PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

Ba ngày sau đó, Trường Ngưng không thấy Nhược Ca trở lại. Nàng rất muốn biết người kia làm gì mà thần bí, mờ ám. Nàng rất lo lắng cho Phò mã, một phần rất lắng cho tương lại của Đại Minh.
Ngự Thư Phòng
Bắc Ảnh Tịch trông già thêm, sắc mặt xanh xao vì thiếu ngủ. Hắn đi tới đi lui, nóng lòng. Các thành trì bên ngoài không hề có một tin báo. Quân của Lý Bân một đi không trở lại.
'Đại Hoàng tỉ. Trẫm hết cách rồi'
'Ta sẽ dẫn quân đi'
'Cấp báo'....ngoài cửa truyền đến tiếng hét thất thanh của Thái giám. Hắn nói quân Thác Bạt tràn vào thành, đang chém giết bá tánh vô tội, không đến một ngày sẽ tiến vào hoàng cung. Bọn chúng còn treo cả cờ, trên cờ ghi dòng chữ 'Đại Minh đổi chủ'.
Bắc Ảnh Tịch tức giận ném tất cả đồ vật trên bàn, gầm lên. 'Triệu tập tất cả các quân lính còn lại, ngăn chặn cho trẫm'
Thái giám hoảng sợ vâng lệnh. Lập tức rời khỏi. Nửa đêm, Bắc Ảnh Tịch thượng triều gấp. Nhưng không ai tìm ra giải pháp nào. Một nữa bình quyền nằm trong tay Lý Bân. Tiên đế đã lập ra quy định, chỉ có người giữ ấn soái mới có quyền triệu tập binh mã.
Trong tay Bắc Ảnh Tịch chỉ còn 10 vạn binh mã, số còn lại đang trấn giữ biên cương. Hoàn toàn không thể trở về cứu giá. Bắc Ảnh Tịch choáng váng. Không lẽ giang sơn Đại Minh lại hủy trong tay mình.
Từng đợt bẩm báo đều là tình hình bất lợi. Tờ mờ sáng, quân Thác Bạt đã phá được cổng cung. Ngang nhiên tràn vào bao vây hết Hoàng cung Bắc Ảnh. Bắc Ảnh Tịch đôi mắt phím hồng nhìn Trường Ngưng.
'Đại hoàng tỉ, tỉ mang theo mẫu hậu và mọi người xuống đường hầm thoát trước'
'Đệ'. Trường Ngưng chỉ vừa kịp nói đến đó. Bên ngoài từng đợt từng đợt hùng hồn, bước chân vang dội kèm theo câu nói 'Đại Minh đổi chủ'. Bắc Ảnh Tịch đứng không vững, ngã người ngồi ngay trên ngai vàng.
Trước Kim Loan điện, Thác Bạt Tự ngồi kiệu lớn 8 người khiêng. Hùng hồn mà hét. 'Muộn rồi, các ngươi trốn không thoát'
'Người đâu hộ giá'. Tôn công công la lên. Cấm vệ quân vây quanh Bắc Ảnh Tịch, bảo vệ mọi người ở giữa. Trường Ngưng không để ý Thác Bạt Tự mà là nhìn người đứng bên cạnh hắn. Đây không phải là Cửu công chúa lần trước muốn đã thương nàng.
'Bắc Ảnh Tịch, Hoàng cung đã bị bao vây, con kiến cũng khó sống. Ngươi tự mình thoái vị nhường ngôi. Nể tình ta sẽ là tỉ phu tương lai mà tha cho ngươi một con đường sống'
Mọi người lại xôn xao. Các đại thần đều muốn buông mũ đầu hàng. Bắc Ảnh Tịch mặt đỏ vì tức giận, đối với đám vô tích sự mà hét.
'Kẻ nào dám buông tay đầu hàng, trẫm sẽ chu di cửu tộc cả dòng họ kẻ đó'.
'Haha. Ấy. Đệ đệ hà tất phải giận dữ, sau này chúng ta không phải là người một nhà sao?'
'Thác Bạt Tự ngươi ăn nói quá ngông cuồng'. Trường Ngưng lúc này mới lên tiếng. Trong lúc nguy nan, khi tràng của nàng vẫn không ai cản nổi.
'Mỹ nhân, nàng sớm muộn gì cũng phải thuộc về Thác Bạt Tự ta đây. Chống cự làm chi a. Haha'. Thác Bạt Tự đắc thắng cười lớn. Cũng không muốn nhiều lời tốn thời gian. Phất tay ra lệnh chuẩn bị bắt vua thoái vị. Một binh lính Thác Bạt hối hả đến bẩm báo. Chỉ thấy Thác Bạt Tự gầm lên 'KHÔNG THỂ NÀO'.
Hắn xuống kiệu, thì binh lính hai hàng chạy thẳng tắp từ cửa cung vào điện Kim Loan, tư thế oai hùng, cho thấy được huấn luyện vô cùng thuần thục. Bắc Ảnh Tịch và Trường Ngưng nhìn nhau, hai người chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Nhìn phía binh lính hàng nghìn hàng vạn người theo đội hình ngay ngắn mà chạy, bên trên mang theo lá cờ thêu một chữ 'ĐƯỜNG'.
'THÁC BẠT TỰ NGƯƠI ĐÃ HỎI QUA Ý KIẾN CỦA TA CHƯA MÀ MUỐN LÀM TỈ PHU CỦA ĐƯƠNG KIM HOÀNG THƯỢNG'
Mọi người hướng tìm người vừa nói. Chỉ thấy binh lính ngay hàng thẳng lối tự động tách ra, hàng vạn binh lính đồng loạt quỳ một chân hành lễ. Nhược Ca oai phong, thần khí. Trên người mặc chính là Y phục trắng tím Trường Ngưng tự tay may vì mình. Trên mặt nghiêm túc. Từng bước dẫn đầu, đi sau hai bên là Lạc Hy và Tiểu Tôn.
'NGƯƠI'. Thác Bạt Tự tức giận chỉ về phía Nhược Ca.
----
Trường Ngưng vẫn chưa hết bàng hoàng, nàng nghĩ rằng Phò mã lần nữa rời khỏi nàng. Không ngờ chàng lại xuất hiện nơi này. Mà Bắc Ảnh Tịch một bên mừng rỡ. 'Đại hoàng tỉ, là hoàng tỉ phu'.
Bắc Ảnh Tịch Cùng Trường Ngưng và các đại thần hướng ngoài điện đi ra. Quân lính vẫn vây vòng bảo vệ họ.
---
'Ta thế nào? Không phải ta đã nói sẽ gặp lại ngươi?'. Nhược Ca cười đểu, ánh mắt hơi nhíu lại mà trêu chọc. 'Đại hoàng tử thấy lễ vật ra mắt của ta thế nào? Mỹ nam có khiến ngươi hài lòng?'
'Đường Gia Lăng khốn kiếp, thì ra là ngươi. Ta phải giết ngươi'. Thác Bạt Tự hung hăng cầm đao xông tới, vừa định chém vào Nhược Ca thì nghe tiếng gọi.
'Phụ thân'. Tiếng đứa bé non nớt vang lên, đao của hắn chưa kịp chém xuống đã dừng lại ở không trung. Hắn hốt hoảng tìm kiếm, chỉ thấy con trai của hắn đang bị Đường Nghĩa bế ngang bụng, tay chân loạng xoạng vùng vẫy.
Nhược Ca nhìn Thác Bạt Tự đang hốt hoảng, lại rất lạnh lùng mà nói. 'Muốn giết ta sao? Đến đây? Ta muốn xem mạng ta hay là mạng con trai ngươi lớn?'
'TIỂU NHÂN. THẢ HÀI NHI CỦA TA RA'. Thác Bạt Tự ra sức rống.
'TA TIỂU NHÂN BẰNG NGƯƠI SAO? cấu kết với Lý Bân để đưa quân vào thành. Sau khi thành công lại trở mặt một mình hưởng lợi. Chuyện này không chọc giận Lão tử đây. Nhưng ngươi dám động tới Ngưng nhi của ta. Ngươi có tin ta cho ngươi tuyệt tử tuyệt tôn, Hoàng tộc Thác Bạt của ngươi sẽ mãi mãi không còn tồn tại không hả?' Nhược Ca nắm cổ áo hắn, mỗi một câu nói là một đấm vào mặt hắn. Hắn không chống cự, vì hài nhi của hắn đang nằm trong tay Đường Nghĩa.
'SAO? Ngươi còn muốn xâm lược nữa không? NÓI ĐI CHỨ?'
'THẢ CON TA RA. NÓ CHỈ LÀ MỘT ĐỨA BÉ, NÓ VÔ TỘI'. Nhược Ca một vòng xoay lại đá vào mặt Thác Bạt Tự. 'Ngươi biết nó vô tội sao? Vậy con dân Đại Minh không vô tội? Ngươi giết bao nhiêu người Đại Minh, có tin ta bâm con ngươi ra bao nhiêu mảnh không hả?'
Đường Nghĩa một tay nắm thắt lưng đứa bé, giơ cao nó lên, cứ như Thác Bạt Tự làm ra hành động gì không phải thì liền buông nó xuống. Thác Bạt Tự gấp gáp.
'Đường Gia Lăng. Nói điều kiện của ngươi'
'Đây không phải là điều kiện. Mà là việc hiển nhiên ngươi phải làm'. Nhược Ca hướng Lạc Hy ra hiệu. Lạc Hy mang theo hai tờ giấy ghi đầy chữ. Nhược Ca ném cho Thác Bạt Tự, khinh thường mà nói 'Đây là những điều ngươi cần phải làm'
Thác Bạt Nhạc An chạy đến bên cạnh Thác Bạt Tự, cầm lên tờ giấy. Thấy bên trong ghi.
'BẢN CAM KẾT CỦA ĐÔNG NGỤY
Hoàng tộc THác Bạt Đông Ngụy vĩnh viễn sẽ không bước chân vào Đại Minh nữa bước. Vì hơn hai tháng qua, đội quân Thác Bạt đã chiếm thành trì, giết người vô tội gây nên cuộc sống khó khăn cho con dân Đại Minh. Đông Ngụy sẽ phải chịu trách nhiệm với những hành động vô lương tâm của mình.
Lặp tức rút quân trở về, hai tháng sau chính thức mang 1000 vạn kim ngân, 1 vạn bò dê, 20 vạn thước lụa sang Đại Minh bồi trả. Với hy vọng san sẽ phần nào thiệt hại Đại Minh phải gánh chịu'
'Đường Gia Lăng, ngươi rất quá đáng'. Thác Bạt Nhạc An lúc này tức giận hướng Nhược Ca rống. Đây không phải vét hết ngân khố của Đông Ngụy ra sao.
'Thác Bạt Tự, ký hay không ký?'. Nhược Ca không để ý Thác Bạt Nhạc An. Tự mình hướng Thác Bạt Tự gằng giọng hỏi.
Thác Bạt Tự do dự, giữa con hắn và Giang Sơn Đông Ngụy. Ký hay không ký? 'Phụ thân, cứu ta'. Đứa bé lại khóc rống lên vì sợ hãi.
'TA KÝ'. Thác Bạt Tự bị ép đến bước đường này, không thể nào bỏ đi cốt nhục của mình. Xem ra hắn vẫn còn lương tâm.
Nhược Ca cầm lấy hai bản cam kết có chữ ký và mộc ấn đầy đủ của Thác Bạt Tự. Hài lòng bước đến đối diện Bắc Ảnh Tịch cười nói. 'Của đệ, đợi hai tháng sau nhận lễ vật. Ngân khố không lo trống. Có thể miễn thuế 1 năm cho dân còn được'. Xong hướng Trường Ngưng, nàng bây giờ đang lạnh lùng, hẳn là đang tức giận vì sao Phò mã lại giấu nàng nhiều chuyện đến thế.
'Ngưng nhi, ta sẽ giải thích với nàng sau'. Nói xong đi đến bên cạnh Thác Bạt Tự, 'Trả cho ngươi, mau trở về chuẩn bị đi. Nhớ. Không được thiếu dù là một chút rất nhỏ'
Nhược Ca ra hiệu cho Đường Nghĩa thả đứa bé, để hai người họ đoàn tụ. Nhược ca không có xấu xa đến nổi dùng ân oán người lớn đẩy lên người một đứa bé. Nhìn Thác Bạt Tự một chút, lại nhìn đứa bé cười nói. 'Tiểu tử , thúc thúc nói cho con nghe. Để làm nên đại nghiệp, cần lấy chữ TÂM làm đầu. Sau này lớn lên con sẽ hiểu'.
----
Đội quân hùng hậu của Đại Đường đẩy lùi hết quân Thác Bạt, Thác Bạt Tự thất bại trở về. Chỉ có Thác Bạt Nhạc An chần chừ không đi. Ánh mắt buồn bã nhìn Nhược Ca. 'Đường Gia Lăng, ngươi vẫn không chấp nhận ta sao?'
'Chàng là Phò mã của ta, chấp nhận Công chúa hay không phải do ta quyết định'. Trường Ngưng thướt tha bước đến bên cạnh Nhược Ca, như là tuyên bố quyền chiếm hữu.
Nhược Ca thật nhìn không ra nữ nhân xuất chúng của mình lại có tính tình đáng yêu như thế này a.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi