thần kiếm. Hôm nay thực hành trên người ngươi vậy. 
Theo ghi chép, Lục mạch thần kiếm có danh xưng 'Thiên hạ đệ nhất kiếm khí'. nó là tuyệt kỹ sử dụng kiếm khí vô hình phóng ra từ đầu ngón tay để sát thương đối phương. Điều kiện để luyện thành là nội lực phải cao, trên 60 năm công lực. Có nội lực trợ thân sẽ không cần luyện Nhất Dương chỉ mà tiếng thẳng vào Lục Mạch Thần kiếm. 
Nhược Ca phóng người lên xoay vài vòng, vận dụng nội lực đưa đến Thiếu trạch kiếm, Thiếu xung kiếm, Quan xung Kiếm, Trung Xung kiếm, Thương Dương kiếm và Thiếu Thương kiếm. Một đường hướng thẳng trên đỉnh đầu của Thác Bạt Nhạc mà xuất chiêu. 
Nhược Ca lo lắng nếu uy lực quá lớn, bản thân chưa điều khiển thuẩn thục Lục mạch thần kiếm sẽ gây thương tích cho Thác Bạt Nhạc. Vì vậy chỉ phóng phía trên đỉnh đầu hy vọng hù dọa hắn một phen.


Phía sau cây nổ tung, nhành cây gãy ngang. Âm thanh làm Thác Bạt Nhạc phải ngoái nhìn. Lúc này Nhược Ca chân đã chạm đất. Hai chân trụ vững. Lực đạo dồn ở chân. Tay trái nắm chặt roi của Thác Bạt Nhạc. Hai người ở hai đầu giằng co.
Nhược Ca mỉm cười làm hòa. 'Cửu hoàng tử. Chúng ta dừng lại được rồi'
Lời nói vừa dứt, lực đạo dồn ở tay trái. Kéo thẳng sợ roi về phía mình. Thác Bạt Nhạc bị một lực bất ngờ kéo đi. Tay không nắm chặt tay cằm của roi vì vậy buông ra. Mất trọng lực xoay nhiều vòng, Đồng thời sợi dây buộc tóc đã rơi xuống. Tóc dài được bung tỏa, tán loạn bay trong gió. Mọi người bên ngoài ồn ào. Kẻ thì ngạc nhiên 'Thác Bạt Nhạc không phải là Cửu hoàng tử mà là Cửu công chúa'; 'Woa, là một đại mỹ nhân'.....
Nhược Ca rất nhanh phản ứng, liền chạy đến ôm lấy eo Thác Bạt Nhạc. Không để nàng mất thân bằng ngã trên đất.
'Cửu hoàng tử.....à không....Người không bị thương chứ?'. Nhược Ca thật sự lo lắng hỏi. 
Mà lúc này, Trường Ngưng lập tức xoay người rời khỏi. Tuyết nhi cũng đuổi theo chủ tử của mình. Lạc Hy ở lại thở dài. 'Oan nghiệt quá mà'.
Thác Bạt Nhạt gương mặt ửng đỏ, nghe Nhược Ca hỏi liền phản ứng. Một chưởng đánh vào người Nhược Ca. Lập tức cùng thuộc hạ rời khỏi.
Nhược Ca bị đau, Vì Thác Bạt Nhạc đánh trúng ngay vết thương chưa hồi phục. Hình như có chút ẩm ướt. Muốn chửi thề quá 'Các người vì sao cứ chọn nơi đây mà đánh a'.
Lạc Hy đỡ Nhược Ca dậy. Hai người tìm lí do rời khỏi. Vì Phò mã phủ khá xa, không thể lập tức trở về xử lí vết thương. Mà Trường Ngưng cung thì Phò mã đừng mơ đặt chân vào. Đã chọc giận Trưởng công chúa không biết bao nhiêu lần.
Lạc Hy vẫn là nữ nhân thông minh. Thường Nguyệt cung là lựa chọn tốt nhất. Vì vậy liền hỏi đường tìm đến Thường Nguyệt Cung.
'Lạc Hy, tỉ đưa ta đến đây làm chi?'
'Hết cách rồi. Vết thương không xử lí sẽ lại nguy hiểm'. Tuy lực đạo không quá lớn, nhưng đủ khuấy động miệng vết thương. Dẫn đến máu không ngừng chảy.
Lạc Hy nhờ một cung nữ vào bẩm báo với ngũ công chúa có Đại Phò mã đến. Rất nhanh Ngũ công chúa đã có mặt. Nàng thật sự lo lắng. Nhìn Lạc Hy nghi ngờ. 'Hoàng tỉ phu bị thương?'
'Dạ. Ngũ công chúa có thể cho Lạc Hy mượn một phòng trống để xử lí vết thương?'
'Ân. Để ta dẫn đường'. Thường Nguyệt có ý định truyền Ngự y. Nhưng Lạc Hy nhất quyết không đồng ý.
Đến nơi, dìu Nhược Ca nằm xuống giường. Lo lắng nói 'Lạc Hy, ta sẽ cho người canh ngoài cửa không cho ai đến làm phiền. Trong Cung có nhiều thuốc quý, ngươi cứ tùy ý sử dụng'
'Lạc Hy đa tạ ngũ công chúa'. Lạc Hy vội vàng hành lễ.
'Ngũ hoàng mụi. Ta lại làm phiền'. Nhược Ca ngượng ngùng.
Thường Nguyệt cười lắc đầu rồi rời đi. Nàng đi đến phòng thờ phật bà quan âm. Thấp hương quỳ trên bồ đoàn cầu nguyện. Về nội dung nàng cầu nguyện, chỉ có nàng mới biết.
******
Vết thương được cầm máu xong hết thảy cũng là một canh giờ sau. Lần này có người gõ cửa. Lạc Hy là người ra mở. 
'Lạc Hy tham kiến ngũ công chúa'
'Ân. Ta có thể vào trong không?'
'Dạ. Phò mã ở bên trong. Mờ ngũ công chúa vào. Lạc Hy xin lui trước'
Thường Nguyệt cho mọi người lui, chỉ một mình đóng người rồi vào phòng. Trên tay bưng khay chén thuốc đặt trên ghế cạnh giường, nàng ngồi bên cạnh. Gương mặt xinh đẹp tuy có phần lạnh lùng, nhưng ánh mắt tràn đầy vẻ ôn nhu. Nhìn Thường Nguyệt, Nhược Ca buột miệng gọi 'Ngưng Nhi'.
'Ta gọi Thường Nguyệt! Hoàng tỉ phu ta đỡ huynh ngồi dậy uống thuốc'. Thường Nguyệt nụ cười cứng ngắt.
'Ân. Ta xin lỗi. Ta có thể tự ngồi'. Nhược Ca nhận ra bản thân thất thố. Vết thương tuy đau nhưng cũng không yếu ớt như mấy ngày đầu. Đón nhận chén thuốc từ tay Thường Nguyệt, trong lòng vô cùng ái náy nhìn lớp vải trắng bó xung quanh bàn tay mềm mỏng thon dài.
'Có phải tay mụi bị bỏng do nấu thuốc không?'. Nhược Ca một tay đoạt lấy bàn tay Thường Nguyệt muốn giấu ra sau, nhìn xem mà đau lòng. 
'Ngũ hoàng mụi cần gì phải nhọc lòng. Lạc Hy có thể giúp ta nấu thuốc'.
'Chúng ta là người một nhà. Huynh cần gì khách sáo. Nhanh uống khi còn nóng'
'Ân'. Nhược Ca một hơi uống cạn. Đắng chết ta mà. Dù gì cũng không thể phụ tấm lòng của Thường Nguyệt được.
'Thường Nguyệt, đã làm phiền mụi. Giờ ta và Lạc Hy phải trở về'
'Huynh và Đại hoàng tỉ xảy ra chuyện gì sao?'
'Ân. Là ta không tốt chọc giận Ngưng nhi'. 
Hai người không ai tiếp tục nói vấn đề này nữa. Trước Khi đi, Nhược Ca nhét vào tay Thường Nguyệt một lọ thuốc. Chính là loại thuốc làm tan sẹo. Ép buộc Thường Nguyệt giữ lấy. 'Mụi giữ lấy thoa lên tay, nữ nhân để tay có sẹo sẽ rất xấu a'. 
'Ta sẽ giữ lại'.
***
Thường Nguyệt không có lí do gì để giữ Nhược Ca ở lại, vì vậy tiễn hai người đến cửa. Thường Nguyệt tuy không đến xem Nhược Ca cùng Sứ thần Đông Ngụy thi đấu. Nhưng danh tiếng của Nhược Ca đã được cung nữ thái giám truyền tai nhau. Nàng cũng ít nhiều biết được Phò mã của Đại hoàng tỉ thế nào tài giỏi. 'Trở vào lại nghe Tiểu Loan kể về chiến tích đánh thắng Cửu hoàng tử Thác Bạt Nhạc, vô tình phát hiện nàng ta là Cửu công chúa......
Nhược Ca đi rồi, Thường Nguyệt trở lại gian phòng lúc nãy. Nàng tham luyến nơi này, tham lam sự ôn nhu, tham lam hơi ấm nơi bàn tay ấy. Nàng ngồi trên giường, ánh mắt vô tình rơi vào một vật thấp thoáng trong chăn.
***



Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi