QUAN SÁCH

Kinh Thành mùa hè rất nóng, Thu Nhược Hàn lái xe mui trần chạy như bay trên đường.

Tốc độ xe rất nhanh, gió thổi tung mái tóc dài của cô, cũng khiến sự bực bội đè nén trong lòng vơi đi ít nhiều.

Gần đây Thu Nhược Hàn rất không vui, bất luận là gia đình hay là công việc đều không hài lòng, khiến cho tinh thần cô rất sa sút.

Cô cũng ngoài ba mươi rồi, vẫn chưa có con, cha mẹ thúc bá cũng bắt đầu nóng ruột rồi, người nhà bên Hách Danh cũng giục lắm rồi, trong nhà còn ép Thu Nhược Hàn đi Lĩnh Nam.

Thực tế bây giờ Thu Nhược Hàn cũng lệ thuộc vào đại quân khu Lĩnh Nam, nhưng thủ trưởng quân khu lại sắp xếp cô vào xưởng đóng tàu Hoàng Hải, thân phận bây giờ của cô là tổng giám đốc, quản lý phòng PR xưởng đóng tàu Hoàng Hải, cô thực tế là đại biểu lợi ích quân đội.

Quan hệ giữa cô và Hách Danh lạnh nhạt, nguyên nhân là hai người đã lâu rồi không sinh hoạt vợ chồng, đây là chỗ khó nói giữa hai vợ chồng với nhau.

Nhưng việc này sao có thể nói ra ngoài được?

Hách Danh bây giờ là lãnh đạo cấp phó ở Tỉnh, có địa vị chính trị trong toàn quốc, cũng là hi vọng tương lai của nước cộng hòa. Thu Nhược Hàn lại là nhân tài kiệt xuất trẻ tuổi dưới cấp quân ủy, thủ trưởng cũng cực kỳ kỳ vọng vào cô.

Hai người không phải người bình thường, trong cuộc sống hôn nhân và cá nhân cũng không thể nào thoải mái giống như người thường được, một lời không hợp, hai người có thể ly hôn, cái này căn bản không phải chuyện có thể làm.

Còn lần này Thu Nhược Hàn thực sự tức giận là do lãnh đạo quân khu không ngờ lại điều cô đến quân đội Trung Nguyên.

Chức vụ cụ thể là đảm nhiệm chức Tư lệnh phó của quân phân khu Kinh Giang của quân khu tỉnh Sở Giang thuộc quân khu Trung Nguyên, thân phận khác của cô là trưởng phòng phòng bảo vệ của xưởng đóng tàu Kinh Giang, phòng bảo vệ là biên chế của một đoàn, chức năng cụ thể là phụ trách toàn bộ sự việc an toàn của xưởng đóng tàu Kinh Giang.

Phòng ngừa thế lực bất hợp pháp bên ngoài trà trộn vào, phòng ngừa tin tức và kỹ thuật của xưởng đóng tàu bị rò rỉ ra ngoài.

Thu Nhược Hàn bây giờ chuyển đến Kinh Giang liền đau đầu, cô làm sao đồng ý đến đó làm việc?

Vì vấn đề thu mua của xưởng đóng tàu Kinh Giang, cô coi như đã thất bại đến cực điểm rồi, còn cô và Trần Kinh đối đầu nhau, cũng khiến cô cảm thấy vô cùng bực bội.

Rõ ràng chỉ là một xưởng đóng tàu không có tiền đồ gì, đơn giản để Trần Kinh lên giá, cuối cùng bán với giá khiến cô khó có thể chấp nhận được.

Nhưng chuyện này cô căn bản cũng không thể nào khống chế nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Kinh và Kinh Giang sung sướng vơ lấy tiền, trong lòng cô đừng nói là khó chịu đến mức nào.

Ngày nhận được tin điều lệnh, tổ chức đại biểu lãnh đạo tìm cô nói chuyện, cô dường như muốn suy sụp hoàn toàn.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là danh chính ngôn thuận từ chối, sau đó sẽ đến Kinh Thành ngay lập tức.

Ở Kinh Thành quan hệ của cô rất rộng, có rất nhiều đường đi, nhưng cô chưa kịp đi tìm đường, đã bị ông nội của cô là chủ tịch Thu gọi đến khiển trách một trận.

Lý do Chủ tịch Thu khiển trách rất đơn giản, với tư cách là hậu đại của quân nhân cách mạng, là cán bộ thực chức của lớp cán bộ thanh niên quân đội, không ngờ lại không chấp hành quân lệnh. Tự tiện rời khỏi khu phòng thủ của quân đội, đây là hành vi nghiêm trọng không tuân theo quy định.

Trên chiến trường hành vi này của Thu Nhược Hàn có thể coi là lâm trận bỏ chạy, cao nhất có thể xử bắn ngay tại chỗ.

Chủ tịch Thu tức giận, mặc cho cô có mười tám kiểu kỹ năng, bảy mươi hai loại biến hóa, kết quả cuối cùng chỉ có thể là phục tùng, ngoài ra, còn cách nào khác?

Lượn mấy vòng trên đường, Thu Nhược Hàn dừng xe ven đường, thở dài thật dài.

Cô lấy điện thoại ra mím môi, ấn một dãy số.

Đầu điện thoại đã thông, đầu bên kia điện thoại là giọng nói của Thẩm Mộng Lan rất vang, cô chưa nói đã cười:

- Aya, thượng tá Thu, chào cô, chào cô! Sao lại muốn gọi điện cho tôi thế này?

Thu Nhược Hàn khẽ nhíu mày nói:

- Thẩm Mộng Lan, cô gặp chuyện vui gì sao, sao lại hưng phấn như vậy? Cô không có chuyện gì chứ?

- Hả? Ách… không có chuyện gì, không sao, nhận được điện thoại của cô tôi không vui sao được?

Thẩm Mộng Lan nói, tươi cười.

Thu Nhược Hàn thở dài nói:

- Cô cao hứng, nhưng tôi lại buồn chết đi được. Tôi gọi điện chính là muốn nói chuyện với cô!

Thẩm Mộng Lan nói:

- Cô nói đi. Có chuyện gì không vui thì nói đi. Lại có chuyện gì à?

Thẩm Mộng Lan nghi ngờ hỏi.

- Thôi bỏ đi! Nói cái gì mà nói, tôi thấy cô vui vẻ giống như uống mật đường vậy, còn có tâm trạng mà nói sao?

Thu Nhược Hàn có chút bực bội nói, dừng lại một chút, cô lại nói:

- Đúng rồi, mình tôi với cô, tôi sắp đến Sở Giang làm việc rồi, sau này tôi và cô có thể thường xuyên gặp nhau rồi.

- Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi, đây là chuyện vui mà! Hoan nghênh, hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh! Tôi đại diện cho nhân dân Sở Giang hoan nghênh cô đến!

Thẩm Mộng Lan lớn tiếng nói.

Tâm trạng Thu Nhược Hàn cực kỳ rối bời.

Vốn dĩ cô gọi điện cho Thẩm Mộng Lan, là muốn hai người có thể cùng chung mối thù, tùy tiện trò chuyện một chút.

Trong bụng đều có bực tức, nói chuyện phiếm một hồi, thì sẽ tốt hơn nhiều.

Nhưng điện thoại vừa mới thông, căn bản không phải là tiết tấu mà cô tưởng tượng, Thẩm Mộng Lan người ta rất vui mừng cao hứng, cảm xúc tăng vọt, nhiệt tình, giống như nhặt được đô la vậy.

Người ta vui vẻ như này, Thu Nhược Hàn có thể chia sẻ sự bực tức trong lòng mình ra sao?

Vốn dĩ cô định trực tiếp ngắt điện thoại, nhưng trong lòng có chuyện, quả thực không nói không được, cho nên cô vẫn nói chuyện mình sắp đến Sở Giang làm việc ra.

Cô trầm ngâm một chút, cười khổ nói:

- Được rồi, Thẩm Mộng Lan, cô đừng cười tôi nữa! Cô có biết bây giờ tôi buồn chết đi được không, đến Sở Giang làm việc, tôi nghĩ đến việc phải liên hệ với Trần Kinh, trong lòng mình liền bức xúc, bực bội!

Tên đó đúng là ác ma, là ác ma âm hồn không tiêu tán!

Thẩm Mộng Lan đầu bên kia điện thoại ngẩn người, nếu là không lâu trước đây, Thu Nhược Hàn nói những lời này với cô, cô chắc chắn sẽ đồng cảm.

Hai người phụ nữ cùng nhau dài dòng kể lể, sẽ kéo dài mấy tiếng đồng hồ.

Nhưng bây giờ…

Thẩm Mộng Lan chỉ hé miệng cười.

Trần Kinh và ác ma sao? Trong lòng cô chỉ ngây ra cười, mình sao lại không cảm thấy như vậy?

Nếu nói hắn là ác ma, thì cũng tuyệt đối là trên giường, luôn khiến cô ngây ngất, lúc đó, tên đó thực sự có chút hóa thân giống ác ma.

Thẩm Mộng Lan suy nghĩ mông lung, Thu Nhược Hàn không vui nói:

- Này, tôi đang nói chuyện với cô đấy! Có chuyện gì vậy? Cô rốt cục có còn nghe không vậy?

Thẩm Mộng Lan giật mình, vội nói:

- Đang nghe, đang nghe đây, cô vừa mới nói… đúng, nói Trần Kinh… chiThu à, tôi cảm thấy bí thư Trần cũng không tệ mà, tôi thấy cậu hiểu lầm sâu quá rồi! Trong đám bí thư Ủy ban nhân dân thành phố của tỉnh Sở Giang năm nay, thành tích của hắn là tốt nhất đấy!

Bây giờ danh tiếng của hắn tại Sở Giang rất cao, người dân đều yêu mến hắn!

Thu Nhược Hàn nhíu mày nói:

- Cái gì mà không tệ? Người này chính là giỏi ngụy trang, rất dối trá. Người dân của Sở Giang thuần phác, đều là bị hắn lừa rồi! Đúng rồi, Thẩm Mộng Lan, cô được hắn ưu ái gì đúng không? Tôi sao cảm thấy không đúng? Cô… cô…

Thẩm Mộng Lan sững người, mặt liền đỏ bừng, cô vội vàng điều chỉnh lại tâm tính nói:

- Chị Thu à, cô nói cũng có lý! Dù sao tôi là người làm ăn, cũng không dám đắc tội với quan viên. Lần này xưởng đóng tàu Kinh Giang xảy ra chuyện, khiến tôi cũng khổ lây, tôi cũng có chút sợ rồi, đúng là có chút sợ rồi!

Thu Nhược Hàn nói:

- Đúng, tôi đang chuẩn bị nói với cô chuyện đó, chính quyền Kinh Giang hoàn toàn không có triển vọng mà! Cậu đầu tư bao nhiêu tiền như vậy vào Kinh Giang, giúp Kinh Giang phát triển kinh tế, tạo việc làm cho Kinh Giang. Bọn họ đến an toàn cơ bản cũng không bảo đảm được, đây chẳng phải là không có triển vọng gì sao?

Cô yên tâm, đợi tôi đến Sở Giang rồi, nhất định sẽ nói chuyện này ra, cô nhát gan, tôi làm chủ giúp cô, nhất định phải đòi được công đạo!

Vẻ mặt Thẩm Mộng Lan lộ vẻ cổ quái, trong lòng cười khổ.

Cái cô Thu Nhược Hàn này, sao lại có thể hiểu lầm ý của mình như này chứ?

Mình hợp tác rất thân thiết với Kinh Giang, còn phải đòi lấy công đạo cái gì chứ?

Lại nói đến đòi công đạo, cũng phải mình đi lấy chứ, bây giờ đòi công đạo cũng dễ dàng, cùng lắm là buổi tối vừa ngủ vừa véo hông người bên cạnh, xem hắn còn dám không bảo đảm sự an toàn cho mình không.

Vừa nghĩ đến đây, Thẩm Mộng Lan liền cảm thấy có không có gì nói nữa rồi.

Cô do dự một chút rồi nói:

- Chị Thu, việc này đợi cô đến rồi nói tiếp nhé! Đúng rồi, tôi sắp có cuộc họp, tôi không nói chuyện với cô được nữa rồi. Cô khi nào thì đến Sở Giang, phải gọi điện trước cho tôi, tôi thế nào cũng phải bày tiệc mời cô một bữa, cô nói có đúng không?

Thu Nhược Hàn trong lòng có chút khó chịu, mặt ủ mày chau nói:

- Được rồi, trước khi tôi đến sẽ gọi điện cho cô, cứ vậy đi!

Điện thoại vừa ngắt, Thu Nhược Hàn quăng điện thoại lên ghế ngồi, tức giận ngồi trong xe, có chút chán chường.

Vốn dĩ cô cho rằng nói chuyện với Thẩm Mộng Lan, trong lòng sẽ thoải mái hơn chút.

Không ngờ cuộc điện thoại này, trong lòng cô lại càng thêm khó chịu!

Kinh Giang chính là một ác mộng, tuyệt đối là một ác mộng, tiếc là theo tình hình trước mắt, bình không đi vẫn phải đi, nghĩ đến chuyện làm việc ở đó, chắc chắn sẽ khổ sở đến chết, trong lòng cô rất không thoải mái, có có thể tiêu tan…

Thu Nhược Hàn trong lòng khó chịu, còn lúc này trong thành phố Kinh Giang cách xa nghìn dặm, tâm trạng của Trần Kinh lại cực tốt.

Hôm nay hắn đi thị sát Lãng Châu, lãnh đạo huyện Lãng Châu cùng hắn trèo lên Ngọc Sơn.

Lãng Châu là mặt lưng của Ngọc Sơn, nhiều năm rồi chưa khai phá.

Trên núi chỉ có đường hẹp quanh co, Trần Kinh lại rất hào hứng, dẫn đầu đoàn người leo lên đỉnh núi cao nhất, đỉnh Thiên Nga.

Bí thư cao hứng, những nhân viên cùng đi ai nấy thở hồng hộc, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ nhiệt tình.

Kim Lưu Vân bí thư huyện ủy huyện Lãng Châu tuổi cũng không cao, bình thường thích vận động ngoài trời, dường như cùng Trần Kinh lên đến đỉnh núi đầu tiên.

Khi bọn họ lên đến đỉnh núi, Thang Dịch Dương và số ít mấy người thể lực tốt, sớm đã bước đến nơi.

Kim Lưu Vân cười ha hả nói:

- Bí thư, hoạt động này rất tốt, có thể kiểm nghiệm tố chất thân thể của các đồng chí, anh tôi coi như là người lên sớm nhất, hưng so với mấy người bộ trưởng Thang, thì rớt lại phía sau cũng không ít!

Trần Kinh mỉm cười gật đầu, ánh mắt nhìn toàn bộ toàn phố Kinh Giang.

Đứng trên đỉnh Thiên Nga quan sát Kinh Giang, bao quát cả thành phố không sót góc nào.

Giao thông bốn phương thông suốt trong thành phố, còn cả các nhà san sát nhau, đúng là rất đẹp.

Trần Kinh thở thật dài, dùng tay chỉ về hướng xưởng đóng tàu Kinh Giang nói:

- Lưu Vân, anh nhìn xem, xưởng đóng tàu đã bắt đầu khởi công cải tạo rồi. Hôm nay tôi bảo thị trưởng Từ qua đó rồi, gây dựng lại bộ máy xưởng đóng tàu Kinh Giang, rất nhiều quản lý cao cấp của chúng ta muốn lui khỏi vị trí tuyến hai rồi.

Nhân tài bên trong cũng không ít, trong cuộc họp thường ủy chúng tôi cũng đã bàn bạc qua, cán bộ thuộc biên chế hành chính, bằng lòng ở lại xưởng đóng tàu Kinh Giang chúng tôi cũng không ép.

Nhưng chỉ cần bằng lòng bước ra, chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh, bây giờ thiếu nhân tài, nhất là thiếu nhân tài hiểu biết về kinh doanh xí nghiệp…

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi