QUỶ CÒN NGÁN TÔI



Qua mấy ngày, Hàn gia nghênh đón hai vị khách đó là một đôi thầy trò.
Người đàn ông trung niên đi đằng trước dáng người khô gầy thấp bé, cả người gầy trơ cả xương, ông ta mặc áo dài màu đỏ, áo rộng thùng thình khiến người ta sợ ông ta không đỡ nổi bộ áo này.

Người đi đằng sau lại hoàn toàn khác, trẻ trung nhưng dáng người lại rất béo, trông hệt như quả bóng căng hơi, nhìn qua làm người ta sợ anh ta căng quá mà phát nổ.
“Hoàng đại sư, đại danh của ngài như sấm nổ bên tai vậy.” Hàn Thượng cười niềm nở ra đón, duỗi tay về phía trước làm một tư thế mời vào, nói “Mời ngài!”
Hoàng đại sư tên thật là gì thì chẳng ai biết, mọi người chỉ biết hắn họ Hoàng, là một người rất tài giỏi nên mới tiến cử cho Hàn Thượng.
Hàn Việt ngồi ở trên xe lăn ngay phía sau Hàn Thượng, lúc này liền giương mắt đánh giá thầy trò hai người, ánh mắt không kiêng nể gì, không hề che đậy.
Một đôi mắt thẳng tắp nhìn qua, đó là một đôi mắt nhỏ hẹp mà vẩn đục, cũng không tính sáng ngời, đen như mực giống như bóng đêm sâu thẳm, hơn nữa đáy mắt che kín mộtmàu âm lãnh, cái này làm cho cả người ông ta thoạt nhìn thật âm u.
Hàn Việt bị ánh mắt này làm cho hoảng sợ, cả người rụt lại theo bản năng —— hắn không biết hình dung cái ánh mắt này như thế nào, chỉ cảm thấy lạnh lẽo giống như rắn độc phun nọc.
Hàn Thượng bước lên một bước, che chắn cho Hàn Việt, anh ta nói “Em trai tôi bị tôi chiều hư từ nhỏ, nếu có chót mạo phạm cũng xin ngài thứ tội.”
Giọng điệu của anh ta cực kì khách khí, nhưng khách khí chứ không phải sợ hãi.

Đối với loại người có năng lực đặc thù như này, Hàn Thượng không ngại mà đối đãi lễ phép cho đối phương vài phần mặt mũi.

Nhưng đó cũng không có nghĩa anh ta sợ.
Hoàng đại sư thu hồi ánh mắt, đi theo hai người vào phòng.
Hàn Thượng mời hắn ngồi xuống, anh ta duỗi tay ra hiệu, thư kí lập tức lấy ra một cái rương nhỏ bằng bạc đặt lên bàn, sau đó mở nó ra.

Thứ trong rương liền đập vào mắt mọi người, đó là một rương tiền, bên trong xếp gọn gàng từng cọc tiền màu hồng.
Hàn Thượng cười tủm tỉm nói “Đây là 50 vạn tệ, nếu Hoàng đại sư có thể tóm được con quỷ kia, tôi sẽ biếu cho ngài một trăm vạn coi như thù lao.

Đương nhiên, sẽ là tiền mặt.”
Trước khi gặp, đương nhiên là anh ta đã hỏi thăm về người này, đối phương có hơi quái đản, hắn thích tiền mặt, thích màu hồng phấn trên tiền mặt, mà không phải một chuỗi con số ở thẻ ngân hàng.
“Ngài nhìn chân của em trai ra đây này, chính là do con quỷ đó làm hại.

Tôi lại chỉ có một thằng em này, vậy mà lại bị con quỷ này hủy hoại, nửa đời sau chỉ có thể ngồi ở trên xe lăn, làm sao tôi có thể nuốt trôi cục tức này?” Hàn Thượng nhìn về phía chân của Hàn Việt, nhịn không được thở dài một hơi.
Nghe vậy, Hàn Việt không kìm được mà siết chặt nắm tay, trong mắt hắn tràn ngập thù hận, hung tợn nói “Hoàng đại sư,tôi muốn ông giết con quỷ kia, đem xuơng nó nghiền thành tro.”
Từ khi bước vào cửa tới giờ vẫn luôn không mở miệng, Hoàng đại sư rốt cuộc cũng lên tiếng, ông ta khẽ gật đầu, nói “Cầm tiền của các người rồi thì tất nhiên tôi phải đáp ứng điều kiện của các người.

Chỉ là có thể kể thêm cho tôi về con quỷ đó được không?”
Hàn Việt gật gật đầu, hắn hồi tưởng lại một chút, nói “Con quỷ kia rất cao lớn, hắn ăn mặc theo kiểu thời dân quốc, chính là cái loại áo kiểu Tôn Trung Sơn.

Lúc hắn tóm lấy chân tôi, chỉ cần dùng chút lực đã khiến nó gãy rồi.”
Cứ nghĩ tới cảm giác đó, Hàn Việt nhịn không được sờ sờ chân mình.


Nơi đó, có một đơn xương bằng đầu ngón tay đã bị dập nát, sờ lên nơi đó đều là thịt mềm.
“Có thể cho tôi xem vết thương của cậu đươc không?” Hoàng đại sư đột nhiên nói.
Hàn Việt gật đầu, kéo ống quần lên.

Da của anh ta không hẳn là trắng, nhưng dấu tay đen xì kia hiện lên rất rõ ràng, như đã ngấm vào tận xương hắn, nhìn qua âm lãnh lành lạnh.
Hoàng đại sư lại gần vào nhìn nhìn, thậm chí còn sờ lên dấu tay kia.

Luồng khí lạnh băng quấn lên ngón tay, như muốn chui vào ngón tay ông ta.

Thấy thế, hai mắt Hoàng đại sư lại sáng ngời, khóe miệng vẫn luôn rủ xuống khóe miệng vậy mà lại nhếch lên hai phân.
Ông ta hỏi “Có phải ngoài đau đớn ra cậu Hàn còn cẩm thấy toàn bộ đùi lạnh thấy xương đúng không?”
Nghe vậy, Hàn Việt dùng sức gật đầu, nói “Hoàng đại sư, sao mà ngài biết được?”
Làm sao mà biết được á? Trên đùi toàn là âm khí của quỷ thế kia, cậu không cảm thấy lạnh thấu xương mới là lạ đấy.

Kể cả xương không bị con quỷ kia bóp nát thì dưới tác động của âm khí, cái chân này bị phế bỏ cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Mà con quỷ này đúng thật là tàn nhẫn.
Hoàng đại sư trong lòng nghĩ, đứng lên ngồi về chỗ cũ, ông ta nói “Từ miệng vết thương cho thấy, con quỷ này rất khó đối phó.

Có lẽ nó là một con quỷ lâu năm, thời gian hóa quỷ ít cũng tầm 50 năm.”
Khó tìm chính là quỷ khí lại cực kì thuần khiết, tràn ngập sát khí nhuốm máu tanh, thật hiếm có.

Nếu có thể bắt con quỷ này cho Bảo Bối ăn thì thực lực của nó sẽ tăng mạnh.
Vừa nghĩ, Hoàng đại sư duỗi tay vuốt ve vòng tay.
Lúc này, Hàn Việt mới chú ý thấy trên tay tên Hoàng đại sư này còn đang đeo một vật.

Nhưng không giống với những đồ các cụ già hay đeo, không phải Tì Hưu kim châu mà là một thứ màu trắng được điêu khắc.
—— đó là trắng bệch, không biết cũng không biết là chất liệu gì mà bị điêu khắc thành những chiếc đầu lâu trông rất dữ tợn.

Khi nhìn kỹ, có đầu lâu mang biểu cảm than khóc khiến người ta cảm tưởng như có thể nghe được tiếng khóc ầm ĩ.
“Oa oa oa!”
Như có tiếng khóc u oán truyền tiến lỗ tai, Hàn Việt cảm thấy đầu mình sắp vỡ ra mất rồi.
“Cậu Hàn không nên nhìn lung tung đâu nhé.” Hoàng đại sư lộ ra một nụ cười cổ quái, duỗi tay vỗ đầu của Hàn Việt một chút.
Bị ông ta vỗ xong, tiếng khóc trong đầu Hàn Việt đột nhiên im bặt, anh ta đưa tay sờ lên mũi liền thấy âm ấm, bỏ tay xuống nhìn thì thấy có dính máu .

Ngay lập tức ánh mắt nhìn Hoàng đại sư lộ ra vẻ kình sợ —— ban đầu còn nghĩ người này có khi lại chính là đám giả thần giả quỷ, giờ xem ra ông ta cũng có bản lĩnh đó chứ.
“Đại sư, cầu ngài giúp tôi báo thù!” Hàn Việt cắn răng nói, trong mắt tràn ngập thù hận cùng phẫn nộ.
Hắn nhất định phải giết con quỷ kia!
Bệnh viện.
Sau khi cẩn thận kiểm tra, thân thể của Hứa Tâm Như cùng Diệp Cảnh đã không còn gì đáng ngại, chỉ là tâm lý vẫn còn chưa ổn định —— tận mắt nhìn thấy những bạn học của mình chết đi, bọn họ sẽ có vấn đề về tâm lí lẽ dĩ nhiên, vấn đề này nên tìm chuyên gia tâm lí để giải quyết.
Cho nên hai người bọn họ hoàn toàn có thể xuất viện.

Nhưng thân thể của Cố Mông khô kiệt, bác sĩ chẩn đoán rất nguy hiểm như đèn cạn dầu.

Với thể trạng như thế, chẳng ai biết được khi nào cô ấy không trụ nổi, có lẽ chính là giây tiếp theo liền mất mạng, cho nên nhóm bác sĩ hy vọng để cô ấy ở lại bệnh viện để quan sát.
Cố Mông lại cảm thấy thân thể của mình khá tốt, cũng không phải cô nói dối, ít nhất so với khi mới vừa tỉnh lại thân thể này đã tốt lên rất nhiều.

Tuy rằng trong thân thể ngập tràn tử khí, nhưng là ít nhất trái tim còn đập mang đến một chút sinh khí, không ngừng tẩm bổ thân thể tàn tạ này.
Những thứ như hoàng phù, chu sa được cha Hứa, Cố Mông đã vẽ thành bùa hết.

Hiện giờ trong người cô đều là tử khí, một chút năng lượng cũng không có.

Cô không thể thi triển năng lực gì cả, bởi vì chỉ cần sử dụng lực lượng, thân thể của cô sẽ lập tức toi đời.

Cô không muốn chết sớm như thế, cô mới 21 tuổi thôi mà.
Dưới tình huống như thế, bùa chú chính là sự lựa chọn tốt nhất.

Vẽ bùa chỉ cần một chút linh lực của cố là được, sau đó đem linh khí của trời đất dung nhập vào lá bùa, sau đó liền thành bùa, đơn giản mà chẳng tốn sức lực.
Bởi vì nguyên liệu là của cha Hứa nên Cố Mông tặng 3 tấm cho ông, sau đó trả lại cho cha Cố một tấm.
“Cho ta? Đây là bùa gì vậy?” Cha Cố hỏi.
Cố Mông nói “Bùa bình an.

Nếu gặp mấy thứ xấu xa, bùa này sẽ nóng lên để nhắc nhở cha, cũng sẽ bảo vệ cha.”
“…… Cái con bé này, từ khi nào mà mê tín như vậy? Gì mà bùa bình an chứ, đây đều là lừa đảo thôi.” Cha Cố phụ vừa lẩm bẩm, vừa vui rạo rực đem nhét vào túi áo sơ mi.
Cố Mông nhìn ông, có chút khó hiểu nói “Cha cũng thật kỳ quái, rõ ràng vui như thế mà lại nói là không cần, lừa người à?”
Cha Cố “……”
Cố Mông cũng không cần ông trả lời, nói “Cha không thích thì trả con đi.”

Cha Cố lập tức nói “Ai nói cha không thích? Con đừng nói bậy!”
Cố Mông xác định, cha Cố đúng là cái người kì lạ.
Hứa Tâm Như cùng Diệp Cảnh xuất viện, cha mẹ của hai nhà liền đưa bọn họ về thành phố S.

Nhà họ Cố ở bên này, Cố Mông còn cần nằm viện quan sát, Cố Nguyệt lại bị Cố Mông đá gãy xương sườn cũng phải ở lại mười ngày nửa tháng.
Nói đến đây, Cố Nguyệt cùng Triệu Dĩnh tức giận đến muốn chết nhưng lại không dám đi tìm Cố Mông gây sự.

Người này mất trí nhớ nên chuyện gì cũng có thể làm được, còn điên hơn so với trước kia, cô ta sợ đối phương lại đánh mình một trận.
Cha Cố cũng chẳng muốn nói, hai chị em này vẫn thường xung đột với nhau, hiện tại để 2 đứa ở gần nhau thì ông sợ hai người này lại đánh nhau thật.

Đương nhiên, ông cảm thấy nếu thật sự đánh nhau, đó nhất định là Cố Mông đơn phương đánh Cố Nguyệt.
Cố Mông cứ nhà rỗi lại đi hoa viên tản bộ, đương nhiên, tản bộ là tiện chân còn ra nói chuyện với bà Thẩm mới là chính, Hiện tại cô không chỉ cảm thấy hứng thú với con quỷ kia mà cũng rất hứng thú với bà lão này.
Cô thích cùng bà Thẩm nói chuyện phiếm, bà ấy lại giống như nước, rất bao dung, lại giống ánh mặt trời, cho cô cảm giác được sự ấm áp.
“Đây là điện thoại di động à?” Cố Mông nhìn chiếc điện thoải trong tay bà, trong mắt tràn ngập tò mò, cô nói “Cháu nhìn thấy nhiều người dùng cái này lắm, nhưng cháu không có.”
Bà lão sờ sờ đầu cô, bà biết Cố Mông mất trí nhớ nên trong lòng rất thương xót cho cô, liền cúi đầu dạy cô sử dụng di động.

Đừng nhìn bà ấy lớn tuổi vậy mà cũng rất sành điệu, điện thoại bà ấy cầm trên tay chính là chiếc smart phone đời mới nhất.
Cho nên, chờ khi cha Cố phụ đến đưa cơm chiều, liền nghe thấy Cố Mông nói cô muốn có di động.
Cha Cố gõ đầu một cái, nói “Con xem cha đãng trí quá, quên mua di động cho con rồi.”
Tất cả đồ dùng cá nhân của đám Cố Mông đều rơi ở thôn Lê gia rồi, di động và giấy tờ cá nhân, còn thẻ sinh viên được Diêm La treo lên cổ cho cô nên vẫn còn giữ.
“Con còn muốn tiền nữa!” Cố Mông đung đưa chân nói.
Cha Cố nhìn cô một cái, tức giận nói “Con còn nhiều tiền hơn cha nữa đó, còn dám mở miệng xin tiền nữa à.”
Trong khoảng thời gian này tình cảm của hai cha con tăng vọt, cha Cố đều đưa đồ ăn ngon đến cho Cố Mông mỗi ngày cho nên địa vị trong lòng Cố Mông lại càng cao.

Mà cha Cố phụ lại càng hăng hái, khó mà có thời gian ở chung với Cố Mông vậy mà lại phát hiện con bé này có chút tùy hứng, chỉ cần không trêu chọc cô là chẳng có vấn đề gì.
Ông luôn sang bên chỗ Cố Mông khiến tình cảm càng ngày càng tốt, Triệu Dĩnh cùng Cố Nguyệt lại có chút ngồi không yên.
“Anh không sang, Nguyệt Nguyệt la hét không muốn ăn gì cả, đang giận dỗi kia kìa.” Triệu Dĩnh nhẹ nhàng khẽ nói, bà ta nhìn biểu cảm của cha Cố, cười nói “Anh không biết đâu, con bé này quý anh nhất mà hai ngày này trong mắt anh chỉ có Cố Mông, làm nó ghen đấy.”
Nghe vậy, trong lòng cha Cố lại cảm thấy khó xử, tuy rằng Cố Nguyệt không phải con gái ông thân sinh, nhưng sau khi ông và Triệu Dĩnh kết hôn, cũng vẫn coi con bé như con gái ruột.
“Vậy anh……” Đi thăm con bé.
Cố phụ lời nói còn chưa nói xong, Cố Mông liền từ phía sau nhảy ra nhìn Triệu Dĩnh bằng ánh mắt bắt bẻ, nói “Không được, cha không thể đi.”
Triệu Dĩnh mỉm cười, nói “Mông Mông, dì biết con vẫn luôn không thích Nguyệt Nguyệt……”
Cố Mông ha hả cười, nói “Chính xác là tôi không thích cô ta, cô ta và bà đều đáng ghét như nhau.

Tôi đều không thích hai người.”
Triệu Dĩnh “……”
Cha Cố kéo tay Cố Mông, bất đắc dĩ nói “Nào nào, con đừng hung dữ vời như vậy.”
Cố Mông xoay người lại, cô giữ chặt tay cha Cố, nói “Cha, cha là cha của con, muốn chăm thì cũng phải chăm con.”
“Nhưng em con ở bên kia……”
“Không phải cô ta không có cha, vì sao cứ phải cần đến cha? Cô ta nhớ cha thì đi mà tìm cha của cô ta, có phải cô ta không có cha đâu.


Cô ta ghen thì con không biết ghen à? Con mới là con gái ruột của cha mà.”
Cố Mông nói cũng thật hợp tình hợp lí, thấy bộ dạng keo kiệt của cô làm cha Cố cũng không biết nói cái gì, lại không tức giận được.
“Nếu cha đi, con sẽ đến đánh cho Cố Nguyệt một trận, lần này chắc chắn là phải nằm liệt giường mười ngày nửa tháng!”
“Cố Mông!” Cha Cố cảnh cáo một tiếng, cảm thấy đứa nhỏ này thật sự là có chút quá đáng.
Cố Mông “……”
Cô chớp chớp mắt, quay đầu liền nôn ra một đống máu, một khuôn mặt trắng bệch , bộ dáng kia đáng thương mang ý lên án nhìn cha Cố, nói “Cha bắt nạt con!”
Cha Cố kinh hãi, lập tức cuống cuồng hỏi liên tục “Mông Mông! Con không sao chứ? Có chỗ nào không thoải mái à?”
Cơn giận bị dập sạch, vội vàng duỗi tay đỡ lấy cô, sốt ruột nói “Cha đưa còn về giường, để cha đi gọi bác sĩ!”
Triệu Dĩnh bị bỏ lại có chút mờ mịt, bà ngẩng đầu lên, ở đối diện Cố Mông đang cười tủm tỉm, đối phương nhìn thẳng bà ta, đáy mắt mang theo vài phần mỉa mai.
Triệu Dĩnh tức khắc trong lòng giận dữ, bà ta nghiến răng nghiến lợi nói “Con ranh này, mày cố ý!”
Con bé này vậy mà càng ngày càng giảo hoạt, trước kia rõ ràng là đứa nóng tính dễ giận, hiện tại sao lại tự nhiên thông minh vậy? Mất trí nhớ còn có thể làm người ta trở nên thông minh sao?
Cố Mông nghĩ, phim truyền hình đúng là hữu dụng!
Cha Cố đỡ Cố Mông nằm lên giường bệnh, xoay người liền chạy đi tìm bác sĩ, Cố Mông giữ chặt ông ấy, nói “Không cần, con thật sự rất khỏe, trong thời gian ngắn không chết được đâu.”
Nghe thấy từ “Chết” , biểu cảm của cha Cố liền biến đổi, lập tức nói “Phi phi phi! Cái gì mà không chết được đâu? Con đừng có mà nói lung tung, đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ!”
*Đồng ngôn vô kỵ: ý là trẻ con ăn nói bậy bạ.
“Con thật sự không có việc gì, đây cũng không phải lần đầu tiên nôn ra máu.” Cố Mông vặn eo một cách lười biếng, cô nói “Con chỉ không muốn cha đi thăm Cố Nguyệt thôi, con ghét nó.”
Cha Cố ngồi xuống mép giường, bất đắc dĩ thở dài “Con không thể chung sống hòa bình với em được sao?”
Ông có chút đau đầu, nếu là trước kia, ông đã sớm phát cáu với Cố Mông.

Nhưng cứ nghĩ đến những gì bác sĩ nói rằng con bé có thể đi theo mẹ nó bất cứ lúc nào, cha Cố liền không thể giận nổi?
“Không thể, con ghét nó!” Cố Mông trực tiếp đáp.
Cha Cố liền kỳ quái, ông hỏi “Không phải con mất trí nhớ sao? Sao lại nhớ rõ là mình ghét con bé như thế?”
Cố Mông hừ nhẹ hai tiếng, nói “Làm sao con biết được, con cứ thấy nó là thấy ghét, thậm chí còn muốn đánh nó nữa”
Sự căm ghét này là toát ra từ đáy lòng.
Cha Cố nói “Cái con bé này, sao cứ không nghe lời thế? Vẫn luôn bất cần như thế.”
Cố Mông không thèm đáp lại.
Cha Cố “……”
“Không phải con muốn có di động sao? Cha đã bảo thư kí đi mua, nghe nói đây là loại máy hình trái cây đời mới nhất tụi trẻ các con thích lắm, con xem có thích không!”
Cố Mông liếc một cái qua khóe mắt, sau đó nhanh chóng quay đầu lại, trên mặt đã lộ ra nụ cười, cô hỏi “Cho con à?”
Cha Cố ừ một tiếng, thấy cô cười rộ lên thì cũng cười theo, nói “Con bé này tính tình cũng sáng nắng chiều mưa ghê!”
Nhưng mà cũng ghê gớm ra phết.
“Chứng minh thư và thẻ ngân hàng đã làm lại cho con rồi, phần mềm ngân hàng online cũng đã download xong, con nhìn thử xem.”
Cố Mông cầm di động nghịch nghịch, cô rất thông minh, chỉ chốc lát sau đã biết cách sử dụng.

Sau đó cô đăng nhập phần mềm ngân hàng online, xem mình có bao nhiêu tiền.
“Một chục…… Trăm triệu?”
Cố Mông chớp chớp mắt, quay đầu nhìn cha, nói “Cha ơi, con có những mười mấy trăm triệu nha”.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi