SAU KHI BỎ RƠI MƯỜI VỊ NAM CHÍNH, TÔI CHẠY TRỐN THẤT BẠI

Edit by Lune

Beta by Tô

______________________________

Bị Herinos ôm vào trong lòng, tuyên bố rất rõ ràng quan hệ giữa hai người thân thiết đến mức nào. Nếu đổi lại là người khác, dựa theo tính cách được thiết lập sẵn thì cậu hoàn toàn lạnh mặt đánh rớt tay đối phương. Nhưng hiện giờ cậu đang giả vờ mình đã bị Herinos thôi miên nên tất nhiên cậu sẽ không thể làm như vậy với “người bạn tốt” này của mình được.

Cho nên Kỷ Ninh chỉ đành show ra vẻ mặt hơi bất đắc dĩ, đẩy cái tay Herinos đặt trên vai mình, nói: “Ở đây còn người khác.”

“Tiền bối, vị tiên sinh này là?”

Cố Sâm mỉm cười gật đầu coi như chào hỏi với Herinos. Nhìn vẻ mặt hắn hiện giờ, Kỷ Ninh không đoán được hắn đang nghĩ gì. Dù sao cũng từng là Ảnh Đế, chỉ cần hắn muốn, kiểm soát vẻ mặt của Cố Sâm từ trước đến nay đều rất hoàn mỹ.

“Ta là bạn của em ấy.”

Herinos nghe lời thả tay xuống, liếc qua Cố Sâm nhưng lại không trực tiếp nói chuyện với hắn mà quay đầu cười hỏi Kỷ Ninh: “Kỷ Ninh, cậu ta là ai?”

“Cậu ấy là Cố Sâm, diễn viên cùng đoàn phim với tôi, đến đây giúp tôi phun thuốc.”

Kỷ Ninh giơ cánh tay bị thương của mình lên, cũng không nhắc đến chuyện mình bị thương vì cứu Cố Sâm, cậu nói với Cố Sâm: “Anh ấy là bạn của tôi, Herinos.”

“Xin chào ngài Herinos.” Cố Sâm cũng không kiêng dè gì, thành thật nói: “Không biết Kỷ tiền bối có nói với ngài hay không, anh ấy vì cứu tôi nên mới bị thương. Cho nên tôi đến đây giúp anh ấy phun thuốc, dù sao đây cũng là trách nhiệm của tôi.”

“Thì ra là do cậu?”

Nghe thấy lời hắn nói, nụ cười Herinos lập tức nhạt đi, ánh mắt âm trầm, lạnh nhạt mở miệng: “Cậu nghĩ rằng giúp phun thuốc là xong?”

“Tất nhiên là không.”

Cố Sâm lắc đầu, lời nói nhẹ nhàng và chân thành khiến người khác khó có thể ghét được: “Sau khi quay phim xong, tôi sẽ cảm ơn Kỷ tiền bối thật chu đáo, vì vậy….”

Hắn nhìn về phía Kỷ Ninh, nét mặt lộ ra ý cười dịu dàng, chỉ vào thiết bị kết nối của mình bảo: “Nếu tiền bối không ngại, tôi muốn trao đổi số thiết bị kết nối với anh để thuận tiện cho chúng ta liên lạc sau này.”

“Ta thấy việc đó không cần thiết.”

Ánh mắt Herinos tối xuống, mặc dù vẫn đang là dáng vẻ con người nhưng toàn thân lại toả ra khí lạnh: “Em ấy không cần cậu cảm ơn, giữa hai người cũng không cần phải liên lạc với nhau nữa.”

“Tôi biết rằng việc bạn ngài bị thương khiến ngài cảm thấy không vui, nhưng mà…” Cố Sâm dừng một chút rồi nói tiếp: “Tôi nghĩ điều tôi muốn hỏi là ý kiến của Kỷ tiền bối chứ không phải của người khác.”

“Ồ?” Herinos lại nở nụ cười, giống như nghe được cái gì rất thú vị: “Ta đây rất hiếm khi bị người khác phớt lờ…”

Vừa nói, trong mắt hắn xẹt qua một tia sáng đỏ đậm, khí chất cả người bắt đầu trở nên yêu dị.

“Cho dù có thì sau này bọn họ cũng sẽ thay đổi lại suy nghĩ của mình——”

“Đủ rồi. ”

Đối mặt với bầu không khí không hiểu sao lại trở nên căng thẳng như súng đạn lên nòng, Kỷ Ninh không còn cách nào khác, đành phải giơ cánh tay bị thương của mình lên, mặt không cảm xúc mở miệng: “Không ai giúp tôi phun thuốc à?”

“……”

Hai người kia lập tức im lặng.

“……Xin lỗi.”

“Thật xin lỗi.”

(¬_¬”)

Kết quả cuối cùng chính là Kỷ Ninh và Cố Sâm trao đổi số liên lạc thiết bị kết nối, sau đó Cố Sâm rời đi, Herinos giúp Kỷ Ninh phun thuốc.

Kỷ Ninh duỗi tay ra mặc cho Herinos xắn tay áo lên, sau đó một tay ngoéo lấy ngón tay cậu, một tay cầm bình xịt phun thuốc lên vết thương dài đã bắt đầu đóng vảy.

Herinos đã khôi phục lại dáng vẻ ma cà rồng, lúc này hắn cúi đầu làm cho mái tóc dài màu đen trượt xuống hơi che khuất khuôn mặt, ngón tay thon dài tái nhợt nhẹ nhàng vu.ốt ve da thịt xung quanh vết thương. Vẻ mặt hắn nghiêm túc nhìn chằm chằm khiến Kỷ Ninh không nhịn được nghi ngờ có phải lúc phun thuốc hắn sẽ thuận tiện cắn xuống một cái hay không nữa.

Nhưng mà, Thân vương Huyết tộc dường như không có ý muốn hút máu bây giờ. Hắn chỉ phun thuốc xong, giúp Kỷ Ninh sửa sang lại tay áo rồi đứng dậy đi cất thuốc.

“Cảm ơn anh.”

Kỷ Ninh thử cử động cánh tay, không thể không nói thuốc ở thế giới tương lai thật sự rất thần kỳ. Nếu ở trong thế giới của cậu, vết thương nặng như thế chắc chắn phải khâu lại, nhưng ở đây chỉ cần phun thuốc vài lần là được.

Nghe thấy cậu cảm ơn, Herinos mỉm cười: “Em còn khách sáo với ta vậy sao?”

“Lúc nãy anh muốn xuống tay với Cố Sâm?”

Kỷ Ninh cũng không khách sáo với hắn, nhưng cậu đã nhìn thấy trong mắt Herinos loé lên ánh đỏ. Ở dưới hình thái con người, đó chính là lúc khi muốn vận dụng năng lực mới hiện rõ ra.

Herinos lại im lặng

“Việc tôi cứu cậu ấy không liên quan gì đến cậu ấy cả. Nếu đổi lại là bất kỳ ai, tôi cũng vẫn sẽ cứu.”

Mặc dù biết sẽ làm cho Herinos không vui, nhưng vì cậu đã có một lý do thích hợp cho nên Kỷ Ninh nghĩ mình phải nói như vậy. Để khi Herinos có cố ý nhắm vào Cố Sâm thì cũng sẽ không làm gì quá đáng.

Nếu Cố Sâm chết, hoặc Herinos thôi miên Cố Sâm bảo Cố Sâm vĩnh viễn không yêu cậu, thì nhiệm vụ của cậu ở thế giới này đừng mơ mà hoàn thành.

“Cậu ấy chỉ là một người bình thường, đừng sử dụng năng lực của anh lên người cậu ấy.”

Giọng điệu của Kỷ Ninh khi nói những lời này vô cùng nghiêm túc, cậu nhìn thẳng vào mắt Herinos, trịnh trọng nói: “Herinos, tôi không muốn anh làm như vậy, bởi vì tôi thật sự coi anh là bạn của tôi.”

“……Được rồi.”

Sau một lúc im lặng, Herinos thở dài, xoa xoa tóc Kỷ Ninh nói: “Nếu em đã nói vậy thì ta hứa sẽ không sử dụng sức mạnh lên người cậu ta.” Nói xong hắn dừng lại một lúc, bổ sung thêm một câu: “Với điều kiện tiên quyết là cậu ta không tổn thương đến em.”

Kỷ Ninh nở nụ cười nhạt: “Cảm ơn anh, Herinos.”

Nhìn thấy Kỷ Ninh cười với mình, Herinos ngẩn ra, ánh mắt trở nên dịu dàng đi, nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy Kỷ Ninh, gối đầu lên vai cậu, nhỏ giọng thầm thì:

“Chỉ cần em còn ở đây là đủ rồi.”

“……”

Nghe hắn nói như vậy, Kỷ Ninh bỗng có hơi áy náy, bởi vì cậu không nói thật với Herinos, thậm chí việc ở lại bên cạnh đối phương cũng chỉ vì không muốn bị Hoắc Vô Linh giết mà thôi.

Nhưng năng lực của cậu chưa được mở phong ấn, lúc này cậu không còn cách nào để giữ an toàn cho mình cả. Cho nên dù có cảm thấy áy náy cậu cũng phải ôm thật chặt cái đùi Herinos này, về sau tìm cách bù đắp cho hắn là được.

Có điều Kỷ Ninh cũng không nói cho Herinos biết chuyện mình đã gặp Hoắc Vô Linh hôm nay. Do lúc Herinos đọc ký ức không đọc được phần ký ức liên quan đến hệ thống và chuyện xuyên không, nếu bây giờ cậu nói ra sẽ khiến hắn nghi ngờ.

Xem ra chỉ có thể đợi đến lúc Hoắc Vô Linh xuất hiện lần nữa….

Nghĩ vậy, ngoài mặt Kỷ Ninh vẫn rất tỉnh bơ diễn theo tính cách được thiết lập sẵn của thế giới này. Cho dù đang bị thương cũng phải mở kịch bản lên để xem lại vai diễn của mình. Đến tận khi Herinos giục cậu nghỉ ngơi vì đã quá muộn, lúc này cậu mới tắt thiết bị kết nối, đi ngủ.

Herinos là ma cà rồng, trên thực tế buổi tối không cần ngủ, cơ mà hắn bảo hắn đã lâu không gặp Kỷ Ninh, muốn tối nay ngủ ở chỗ cậu, nên hắn cứ dựa theo sinh hoạt của Kỷ Ninh mà làm tới.

Ở khách sạn đều là giường cỡ lớn, cho dù hai người trưởng thành nằm trên đó cũng dư sức. Trong ký ức do Herinos tạo ra, hai người họ thường xuyên ngủ chung một giường, hơn nữa Kỷ Ninh cũng hận không thể ở bên cạnh Herinos 24/24 nên đương nhiên cậu sẽ không phản đối.

Đợi đến khi nghỉ ngơi, vết thương trên cánh tay Kỷ Ninh đã khỏi hẳn, sẽ không ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu.

Dù hôm nay Kỷ Ninh đã trải qua rất nhiều chuyện, thân thể cậu đã vô cùng mệt mỏi, nhưng có lẽ do bị chấn động tinh thần quá mạnh nên Kỷ Ninh không thấy buồn ngủ, trằn trọc mãi cũng chưa ngủ được.

Cậu biết Herinos nằm bên cạnh cũng không ngủ mà vẫn luôn nhìn chằm chằm mình. Tuy Kỷ Ninh đã quen đối mặt với mọi loại ánh mắt nhưng cậu vẫn thấy cực kỳ áp lực với khoảng cách gần kiểu này, cuối cùng đành phải bật chế độ Sleep, ép bản thân đi vào giấc ngủ.

Nhưng ngay cả khi ở chế độ Sleep Kỷ Ninh cũng ngủ không yên.

Giấc mơ của cậu hết sức hỗn loạn. Trong bóng tối vô tận không điểm dừng có những mảnh vỡ như thủy tinh trôi lơ lửng, những cảnh tượng được phản chiếu trên đó là tất cả thế giới Kỷ Ninh từng trải qua.

Như thể cậu đang ở bên trong kính vạn hoa. Xoay tròn theo thân ống, những mảnh vỡ này liên tục thay đổi sự kết hợp cùng hình dạng của chúng, và phản chiếu ra những khuôn mặt và dáng vẻ khác nhau, Kỷ Ninh đứng trong bóng tối kinh ngạc nhìn những người đó.

Dần dần, những mảnh vỡ này từ từ dung hợp lại với nhau, những bóng hình mờ ảo mông lung kia cũng hòa vào thành một, cuối cùng chỉ còn lại hai người—

Hoắc Vô Linh, cùng với Kỷ Ninh có thân thể trong suốt giống như bóng ma.

Đây là thế giới của tiểu thuyết vô hạn lưu《 Sát Thần 》, khi đó Kỷ Ninh là một hồn ma được Hoắc Vô Linh lôi ra từ trong hố Quỷ. Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau là lúc Hoắc Vô Linh đang có ý định tự nuôi ác quỷ nên đến hố Quỷ giam giữ tất cả các hồn ma trên thế gian, và ngay lập tức trong vô số ác ma chọn trúng Kỷ Ninh.

Khi đó, Kỷ Ninh vừa bước vào《 Sát Thần 》, bị mắc kẹt trong một đống hồn ma dày đặc, đến nỗi một khe hở để xoay người cũng không có. Thân thể cậu bị đám ma xung quanh điên cuồng lôi kéo xé xác, suýt chút nữa là chết trong cái hố quỷ như địa ngục này.

Cho đến khoảnh khắc Hoắc Vô Linh xuất hiện, toàn bộ hồn ma đều yên tĩnh lại, im hơi lặng tiếng ngẩng đầu nhìn hắn.

Khi đó Hoắc Vô Linh vẫn còn là dáng vẻ thiếu niên, đạp hư không đứng phía trên hố Quỷ, nhàn nhã như đang đi dạo ngoài sân. Áo sơ mi sạch sẽ trắng như tuyết, cúi đầu để lộ khuôn mặt xinh đẹp mê người,  mặt mày như đang tỏa ra ý cười nhàn nhạt.

Vùng đất chết chóc này quanh năm chìm trong bóng tối thuần tuý, nhưng hắn lại giống như đang ngâm mình trong ánh sáng rực rỡ, làm cho toàn bộ hồn ma ở nơi này đều có thể nhìn rõ dáng vẻ của hắn.

Hoặc là nói, hắn chính là ánh sáng.

Đám ma hệt như nhìn thấy thiên địch đáng sợ nhất của mình, vô thức cảm thấy cực kỳ nguy hiểm nhưng lại không dám nhúc nhích, giống như những bức tượng sứ màu trắng vậy, chỉ đứng ngây dại một chỗ.

Chỉ có Kỷ Ninh nhìn thấy thiếu niên này, biết hắn chính là Hoắc Vô Linh, trong lòng cậu tràn đầy vui sướng, lập tức vươn tay đầy khát vọng nhìn hắn.

Đầu ngón tay lạnh lẽo của cậu được một bàn tay ấm áp nắm lấy.

“Em chọn tôi sao?”

Hoắc Vô Linh nắm tay Kỷ Ninh, nở một nụ cười dịu dàng hỏi như vậy.

Giữa sự tĩnh lặng của hàng vạn quỷ, bốn mắt họ nhìn nhau, có lẽ là trong khoảnh khắc đó, hoặc cũng có thể là rất lâu, Hoắc Vô Linh bỗng nhiên cười khẽ, từ từ kéo Kỷ Ninh ra từ giữa vô số quỷ hồn, để cậu đứng bên cạnh hắn.

“Vậy… Coi như đáp lễ, tôi cũng sẽ chọn em.”

Thiếu niên cười, v.uốt ve khuôn mặt tái nhợt xinh đẹp tuyệt trần của hồn ma, hôn một cái lên trán cậu, nói:

“Hứa với tôi, đừng phản bội tôi.”

/ᐠ。ꞈ。ᐟ

“Rắc—”

Hai cái bóng chồng chéo lên nhau, một giây sau giống như thuỷ tinh mà bể tan nát, bức màn bóng tối bị xé rách, lộ ra vẫn là bóng tối tĩnh lặng, Hoắc Vô Linh với mặt mũi thành thục hơn đứng bên trong nơi bóng tối này.

Trên áo sơ mi trắng như tuyết của hắn dính đầy máu, vết máu ở lồng ng.ực vô cùng đậm, một lỗ rỗng bị xẻ tách ra, máu tươi cứ thế chảy ra ngoài, dọc theo thân thể nhỏ giọt xuống, tạo thành một vũng máu nhỏ ở dưới chân hắn.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía Kỷ Ninh, đôi môi tái nhợt hơi hé ra, giọng nói đứt quãng khàn đặc gần như không nghe được:

“…Tại sao?”

“Khi đó em đã hứa với tôi, em hứa em sẽ không phản bội tôi.”

“Em đã hứa rồi mà——”

“!!”

Kỷ Ninh đột nhiên bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng, ngồi dậy th/ở dốc liên tục. Herinos đang nhắm mắt giả bộ ngủ bên cạnh mở mắt ra, thấy vậy cũng ngồi dậy theo, đỡ bả vai cậu hỏi: “Em gặp ác mộng à?”

“……”

Kỷ Ninh gật gật đầu, vẫn còn đang thở hổn hển. Herinos rót cho cậu một ly nước, cầm cho cậu uống xong mới hơi cau mày hỏi: “Em mơ thấy cái gì mà sợ như vậy?”

“…Mơ thấy ma.” Cả người Kỷ Ninh ướt đẫm mồ hôi lạnh. Một lúc sau mới bình tĩnh được một chút, vén chăn xuống giường, nói với Herinos: “Tôi đi tắm trước, lát nói chuyện với anh sau.”

Lúc này trời còn chưa sáng, ánh đèn cảm ứng được có người hoạt động, tự động bật lên ánh sáng mờ ảo nhè nhẹ, Kỷ Ninh nhờ vào ánh sáng đi vào phòng tắm, đóng cửa lại.

Lúc này, đèn gương trước bồn rửa mặt bỗng ‘Phựt’ sáng lên, ánh sáng trắng nhạt chiếu sáng mặt gương, nhưng hình ảnh phản chiếu lại không phải Kỷ Ninh, mà là bóng dáng của Hoắc Vô Linh.

Hoắc Vô Linh ở trong gương vươn tay về phía trước, đầu ngón tay xuyên qua mặt gương chạm vào Kỷ Ninh, sau đó lập tức kéo cổ tay cậu ngược về.

“Ninh Ninh.”

Hắn nở nụ cười.

“Tôi đến đón em về.”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi