QUỶ VƯƠNG THÍCH SỦNG TIỂU ĐỘC PHI NGHỊCH THIÊN

Tuy rằng mọi người cố tình hạ giọng, lại vẫn có không ít lời bay vào trong tai đám người Nam Cung Ly, ánh mắt nhìn về phía Tư Đồ Kiệt tập thể tràn ngập coi thường và khinh bỉ.

Một nam nhân dựa vào nữ nhân, tiểu bạch kiểm trong truyền thuyết sao, thật là mất hết tôn nghiêm nam nhân của bọn họ.

Vị trí phía sau trên cơ bản đều ngồi đầy người, phía trước vừa lúc có ba chỗ trống, Nam Cung Ly trực tiếp đẩy Tư Đồ Kiệt, làm lơ người liên can, ngồi xuống ở phía trước.

Tiết học đầu tiên của học đường Linh Giả, đơn giản là nhận thức hiểu biết lẫn nhau, Tiểu Huyền Ngọc từ trên đài xuống dưới, lúc đến lượt Tư Đồ Kiệt, mọi người vẻ mặt xem kịch vui, lại thấy Nam Cung Ly đứng dậy, ánh mắt thản nhiên mà nhìn về phía mọi người.

“Ta là Nam Cung Ly, vị này chính là tướng công ta Tư Đồ Kiệt.” Giọng nói thanh thúy dễ nghe, ngắn gọn lại quyết đoán, không có cảm xúc dư thừa.

“Đạo sư làm chúng ta tự giới thiệu, nhưng không có làm ngươi một người giới thiệu hai người.”

“Chẳng lẽ là tiểu vương gia không chỉ có chân tàn, còn là một người câm?”

“Ha ha, khó trách vẫn luôn duy trì trầm mặc, thì ra thật đúng là không thể nói chuyện, chậc chậc, người như vậy, quả thực bôi nhọ lớp một Linh Giả chúng ta.”

……

Mọi người cười vang, chậc chậc chậc, tiếng vang ghét bỏ vang lên toàn bộ lớp.

“Yên lặng!” Nữ đạo sư trên đài nhíu mày, quát lạnh một tiếng, tức khắc đè ép tiếng ồn ào của mọi người xuống, trong lớp lần nữa an tĩnh xuống, nhưng mà, tâm mọi người đều khó có thể bình tĩnh, ánh mắt nhìn về phía Tư Đồ Kiệt càng thêm coi thường khinh bỉ.

Thân là nam nhân uất ức đến loại trình độ này, quả thực có thể trực tiếp đâm đầu chết, ngươi là phế nhân cũng thôi, còn rêu rao khắp nơi, mất mặt xấu hổ, này không phải tự rước lấy nhục sao, rõ ràng không có cái thực lực kia, lại cố tình muốn vào học viện Đông Khải, tiến vào cũng thôi, còn bị phân đến cùng lớp với bọn họ, đây là cái gì, kéo chân sau điển hình.

Bọn họ là đổ tám đời mốc mới ngốc ở cùng một lớp với vị Vương gia nhàn tản này.

Nữ đạo sư hiển nhiên cũng cực kỳ bất mãn đối với Tư Đồ Kiệt, Nam Cung Ly tiến vào lớp bọn họ cũng thôi, cố tình Nam Cung Huyền Ngọc và Tư Đồ Kiệt cũng bị vào, một người là oa nhi mới năm tuổi, một người lại là phế nhân hàng năm ngồi ở trên xe lăn, không phải nàng kỳ thị, sau khi hai người này tiến vào, lớp bọn họ xác thật sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.

Lại nói huấn luyện tân sinh gần ngay trước mắt, oa nhi nhỏ như vậy cùng tiểu vương gia cả ngày ngồi ở trên xe lăn này, hiển nhiên là không thể tham gia, mất đi hai người, thành tích lớp bọn họ há có thể không bị ảnh hưởng?

“Ba ngày sau học viện huấn luyện tân sinh, trừ bỏ Nam Cung Huyền Ngọc và Tư Đồ Kiệt ra, những người khác, tất cả đều cần trình diện, bởi vì hai người này không thể tham gia, cho nên mọi người phải càng nỗ lực mới có thể kéo điểm lên.” Nữ đạo sư nói, ánh mắt đảo qua hai người, đáy mắt hàm chứa bất mãn nhàn nhạt.

“Ta đã nói rồi, có hai người này ở, lớp chúng ta khẳng định sẽ bị kéo chân sau.”

“Thật là, sao lại không đi lớp khác, chính hắn mất mặt xấu hổ cũng thôi, còn muốn liên lụy chúng ta, cố ý hại mọi người qua không tốt.”

“Sớm biết rằng hắn cũng ở cái lớp này, ngay từ đầu ta đã không chọn nơi này.”

……

Trong lớp lần nữa ồn ào lên, mọi người nghị luận sôi nổi, các loại bực tức oán giận, không ít người ánh mắt hung hăng trừng mắt nhìn Tư Đồ Kiệt, nếu ánh mắt có thể giết chết người, phỏng chừng hắn đã sớm bị lăng trì.

“Chính mình quá yếu cứ việc nói thẳng, cần gì đẩy trách nhiệm đến trên người người khác, hai người bọn họ không tham gia, chẳng lẽ các ngươi sẽ phải xếp cuối cùng? Có bản lĩnh thì lấy ra thực lực của chính mình, đừng đến lúc đó bị người so ép xuống, bổn tiểu thư khinh thường nhất là loại người chỉ biết nói, không biết làm này, còn chuyên môn trốn tránh trách nhiệm.”

Nam Cung Ly hừ lạnh, ánh mắt nhìn quét toàn trường, không chút lưu tình châm chọc nói, kéo chân sau chó má gì, hai người không dự thi mà thôi, có thể mất bao nhiêu điểm.

Mọi người bị Nam Cung Ly nói đến sắc mặt đỏ bừng, một đám giận mà không dám nói gì, ai không biết nàng là đồ đệ của Đan lão, ỷ vào có Đan lão bảo vệ, mới dám kiêu ngạo nói lời ngông cuồng như thế, cố tình bọn họ lại không thể động nàng một chút nào, loại cảm giác này, thật mẹ nó nghẹn khuất.

“Ai nói ta không tham gia, huấn luyện tân sinh, ta cũng muốn cùng nhị tỷ cùng nhau tham gia.” Tiểu Huyền Ngọc từ chỗ ngồi đứng lên, tức giận trừng mắt nhìn nữ đạo sư: “Tuy rằng ta nhỏ tuổi, nhưng ta cũng là một thành viên của lớp, không có sự đồng ý của ta, ai cũng không thể cướp đoạt quyền lợi tham gia huấn luyện tân sinh của ta, còn có các ngươi, nhị tỷ nói, người lớn lên không phát triển đầu óc là đáng buồn nhất.”

Tiếng nói non nớt lộ ra vô cùng kiên định vang lên, Tiểu Huyền Ngọc trừng mắt nhìn mọi người, biểu tình nghiêm túc, ngũ quan tinh xảo lộ ra thần thái khác, làm cả người hắn đều tản ra một loại ánh sáng làm người không thể bỏ qua.

Mọi người đầu tiên là cả kinh, bị hắn chủ động yêu cầu tham gia huấn luyện tân sinh mà chấn động, một câu phía sau, lại làm mọi người nháy mắt đen mặt, cho nên tiểu thí hài gì đó không đáng yêu nhất, tiểu tử thúi này, thế nhưng gián tiếp mắng bọn họ không có đầu óc.

“Ngọc Nhi thật thông minh, huấn luyện tân sinh ngươi hãy cùng nhị tỷ cùng nhau tham gia, không được ngươi đồng ý, không ai dám cản ngươi.” Nam Cung Ly khó được lộ ra tươi cười sủng nịch với Tiểu Huyền Ngọc, tiểu gia hỏa này, dáng vẻ phồng má trợn mắt vừa rồi quả thực đáng yêu đến không chịu được.

“Hoan hô, Ngọc Nhi có thể cùng nhị tỷ cùng nhau tham gia huấn luyện!” Tiểu Huyền Ngọc kích động đến khó kìm lòng nổi, con ngươi đen như mã não tinh oánh dịch thấu lập loè hưng phấn sùng bái, sung sướng thỏa mãn phát ra từ nội tâm, rốt cuộc nhị tỷ cũng cười với hắn.

“Không được, hắn tham gia huấn luyện tân sinh, chỉ biết kéo chân sau lớp chúng ta!” Lúc này đây phản đối lại là nữ đạo sư trên bục giảng, lại thấy nàng mày nhíu chặt, sắc mặt nghiêm túc đến cực điểm, giọng điệu cũng cực kỳ không tốt.

Nam Cung Ly híp mắt, ánh mắt đối diện với nàng ta: “Đạo sư chính là nói đùa, Ngọc Nhi không dự thi thì nói là không thi, hiện giờ tham gia, lại nói kéo chân sau, nếu ở trong mắt ngài hai người đều là kéo chân sau, vậy không biết đạo sư các hạ còn có biện pháp hay gì?”

Có biện pháp hay gì? Biện pháp tốt nhất đương nhiên là đá hắn ra khỏi lớp một Linh Giả, nhưng này hiển nhiên là không có khả năng, rốt cuộc ba người bọn họ chính là do Đan lão công đạo lại do bạch mi đạo sư tự mình an bài, nàng một chủ nhiệm lớp nho nhỏ, lại há có thể cãi lại ý tứ hai vị tôn giả các hạ?

Nếu thật đá Nam Cung Huyền Ngọc ra khỏi lớp một Linh Giả, chỉ sợ người thứ hai bị đá đi chính là mình, lại còn không đơn giản là đá ra khỏi lớp một Linh Giả như vậy, mà là trực tiếp xoá tên ở Đông Khải, cái giá này, căn bản không phải nàng có thể thừa nhận.

“Nếu đạo sư không có biện pháp hay, có phải ta đây có thể hiểu là, ngài là cam chịu Ngọc Nhi tham gia tân sinh tái (thi đấu giữa các học sinh mới) hay không?” Khóe miệng Nam Cung Ly hơi nhếch lên, nhếch lên một độ cong thắng lợi, trong lòng lại rất là khinh thường đối với vị đạo sư này, cái gọi là giáo dục không phân nòi giống, nếu thân là đạo sư, mỗi tiếng nói cử động đều phải cẩn thận, mà không phải mang theo ánh mắt sắc nhìn người giống như nàng vậy.

Trong lòng chúng học viên lớp một Linh Giả hít hà một hơi, đối với Nam Cung Ly xem như hoàn toàn kiêng kị lên, nữ nhân này, ngay cả đạo sư đều dám trêu, không đúng, phải nói ngay cả đạo sư cũng không dám chọc nàng, trâu bò uy vũ như thế, bọn họ nơi nào còn dám đắc tội.

Trên xe lăn khóe môi băng mỏng Tư Đồ Kiệt, dương lên một độ cong nhàn nhạt, mắt lam liễm diễm, chớp động ánh sáng, sủng nịch mà nhìn tiểu nữ nhân bên cạnh người, chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp kích động, đuổi đi lạnh lẽo hắn tích lũy hàng năm.

Hậu viện Thiên Phú Viên, Nam Cung Ly cúi người, làm mát xa đơn giản vì Tư Đồ Kiệt, tay trắng nhỏ di động, có quy luật mà gõ gõ đấm đấm ở trên đùi hắn, vẻ mặt nghiêm túc, khuôn mặt nhỏ tinh xảo trơn mềm ở dưới ánh mặt trời rực rỡ có vẻ vô cùng loá mắt, mắt ướt trong sạch càng giống như hai viên thủy tinh chớp động, sáng ngời lóa mắt, tản ra vô tận mị lực.

“Nghỉ ngơi một chút đi.” Tư Đồ Kiệt hé mở môi mỏng, nhìn Nam Cung Ly quan tâm nói.

Bên cạnh Tiểu Huyền Ngọc hai tay chống ở trên mặt, nhàm chán mà nhìn, nghe được Tư Đồ Kiệt làm nhị tỷ nghỉ ngơi, cả người nháy mắt sống lại.

Rốt cuộc nhị tỷ có thể bồi hắn cùng nhau chơi sao?

“Lại thêm mười lăm phút thì tốt rồi, vẫn là một chút cảm giác đều không có sao?” Nam Cung Ly lắc đầu, kiên trì muốn làm xong trọn bộ mát xa, đoạn thời gian gần đây châm cứu bấm huyệt, cộng thêm mát xa kích thích, cơ bắp trên đùi hắn nhưng thật ra co dãn không ít, tin tưởng lại tiếp tục, chờ đến khi mở ra tầng hai Thông Thiên Tháp, nàng sẽ có biện pháp trị hết hai chân này của hắn.

Chỉ là kinh mạch hỗn loạn trong thân thể hắn, trong lúc nhất thời vẫn là không có biện pháp.

Tư Đồ Kiệt lắc đầu, con ngươi màu lam xẹt qua một chút u ám, ánh mắt sâu kín, làm người xem không hiểu rõ cảm xúc.

“Huấn luyện tân sinh ngày mai, chú ý an toàn.”

“Tỷ phu yên tâm, Ngọc Nhi sẽ bảo vệ tốt nhị tỷ.” Tiểu Huyền Ngọc vỗ ngực bảo đảm nói, ngũ quan tinh xảo tản ra vô tận tự tin, cười đến vẻ mặt xán lạn như ánh mặt trời, dường như hắn thật sự có thực lực có thể bảo vệ tốt Nam Cung Ly.

“Tiểu quỷ ngươi, là ngươi bảo vệ ta hay là ta bảo vệ ngươi?” Nam Cung Ly tức giận trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, người nhỏ tâm không nhỏ.

“Ngọc Nhi bảo vệ nhị tỷ, nhị tỷ cũng bảo vệ Ngọc Nhi.” Tiểu Huyền Ngọc đương nhiên mà nói, hừ, làm những người đáng ghét đó xem thường hắn, hắn và nhị tỷ nhất định sẽ biểu hiện thật tốt.

“Một ngày nào đó, bổn vương sẽ đứng ở bên cạnh ngươi, bảo vệ ngươi một đời mạnh khỏe!” Tư Đồ Kiệt đang trầm mặc bỗng nhiên lại nói ra một câu, âm thanh từ tính dễ nghe, mắt lam chuyên chú nhìn Nam Cung Ly, trong mắt tràn ngập nghiêm túc và xin lỗi.

Âm thanh không lớn, lại có phân lượng ngoài ý muốn, chiếm đầy toàn bộ đầu óc nàng, câu bảo vệ ngươi một đời mạnh khỏe kia, giống như dấu ấn, khắc thật sâu vào góc nào đó trong lòng nàng.

Giờ khắc này, nàng bỗng nhiên nguyện ý tin tưởng, tương lai, hắn sẽ vì nàng chống đỡ một mảnh trời, vì nàng che mưa chắn gió, bảo vệ nàng mạnh khỏe.

Nàng biết, nam nhân trước mắt, căn bản không phải phế vật như bên ngoài đồn đãi, chỉ là đôi chân tàn tật này, chú định sẽ hạn chế tự do của hắn, liên lụy cả đời hắn.

Không, nàng sẽ không làm hắn ngồi ở chiếc trên xe lăn này cả đời, nàng sẽ nỗ lực mở ra tầng hai Thông Thiên Tháp, tìm được phương pháp trị liệu, nàng sẽ cho hắn khỏe mạnh, trả hắn tự do, làm hắn một lần nữa đứng lên.

“Yên tâm, có bổn tiểu thư ở, đứng lên, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn.” Nam Cung Ly cười tà tứ, trả lời vô cùng tự tin ngạo nghễ, không hiểu sao truyền đến cho người năng lượng vô hạn.

“Nếu Ly Nhi gả cho bổn vương, về sau, có phải nên sửa miệng, kêu một tiếng bổn phu nhân hay không?” Tư Đồ Kiệt nhướng mày, mắt lam thanh lãnh hiện lên ý cười, khoảnh khắc như pháo hoa nở rộ, đẹp đến kinh tâm động phách, yêu nghiệt khuynh thành, da thịt trắng nõn trong suốt, ở một khắc này lộ ra vẻ đẹp bệnh trạng khác thường, Nam Cung Ly nhìn mà đôi mắt không thể chớp.

Người nam nhân này, quả thực chính là một yêu tinh.

So sánh với hắn, nữ nhân đều không cần sống.

“Ly Nhi đây là, bị sắc đẹp của bổn vương dụ hoặc?” Tư Đồ Kiệt híp mắt, nhìn tiểu nữ nhân vẻ mặt si mê, đáy mắt lộ ra thưởng thức tán thưởng, không khỏi nhếch môi, hỏi.

“Ừ, đẹp, đẹp đến cực kỳ bi thảm, vượt qua tất cả nữ nhân khắp thiên hạ.” Nam Cung Ly thành thật gật gật đầu, trực tiếp buột miệng thốt ra lời trong lòng.

Một chút sung sướng dâng lên trong lòng Tư Đồ Kiệt, nháy mắt bị nước lạnh dội tắt, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống.

“Nam Cung Ly!” Thật to gan, thế nhưng so sánh hắn với nữ nhân.

“Khụ khụ, ta, ta vừa mới nói cái gì sao?” Nam Cung Ly cả kinh, nháy mắt hoàn hồn, vẻ mặt mê mang mà hỏi ngược lại, dường như thật sự không biết mình vừa mới nói cái gì.

Tiểu Huyền Ngọc bĩu môi, trong lòng muốn nôn, nhị tỷ quá không có cốt khí, tỷ phu cũng sẽ không ăn thịt người, cần như vậy sao?

Huấn luyện tân sinh đúng hạn tới, quảng trường học viện Đông Khải, hơn một ngàn tân sinh, tổng cộng 21 lớp, toàn bộ tập hợp, tiến tới điểm huấn luyện tân sinh, núi sâu ngoài thành Đông Khải.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi