QUAN HẠC BÚT KÝ


Quan tài của Trương Xuân Triển được đặt trong điện Đa Bảo ở chùa Quảng Tế.Một ngày nay, mưa tới giờ Thìn chưa từng ngớt, cây cổ thụ trong chùa um tùm, lúc này được nước mưa tẩy rửa, so với vùng đất bằng phẳng quanh chùa, càng lộ ra cành lá sum suê, xanh tươi ướt át.Quan viên đến phúng viếng đều che ô tố, số người tuy nhiều, nhưng sắc mặt đều nghiêm nghị, không nghe thấy tiếng ồn ào.Dương Luân đứng dưới cây vân tùng trước điện, nhẹ giọng nói chuyện với Tề Hoài Dương.Tề Hoài Dương ôm cánh tay nhìn con kiến hiu quạnh trong bùn: “Lúc mưa to, mấy thứ này nhìn thật đáng thương.”Dương Luân nói: “Ngươi tới tìm ta có việc sao?”Tề Hoài Dương nhìn về phía hắn.“Nghe nói bệ hạ bác bỏ tấu chương liên danh lục khoa.”“Đúng vậy.”“Bác bỏ mấy vòng rồi?”“Bốn vòng.”Tề Hoài Dương nói: “Các ngươi nghĩ như thế nào.”Dương Luân cười một tiếng, đưa tay vỗ vào cành cây Vân Tùng thô ráp, “Ngươi là người vạn sự không hỏi, sao hôm nay nói nhiều vậy.”Tề Hoài Dương buông cánh tay ra, nói: “Nô tài ở Tư Lễ Giám kia tới tìm ta.”Dương Luân vội quay đầu lại: “Đặng Anh?”“Đúng, ta vốn không muốn tiếp xúc với hắn, nhưng lời hắn nói có vài phần có lý, cho nên ta muốn nói cho ngươi nghe một chút.”“Nói đi.”Tề Hoài Dương nói: “Tấu chương liên danh này không thể tiếp tục đề lên nữa, nghe hắn nói, bệ hạ đêm trước thiếu chút nữa giết Trịnh Nguyệt Gia của Tư Lễ Giám.”Dương Luân lạnh lùng nói: “Cái này không tốt sao?”Tề Hoài Dương nở nụ cười: “Ta cũng hỏi hắn như vậy.”Dương Luân nói: “Hắn nói thế nào.”Tề Hoài Dương không đáp hỏi ngược lại, “Nội các các ngươi hiện tại có thể đè lại đám người Lục Khoa cùng Đô Sát Viện sao?”Dương Luân nghe hắn hỏi như vậy, trầm mặc đi về phía trước vài bước, một lúc lâu mới lắc đầu: “Hiện tại ta cũng không rõ, là thầy không muốn ép, hay là không ép được.”Tề Hoài Dương lắc đầu nói: “Nếu Trịnh Nguyệt Gia thật sự bị bệ hạ đánh chết mà có thể bình ổn những người này thì thôi, nếu ngược lại cổ vũ khí diễm của Đông Lâm đảng, ngươi cùng Bạch các lão đều nên ngẫm lại, chuyện này cuối cùng sẽ kết thúc như thế nào.”Dương Luân cúi đầu nói: “Cậu cảm thấy Đặng Anh nói đúng?”“Không hẳn.

Dù sao bây giờ hắn cũng là người của Ti Lễ Giám.”Tề Hoài Dương nói xong dừng lại một chút: “Nhưng ta cảm thấy, hắn nói những lời này không phải vì bảo vệ Tư Lễ Giám.”Dương Luân gật đầu: “Cái này ta biết.”Tề Hoài Dương tiếp tục nói: “Kỳ thật ta cũng đang suy nghĩ, tại sao hắn tới tìm ta, mà không trực tiếp nói với ngươi.”“A......”Dương Luân lắc đầu cười một tiếng, vỗ vỗ thân cây phía sau, buồn bã nói:“Trương tiên sinh đã chết, hắn hẳn là rất hận thầy và ta.”Tề Hoài Dương không tiếp lời này, xoay người nhìn một loạt sương phòng ở phía tây, bên trong đốt nến, cơ hồ có bóng dáng của hai ba người trong đó.“Hôm nay mấy vị Các lão nội các đều tới?”Dương Luân nhìn theo ánh mắt của hắn: “Trương Tông vẫn chưa tới.”Tề Hoài Dương cười nói: “Hắn không ở đây, U Đô quan kia cũng sẽ không đến, như vậy cũng tốt.”Lời này vừa dứt, người trước điện đột nhiên im lặng.Dương Luân xoay người, thấy Trương Tông đang xuống kiệu trước cổng cửa núi.Tề Hoài Dương đi tới bên cạnh Dương Luân: “À, cũng không hẳn.”Dương Luân quay đầu lại nói: “Cậu đi trước đi.”Nói xong, một mình đi về phía cửa núi.Trương Tông năm nay đã sáu mươi bảy tuổi, tóc và râu đều đã bạc trắng, nhưng tinh thần vẫn rất là tốt, thoạt nhìn cũng không nghiêm túc như Trương Lạc.Hắn đứng trước kiệu, chờ Dương Luân hành lễ, cười đáp lễ.“Nghe nói, hậu sự của Trương tiên sinh là do Dương Thị Lang sắp xếp.”Dương Luân bình tĩnh trả lời: “Con trai Trương tiên sinh còn đang trên đường từ Hải Nam về kinh, hôm nay hẳn là sẽ đến.

Hạ quan chỉ là nhận ủy thác mà thôi.”Trương Tông cười cười: “Cũng không dễ dàng gì.


Đúng rồi, Bạch các lão ở đâu?”Dương Luân nghiêng người nhường hai bước: “Thầy ở sương phòng phía tây.”“Được.”Trương Tông không nói thêm gì nữa, chắp tay đi về sương phòng phía tây.Dương Luân đang muốn đi, chợt bị Trương Lạc gọi lại: “Dương thị lang.”Dương Luân dừng một bước.“Ngài có gì căn dặn?”Trương Lạc ném cương ngựa cho người hầu, trầm mặc đi về phía Dương Luân, đi tới trước mặt mới nói: “Bệ hạ đối với các ngươi đã rất nhẫn nhịn rồi, các ngươi cũng nên thu liễm.

Nếu như một Trương Xuân Triển còn chưa đủ để khiến những người ở Lục Khoa kia kinh sợ...”“Trương Lạc!”Trương Lạc xoay người, không muốn Dương Luân ngắt lời hắn, nghiêng đầu nói: “Bắc Trấn Phủ Ti vì Thiên Tử trấn uy, mạo phạm Thiên uy tức là có tội, những thứ khác ta không quản được.”“Chờ một chút.”Dương Luân xoay người đuổi theo hắn: “Lời này của ngươi có ý gì?”Trương Lạc cũng không đáp lại lời của hắn, chỉ lãnh đạm nói một câu: “Tránh ra.”Dương Luân còn muốn hỏi lại, lại nghe thấy phía cửa núi bỗng nhiên ồn ào.Các quan viên vốn đứng rải rác trước Đa Bảo Điện lúc này cũng tề tụ về phía cửa núi.Trương Lạc cúi đầu nhìn thoáng qua phía dưới cửa núi, xoay người đi tới, Dương Luân vội vàng đuổi theo hắn đi về phía cửa núi.Dưới cửa núi, Đặng Anh bung dù đứng trong mưa.Lúc này mưa lớn hơn rất nhiều so với lúc nãy, nước mưa như liên châu treo ở dưới tán ô.Rất nhiều quan viên ở đây tuy rằng lúc trước phần lớn đều biết Đặng Anh, nhưng đây lại là lần đầu tiên gặp hắn sau khi thụ hình.Mặc dù mỗi người đều có thái độ riêng, nhưng đều tránh không được vẻ khinh bỉ.Một Ngự Sử họ Hoàng của Đô Sát Viện đi ra từ đám người, giơ tay lên trách thẳng nói: “Thầy của ngươi bởi vì ngươi mà chết, ngươi còn có mặt mũi tới đây?”Đặng Anh ngẩng đầu: “Đặng Anh vì bái tế thầy mà đến, không có ý mạo phạm đại nhân.”Nói xong buông ô giơ tay, khom người vái chào.Hoàng Ngự Sử cũng không đáp lễ, chỉ vào Đặng Anh khẽ cười nói với người phía sau: “Các ngươi nhìn xem, hiện tại ngay cả nô tài trong cung cũng hành sĩ lễ.


Đại lễ ở đâu chứ?”Đặng Anh cúi đầu không lên tiếng, buông tay thở dài ra, vén áo quỳ xuống, cúi người hành lễ.“Bái kiến chư vị đại nhân, Dung Đặng Anh đến bái tế thầy.”Dương Luân đứng ở phía sau đám người, vừa muốn tiến lên, lại bị Tề Hoài Dương kéo lại: “Đừng đi.”Hắn nhất thời có chút tức giận, hạ giọng nói:“Buông tay.”Tề Hoài Dương cũng không có nghe hắn, cúi đầu nhìn về phía sau đám người.“Không phải ta muốn kéo ngươi, là người quỳ phía dưới không muốn ngươi lộ mặt.”Dương Luân ngẩn ra.“Vì sao?”Tề Hoài Dương nhìn người trong mưa, bình thản nói:“Ngươi là người của nội các, đại sảnh của Hình bộ cũng được.

Nhưng lúc này ngươi không thể đứng đối diện Lục khoa và Đô Sát viện.

Nếu không nội các sẽ bị động hơn trong việc đàn áp Hoàng Ngự Sử.”Dương Luân nghe xong không khỏi nắm chặt nắm đấm.Đôi khi, hắn thật sự có chút hận Đặng Anh.Hắn vốn cho rằng cái chết của Trương Xuân Triển sẽ khiến Đặng Anh hận hắn, hận quan trường này, nhưng hắn hình như cũng không có, tựa như Trương Xuân Triển hiểu bọn họ, ông cũng không trách cứ hắn và Bạch Hoán, thậm chí ở hoàn cảnh hèn mọn đến không thể hèn mọn hơn, còn đang cố gắng lo nghĩ chu toàn cho nội các đã từng khinh thường hắn.Nhưng đây không phải là đang ép bọn họ xấu hổ sao.


(Bản dịch đăng duy nhất tại )“Xin chư vị đại nhân để Dung Đặng Anh tế bái thầy.”Đặng Anh cao giọng nói lại một lần.Có vài quan viên thấy hắn quỳ dưới mưa cầu xin, không khỏi trầm mặc.Hoàng Ngự Sử cũng không lên tiếng.Nhưng mà ngay khi có người muốn khuyên người bên cạnh, nhường đường cho hắn, trong đám người lại đột nhiên truyền đến một thanh âm lạnh như băng: “Cho ngươi vào linh đường chính là nhục nhã tổ tiên.”Mọi người quay đầu lại nhìn, thấy người nói chuyện mặc huyền bào, thắt lưng phối tú xuân đao, vội vàng chen chúc tránh sang một bên.Không ai dám lên tiếng nữa.Dương Luân có chút không đành lòng nhìn nữa, xoay người đang muốn đi vào trong điện, bỗng nhiên nghe được một giọng nữ trong trẻo.“Đặng Anh đứng lên.”Trong lòng Dương Luân trầm xuống, xoay người đẩy đám người ra, quả nhiên thấy Dương Uyển đang khom lưng, một tay che dù, một tay đỡ cánh tay Đặng Anh.Nàng cũng mặc tố phục, quanh thân không trang sức, chỉ có một đôi ngọc bội Phù Dung bên hông, khiến người ta liếc mắt một cái là có thể nhìn ra thân phận của nàng.Đặng Anh ngẩng đầu.Người trước mặt đã bị mưa xối ướt, tóc dán trên mặt, nhưng sắc mặt vẫn rất ôn hòa.“Đứng lên, ngươi còn không đứng lên ta sẽ tức giận rời đi”.Cô nói như vậy, nhưng bàn tay đỡ cánh tay chàng vẫn không buông ra.Trong trận mưa Trinh Ninh năm thứ mười hai, có rất nhiều người ép hắn quỳ xuống, chỉ có cô gái này muốn chàng đứng lên.Trong lúc chàng kinh ngạc, nàng mím môi, ngẩng đầu nhìn thoáng qua cửa núi, lại cúi đầu nhìn chành, ôn hòa nói:“Đặng Anh, Trương tiên sinh nhìn thấy huynh như vậy sẽ rất khó chịu.”Nói xong lại dùng chút lực: “Huynh đứng lên.”Đặng Anh sợ nàng bị thương, vội đứng lên theo lực đạo của nàng.Dương Uyển đỡ chàng đứng vững, lấy khăn ra đưa cho chàng: “Lau khô mặt, che dù đi.”Nói xong một mình đi về phía Trương Lạc.“Dương Uyển!”Dương Uyển không đáp lại Đặng Anh, đi thẳng xuống thềm đá ở cửa núi.Cô đối mặt với Trương Lạc không phải lần đầu tiên, nhưng lần này, trong lòng cô lại không có một tia sợ hãi nào.“Tuy rằng ngươi họ Trương, nhưng ngươi là người thân của Trương tiên sinh sao?”Trương Lạc nheo mắt.Dương Luân vội vàng đi ra khỏi đám người nói: “Uyển Nhi, không nên làm càn.”Dương Uyển xoay người nhìn thoáng về phía Dương Luân: “Dương đại nhân, ta là nữ sứ cung Thượng Nghi, để ý lễ nghi nội đình, nghi lễ bái tế có sai sót, ta không được hỏi han sửa lỗi sao?”Dương Luân tức giận đến lòng buồn bực, nàng hiển nhiên không có ý định cho hắn mặt mũi, thậm chí không có ý định cho tất cả mọi người ở đây chút mặt mũi nào.Dương Uyển lại nhìn về phía Trương Lạc, lặp lại: “Trương đại nhân là người thân của Trương tiên sinh sao?”Trương Lạc đầu tiên là trầm mặc, sau đó lạnh lùng nói: “Không phải.”“Hôm nay người thân Trương tiên sinh không ở, người thân duy nhất, chỉ có duy nhất người học trò là hắn, các ngươi lại bức người quỳ cầu, không cho hắn bái tế.

Đây là cái đại lễ gì, các ngươi đọc sách mấy chục năm, là vì muốn thông minh tài trí hơn người vào lúc này, đảng đồng phạt dị sao?”Trương Lạc trầm giọng: “Cô biết mình đang nói gì không?”Dương Uyển khom gối hành lễ: “Nếu lời nói của ta mạo phạm, cam nguyện chịu phạt.”Vài tia nước mưa theo gương mặt nàng chảy vào trong miệng.Nói xong một phen tướng tài kia, nàng bỗng nhiên có chút hoảng hốt.Cảnh tượng này hình như là lần đầu tiên cô trải qua, rồi lại giống như đã trải qua rất nhiều lần.Trong vô số hội thảo, cô đứng một mình như thế này, đối mặt với một nhóm người nghiêm túc.

Những người đó kỳ thật cũng không sai, cũng là người chôn đầu vào đống giấy cũ cả đời, giữ vững quan điểm học thuật của mình.


Chỉ là họ không tin cô, cũng không tin người đứng sau cô.

So với năm đó, nàng liều mạng muốn đem hình tượng Đặng Anh một lần nữa ghép lại trước mặt bọn họ, liều mạng muốn sửa chữa những quan điểm có thành kiến sâu sắc đối với hắn, liều mạng bảo vệ danh tiếng của một người đã qua đời.Hiện giờ, thứ nàng bảo vệ chính là tôn nghiêm chân chính của Đặng Anh.Hắn còn sống, hắn đứng ngay sau lưng nàng.Không phải là hư ảo trong dòng sông lịch sử, cũng không phải chấp niệm cô độc bao năm của nàng.Cổ họng Dương Uyển nghẹn lại.Nếu như không phải từ sáu trăm năm sau trở về, Đặng Anh có phải vĩnh viễn cũng sẽ không biết, sau đó còn có một hậu nhân hắn không biết, đứng ở phía đối lập của mọi người, nói ra những điều hắn không thể mở miệng..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi