PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

Hôm nay Nhược Ca không phải thượng triều. Đang lòng vòng ở hoa viên Đông cung ngắm hoa thì một tiểu Thái giám vào thông báo, Hoàng hậu nương nương muốn gặp mình.
Hiện tại cũng không có việc gấp, vì vậy rất nhanh theo tiểu công công đến Vĩnh Nghi cung gặp Hoàng hậu. 
'Lăng nhi thỉnh an mẫu hậu'
'Lăng nhi đến đây, mẫu hậu để con gặp một người'
Nhược Ca theo lời ngồi xuống, không mất thời gian bao lâu. Tiếng nói một cô nương từ bên cạnh truyền đến.
'Hiên Huyên tham kiến Hoàng hậu nương nương, tham kiến Thái tử điện hạ'
Nhược Ca nghe cái tên 'Hiên Huyên', cái tên mà đã rất lâu rồi bản thân chưa nhắc tới. Liền xoay đầu nhìn nữ nhân có tên gọi Hiên Huyên này. Nhược Ca không khỏi thất thố, nhìn chầm chầm đến Hiên Huyên phải đỏ mặt cuối xuống.
Chính là Hiên Huyên, không chỉ tên giống, diện mạo và dáng người đều giống. Hoàng hậu nhìn hoàng nhi của mình thất thố liền cười trêu chọc.
'Lăng nhi sao lại thẩn thờ rồi'
'Ân. Ta nhìn nàng giống một người quen của ta'. Nhược Ca trả lời ngập ngừng, liền xoay đi không nhìn nữa. Hoàng hậu cho phép Hiên Huyên ngồi bên cạnh mình, tức là đối diện Nhược Ca. Nhìn Hiên Huyên có nét e thẹn của nữ tử cổ đại, vẻ đẹp và sự dịu dàng vẫn không thay đổi. Chỉ khác nàng ở thời đại này. Chỉ là người giống người mà thôi. 
'Lăng nhi thấy Hiên Huyên như thế nào?'
'Ân. Rất tốt'
'Đây chính là Thái tử phi mẫu hậu chọn cho Lăng nhi'
'Mẫu hậu nói sao?'. Nhược Ca đứng dậy hỏi. Hoàng hậu kiên nhân lặp lại câu nói. Nhìn ra Hoàng hậu là rất vui mừng. hoàng hậu lại nói thêm.
'Hiên Huyên từ nhỏ bên cạnh mẫu hậu, chuyện về con nàng đều biết. Lăng nhi đừng bận tâm về chuyện này'
'Lăng nhi còn có việc. Xin lui trước. Mẫu hậu cùng Hiên Huyên chậm rãi tâm sự'. Nhược Ca hành lễ liền nhanh chóng chuồn đi.
Hoàng hậu biết tính nhi tử của mình, lại thở dài lắc đầu. 'Hiên Huyên! đừng trách Lăng nhi thất lễ. Cần cho Lăng nhi thêm thời gian'
Hoàng hậu nương nương đừng quá lo lắng. 'Hiên Huyên có thể hiểu được mà. Hiên Huyên sẽ cố gắng hết mình chăm sóc Thái tử'.
*****
'Thái tử người đợi nô tài a'. Tiểu Nô vừa chạy đuổi theo vừa gọi.
'Lạc Hy, Lạc Hy tỉ ở đâu?'. Chưa vào đến cửa Đông cung, Nhược Ca đã lớn tiếng gọi. Lạc Hy đang ở trong trù phòng cũng phải buông bỏ mà chạy ra. Hai tay chống ngang hông, bộ điệu y như mấy bà bán cá ngoài chợ chuẩn bị chửi nhau.
'Thái tử việc gì phải la hét vậy hả?'
'Tỉ nói ta nghe một chút về nữ nhân tên Hiên Huyên đó đi'. Nhược Ca đi thẳng về thư phòng, đá cửa bước vào.
Phía sau Tiểu Nô và Lạc Hy đuổi theo. Lạc Hy nàng thực tức chết đi mà. 'Ta từ nhỏ cũng như Thái tử, lang thang bên ngoài. Hiên Huyên là ai ta sao biết được'
Đúng a, Nhược Ca nóng nảy quá mất lí trí rồi sao. Liền hướng ánh mắt đến Tiểu Nô. Tiểu Nô run rẩy, hắn rất sợ Thái tử mỗi khi tức giận a. Bình Thường Thái tử luôn là một người ôn nhu hiểu lí lẽ, nhưng khi tức giận thì ông trời còn chẳng sợ.
'Hồi Thái tử, Hiên Huyên cô nương từ nhỏ không có cha mẹ, lúc loạn lạc hoàng hậu nương nương đã gặp cô ấy bị bỏ rơi bên đường. Thương tình nên người cưu mang. Chuyện Tiểu nô biết chỉ có bấy nhiêu'
'Tính tình nàng ta thế nào?'
'Theo Tiểu Nô thấy, cô ấy được mọi người khen là một cô nương xinh đẹp, dịu dàng, lại rất thông minh. Hiếu thuận với Hoàng hậu nương nương'
'Ân. Đi đi...ta đã biết'. Nhược Ca đuổi hai người như đuổi ta, bản thân buồn bực ngồi ở thư phòng. Cửa sổ bên ngoài vẫn mở, chính là đợi tiểu bồ câu a. Ở cổ đại, tốc độ của bồ câu có thể nói là nhanh đi. Đã qua vài ngày vẫn chưa thấy Bắc Ảnh Tịch hồi âm.
'Hước...hước....hước'. Nhược Ca chạy ngay đến cửa sổ, đưa tay ra. Tiểu bồ câu theo thói quen lại đáp trên cánh tay Nhược Ca. Cẩn thận đóng cửa sổ, mở ra tờ giấy ra không khỏi nhíu mày.
'Huynh đang ở đâu? khi nào thì trở về?'
Bắc Ảnh Tịch này, rõ ràng là rất lâu mới có thể nhận được trả lời của đối phương. Có cần kiệm lời vậy không?
Bên đây Nhược Ca dùng bút bi viết để tiết kiệm diện tích giấy, ghi được nhiều chữ hơn. Bên kia Tiểu bồ cầu cuối đầu ra sức mổ thức ăn của mình.
'Ta đang ở rất xa. Ta chưa biết chính xác thời gian trở về. Có gì khó khăn thì nói với ta. Dành nhiều thời gian thăm hai vị hoàng tỉ của đệ'
---- Bồ câu lại được thả đi.
Ngày lại qua ngày, không có gì vui. Chỉ là Hiên Huyên thường xuyên xuất hiện tại Đông cung, có khi là điểm tâm, khi là trái cây....Nhược Ca không chán ghét nàng, mà là ngại tiếp xúc với nàng. Thứ nhất vì nàng quá giống Hiên Huyên, lại rất sợ bản thân lầm đường lạc lối. Thứ hai, không phải mẫu hậu đưa nàng đến là để bản thân quên đi Trường Ngưng. Một lần ta làm nàng thất vọng, ta không thể nào tự phá hủy danh dự của mình chỉ vì không thực hiện được lời hứa với nàng.
'Thái tử nghỉ ngơi ăn chút trái cây'. Hiên Huyên ở bên cạnh giọng thật dịu dàng mà nói. Nhược Ca mãi lo suy nghĩ không để ý đến Hiên Huyên, đầu có chút đau. 
'Thái tử không khỏe chỗ nào?'. Nhược Ca theo thói quen ngã người dựa vào ghế. Miệng không tự giác mà nói ra 'Ta rất đau đầu'.
Nhược ca nhắm mắt, một cảm giác mát lạnh, dễ chịu đang ở trên trán. Chính là Hiên Huyên đang xoa đầu cho Nhược Ca, bàn tay nàng điêu luyện vì thường xuyên xoay cho Hoàng hậu nương nương.
'Hiên Huyên, nàng đã thích ai chưa?'. Nhược Ca mắt nhắm mà miệng vẫn bận rộn.
Hiên Huyên bị hỏi có phần ngượng ngùng. 'Ân. Chưa từng'.
Nhược Ca bất ngờ ngồi bật dậy làm Hiên Huyên giật mình. Nhược Ca ngoái đầu lại đối mặt với Hiên Huyên. 'Nàng đừng lo lắng, ta sẽ không để hôn lễ này diễn ra'
'Thái tử sao lại có thể?'
'Ta vốn dĩ sẽ không cho nàng hạnh phúc. Không cho nàng một gia đình được. Hiểu không?'
'Nhưng Hiên Huyên là nguyện ý'
--------
'Tiểu bồ câu ơi, ta cho ngươi ăn thật nhiều. Ngươi nhất định phải đến nhìn xem Ngưng nhi của ta ra sao a'. Trước khi đọc thư, Nhược Ca vẫn là vuốt ve thì thầm với Tiểu bồ câu một chút.
'Nơi xa là nơi nào? Ngươi phải trả lời ta. Nếu không ta sẽ không nói cho ngươi biết gì về Đại hoàng tỉ'
Ặc. Bắc Ảnh Tịch kiệm lời từ khi nào. Hay là hắn bận quá đi? Nhưng mà cho hắn biết một chút cũng không sao. có thể biết về Ngưng nhi thì tốt quá rồi.
Nhược Ca hồi đáp: 'Ta đang ở Đại Đường cùng với gia đình. Cuộc sống mỗi ngày thật tẻ nhạt. Sau khi ta sắp xếp mọi việc ổn thỏa sẽ trở lại tìm đệ. Nhớ, cho ta biết Ngưng nhi hiện giờ thế nào đi'
------ Tiểu bồ câu ăn no lại làm nhiệm vụ của mình, bay lên trời xanh, đảo vài vòng rồi mất hút.
Tiểu bồ câu vừa đi, là một chú bồ câu khác, nhìn thì biết là bồ câu trao đổi giữa Nhược Ca và mật thám. 'Đã vào được Phò mã phủ'.
Nhược Ca mỉm cười. Cuối cùng lại có thể ở phía xa nhìn nàng......

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi