QUAN KHÍ

Vương Trạch Vinh có ấn tượng khá tốt với Trịnh Nhã Quang. Theo hắn thấy thì Trịnh Nhã Quang làm hiệu trưởng là rất thích hợp.

Hôm nay Vương Trạch Vinh cũng không có việc gì. Nghĩ tới tầm quan trọng của giáo dục, hắn mới đến nhà nói chuyện. Hắn rất kính trọng các giảng viên đại học. Theo hắn thấy giảng viên đại học có tri thức cao hơn người bình thường nhiều.

Đi cùng Trịnh Nhã Quang, Vương Trạch Vinh xem quanh trường một chút, sau đó mới rời khỏi trường.

Vương Trạch Vinh không ngờ việc hắn tới Học viện Dân tộc đã có người thấy.

Trịnh Nhã Quang ở trong trường, bình thường người nhà y không nhiều. Bây giờ đột nhiên thấy y cùng một người đi quanh trường, việc này làm cho phó hiệu trưởng Tương Thành Ngân chú ý.

Mới đầu Tương Thành Ngân còn không để ý, nhưng y cẩn thận nhìn thì há hốc mồm. Y sớm ghi nhớ hình ảnh của Bí thư tỉnh ủy Vương Trạch Vinh. Bây giờ thấy Bí thư Vương đến trường và đi cùng Trịnh Nhã Quang. Thấy hai người cười nói như vậy, Tương Thành Ngân nghĩ tới chức hiệu trưởng của mình.

Y đứng ở ban công nhìn Vương Trạch Vinh mà cảm thấy rất buồn bực.

Đối với việc Vương Trạch Vinh âm thầm đi cùng Trịnh Nhã Quang, hắn hiểu rõ hậu quả của việc này. Xem ra Bí thư Vương nghiêng về Trịnh Nhã Quang.

Tương Thành Ngân suy nghĩ thật nhanh rồi vội vàng gọi điện cho hiệu trưởng Nhâm Cương. Y nghiêm túc nói:

- Hiệu trưởng Nhâm, tôi thấy Bí thư Vương đến Học viện Dân tộc, chuyện lớn như vậy sao trường không thông báo cho chúng tôi, như vậy là không tôn trọng Bí thư Vương.

Nhâm Cương sắp về hưu nên hiểu rõ cuộc tranh đấu trong trường nhưng không muốn quản. Bây giờ y đang ngồi trong nhà đọc sách thì nhận được điện của Tương Thành Ngân.

- Anh thấy rõ chứ? Tỉnh ủy không thông báo mà.

- Hiệu trưởng Nhâm, anh đứng ở ban công là có thể thấy.

Nhâm Cương vội vàng đi ra ban công thì thấy Vương Trạch Vinh và Trịnh Nhã Quang đang đi về phía cổng trường.

Nhâm Cương vội vàng gọi cho Trịnh Nhã Quang.

Trịnh Nhã Quang nhận được điện của Nhâm Cương rồi nói với Vương Trạch Vinh:

- Bí thư Vương, Hiệu trưởng giáo dục biết ngài tới nên nói trường muốn bố trí, mời ngài tới chỉ thị.

Vương Trạch Vinh lắc đầu nói:

- Giáo sư Trịnh, Tỉnh ủy có việc nên tôi phải về, hôm sau đi.

Nói xong Vương Trạch Vinh bước nhanh ra ngoài.

Vương Trạch Vinh hiểu nếu Nhâm Cương tới thì sẽ có nghênh đón, hắn không thích mấy việc này.

Vương Trạch Vinh ra ngoài lên xe rời đi.

Nói chuyện với Bí thư Vương, Trịnh Nhã Quang biết Bí thư Vương đã nghiêng về mình, điều này nói rõ mình rất có hy vọng tiến bộ.

- Lão Trịnh, Bí thư Vương đâu?

Trịnh Nhã Quang đang đi về thì thấy Nhâm Cương vội vàng đi tới. Ngoài Nhâm Cương còn có mấy phó hiệu trưởng khác của Học viện Dân tộc.

- Hiệu trưởng Nhâm, Bí thư Vương nói Tỉnh ủy còn có việc nên phải về gấp.

Nhìn các lãnh đạo trường, Trịnh Nhã Quang cười khổ một tiếng. Xem ra lần này Bí thư Vương tới làm mọi người tức mình đây.

Nhâm Cương không nói gì, Chu Chí Lệ lúc này lại nói:

- Bí thư Vương tới Học viện Dân tộc là việc lớn, anh sao không thông báo với nhà trường. Anh phải biết nó sẽ ảnh hưởng lớn tới trường.

Ả nhận được điện của Tương Thành Ngân thì mới biết việc này, cũng hiểu được hậu quả của nó. Nghĩ tới Trịnh Nhã Quang có quan hệ với Bí thư Vương, ả thấy rất thất bại. Nghĩ tới mình mất nhiều tâm tư vì chức hiệu trưởng, bây giờ nhìn Trịnh Nhã Quang liền khó chịu.

Hà Tứ Duy cũng lắc đầu nói:

- Lão Trịnh, việc này không phải tôi nói anh, anh nên báo cáo với hiệu trưởng Nhâm Cương mới phải. Anh xem đi, trường không chuẩn bị gì, điều này không thể để Bí thư Vương thấy toàn bộ hình ảnh của trường, ảnh hưởng không tốt với trường ta.

Nhìn Nhâm Cương, Trịnh Nhã Quang nói:

- Hiệu trưởng Nhâm, việc này trước đó tôi không biết, Bí thư Vương tới nhà thì tôi mới biết.

Lời này của Trịnh Nhã Quang làm mọi người biến sắc. Trịnh Nhã Quang dựa vào cái gì để Bí thư Vương coi trọng như vậy, còn tự tới nhà.

Mọi người rất bực tức mà rời đi.

Thông quâ việc này mọi người điều hiểu Trịnh Nhã Quang chính là người thế chân Nhâm Cương. Có Bí thư Vương ủng hộ, Trịnh Nhã Quang không lên cũng khó.

Nhưng người không phục thì nhất định sẽ âm thầm bày mưu tính kế.

Trịnh Nhã Quang cũng biết việc này sẽ làm cho mấy đối thủ cạnh tranh tức mình. Y cũng phải cẩn thận hơn, cố gắng không để xảy ra chuyện.

Buổi chiều ba ngày sau, Trịnh Nhã Quang cầm cặp đi trong sân trường thì xảy ra chuyện. Y không ngờ có một thanh niên xông về phía mình.

Người này cướp cặp của Trịnh Nhã Quang, sau đó chạy ra cổng trường.

Trịnh Nhã Quang vội vàng lớn tiếng kêu lên và đuổi theo. Trong cặp có tài liệu đột biến gien và mấy tài liệu y viết ra, y không muốn tài liệu bị cướp.

Trong sân trường nhiều sinh viên, có không ít sinh viên thấy việc này. Thấy giảng viên của trường bị cướp, mọi người rất tức giận và đuổi theo.

Kết quả là rất rõ ràng, thằng kẻ trộm cướp trong trường nên không lâu sau đã có người đuổi theo. Tên trộm sợ hãi ném cặp ra.

Không biết sao mà cặp lại mở bung ra.

Các thứ trong cặp rơi ra trước mặt sinh viên.

Đám sinh viên đang vây kẻ trộm liền há hốc mồm nhìn thứ rơi ra.

Chỉ thấy trong đó toàn ảnh, truyện, đĩa sex, còn có cả đồ chơi.

Một vài nữ sinh thấy thế đều dỏ mặt, còn có người mắng:

- Cầm thú.

Trịnh Nhã Quang vội vàng chạy tới và há hốc mồm. Y sao ngờ được trong cặp của mình có mấy thứ này.

Thấy sinh viên đều nhìn chằm chằm vào mình, Trịnh Nhã Quang đang muốn tìm một hố đất mà chui vào.

Sao lại như vậy?

Trịnh Nhã Quang không ngừng tự hỏi.

Chuyện bây giờ có nói cũng không rõ, Trịnh Nhã Quang biết việc này nhất định có liên quan tới kẻ trộm. Nhưng sao có mấy thứ này trong cặp mình?

Xảy ra chuyện như vậy, Trịnh Nhã Quang bị đả kích quá lớn.

Y không biết mình vào văn phòng hiệu trưởng như thế nào.

Nhìn ánh mắt kỳ quái của đám lãnh đạo trường, Trịnh Nhã Quang đúng là muốn chết.

- Hiệu trưởng Nhâm, trong cặp tôi quyết không có mấy thứ này.

Trịnh Nhã Quang nói với Nhâm Cương.

- Anh yên tâm, chuyện này nhất định sẽ điều tra rõ ràng.

Nhâm Cương thầm than một tiếng, xảy ra chuyện như vậy thì Trịnh Nhã Quang muốn thay thế mình là không thể. Dù cuối cùng điều tra cặp y không có cái này thì lời người đáng sợ mà.

Tương Thành Ngân thở dài nói:

- Lão Trịnh, việc này ảnh hưởng rất không tốt.

Chu Chí Lệ cũng nói:

- Tôi vừa nãy nghe thì thấy danh tiếng của anh trong trường rất không tốt.

- Xin nhà trường nhất định trả lại trong sạch cho tôi.

Trịnh Nhã Quang không biết ai hại mình. Y hiểu nhất định có người chơi sau lưng mình. Ở trong khuôn viên trường mà có người ngang nhiên cướp bóc, đây là một nghi vấn. Thứ hai là trong cặp đột nhiên có mấy thứ kia, đây là muốn hủy danh tiếng của mình. Ai làm vậy?

Nhìn mấy vị phó hiệu trưởng, Trịnh Nhã Quang phát hiện ai cũng đáng nghi nhưng không thể tìm ra ai.

Là một giảng viên đại học, Trịnh Nhã Quang biết danh dự là rất quan trọng. Xảy ra chuyện như vậy dù y có lý đến đâu, cuối cùng có điều tra ra thì danh tiếng của y đã mất. Đừng nói là chức hiệu trưởng, ngay cả làm giảng viên cũng không thể.

Trịnh Nhã Quang lặng lẽ về nhà, y không còn mặt mũi nào gặp sinh viên.

Bà vợ cũng biết việc này. Thấy chồng về, chị không cho rằng chồng sẽ làm như vậy. Hôm nay lúc ra ngoài chị chuẩn bị cặp cho Trịnh Nhã Quang nên biết không có mấy thứ này.

Thấy Trịnh Nhã Quang buồn như vậy, chị rất lo lắng. Chị biết tính cách của chồng, chẳng may nghĩ quẩn và làm việc gì thì sao?

Cầm tay Trịnh Nhã Quang, chị nói:

- Lão Trịnh, tôi tin ông.

Câu này làm Trịnh Nhã Quang đỡ hơn một chút, nhưng sau đó y lại thở dài nói:

- Lời người đáng sợ, tôi là giáo viên, việc này sinh viên cũng thấy, tôi còn đâu mặt mũi gặp sinh viên.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi