SÁT THẦN

Trong thạch điện, những Võ Giả trong lồng giam may mắn thoát chết đến từ Vô Tận hải, ai cũng có vẻ mặt phấn chấn, ánh mắt nhìn về phía Thạch Nham đầy cảm kích.

Sau khi Cổ Linh Lung, Trác Nghiên Tinh biết được Thạch Nham cứu bọn họ khỏi tay Yết Cát, ấn tượng với Thạch Nham cũng hơi thay đổi.

Ngược lại ánh mắt của Thạch Nham vẫn lạnh lùng vô tình, dặn dò Dịch Thúy Bích kêu bọn họ lần sau mang tới thêm nhiều thức ăn, sau đó mới nói với bọn người trong lồng:

- Sinh mệnh các ngươi do ta đổi lấy, kể từ bây giờ mạng của các ngươi thuộc về ta, đừng vui mừng sớm, rơi vào tay ta thì các ngươi sẽ tốt hơn một chút, nhưng kết cục vẫn thế thôi!

Lời này vừa nói, sắc mặt những Võ Giả trong lồng đại biến.

- Ngươi muốn làm gì?

Cổ Linh Lung âm thầm nghiến răng

- Đều là người gặp nạn, chẳng lẽ ngươi muốn hạ độc thủ với bọn họ sao?

- Ta tu luyện cần một số ngươi sống, mục đích ta cần bọn họ chỉ xem bọn họ là vật để tu luyện thôi, trong mắt ta bọn chúng đều là người chết.

Thạch Nham cười lạnh, sau đó không nói thêm gì, thản nhiên ngồi xuống dưới ánh mắt thù hận của mọi người. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Thần thức khẽ động, Thạch Nham đột nhiên nhìn chằm chằm vào một Võ Giả gầy yếu của Cổ gia trong lồng.

Bị Thạch Nham nhìn chằm chằm, thân thể người kia run lên, đột nhiên ôm đầu gào ầm lên

- Ngươi đã làm gì ta?

Thạch Nham không động đậy, tiếp tục gia tăng lực lượng thần thức, thần thức xuyên vào não vực tên này, di chuyển trong trong não vực của hắn để tìm cấm chế linh hồn mà Trát Cát lưu lại.

"Thạch Nham, rốt cuộc ngươi đang làm gì?

Hà Thanh Mạn cũng không nhịn nổi kêu lên, vội nói:

- Mọi người đều cùng chung chiếc thuyền, đối mặt với uy hiếp của dị tộc đáng ra phải đối phó với địch nhân, lúc này ngươi vẫn nhớ thù cũ sao?

Trác Nghiên Tinh, Cổ Linh Lung đều chỉ trích dồn dập.

Nhưng dường như Thạch Nham vốn chẳng nghe thấy các nàng, tập trung dùng thần thức chui vào trong não tên kia, di chuyển khắp nơi trong đầu để tìm vị trí chủ hồn của hắn, thăm dò đặc điểm linh hồn của hắn, xem thử cấm chế mà Trát Cát lưu lại rốt cuộc ở vị trí nào.

Trong khoảng thời gian này, nhờ vào bảy quyển bí điển linh hồn của Âm Mị tộc mà Thạch Nham đã có hiểu biết rất sâu sắc về áo nghĩa của linh hồn, chính là nhờ vào hiểu biết về linh hồn mà hắn mới có thể loại bỏ sạch sẽ hồn chủng bị Dịch Thiên Mạc cắm vào trong chủ hồn, thoát khỏi sự áp chế linh hồn của Dịch Thiên Mạc.

Ban đầu giết chết Hàn Long, khi về cổ thành Dịch Thiên Mạc đã bí mật động tay động chân linh hồn hắn, tạo nghệ về linh hồn của Dịch Thiên Mạc cực kỳ tinh thâm, hắn lặng lẽ hạ hồn chủng vào chủ hồn Thạch Nham, lúc đó Thạch Nham không hề phát hiện.

Dịch Thiên Mạc để hắn sống chính là vì tin tưởng bằng vào hồn chủng có thể khống chế Thạch Nham bất cứ lúc nào.

Ngay từ đầu, Thạch Nham đã mơ hồ suy đoán được Dịch Thiên Mạc đã động tay động chân với hắn nhưng cũng không dám khẳng định.

Nhưng thời thời mới đây, hắn nhận được bảy quyển linh hồn bí điển của Âm Mị tộc, sau những lần nghiên cứu quên ăn quên ngủ, hắn đã có hiểu biết sâu sắc các loại áo nghĩa thần thông linh hồn của Âm Mị tộc, lúc này hắn mới hiểu e là lúc đó Dịch Thiên Mạc đã sớm hạ thủ rồi.

Để phòng ngừa trong lúc then chốt, nháy mắt bị khống chế trở thành con rối của kẻ khác, hắn vẫn luôn nghiên cứu tinh hoa trên bí điển linh hồn của Âm Mị tộc.

Cuối cùng, lúc hắn đưa chủ hồn vào thức hải, dựa vào nhận thức hoàn toàn mới về linh hồn, hắn đã tìm ra hồn chủng màu đen đó, sau đó dùng lực lương do thần thức và viêm lực của Thiên hỏa hợp lại thiêu đột sạch sẽ hồn chủng kia.

Thoát ra khỏi uy hiếp tiềm tàng hồn chủng của Dịch Thiên Mạc, hắn đột nhiên cảm thấy các loại thần thông linh hồn của Âm Mị tộc là cực kỳ quỷ dị đáng sợ, để phòng ngừa sự việc tương tự phát sinh, hắn cần phải lĩnh ngộ áo nghĩa linh hồn sâu hơn, thế nên mới có ý niệm phải nghiên cứu sâu hơn về phương diện này.

Muốn thu hoạch càng nhiều tiến bộ về áo nghĩa linh hồn, chỉ dựa vào ý nghĩ của bản thân hiển nhiên là không đủ, dù sao hiểu biết của hắn về áo nghĩa linh hồn vẫn còn trong giai đoạn mơ hồ, rất nhiều vấn đề chưa hiểu rõ triệt để, lấy bản thân ra làm đối tượng thí nghiệm thì chỉ một chút sơ ý nói không chừng có thể làm bản thân hồn phi phách tán.

Lấy linh hồn của người khác ra làm đối tượng nghiên cứu có thể tránh khỏi điều bất trắc của linh hồn mình, vì vậy hắn mới có ý nghĩ lấy bọn người Phan Triết ra để nghiên cứu sâu thêm về áo nghĩa linh hồn.

Thần thức xuyên chui vào trong đầu tên nọ, tâm niệm Thạch Nham khẻ biến thần thức phân thành ngàn vạn luồng nhanh chóng di chuyển trong đầu tên đó, trước tiên biết được kết cấu phức tạp của não vực tên đó.

Không biết qua bao lâu, đến khi thần thức của Thạch Nham trong đầu tên kia từ từ yếu đi, lúc sắp tiếp xúc được với chủ hồn của hắn thì đột nhiên chủ hồn của hắn lan tỏa ra một làn sóng hình xoắn ốc, làn sóng kia bỗng nổ tung bên trong chủ hồn tên nọ.

"Ầm!"

Thạch Nham cảm ứng được rõ tiếng nổ mạnh mẽ từ bên trong người nọ truyền ra.

Khi tiếng nổ truyền ra, Thạch Nham kinh sợ vội vàng thu thần thức về.

- Cổ Khỏa!

Cổ Linh Lung bi thương hét lên chói tai.

Thạch Nham trừng mắt liếc nhìn tên Võ Giả Cổ gia gầy trơ xương đó, thì thấy tên đó mắt tai mũi họng đều chảy máu, vẻ mặt thảm thiết, con ngươi trắng dã, đã khí đoạn thân vong.

- Thạch Nham, ngươi lại làm chuyện tốt đó!

Cổ Linh Lung giống như con hổ nhỏ nhe nanh múa vuốt nhảy ra xông về phía Thạch Nham

- Ngươi phải đền mạng, tên ác ôn ngươi đáng chém ngàn đao này, ngươi sẽ không được chết tử tế!

- Cút qua một bên đi.

Thạch Nham bực mạnh nâng tay đánh ra một chưởng.

Thân hình nhỏ nhắn của Linh Lung bị một lực lượng vô hình đẩy ngã, liên tục lăn mình trên mặt đất đến khi đụng vào góc tường thạch điện bên cạnh, lúc đứng dậy thì khuôn mặt đã bẩn, bộ dạng nhếch nhác, không còn khí chất kiêu ngạo cao quý như thường ngày.

- Thạch Nham, ngươi làm vậy là rất tàn nhẫn đó?

Tào Chỉ Lam thở dài một tiếng, lắc đầu nói:

- Ngươi trực tiếp giết chết bọn họ được rồi, hành hạ một đám như vậy, coi bọn họ là tài liệu để tu luyện, cách làm như thế thật là, thật là..

- Không phải ta giết hắn.

Thạch Nham cười lạnh

- Trong linh hồn hắn có cấm chế mà tộc nhân của Âm Mị tộc đã hạ xuống, thần thức của ta mới tiến vào trong đầu còn chưa tiếp cận linh hồn hắn thì cấm chế trong linh hồn hắn đã đột ngột phát tác, chấn nát linh hồn hắn. Người giết hắn chính là tộc nhân Âm Mị tộc đã thi triển cấm chế.

Tào Chỉ Lam ngẩn người, do dự một lát mới nói:

- Nếu ngươi không đưa thần thức vào trong đầu hắn thì cấm chế cũng không thể phát tác, hắn cũng sẽ không chết.

- Kết cục như nhau, chỉ cần cấm chế tồn tại, đối phương muốn hắn chết, hắn vốn không thể phản kháng. Ta coi hắn là đối tượng để tìm hiểu áo nghĩa linh hồn, nói không chừng có thể tìm được phương pháp phá giải cấm chế, có thể chết đi vài người nhưng ta tin chỉ cần ta hiểu rõ thì ta có thể phá giải những cấm chế đó.

Thạch Nham hừ một tiếng, lãnh đạm nói:

- Dù sao thì bọn chúng sớm muộn gì cũng sẽ chết, chết sớm còn có một chút giá trị đó cũng là một chuyện may mắn, à, ta vốn không xem bọn chúng là người, nếu các ngươi cũng có thể nghĩ như vậy thì sẽ không còn đau lòng nữa.

Nói xong, Thạch Nham không thèm để ý đến Tào Chỉ Lam, lại tiếp tục chuyên tâm nghiên cứu.

Hai ngày, bốn tên Võ Giả của Cổ gia trong lồng đều trở thành đối tượng tu luyện linh hồn của Thạch Nham, một tên nối tiếp một tên, linh hồn nổ tung mà chết.

Cổ Linh Lung vẫn luôn muốn liều mạng với Thạch Nham nhưng lại bị Tào Chỉ Lam không ngừng khuyên can.

Gương mặt thanh tú Cổ Linh Lung rất hung tợn, kêu gào muốn làm cho Thạch Nham không được chết tử tế, đe dọa chờ đến lúc nàng trở về Vô Tận hải, sẽ dùng những những phương pháp gì để hành hạ Thạch Nham, mỗi lần Thạch Nham nghe đến mất bực mình liền ra tay giáo huấn nàng ta một chút, xé rách một món y phục trên người nàng.

Chờ đến khi da thịt trắng như tuyết dần lộ ra kể cả bộ ngực sữa cũng sắp lộ ra, rốt cuộc Cổ Linh Lung đã vừa giận vừa sợ nên tạm thời yên lặng lại, chỉ ở bên cạnh nhìn Thạch Nham đầy thù hận, dáng vẻ hận không được ăn tươi nuốt sống Thạch Nham.

Thạch Nham vẫn cứ thờ ơ tiếp tục đại nghiệp tìm hiểu linh hồn.

Thần thức lại lần nữa tiến vào não hải của một tên Võ Giả của Cổ gia.

Lần này, hắn phân thần thức thành ba luồng, bên trong ba luồng thần thức có thêm vào tinh thần lạc ấn của hắn, ba luồng thần thức hình thành một Ẩn thần hồn trận nhỏ bé, lặng lẽ bí mật đi tới vị trí chủ hồn của tên này trong não vực.

Ẩn thần là một hồn kỹ đặc biệt của Âm Mị tộc, dùng từng đợt thần thức ngưng tụ lại tạo thành hồn trận kỳ diệu, có thể ẩn giấu toàn bộ khí tức, làm cho linh hồn kẻ khác không phát giác ra được.

Đây là phương pháp mới Thạch Nham suy nghĩ cả nửa ngày mới ra.

Lợi dụng hồn kỹ đặc biệt này của Âm Mị tộc, ba luồng thần thức của Thạch Nham lặng lẽ tới gần vị trí linh hồn người nọ.

Không có gì khác thường.

Những lần trước mỗi khi tới bước này, cấm chế trong linh hồn của những người kia lập tức phát tác khiến linh hồn của bọn họ nổ tung.

Nhưng lần này, lực lượng linh hồn trong cấm chế kia hiển nhiên chưa phát giác ra khí tức thần thức của Thạch Nham, vẫn trốn sâu trong linh hồn người kia, không có bất kỳ động tĩnh nào.

Thạch Nham tiếp tục dùng tinh thần khống chế ba luồng thần thức di chuyển vào bên trong linh hồn người kia, rất nhanh, một cấm chế linh hồn hình tam giác nơi sâu trong linh hồn chầm chậm hiện ra.

Cấm chế linh hồn này có hình tam giác, bên trên rậm rạp những sợi linh hồn như tơ mỏng, những sợi linh hồn đó rối rắm phức tạo thành một trận pháp linh hồn kỳ diệu, không ngừng phát ra những dao động linh hồn giám sát toàn bộ nhất cử nhất động của linh hồn người này.

Thạch Nham cũng không bở ngỡ với hồn kỹ của Âm Mị tộc, biết được người hạ xuống cấm chế linh hồn này có thể dễ dàng khởi động cấm chế làm linh hồn của người này nổ tung, cũng có thể thông qua cấm chế để khống chế linh hồn người này trong thời gian ngắn.

Ba luồng thần thức đột nhiên tràn vào, mạnh mẽ bao lấy cấm chế kia, viêm lực cực nóng kèm theo bên trong đột nhiên phun ra.

"Xuy xuy!"

Khối cấm chế linh hồn do Yết Cát hạ xuống, dưới lực lượng của Thạch Nham đã bị thiêu đột sạch sẽ rất nhanh chóng.

Không lâu sau, Thạch Nham bỗng trừng mắt nhìn Võ Giả của Cổ gia trong lồng, thản nhiên nói:

- Cấm chế trong linh hồn ngươi đã được ta giải trừ.

Mọi người trong thạch điện đầu tiên là thất thần sửng sốt, sau đó nhanh chóng hiện ra nét mặt cực kỳ kinh hỉ.

- Quả nhiên, chỉ có thông qua linh hồn của người sống mới có thể đề cao kiến thức của bản thân.

Thạch Nham nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, lúc mọi người vui mừng như điên lại lạnh nhạt nói:

- Ta giải trừ cấm chế của người khác thi triển trong linh hồn hắn, chẳng qua là ta lại lần nữa hạ cấm chế linh hồn trong đầu hắn do ta ngưng luyện ra, hiện giờ sống chết của hắn do ta khống chế.

- Ngươi, đồ khốn!

Cổ Linh Lung tức giận mắng.

Sắc mặt Thạch Nham không đổi, lạnh lùng vô tình nói:

- Bây giờ ta sẽ giải trừ toàn bộ cấm chế của bọn ngươi, tiếp theo sẽ hạ xuống cấm chế linh hồn của ta. Sau đó ta mới có thể yên tâm mặc sức lấy bọn chúng ra làm vật thí nghiệm nghiên cứu linh hồn, à, nếu bọn chúng có thể bị ta dùng tu luyện linh hồn của ta mà không chết, nói không chừng ta sẽ tha cho tên may mắn đó một mạng.

Câu này vừa nói, vọng ánh mắt những Võ Giả trong lồng vừa lóe lên hy lại lần nữa lộ ra vẻ tuyệt vọng.

- Ngươi, tên ác ma!

Cổ Linh Lung, Trác Nghiên Tinh, thậm chí Tào Chỉ Lam đều không nhịn nổi giận dữ hét ầm lên, thân thể mềm mại của mỗi người run rẩy, hiển nhiên là cực kỳ phẫn nộ.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi