SAU KHI BỎ RƠI MƯỜI VỊ NAM CHÍNH, TÔI CHẠY TRỐN THẤT BẠI

Edit by Lune

Beta by Tô

______________________________

Căn phòng chìm vào im lặng, Kỷ Ninh hoàn toàn không biết gì về những chuyện xảy ra sau khi cậu say rượu, cho nên giờ phút này nhìn Herinos cùng với Cố Sâm đều không nói lời nào làm cậu hơi khó hiểu, cảm thấy bầu không khí này cực kỳ quái lạ.

Nhưng Herinos rất nhanh khôi phục dáng vẻ thường ngày, hắn cong môi nói với Cố Sâm: “Tất nhiên là ta không muốn Tiểu Ninh có chuyện gì rồi, ta sẽ chăm sóc tốt em ấy. Cậu còn muốn nói gì nữa?”

Mặc dù vẫn đang tươi cười nhưng thái độ Herinos rõ ràng có chút lãnh đạm. Cố Sâm thấy vậy cũng không nói gì nữa, hắn gật đầu nói với Kỷ Ninh: “Vậy tôi đi trước, anh giữ sức khỏe nhé. Sau này có thời gian tôi sẽ liên lạc với anh, sẵn tiện mời anh đi ăn cơm.”

“Ừm.”

Kỷ Ninh khẽ gật đầu, dừng một chút rồi lại nói thêm: “Sau khi trở về nỗ lực thật tốt. Hẹn gặp lại ở phim trường của chúng ta.”

Trái tim Cố Sâm bỗng trở nên ấm áp khi nghe những điều này, bởi vì lúc Kỷ Ninh nói điều đó, vẻ mặt của cậu hơi mất tự nhiên. Dù sao với tính cách lạnh lùng của cậu, có lẽ hiếm khi tỏ ra dịu dàng như vậy trước mặt người khác.

Điều này có nghĩa là hắn và Kỷ Ninh đã thân thiết với nhau hơn một chút rồi đúng không?

Rõ ràng chỉ là một câu nói đơn giản nhưng đã khiến đám mây nặng nề tích tụ bay lòng vòng trong lòng Cố Sâm từ tối qua bay mất tiêu, trong mắt hiện lên ý cười dịu dàng, gật đầu nói: “Cảm ơn tiền bối, tôi nhất định sẽ làm việc thật chăm chỉ.”

“Tốt nhất là vậy.”

Nhưng ngay sau đó, Kỷ Ninh lập tức gạt đi vẻ mặt mất tự nhiên, hơi hơi nâng cằm lên, liếc nhìn Cố Sâm nói: “Nếu cậu làm tổn hại đến thanh danh của Cố ảnh đế thì tôi sẽ không tha cho cậu đâu.”

Cố Sâm ngẩn ra: “Cố ảnh đế? Tiền bối, chẳng lẽ anh là…”

“Tôi là fan phim của Cố Sâm.” Kỷ Ninh không cần suy nghĩ mà trả lời ngay lập tức, nhưng sau đó cậu lại nói một cách phũ phàng: “Tất nhiên không phải tôi đang nói cậu, người tôi nói đến là Cố Sâm của một trăm năm trước.”

“… Tôi hiểu rồi.” Cố Sâm trầm ngâm trả lời, sau đó bỗng mỉm cười nhìn Kỷ Ninh: “Có vẻ như tôi và anh có chung sở thích đó. Thật ra, tôi cũng là một fan hâm mộ phim ảnh của Cố ảnh đế. Tôi đã xem tất cả các bộ phim của anh ấy.”

Thái độ của hắn quá mức tự nhiên đến nỗi Kỷ Ninh không nhịn được mà nhìn hắn thêm vài lần— Không hổ danh là một trong những ảnh đế nổi tiếng nhất lịch sử điện ảnh. Ngay cả khi tự nhận là fan của chính mình, vẻ mặt của hắn vẫn chân thành tự nhiên đến thế, hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ xấu hổ nào cả.

Mặc dù Kỷ Ninh cũng đang nói dối, tại bản thân cậu không phải là fan của Cố Sâm, nhưng cậu biết mọi chuyện liên quan đến Cố Sâm, vì để công lược Cố Sâm nên cậu mới cố ý nói như vậy trước mặt hắn.

Là nam chính trong《 Ảnh đế tinh tế trùng sinh 》, Cố Sâm được sống lại ở một trăm năm sau mà còn cùng một hành tinh chứ không phải ở thế giới khác. Ở thời đại này sau khi hắn chết một trăm năm, người người ai đều đã nghe đến tiếng tăm của Cố Sâm, và cũng đã xem qua các tác phẩm của hắn.

Trăm năm trước, Cố Sâm là nam diễn viên điện ảnh nổi tiếng nhất đương thời, được ca ngợi là kỳ tài tuyệt thế trong lĩnh vực nghệ thuật. Trước khi qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi, hắn đã giành được vô số danh hiệu và giải thưởng, cho dù tuổi đời ngắn ngủi nhưng những thành tựu của hắn đã sớm vượt qua cả những bậc tiền bối, và đồng thời trở thành một tượng đài không thể vượt qua của các thế hệ sau này.

Mà Cố Sâm qua đời quá sớm đã tô điểm thêm mấy phần huyền thoại trong cuộc đời huy hoàng của hắn. Trong thời đại tinh tế trăm năm sau, các tác phẩm của hắn vẫn được mọi người săn đón. Danh hiệu “Violet Award” cao quý nhất của ngành điện ảnh được đặt theo tên loài hoa yêu thích của Cố Sâm. Thậm chí hệ thống phim ảnh ngày nay cũng vì Cố Sâm mà thay đổi rất nhiều.

Tất nhiên, ý tưởng khi tác giả viết cuốn sách này chính là muốn cho Cố Sâm sau khi sống lại vượt qua những thành tựu kiếp trước của mình. Hơn nữa ở phần đầu cốt truyện còn cố ý thiết lập sau khi Cố Sâm sống lại bị mình của kiếp trước gây khó khăn, gặp rất nhiều trắc trở.

Thân phận của Cố Sâm sau khi sống lại là một minh tinh nhỏ mới nhú tuyến mười tám cùng tên, thậm chí đến cả ngoại hình cũng có vài phần giống Cố Sâm kiếp trước.

Ngoại hình của hắn hơi giống với Cố ảnh đế, ngay cả tên cũng vừa hay y hệt, điều này khiến cho lúc mới ra mắt đưa tới chấn động không nhỏ. Tất cả mọi người đều đặc biệt chú ý tới hắn, nhưng người mới thường không chịu đựng được áp lực như vậy. Nguyên chủ cũng như thế, biểu hiện của hắn không thể nào xứng với danh tiếng được đặt lên trên vai hắn, rất nhanh khiến cho tất cả mọi người thất vọng.

Sự chú ý và kỳ vọng của mọi người dành cho nguyên chủ lúc đầu dần biến thành sự căm ghét và mắng chửi, chẳng mấy chốc hắn không nhận được bất cứ tài nguyên nào cả, công ty cũng không thể không đóng băng* hắn. Chỉ trong một đêm, hắn đã bị bức đến đường cùng.

*Tuyết tàng (雪藏): Nghệ sĩ bị chính công ty quản lý đóng băng hoạt động

Nguyên chủ tuyệt vọng lựa chọn kết thúc sinh mệnh của mình, ngay sau đó Cố ảnh đế của một trăm năm trước sống lại trên người nguyên chủ, lại một lần nữa vượt qua huy hoàng của kiếp trước – Đây chính là nội dung chủ yếu của《 Ảnh đế tinh tế trùng sinh 》.

Với hiểu biết về bối cảnh nguyên tác cộng thêm kinh nghiệm phong phú như Kỷ Ninh, nên lúc đầu cậu đã lập xong kế hoạch để theo đuổi Cố Sâm– Cậu sẽ giả vờ làm fan mê phim của Cố ảnh đế. Cao lãnh với Cố Sâm hiện tại, đồng thời thể hiện tình yêu cuồng nhiệt với Ảnh đế, dùng sự tương phản để giành được thiện cảm của Cố Sâm.

Kỷ Ninh muốn dần dần tạo dựng cho bản thân hình tượng fan hâm mộ cuồng nhiệt của Ảnh đế, cho nên bắt đầu từ bây giờ cậu sẽ tiết lộ thông tin này với Cố Sâm.

Vì vậy khi nghe Cố Sâm nói hắn cũng thích Cố ảnh đế, Kỷ Ninh lập tức tỏ ra một chút thích thú hỏi: “Cậu thích nhất bộ phim nào của anh ấ–“

Nhưng giống như nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt cậu trở nên lạnh lùng, thản nhiên nói: “Cậu thích anh ấy? Nếu thích anh ấy thì đừng có thể hiện tệ hại như trước đây nữa.”

Ý cậu là chuyện biểu hiện quá kém cỏi của nguyên chủ trước đây.

“Được, tôi hứa với tiền bối.”

Cố Sâm mỉm cười gật đầu, nhớ lại mấy ngày trước khi hắn cô độc đứng một mình, Kỷ Ninh chủ động đến bắt chuyện với hắn.

Hóa ra việc cậu nói chuyện với hắn là xuất phát từ việc thích mình khi là ảnh đế ở kiếp trước, đúng không?

Mặc dù bây giờ tất cả mọi người đều không thích hắn, thậm chí có thể Kỷ Ninh đã từng có khúc mắc với hắn, nhưng ít nhất cậu sẵn lòng giúp đỡ một người mới có mấy phần giống với thần tượng của mình.

Hơn nữa hắn không ngờ Kỷ Ninh lại thích mình….

Trái tim của Cố Sâm thoáng trở nên mềm mại, từ tận đáy lòng tràn ngập vui sướng, ngay cả đôi mắt cũng tràn ngập ý cười.

Đây có lẽ là tin tốt nhất mà hắn nghe được từ sau khi sống lại.

☼☼☼

Cố Sâm rời đi, trong phòng chỉ còn lại Kỷ Ninh và một Herinos đang cực kỳ không vui. Đợi một lúc, tài xế của Kỷ Ninh đến khách sạn đón cậu, dùng phi hành khí tư nhân đưa cậu về căn biệt thự mà cậu đang sống một mình.

Herinos cũng đi cùng, dù sao trước đó hắn đã nói sẽ ở cùng Kỷ Ninh một thời gian nên bây giờ đương nhiên sẽ đi theo Kỷ Ninh về nhà cậu.

Kỷ Ninh ngồi trên phi hành khí liên lạc với người đại diện của mình trao đổi một chút, bảo cậu chuẩn bị nghỉ ngơi một khoảng thời gian, trong thời gian đó sẽ không tham gia bất kỳ hoạt động nào cả.

Suy cho cùng, cậu đến thế giới này là để theo đuổi Cố Sâm, không có tâm tư gì trong công việc cả, những phim hoặc hoạt động không liên quan đến Cố Sâm cậu không muốn tiếp. Về phần người đại diện, anh ta vốn là cấp dưới của cha Kỷ Ninh, anh ta từ trước đến nay chưa từng tỏ dị nghị đối với quyết định của ông giời con của công ty này.

Về đến biệt thự cũng không có gì làm, phải thêm một thời gian nữa mới có cơ hội hợp tác đóng phim với Cố Sâm. Mấy ngày nay cuộc sống Kỷ Ninh quá gió yên sóng lặng, nhìn qua có vẻ ăn không ngồi rồi, về cơ bản đều ở trong biệt thư xem phim của Ảnh đế Cố Sâm.

Hầu hết các bộ phim hiện nay đều là phim ảnh ba chiều, có thể khiến khán giả dễ đắm chìm vào trong bầu không khí hơn. Cơ mà những bộ phim của Cố Sâm đóng kiếp trước đều là phim cách đây một trăm năm về trước, khi đó vẫn chưa có công nghệ ảnh ba chiều cũng như phim 3D, chỉ có thể xem được qua màn hình.

Trong biệt thự, Kỷ Ninh ngồi dưới đất, trong tay cầm một quyển ghi chú nhỏ, nghiêm túc nhìn màn hình được chiếu lên vách tường. Thỉnh thoảng lại ghi chép một ít chi tiết, đến những tình tiết đặc sắc, cậu còn xem đi xem lại nhiều lần, thỉnh thoảng còn lộ ra vẻ mặt suy tư.

“Em thích diễn viên điện ảnh này đến vậy à?”

Herinos ngồi cạnh Kỷ Ninh ghen tị hỏi.

Thậm chí hắn còn ngồi ngược lại với Kỷ Ninh để khỏi phải nhìn thấy gương mặt đó trên màn hình—— Có một Cố Sâm suốt ngày lởn vởn xung quanh Kỷ Ninh đã đủ khiến người ta chán ghét rồi, thế mà giờ lại thêm một tên Cố Sâm khác, hơn nữa Kỷ Ninh lại còn cực kỳ thích. Điều đáng ghét nhất là diện mạo hai tên Cố Sâm này lại giống hệt nhau, đến nỗi bây giờ nhìn thấy khuôn mặt này là Herinos theo bản năng sinh ra sự chán ghét, cũng hoài nghi Cố Sâm hiện tại có phải là do tên ảnh đế này đầu thai hay không.

“Sao lại không thích được chứ? Anh ấy là diễn viên tài năng nhất mà tôi từng biết đó.”

Kỷ Ninh trả lời Herinos, mà cũng không phải là cậu nói dối. Cố Sâm quả thật là một người có năng khiếu và tài hoa hơn người, xem qua phim Cố Sâm đóng cũng cho cậu học hỏi được không ít thứ.

Đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản. Dù sao thời gian diễn xuất của cậu cũng dài hơn bất kỳ diễn viên nào. Mỗi một thế giới đều sắm nhân vật của mình, với lại quãng đường của vài thế giới có thời gian rất dài, nhất là thế giới tu chân kéo dài đến hơn trăm năm.

Thân vương Huyết tộc mím môi định nói gì đó thì người máy quản gia trong biệt thự đột nhiên bước vào, tự động thông báo: “Bên ngoài có khách đến thăm, cho phép vào không ạ?”

Có người đến à, ai thế nhỉ? Cũng đâu có ai thông báo với cậu là sẽ đến thăm.

Kỷ Ninh ra lệnh cho người máy mở hình ảnh trước cổng biệt thự để xem khách đến là ai, nhưng bất ngờ là ngoài cổng lại vắng tanh không một bóng người.

“Bên ngoài có khách đến thăm, cho phép vào không ạ?”

“Cho phép vào không ạ?”

Người máy lặp đi lặp lại nhiều lần, giọng nói máy móc vang vọng trong biệt thự, lộ ra mấy phần quỷ dị cùng kỳ quái.

Rõ ràng không có ai mà sao nó cứ thông báo? Người máy bị trục trặc, hay là…

Kỷ Ninh chợt có linh cảm chẳng lành, Herinos cũng cảm nhận được lập tức đứng lên, huỷ bỏ hình dạng con người, đôi mắt đỏ sẫm lóe lên ánh sáng, toát ra hơi thở nguy hiểm.

Người máy đột nhiên nhếch khóe miệng, sau đó một giọng nam dễ nghe vang lên.

“Tôi tới gặp em, Ninh Ninh, em không chào đón tôi vào nhà sao?”

‘Két’ một tiếng, cửa nhà mở ra, một luồng khí lạnh lẽo từ bên ngoài tràn vào, một chân mang giày da đen bước vào cửa.

Bóng dáng của Hoắc Vô Linh xuất hiện bên ngoài cửa, khuôn mặt của hắn vẫn đẹp đẽ đa tình như trước. Đôi mắt sâu thẳm đen láy, nước da tái nhợt, so với lúc trước thì có sức sống hơn một chút.

Nhưng cái bóng của hắn đổ trên mặt đất lại phơi bày ra cảnh tượng cực kỳ đáng sợ. Đó căn bản không phải là bóng con người mà đang chậm rãi ngọ nguậy, tựa như đang ẩn chứa rất nhiều thứ kinh khủng.

Lần này không phải hình chiếu nữa mà là bản thể Hoắc Vô Linh thật sự đến rồi!

Ngay khi nhận thấy luồng khí này, Kỷ Ninh lập tức trốn ra phía sau Herinos. Từ xa xa nhìn một cái là đã xác định đây chính là bản thể của Hoắc Vô Linh.

Herinos cười lạnh nhìn Hoắc Vô Linh, nói: “Khách không mời mà đến đương nhiên sẽ không nhận được bất kỳ sự chào đón nào.”

“Vậy sao…”

Hoắc Vô Linh cười gật đầu, sau đó lại nhanh chóng trả lời: “Nhưng ta đang hỏi Ninh Ninh, chứ không phải ngươi.”

Một giây sau mái nhà bỗng nứt ra, một dòng sông máu từ trong khe nứt chảy xuống, rơi về phía đỉnh đầu Hoắc Vô Linh.

Herinos giơ tay lên điều khiển dòng máu tấn công Hoắc Vô Linh. Khoảnh khắc giọt máu chạm vào đầu Hoắc Vô Linh, bóng dáng Hoắc Vô Linh đột nhiên vỡ nát hóa thành hình dạng của một con ma, làn khói mờ hét thảm thiết rồi biến mất trong căn nhà.

“Thật là nguy hiểm đó, không chào hỏi trước sao?”

Hoắc Vô Linh đứng ở bên kia bàn cà phê, nhìn về phía Herinos cùng với Kỷ Ninh được tên kia bảo vệ phía sau, hắn ngoắc ngoắc tay ra hiệu, mỉm cười bảo: “Ninh Ninh, lại đây, đến bên tôi, tôi sẽ không làm tổn thương em đâu.”

Kỷ Ninh đứng yên một chỗ, hoàn toàn không tin lời của Hoắc Vô Linh chút nào. Hoắc Vô Linh bảo sẽ không làm tổn thương cậu? Vậy nhất định là định gi.ết ch.ết cậu ngay lập tức, chứ ngoài ra không còn khả năng nào khác cả.

“Tôi đau lòng lắm đấy, Ninh Ninh, em không còn nghe lời tôi nữa rồi.”

Nụ cười của Hoắc Vô Linh dần biến mất, vẻ mặt trở nên vô cảm, đôi mắt sâu thăm thẳm.

“Vốn còn muốn lưu lại thân thể này của em, nhưng em lại không ngoan như vậy, thế tôi sẽ phá huỷ em coi như trừng phạt.”

Rất nhiều thứ quái dị soàn soạt bò ra từ cái bóng của hắn, tạo thành một vòng tròn bao vây lấy Herinos và Kỷ Ninh.

“Chỉ cần em chết trong đau đớn biến thành ác quỷ, em sẽ lại quay về về bên tôi. Tôi nói có đúng không?”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi