QUỶ VƯƠNG THÍCH SỦNG TIỂU ĐỘC PHI NGHỊCH THIÊN


Nam Cung Ly ngoài ý muốn nhìn hắn một cái, còn tưởng rằng hắn sẽ ghét bỏ thủ đoạn của mình quá mức tàn nhẫn, không nghĩ tới, cũng là người đồng đạo nha.

“Nếu không, lần sau để ngươi tới?” Nam Cung Ly cười hắc hắc, ánh mắt bỡn cợt nhìn nam nhân.

“Cũng được, dám bắt nạt Ly Nhi, hai vị tráng hán quá tiện nghi cho nàng ta, hẳn là đưa tới một đám chó điên mới đúng.

” Tư Đồ Kiệt gật gật đầu, gọng điệu không tức chết người không thôi, nghe được Nam Cung Ly nháy mắt trừng lớn mắt.

“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi nói chó điên?” Người nam nhân này, nhìn không ra, thế nhưng còn độc hơn nàng, hai nam nhân cũng thôi, thế nhưng còn muốn đổi thành chó điên, não bổ một chút cái loại hình ảnh này, Nam Cung Ly tức khắc nhịn không được rùng mình một cái, trong lòng lạnh run.

Đắc tội ai, cũng đừng đắc tội người nam nhân này, tư duy quả thực nghịch thiên.

“Có gì không thể, cắn ngươi không bỏ, nhưng còn không phải là chó điên? Chó điên xứng chó điên, lại thích hợp nhất.

” Tư Đồ Kiệt phong đạm vân khinh mà trả lời, bị hắn nói như vậy, dường như lý nên như thế.

Khóe miệng Nam Cung Ly run rẩy, như thế nào trước kia không phát hiện ra hắn độc miệng như vậy?“Được rồi, không sai biệt lắm lại nên châm cứu cho ngươi.

” Đơn giản không cãi cọ với hắn, Nam Cung Ly lấy ra ngân châm, sau khi tiêu độc, lại giống như trước, đâm vào trong mấy cái huyệt đạo.

“Đây là cái gì?” Cảm nhận được nóng rực từ chân truyền đến, Tư Đồ Kiệt nghi ngờ nói.

“Có cảm giác gì?” Nam Cung Ly vui vẻ, xem ra chính hắn đã cảm nhận được.

“Nóng rực, tê ngứa, còn thực thoải mái.

”“Này đúng rồi, xem ra tri giác trên đùi ngươi khôi phục không tồi.

” Lại qua một thời gian sẽ không sai biệt lắm có thể đứng lên đi đường.

Đây là người bệnh đầu tiên nàng trị liệu hiệu quả sau khi đi vào dị giới, hiệu quả, tự nhiên là tốt ngoài dự đoán, xem ra nội diễm này, quả nhiên dùng tốt.


Trước kia ở hiện đại, nàng chỉ có thể sử dụng châm cứu đơn giản, hiện giờ, lực linh hồn bao vây ngân châm, nội diễm theo ngân châm lan tràn, thế nhưng làm nàng chậm rãi sờ soạng ra một chút thuật hỏa cứu, lấy thời gian, năng lực phương diện này của nàng sẽ càng ngày càng mạnh, có thể trở thành một thế hệ đại sư châm cứu cũng không khó.

Lúc này đây châm cứu lâu hơn bất kỳ lần nào trước kia, nửa canh giờ qua đi, trên trán Nam Cung Ly bắt đầu chảy ra mồ hôi mỏng, lực linh hồn trong cơ thể cũng tiêu hao thật lớn ở khi châm cứu, Tư Đồ Kiệt trên xe lăn nhìn thấy hơi hơi đau lòng.

Muốn gọi nàng nghỉ ngơi một chút, nhưng thấy nàng nghiêm túc như thế, lại thật sự không đành lòng đánh gãy.

Hô, rốt cuộc tốt.

Lại qua ba mươi phút, rốt cuộc Nam Cung Ly thu châm, không khỏi thở ra một hơi thật dài.

“A!” Đứng dậy quá vội, Nam Cung Ly chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, hơn nữa ngồi xổm lâu dài, chân đã tê dại, trọng tâm thân thể không vững, ngã quỵ tới phía Tư Đồ Kiệt.

Tư Đồ Kiệt theo bản năng đỡ lấy, nhưng mà giây tiếp theo, hai người đồng thời cứng đờ, đặc biệt là Tư Đồ Kiệt ngồi ở trên xe lăn, gương mặt vốn tái nhợt trong suốt hiện ra một loại đỏ quỷ dị, mắt tím liễm diễm ở một khắc này u ám đến sâu thẳm hơn bóng đêm, lộ ra một chút giãy giụa và xấu hổ.

Hiện trường an tĩnh quỷ dị.

Nam Cung Ly ghé vào trên người hắn quẫn đến muốn độn địa, thân thể cứng đờ, động cũng không dám động, khóc không ra nước mắt.

Thật là trùng hợp, nàng ngã một cái, miệng vừa lúc gác ở chỗ nào đó của nam nhân, ở giây tiếp theo phản ứng lại, cả người đều có loại xúc động muốn chạy trốn.

Một đời thanh danh của Nam Cung Ly ta, xem như hoàn toàn huỷ hoại……Nhìn tiểu nữ nhân rúc ở trên người hắn không dám động, đáy mắt Tư Đồ Kiệt xẹt qua một chút bất đắc dĩ: “Khụ khụ, nếu Ly Nhi buồn ngủ, thì trở về phòng ngủ đi.

”Tuy hai chân hắn tàn tật, nhưng từ đùi trở lên vẫn là có tri giác, đặc biệt là dưới tình huống như vậy, thân thể càng là phản ứng trực tiếp nhất, vì tránh để dọa đến nàng, bất đắc dĩ cố nén, trời biết hắn nhẫn đến có bao nhiêu vất vả.

Gương mặt Nam Cung Ly đỏ bừng, theo bậc thang của hắn, nhanh chóng đứng dậy rời đi, cũng không quay đầu lại mà nhằm về phía phòng mình.

Nhìn nha đầu chạy trối chết, Tư Đồ Kiệt trên xe lăn nhưng thật ra không tiếng động mà bật cười, khuôn mặt tuấn dật, tà tứ khuynh thành, như pháo hoa nở rộ, đẹp không sao tả xiết.

Nam Cung Ngạo Tuyết đi cùng đám người Lam Hạo Vũ vào vừa lúc bắt giữ được nụ cười yêu nghiệt khuynh thành này, trái tim bỗng nhiên co rụt lại, sau đó không chịu khống chế đập nhanh lên, trong mắt mọi người đều hiện lên vẻ kinh diễm, vẫn là lần đầu nhìn thấy Tư Đồ Kiệt vẻ mặt lạnh băng đạm mạc cười thành dáng vẻ này.

Giống như núi băng hòa tan, phóng thích hơi thở mùa xuân.


Trong mắt Nam Cung Ngạo Tuyết hiện lên si mê, bị khuôn mặt tuấn lãng tuyệt diễm kia mê hoặc thật sâu, đột nhiên cảm thấy Tư Đồ Khiếu cũng chỉ như thế.

Nếu có thể bắt được tâm của người nam nhân này, làm hắn trở thành sở hữu của riêng mình, làm sao không phải một chuyện tốt đẹp?“Chuyện gì?” Tư Đồ Kiệt nhìn thấy mấy người nháy mắt thay đổi vẻ mặt, khôi phục lạnh băng đạm mạc vốn có, cả người tản ra hơi thở người sống chớ tới gần.

Dưới chân mấy người Lam Hạo Vũ vừa trượt, tốc độ biến sắc mặt này, cũng quá nhanh đi, bọn họ thậm chí hoài nghi vừa rồi có phải xuất hiện ảo giác hay không.

“Nếu không có việc gì, ta về phòng nghỉ ngơi.

” Thấy bọn họ không lên tiếng, Tư Đồ Kiệt lười phản ứng, làm bộ muốn xoay người trở về phòng.

“Khụ khụ, Tư Đồ huynh không cần lạnh như vậy, nếu ngươi và Khiếu huynh là huynh đệ, như vậy cũng là huynh đệ với mọi người chúng ta, giữa huynh đệ, đi lại nhiều lẫn nhau hết sức bình thường, lần này chúng ta tới, xác thật có việc.

”Thấy hắn tiếp tục xu thế phải đi, Lam Hạo Vũ nhanh chóng nói lời giữ lại.

Tư Đồ Kiệt dù bận vẫn ung dung mà nhìn mấy người, cảm nhận được tầm mắt nóng rực Nam Cung Ngạo Tuyết dừng ở trên mặt hắn, trong lòng không vui, đáy mắt xẹt qua một chút chán ghét.

“Ha ha, có lẽ Tư Đồ huynh không biết, xưa nay Thiên Phú Viên có một truyền thống, tân sinh tái mỗi năm, vì sinh động bầu không khí học viện, ít nhất muốn biểu diễn một tiết mục, để triển lãm học sinh Đông Khải ta không chỉ có tu vi xuất sắc, ở những phương diện khác cũng mọi thứ không thua người, nói trắng ra, chính là triển lãm tài hoa của Thiên Phú Viên ta.

”“Có quan hệ gì với ta đâu?” Lam Hạo Vũ dứt lời, Tư Đồ Kiệt nhàn nhạt mà trả lời một câu.

Mẹ nó, có quan hệ gì với hắn đâu?Mấy người Lam Hạo Vũ trừng lớn mắt, thì ra hắn không phải người Thiên Phú Viên, có quan hệ gì với hắn đâu, nếu hắn không ở nơi này, mình còn lười đến tìm đấy.

“Các ngươi có thể đi trở về.

” Tư Đồ Kiệt bỏ xuống một câu, chuyển động xe lăn lập tức đi về phòng ngủ.

Lam Hạo Vũ phát điên, trừng đến tròng mắt hận không thể rơi xuống, mẹ nó, này rốt cuộc là người nào.

“Chẳng lẽ tiểu vương gia là bởi vì tự ti, cho nên mới không chịu gia nhập.


” Nam Cung Ngạo Tuyết vẫn luôn trầm mặc bỗng nhiên mở miệng, cằm khẽ nâng, âm thanh càn rỡ mang theo một chút ngạo khí.

Lam Hạo Vũ, Nam Diệp Phong và Tuyết Vô Ưu bên cạnh nhíu mày, có chút không vui đối với Nam việc Cung Ngạo Tuyết hỏi chuyện có tính công kích như thế.

“Nếu ngươi dám lấy gương mặt thật gặp người, ta sẽ làm chủ, cùng tướng công tham gia biểu diễn lần này.

” Một âm thanh bỗng nhiên bay tới, lại thấy Nam Cung Ly mặc váy áo màu xanh lá lười biếng mà dựa ở cạnh cửa, khóe môi nâng lên một độ cong, tà tứ mà nhìn mọi người nói.

Nữ nhân so chiêu, quả nhiên không giống bình thường, Nam Cung Ngạo Tuyết này, châm chọc điểm yếu của người khác, hiện tại xem nàng ta trả lời như thế nào.

Khuôn mặt dưới khăn che mặt của Nam Cung Ngạo Tuyết Khăn bị một câu của nàng làm cương cứng ở tại chỗ, mắt đẹp trừng lớn, hiện lên hung ác độc ác, hung hăng mà nhìn chằm chằm Nam Cung Ly, hận không thể dùng ánh mắt giết chết nàng.

Tiện nhân này, đừng quá kiêu ngạo, một ngày nào đó, nàng ta sẽ làm nàng quỳ gối trước mặt mình xin tha, càng sẽ làm nàng bị chết khó coi……“Ha ha, thiếu chút nữa đã quên, gương mặt này của ngươi, căn bản không thể gặp người.

” Nam Cung Ly lại tiếp tục bổ một đao, thật không biết nữ nhân này có cái gì để kiêu ngạo.

Dung nhan đã hủy, hơn nữa mất đi Nam Cung phủ bảo vệ, nếu nàng là nàng ta, tuyệt đối sẽ không trắng trợn táo bạo mà gây chuyện như thế, ít nhất, ở trước khi xác định mình có năng lực tự bảo vệ mình, sẽ không lặp đi lặp lại nhiều lần tìm người phiền toái.

Thực hiển nhiên, nữ nhân này chính là điển hình đầu óc thiếu dây thần kinh, tự cao tự đại, tự cho là đúng, quá mức tự phụ kiêu ngạo, kết quả, hủy chính là mình.

“Tiện nhân!” Bị Nam Cung Ly lần nữa kích thích, rốt cuộc Nam Cung Ngạo Tuyết khắc chế không được, rút ra bội kiếm bên hông lập tức đâm tới phía nàng.

“Đủ rồi!” Âm thanh lạnh băng của Tuyết Vô Ưu vang lên, hét lớn một tiếng, vung chưởng đánh rơi trường kiếm trong tay Nam Cung Ngạo Tuyết, con ngươi màu bạc trở nên sắc bén vài phần: “Nếu ngươi còn như vậy, ta sẽ xin lệnh học viện cho ngươi dọn ra khỏi Thiên Phú Viên.

”Nếu không phải nể tình nàng ta là nữ nhân của Tư Đồ Khiếu, bọn họ căn bản sẽ không chịu đựng như thế, nhưng mà hôm nay nữ nhân này thật sự quá mức, chủ động nói lời công kích, cuối cùng thẹn quá thành giận muốn giết người, một nữ nhân ngực lớn ngốc nghếch như vậy, thật không hiểu như thế nào Tư Đồ Khiếu lại coi trọng.

Trên mặt thì thanh cao ngạo khí, kỳ thật dối trá đến cực điểm, loại người này, hắn không quen nhìn nhất.

Cho dù là Nam Cung Ly cả người lạnh lùng, ngăn người ở ngoài ngàn dặm, cũng mạnh hơn nàng ta mấy lần.

Nam Cung Ngạo Tuyết bị hắn giận dữ lôi đình làm chấn động đến run lên, đáy mắt hiện lên kinh ngạc, trong lòng càng là tức giận đến phát hỏa, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mọi người đều giúp đỡ nữ nhân này, nàng có cái gì tốt, chỉ là bại tướng dưới tay Nam Cung Ngạo Tuyết ta, dựa vào cái gì tất cả mọi người đều vì nàng.

Không cam lòng, không cam lòng mãnh liệt, trong lòng Nam Cung Ngạo Tuyết tức giận rít gào, muốn giết người.

“Ta là nữ nhân của Tư Đồ Khiếu, làm bất luận chuyện gì, ngươi đều không có quyền can thiệp.


” Nam Cung Ngạo Tuyết trừng mắt nhìn qua, giọng điệu lạnh băng nói.

“Phải không, vậy cứ thử xem xem, nhìn xem rốt cuộc ta có cái quyền lợi này hay không.

” Tuyết Vô Ưu cười lạnh, biểu tình vô cùng lạnh lẽo.

Trong lòng Lam Hạo Vũ và Nam Diệp Phong bên cạnh đổ mồ hôi, như thế nào hai vị này lại giằng co?“Ha ha, ta thấy hôm nay không thích hợp thảo luận việc này, hôm nào đi.

” Lam Hạo Vũ đánh gãy, trong lòng cực kỳ không vui đối với Nam Cung Ngạo Tuyết, nữ nhân này cũng thật là, còn không phải là ỷ vào Khiếu huynh chống lưng vì nàng ta, cuồng ngạo như thế, cũng không nhìn xem đến tột cùng mình có mấy cân mấy lượng.

Cuồng vọng với người ngoài cũng thôi, hiện tại ngay cả người một nhà đều cắn, à, sai rồi, bọn họ và nữ nhân này còn không phải người một nhà.

Chờ đến khi mấy người rời đi, Nam Cung Ly mới nhìn Tư Đồ Kiệt, vừa lúc đụng phải đôi mắt cười như không cười của nam nhân, nghĩ đến chuyện lúc trước, chỉ cảm thấy một dòng máu nóng xông lên trán, tức khắc gương mặt đỏ bừng, giống như tôm luộc.

“Cười chết ngươi đi thôi!” Nam Cung Ly trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, lắc mình tiến vào phòng, ‘phanh’ một tiếng khép cửa lại, ghé vào trên giường, hai tay che mặt, xấu hổ muốn chết.

“Tỷ phu, nhị tỷ nàng làm sao vậy, mặt đỏ bừng.

” Ngoài cửa truyền đến tiếng dò hỏi của Tiểu Huyền Ngọc.

“Không có việc gì, nàng vừa mới cãi nhau với người, một lát thì tốt rồi.

” Người nào đó nói dối mà mặt không đỏ tim không đập nhanh, Nam Cung Ly trên giường nghe được lần nữa trợn trắng mắt.

Chuyện Lăng Lạc không có gì bất ngờ xảy ra, truyền đến ồn ào huyên náo ở toàn bộ học viện, vốn có chút danh tiếng ở học viện Đông Khải, hiện giờ danh khí đại thịnh, trên từ đạo sư học viên, dưới đến những hộ viện người thanh khiết của Đông Khải, không một ai không biết, không một ai không hiểu, tóm lại Lăng Lạc hoàn toàn nổi tiếng ở học viện Đông Khải thậm chí toàn bộ Đông Khải thành.

Chuyện vừa ra, học viện lập tức xử lý cho thôi học, cuối cùng vì gia tộc này can thiệp, đáp ứng tạm nghỉ học nửa năm, nửa năm sau lại tiếp tục trở lại học viện.

Cùng nổi với Lăng Lạc còn có viện luyện đan, nhờ phúc của nàng ta, danh vọng của toàn bộ viện luyện đan giảm xuống nhanh chóng, các loại tin đồn nhảm nhí, làm chúng Đan Giả luôn luôn tôn quý hơn người một bậc này nháy mắt cảm nhận được cái loại tâm tình ngã xuống đám mây.

Bất luận là đi đến chỗ nào, đều sẽ nghe được các loại lời khó nghe.

Cùng thời gian, tân sinh tái học viện từng ngày tới gần, ở dưới sự cường thế của Tư Đồ Kiệt, sự kiên trì của Nam Cung Ly, cuối cùng hai người không tham gia biểu diễn trước tân sinh tái lần này, nhiệm vụ biểu diễn tự nhiên rơi xuống trên người đám người Tuyết Vô Ưu.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi