PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY

Tuy là Phò Mã Phủ nhưng mọi thứ đều được trang hoàng tốt nhất, không khác Trường Ngưng Cung. Hoàng thượng lo lắng sẽ ủy khuất cho Đại hoàng tỉ của mình. Vì vậy, Phò Mã Phủ không khác gì một Trường Ngưng Cung thứ hai.
Ngự trù là được tuyển chọn từ trong cung, các món ăn thật phong phú đa dạng. Nhược Ca ở đây quả thật không thiếu thứ gì. Bên cạnh Trưởng Công chúa thật sự được hưởng phúc lây a.
Trường Ngưng tắm xong, một thân y phục mát mẻ trở lại phòng. Đây là lần thứ hai nàng đặt chân vào đây. Lần đầu nàng còn nhớ chính là đợi thuộc hạ mang Phò mã bỏ trốn trở về, lần thứ hai chính là lần này đây.
Trường Ngưng vào cửa đã nhìn thấy Phò mã của mình ngồi ở bàn lật xem sổ sách. Lạc Hy bên cạnh ghi ghi chép chép. Nàng yên lặng ngồi ở bàn trang điểm cách đó không xa chăm chú nhìn xem Phò mã làm gì.
'Lạc Hy, tỉ xem chỗ này. Phò mã phủ có bao nhiêu nhân khẩu a? Một ngày cần nhiều thức ăn như vậy, ta thấy rất phí'
Lạc Hy tỉ thân mang tuyệt kĩ, vì vậy lúc Trưởng Công chúa và Tuyết Nhi bước vào. Lạc Hy đã nhận biết, nhưng Tuyết Nhi vội ra hiệu cho nàng không cần hành lễ. Duy chỉ có Nhược Ca say mê tính toán không biết có ba người đang chăm chú nhìn mình.
'Bữa ăn của Trưởng Công chúa phải đặc biệt chuẩn bị, nguyên liệu mỗi ngày đều phải mua mới, không thể để qua đêm'
'Bao nhiêu món ăn chỉ để chuẩn bị cho Trưởng công chúa thôi sao? Ta thấy nàng ta mỏng  manh như vậy, ăn một hai đũa lại thôi. Không dùng hết không nên phí. Tỉ ghi lại phần này'
Lạc Hy ghi những điều Nhược Ca nói, không khỏi buồn cười. Lát nữa để xem Trưởng công chúa hành xử ra sao với ngươi nha.
'Lạc Hy ngày mai ta muốn tìm Quản gia nói chuyện một chút. Chi phí này, còn cái này, cái này............. tất cả đều là vì Trưởng công chúa sao?'
Nhược Ca ngẩng đầu nhìn Lạc Hy mong tìm được một chút đồng cảm. Nhưng không thấy Lạc Hy đồng cảm, chỉ thấy nàng nhìn hướng khác. Nhược Ca bực mình. Từ khi nào Lạc Hy không nghe mình than thở như vậy.
'Không biết Phò mã là bất mãn chuyện gì?'. Trường Ngưng đi đến đối diện Phò mã. Mặt không biểu cảm hỏi một câu thật nhẹ nhàng. 
Lạc Hy và Tuyết Nhi ngầm hiểu, lui xuống trước. Trước khi đi hai người nhìn hướng Nhược Ca. Ánh mắt đồng cảm.
'Trưởng Công chúa luôn thích xuất hiện bất ngờ'
'Bổn cung là đến rất công khai, chỉ là Phò mã không chú ý'
Nhược Ca nhìn Trường Ngưng lạnh lùng, dứt khoát từng câu nói. Trên người nàng vừa mới tắm xong, đuôi tóc còn ướt nước. Chảy xuống vùng áo phía trước. Áo lụa trắng mỏng manh, dáng người không thể chê được. Trước đây cứ ngỡ Hiên Huyên là người đẹp nhất, không nghĩ xuyên đến đây nữ nhân đều hoàn mỹ như vậy. Mà người xếp đầu bảng, chỉ có thể là Trưởng Công chúa Minh Triều - Bắc Ảnh Trường Ngưng.
'Phò mã lại đang nghĩ gì?'. Nhược Ca nhìn Trường Ngưng đến thất thần. Khi bị hỏi thì lúng túng. Trả lời có chút mất tự nhiên.
'Ta đang nghĩ, Trưởng Công chúa xinh đẹp thoát tục như nàng. Không biết ý trung nhân của Trưởng công chúa sẽ là dạng gì? Có thể làm tảng băng như người tan chảy a'
Trường Ngưng không ngờ Phò mã lại hỏi như vậy, sắc mặt hòa nhã ban nãy cũng không còn.
'Có phải Phò mã thật sự rất rảnh rỗi để quản chuyện của Bổn cung?'
'Không nói thì thôi, dù sao không can hệ gì ta'
Không khí lại căng thẳng, Trường Ngưng là thật sự sinh khí. Sao tự dưng hắn lại hỏi đến vấn đề tế nhị này? Nếu nói với hắn đến giờ bản thân mình chưa từng có một mối tình nào không phải để hắn cười vào mặt sao? 
Nàng từ nhỏ quốc sắc thiên hương, lớn lên hoa nhường nguyệt thẹn. Không ít chư hầu các nước đều đến cầu thân, nhưng vì phụ hoàng và mẫu hậu vô cùng yêu thương nàng không nỡ. Và lí do chính là nàng không để những người đó vào mắt. Nhiều công tử đại thần trong triều thầm mến nàng xếp hàng không hết, nhưng gặp nàng lại phải lui về. Hàn khí của nàng, không ai có thể bước qua nỗi.
Quay trở lại giường lớn, chuẩn bị ngủ. Sẽ không để ý đến người kia. Nhưng không nghĩ hắn vẫn chưa buông tha.
'Trưởng công chúa, sao nàng lại ngủ ở đây?'
Trường Ngưng ném ánh mắt sát khí về phía Nhược Ca. Bên đây Nhược Ca rùng mình một cái, tự vấn. 'Ta đã nói gì sai?'.
'Trong phủ này, bổn cung thích ngủ chỗ nào tùy ý. Nếu Phò mã không thích có thể sang thư phòng ngủ'
Nói xong liền nằm ngay ngắn, nhắm mắt lại. Nàng là cành vàng lá ngọc, trong cung quy định nghiêm khắc. Từ nhỏ đã được dạy dỗ rất kỹ việc đi, đứng, ăn, nói, ngủ, ngồi....Vì vậy, nàng ngủ vẫn nằm rất thẳng. 
Trong đầu bất chợt xuất hiện gương mặt người nọ, chỉ gặp nhau vài lần mà chọc nàng sinh khí. Không còn hình tượng của một Trưởng công chúa cao cao tại thượng.
Nhược Ca xem sơ sổ sách, không biết bạc, ngân lượng, ngân phiếu sử dụng làm sao. Hôm nào phải tiêu tiền một lần cho biết a. Nghĩ đến việc dùng bút lông không biết cảm giác ra sao? lại lấy tờ giấy tập viết chữ. Viết rất nhiều mà rất xấu.
Cơn buồn ngủ lại tới, Nhược Ca gác bút lại chui lên giường, bò ngang qua người Trường Ngưng. Rất nhẹ nhàng như sợ làm nàng thức giấc.
'Phò mã là mặc y phục như vậy để ngủ'. Tư thế bây giờ thật ái mụi a. Nhược Ca vẫn chưa bò qua khỏi người Trường Ngưng. Trường Ngưng đang nằm giữa hai tay hai chân của Nhược Ca. 
Nhược Ca cảm thấy xấu hỗ bò trở ra cởi áo ngoài chừa lại trung y. Lại cẩn thận chui vào bên trong. Giường rất lớn, Trường Ngưng chừa một khoảng trống cho mình. Cũng xem như có lòng rồi. Nàng ta không mở mắt mà vẫn biết mình làm gì. Hảo lợi hại.
Nhược Ca không dám hít thở mạnh, càng không dám mở miệng. Ngoan ngoãn nằm xuống. Muốn tìm chăn chui vào để che đi sự xấu hổ. Nhưng đáng tiếc, chỉ có một cái chăn, Trường Ngưng đang đắp trên người. Nhược Ca thầm mắng. 'Chết tiệc thật! Phủ Phò mã lớn như vậy, cái gì cũng có. Tại đây chỉ để 1 cái chăn. Cái cần mua lại không mua. Cái không cần mua các ngươi có thừa. Ngày mai ta phải hảo hảo chỉnh các ngươi'

****
Có lúc ta dùng Trưởng Công Chúa, Có lúc ta dùng Trường Ngưng. Là để phù hợp với hoàn cảnh và suy nghĩ của nhân vật. Nên mọi người cố gắng thông cảm!



Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi