PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

Ta nghĩ mọi người đều đoán rằng Nhược Ca sẽ hướng Đại Minh mà đi. Nhưng xin thưa, ba người họ đang trên ngựa hướng thẳng Đông Ngụy mà đến. 
'Công tử, chúng ta đang đi đâu?'
'Đông ngụy'
'Để làm gì a?'. Lạc Hy rất tò mò mà hỏi. Lạc Hy cứ nghĩ rằng Thái tử sẽ đến Đại Minh, mình cũng có cơ hội gặp lại Tuyết nhi. Vậy mà lại đổi hướng. Không lẽ Thái tử không mong nhớ Trưởng Công chúa sao?
'Ta biết tỉ đang nghĩ gì. Nhưng ta có việc quan trọng hơn phải làm'
Nhược Ca lại thúc ngựa chạy nhanh, cỏ cây hai bên đường lùi lại với tốc độ chóng mặt. Lạc Hy biết Thái tử làm việc đều có tính toán, nàng rất tin tưởng người trước mặt.
****
Nhược Ca đã đến cửa thành Đông Ngụy. Nơi đây dân số không gọi là đông, ngoài đường thấy toàn nữ nhân, người già và trẻ nhỏ. Cuộc sống tương đối khó khăn. Nhìn cũng biết, nam nhân trai tráng đều bị bắt đi tòng quân. Vừa rồi không phải vừa chiếm được mấy thành của Đại Minh sao. 
Dân không no ấm lại còn hiếu chiến, lương thực lấy đâu ra? 
Ba người dắt ngựa đi vào thành, Nhược Ca cẩn thận quan sát nơi đây. Con dân đói khổ như thế này, hoàng tộc Thác Bạt có biết?
'Tiểu Nô, hỏi đường đến hoàng cung Thác Bạt'
'Dạ. Tiểu Nô lập tức đi ngay'.
Chỉ mất nữa ngày cưỡi ngựa, từ cổng thành có thể đến cửa cấm cung hoàng tộc Thác Bạt. Nơi đây là Thảo Nguyên, đất đai rộng lớn nhưng vẫn còn rất thô sơ. Mọi thứ đều không lộng lẫy như Hoàng tộc Đại Minh và Đại Đường.
'Xin hỏi vị đại ca này, ta chính là bạn hữu của Cửu công chúa Thác Bạt Nhạc An. Huynh có thể giúp ta chuyển vật này đến nàng?'
Binh linh canh gác là một tráng sĩ trẻ, trông hắn cao lớn, gương mặt không có phần hung ác như Nhược Ca tưởng tượng. Hắn nhìn thấy vật Nhược Ca đưa tới, liền cuối đầu hành lễ .' Thì ra là Đường công tử, phiền Công tử theo tiểu nhân một chuyến'.
Vì sao lại vậy? Chính là Cửu công chúa đã dặn bọn họ, nếu có một Nam nhân anh tuấn mang tín vật của nàng đến, lập tức dẫn huynh ấy đến gặp nàng.
Thế là họ đã đợi được người này, người huynh đệ trước mắt đã thông báo cho thuộc hạ lập tức đi bẩm báo với Cửu công chúa. còn hắn dẫn đường đưa ba vị khách đến Cung Nhạc An.
Hoàng Cung Thác Bạt đơn giản, cũng tương đối bình dị. Không có gì đặc sắc, nữ tử nơi đây rất cá tính, không e thẹn như những cung nữ ở Đại Đường hay Đại Minh. 
'Nô tài tham kiến Cửu công chúa'. Vị huynh đệ dẫn đường hành lễ. 
Nhược Ca nhìn thấy trước mắt là một nữ tử tươi trẻ, rất hoạt bát. Thật khác xa Thác Bạt Nhạc lúc mặc nam trang nha. Nữ tử thảo nguyên, đúng là một làn gió mát.
Thác Bạt Nhạc An lệnh cho thị nữ mang Tiểu Nô và Lạc Hy đến phòng khách nghỉ ngơi. Riêng mình lại dẫn Nhược Ca đi dạo, vừa đi vừa trò chuyện.
'Cuối cùng huynh cũng đến tìm ta'
'Ân. Ta muốn tìm Thác Bạt Tự, chỉ còn cách tìm cô trước'
'Một chút ý tứ tìm ta cũng không có?'. Thác Bạt Nhạc An tỏ ra vẻ thất vọng hỏi.
'Ân. Ta muốn trả lại cho công chúa vật này'. Nhược Ca đưa ra miếng ngọc mà Thác Bạt Nhạc An đã gửi trong bức thư cho Nhược Ca trước lúc nàng rời khỏi Đại Minh. 
'Thái tử không hiểu ý tứ của ta?' . Thác Bạt Nhạc An lạnh mặt hỏi.
'Ân. Ta là người đã có thê tử. Thứ cho ta không thể đáp lại tình cảm của công chúa'. Nhược Ca rất thẳng thắn mà từ chối, nói dối không ngượng miệng. Cái gì mà có thê tử, chẳng phải mấy năm nay vẫn lẻ bóng một mình sao?
' Phò mã và Trưởng Công chúa Đại Minh không phải đã tan vỡ cách đây hai năm sao? Ta một lòng chờ Thái tử đến. Thái tử một lòng si tình với nàng ta'
Nhược Ca cười bất cần. 'Ta đến đây không phải để giải thích chuyện của ta và Trường Ngưng. Ta là mang thân phận Thái Tử Đại Đường đến gặp Đại hoàng tử Đông Ngụy. Phiền công chúa giúp ta cho người thông báo một lời'
'Chưa từng có ai dám từ chối Thác Bạt Nhược An ta. Đường Gia Lăng ngươi là người đầu tiên. Ta chờ xem Trường Ngưng có nhìn thấy ngươi đau khổ vì nàng không?'. Thác Bạt Nhạc An tức giận rời đi.
******
'Đường Công tử, Đại hoàng tử đã đợi người ở thư phòng. Mười công tử theo ta'. Một tên thái giám cao gầy, rất nhanh đã đến đưa Nhược Ca đi gặp Thác Bạt Tự.
'Mời Công tử'
'Đa tạ'
Nhược Ca bước vào phòng, bóng dáng cao to của Thác Bạt Tự đưa lưng về phía mình. Thừa dịp hắn không để ý, Nhược Ca quan sát căn phòng. Rộng rãi, thảm lót da hổ. Ngà voi treo trên vách, cung tên to nặng, lại còn dát vàng. Nhược Ca nghĩ bản thân có lẽ không nhấc nổi cây cung, nói chi là bắn. Hắn thật là mạnh a. 
'Tiểu Vương thật không ngờ Phò mã Đại Minh lại là Thái tử của Đại Đường uy dũng. Thật là ngạc nhiên a'. 
Thác Bạt Tự nói chuyện lớn, Nhược Ca thật không quen chút nào. Thác Bạt Tự qua hai năm, hắn để râu, tóc dài ra, da lại ngâm đen. Đúng là già dặn thật. Đánh giá hắn một chút, cũng không thể yếu thế được.
'Ta cũng rất bất ngờ về ý định xâm chiếm Đại Minh của Thác Bạt Tự ngươi'. 
'Thì sao? Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặt. Để Thác Bạt Tự ta nói ngươi biết, Đại Minh không còn chống đỡ được bao lâu nữa. Rất nhanh quân lính của Thác Bạt sẽ tiến đến kinh thành. Lúc đó bờ cõi Thác Bạt rộng lớn. Có khi còn hơn cả Đại Đường của ngươi. Haha'
'Ngươi đang nằm mơ sao?'
'Nếu chưa chắc thì ta đã không nói. Ta không những phải chiếm được Đại Minh, mà còn phải chiếm được Trưởng Công chúa kêu ngạo kia. Nói đúng hơn chính là thê tử của Đường Gia Lăng ngươi. Haha.'
Tim Nhược Ca nhảy lên đến não, Thác Bạt Tự ngươi muốn khiêu chiến với ta sao? Ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.
'Ngươi nghĩ nàng sẽ bó tay chịu trói sao?'
'Đường Gia Lăng, ta biết hoàng mụi một lòng với ngươi. Phải chăng ngươi nên nghĩ lại nếu Thác Bạt và Đại Đường kết giao, sẽ không còn ai là đối thủ với chúng ta nữa?'
'Thác Bạt Tự, ngươi nên nhớ. Có Đường Gia Lăng ta ở đây. Ngươi đừng bao giờ nghĩ đến việc đánh chiếm Đại Minh'
'Ngươi là đang tuyên chiến với dòng họ Thác Bạt của ta?'
'Nếu đúng thì sao?'
'Được. Ta xem ngươi cứu Đại Minh thế nào?'
'Vậy thì ta cáo từ trước. Hẹn gặp lại'
Nhược Ca bước ra khỏi cửa. Không có đi tiếp mà dừng lại, đưa lưng về phía Thác Bạt Tự mà nói. 'Người gian ác, sẽ không được như ý'.
****
Đó là một cuộc gặp gỡ không hề vui vẻ. Nhược Ca đêm nay tìm một quán trọ ngụ lại một đêm ở ngoài thành. 
'Công tử, chúng ta sẽ tiếp tục đi đâu?'. 
Lạc Hy hỏi nhưng Nhược Ca không trả lời. Dùng bút lông viết hai chữ lên mặt giấy. 'Có người'. Lạc Hy và Tiểu Nô đồng thời thủ thế. Nhược Ca đứng dậy
'Họ đi rồi'
'Sao công tử phát hiện. Tiểu Nô và Lạc Hy không thể nghe được động tĩnh'
'Hắn thân thủ rất cao. Khinh công vô cùng tốt. Các người nghỉ Thác Bạt Tự sẽ phái một ám vệ bình thường để thích sát ta sao?'
'Hắn ta muốn đấu thật'. Lạc Hy nói.
'Ân. Vậy thì cứ diễn kịch với hắn thôi'
'Vậy tiếp theo chúng ta phải làm sao?
'Ân. Đến đây!'. Nhược Ca gọi Tiểu Nô cùng Lạc Hy đến, ba cái đầu chụm vào nhau thảo luận. Ánh nến trong phòng soi bóng ba người lên vách, thật to lớn a.
*********


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi