SAU KHI GẢ THAY TÔI CƯỜI MUỐN CHẾT


"Ồ." Ninh Tuy có chút hứng thú hỏi: "Anh là một người nói lắp?"
Hệ thống này nói một câu vấp liên tiếp hai lần.
Xem ra cho dù ký chủ cao to đẹp trai đến đâu cũng sẽ hoảng hốt lúng túng trước mặt người yêu.
009 ở trong não của Quý Úc Trình thở dài: "......!Hiện tại tuyệt đối không thể thừa nhận anh là ai, nếu không hình tượng của ký chủ trong lòng vợ nhỏ đơn giản chỉ là người thực vật + nói lắp + học sinh ngây thơ bị cậu ta dọa dẫm, ngoại trừ là người thực vật ra, điều này vừa vặn tăng thêm phần tình cảm cậu ta đối với anh, các khác toàn là debuff(1) giảm đi ấn tượng tốt.....!Hơn nữa nếu như đến lúc anh tỉnh lại rồi, ưu thế là người thực vật cũng sẽ mất đi...."
(1) Debuff: hiệu ứng hay trạng thái bất lợi cho nhân vật.

Debuff chính là từ trái nghĩa của buff (Tiền tố de- trong tiếng Anh mang nghĩa phủ định).

Ví dụ như hiệu ứng bị trúng độc, giảm phòng thủ, mất khả năng bơm máu, bị làm chậm, bị mù...
Lúc nào cũng có người lải nhải bên cạnh mình đã khiến người ta thấy phiền rồi, chưa kể giọng nói còn trực tiếp ở trong đầu, hoàn toàn không có bầu không khí chuyển tiếp.
Trên trán Quý Úc Trình nổi gân xanh: "Mày có thể bịt miệng mày lại không?"
"......" 009 yên lặng bịt miệng của mình lại.
Kỳ thật Quý Úc Trình không am hiểu trong chuyện yêu đương, kể từ khi bắt đầu có ý thức hắn không có một ngày nào không sống dưới sự áp lực về kế thừa gia tộc, hắn không có thời gian cũng không có tinh thần tìm hiểu bất cứ vấn đề liên quan đến tình cảm.
Ngược lại hắn rất giỏi trong việc đối phó với đám oanh yến vây tới, cách đối phó chính là lạnh lùng yêu cầu bảo vệ kéo những người đó ra ngoài.
Lúc trước hắn chưa từng có người mình mình, càng không chưa tưởng tượng làm thế nào để chung sống hòa thuận với nửa kia, một số chuyện mà các cặp đôi thường làm, chẳng hạn như sấy tóc cho nhau, cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau đi du lịch, thân mật chia sẻ đồ ăn, hắn thậm chí còn chưa từng hình dung nó trong đầu.
Mấy thứ đó đối với hắn mà nói rất trống rỗng, cực kỳ xa lạ.
Đâu ai biết trong hai mươi ba năm trước khi xảy ra chuyện hắn đã sống giống như một người máy chuyển động không ngừng nghỉ?
Nhưng vợ nhỏ thích hắn trong hình tượng kiêu ngạo lạnh lùng ở cuộc phỏng vấn khi đó.....
Bất quá trước lạ sau quen, sau này phải ung dung trấn định, toát ra mị lực của mình.
009 nắm chặt thành quyền: "Cố lên, lý chủ, anh có thể làm được."
Quý đại thiếu gia ở trong não nhìn khuôn mặt của vợ nhỏ, mái tóc mềm mại trước trán vợ nhỏ dường như bị làn gió từ cửa sổ thổi bay, khiến cậu càng thêm mềm mại, đôi môi đầy đặn, đôi mắt nai tròn xoe....
Hắn điềm tĩnh mở miệng: "......!Không, không phải nói lắp...."
Ninh Tuy mỉm cười, không ngờ thật sự là một người nói lắp.
Hệ thống này có gì đó dễ thương vượt quá mong đợi của cậu.
Ba năm trước khi 001 vừa xuất hiện đối với cậu vẫn có chút thái độ làm ăn, trong một khoảng thời gian dài, ấn tượng của Ninh Tuy về 001 tương tự như hấu hiệu cơ giới hóa nhảy từng dòng trong máy tính, mãi cho sau này mới thân thiết như bạn bè người thân.
Nhưng không biết vì sao, hệ thống này, vừa xuất hiện liền cho cậu một loại cảm giác trình độ nhân tính hóa cao hơn.
Hơn nữa, vừa nghe giọng nói kia đã cho rằng đây là một công tử phú quý thường xuyên tham gia yến tiệc, kiểu người tương tự lão công thực vật, có một loại khí chất lãnh đạm không chút tình cảm màu sắc.
Nhưng không nghĩ tới, có giọng nói lạnh lẽo như tảng băng nổi như vậy.....!lại là một người nói lắp!
Kiểu tương phản mạnh mẽ này, nghĩ thế nào cũng cảm thấy có chút buồn cười.
Quý Úc Trình nhìn hình chiếu trong đầu thấy khóe miệng vợ nhỏ hơi nhếch lên, không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Lần đầu tiên nói chuyện là một sự kiện rất đáng nhớ, nhưng bị mình lãng phí ở đây, sớm biết như vậy đã không tùy tiện chào hỏi với vợ nhỏ rồi, hoặc là nên chuẩn bị trước, tập đi tập lại nhiều lần, sau đó xuất hiện một cách hoàn hảo.
Bất quá trước mắt, dì sao vợ nhỏ cũng không biết 008 là ai.
Hơi nóng trên mặt Quý đại thiếu gia giảm bớt đôi chút.
"Em sợ tôi không? Dọa đến em rồi sao?"
Năng lượng trong không khí khẽ dao động, nhưng đối với người bình thường không thể nhìn thấy gì.
Ninh Tuy không biết nên nhìn hướng nào, đành phải tiếp tục nhìn về phía cửa sổ nói: "Không biết anh là quỷ hay là thứ gì, nhưng anh không có ác ý, tôi cần gì phải sợ."
009 ở trong đầu Quý Úc Trình nói: "Hóa ra vợ nhỏ của anh coi chúng ta thành quỷ, cho nên vừa rồi mới dùng kim loại va chạm vào nhau là phương phát trừ tà gì đó của nhân loại sao? Không thể không nói, năng lực tiếp thu của vợ nhỏ anh quả thật quá mạnh! Nhưng như vậy cũng tốt, cho rằng là quỷ, khẳng định sẽ không nghi ngờ anh, ai cũng không nghĩ tới một người thực vật không chỉ có thể suy nghĩ, có ý thức mà còn có một hệ thống, hệ thống hoàn mỹ 360 độ không góc chết!"
Quý Úc Trình: "......"

Hai năm nằm trong bóng tối, lần đầu tiên có thể giao tiếp với bên ngời, có thể cùng nói chuyện với vợ nhỏ.

Mặc dù không phải mặt đối mặt.....!nhưng nội tâm Quý Úc Trình vẫn như một con hùng thú tham lam muốn đòi hỏi nhiều hơn nữa.
Muốn nói cho vợ nhỏ biết cậu rất đẹp, hoàn toàn đúng kiểu dáng mà mình thích.
Nhưng lại sợ lời này nghe như một tên bi3n thái đang thèm khát cậu.
Cũng muốn an ủi vợ nhỏ, người nhà họ Ninh không cần thì thôi, vẫn còn có hắn.
Lại sợ lời này quá đột ngột sẽ khiến vợ nhỏ sợ hãi.
Khi người thực vật trên giường đang suy nghĩ hết lần này đến lần khác vẫn không biết nên nói gì.
001 ở trong cơ thể Ninh Tuy mở miệng: "A Tuy, nó không phải 008, 008 không có năng lực này, nếu như tôi không làm, là một trong những 009."
Ninh Tuy: "Một trong những?"
Lẽ nào có rất nhiều 009?
001 nói: "Từ một đến chín đại biểu cho năng lực, mỗi một năng lực đều được phân loại cho rất nhiều hệ thống, ở chỗ của bọn tôi cần căn cứ vào năng lực và thành tích xếp hạng để đánh số thứ tự, tỷ như tôi chính là 001-1, là vị trí đầu tiên trong phân loại 001."
"Năng lực của loại 009 này kỳ thực rất mạnh, nhưng nói thật nó rất yếu, ừm, thậm chí là dễ bị tổn thương."
"Tôi vừa kiểm tra một ít năng lực thể trong đầu cậu khi nó nói chuyện, phát hiện cấu tạo phân tử của nó rất rời rạc, xem nhìn thể là phế phẩm, cho nên số thứ tự của nó nhất định rất thấp, ước tính sau 009-500, hơn nữa năng lượng của nó cũng rất....!có thể dùng từ kém để hình dung."
Ninh Tuy hỏi: "Cho nên, có lẽ nó theo bản năng cảm nhận được gần tôi sẽ được nạp năng lượng, cho nên mới tiếp cận tôi?"
"Cũng có thể." 001 nói: "Khó trách lần trước đột nhiên tôi đột nhiên trở nên yếu ớt, thì ra bị trộm năng lượng....."
Ninh Tuy: "......"
"Bất quá cũng không sao cả."
001 hào phóng nói: "Nó cũng rất cực khổ, chút năng lượng đó cứ cho nó đi."
Ninh Tuy không khỏi cảm thấy hệ thống này có chút đáng thương, sao lại có một hệ thống ngốc đến mức ngay cả năng lượng cũng trộm.
Ninh Tuy lại hỏi: "Bây giờ cậu đang ở trong cơ thể tôi nói chuyện, sẽ không bị nó phát hiện ra chứ?"
001 nói: "A Tuy, cậu yên tâm đi, trừ phi tôi muốn bị phát hiện, bằng không với cấp bậc thấp hơn tôi không có hệ thống nào có thể phát hiện ra tôi, ngay cả 001-2 cũng không phát hiện được tôi, huống chi là một bán thành phẩm thậm chí còn chưa vượt qua ngưỡng cửa sinh tồn."
Mặc dù nghe lời này rất ngôn cuồng nhưng giọng điệu của 001 cực kỳ bình thường, chỉ là đang trình bày, không có ý nghĩ khoe khoang nào.
Ninh Tuy yên tâm rồi.
Xét cho cùng 001 là một hệ thống tiền tài, vẫn tốt hơn là nên giấy đi.
"Sao vợ tao không nói gì nữa?" Quý đại thiếu gia ở trong não bộ nhìn Ninh Tuy cúi đầu, tựa như đang nhầm thân suy tư, có chút khẩn trương.
Mình mới nói ba câu liền khiến em ấy mất hưng với mình rồi sao?
May mắn thay trước khi trái tim hắn chùng xuống, Ninh Tuy lai nói chuyện với không khí: "Vậy, bất kể anh là quỷ hay là cái gì, nhưng kết bạn đi."
Kết bạn?
Chiếc cổ cao của Quý đại thiếu gia bỗng trở nên ửng hổng, có một loại cảm giác lần đầu yêu đương.
Bước đầu tiên của yêu đương không phải trở thành bạn bè hay sao?
Quý Úc Trình định đáp lại, nhưng hình chiếu trong não hắn bỗng "bụp" một tiếng biến thành một mảng đen kịt.
Bóng dáng của vợ nhỏ lập tức biến mất.
Hắn: "......."
009 thu hồi toàn bộ năng lượng trong cơ thể, suy yếu nằm sâu trong cơ thể hắn: "Xin lỗi, ký chủ, vừa rồi chân bị kéo quá lâu, điện lượng không ổn định."
Quý Úc Trình: "......."
HẮN - VẪN - CHƯA - ĐÁP - LẠI - MÀ.
Người thực vật trên giường chỉ muốn vào thời khắc mấu chốt này tìm ra hệ thống phế vật xích lại rồi đánh cho một trận.
Vợ nhỏ không nghe thấy đáp án, vạn nhất cho rằng mình từ chối em ấy thì phải làm sao?

Quý đại thiếu gia nằm đó bất động, càng nghĩ càng thấy gắt gỏng.
Bên này Ninh Tuy đợi hồi lâu vẫn không nghe thấy câu trả lời tiếp theo của Tiểu Lắp Bắp, cho rằng đối phương ngại ngùng, lại nói: "Nếu như anh đồng ý, trước tuần sau dặt một quả táo trước cửa sổ phòng tôi nhé?"
Sao lại dễ xấu hổ vậy chứ?
Vậy cho nó chút thời gian suy nghĩ.
Chút chuyện này đối với nó mà nói rất dễ dàng, dù sao 001 đã nói cho cậu biết, năng lực của 009 là thông tin + thao túng.
Hình chiếu biến mất, Quý Úc Trình không nghe được câu này, nhưng 009 vẫn có thể nghe thấy.
009 thở phào nhẹ nhõm, cũng may vợ của ký chủ lại lên tiếng nếu không chỉ sợ ký chủ sẽ sẽ duy trì tâm trạng âm u này cho đến khi vợ hắn quay về.
009 ôm đầu trốn sâu trong cơ thể Quý Úc Trình, chuyển lời của Ninh Tuy cho Quý Úc Trình: "Vợ anh yêu cầu anh đặt một quả táo cho cậu ta."
Táo?
Quý Úc Trình cảm thấy tâm trạng của mình lại mây đen tiêu tán.
Tính cả hai năm nằm trên giường, Quý đại thiếu gia đã hai mươi lăm tuổi nhưng giờ khắc này hắn giống như thiếu niên mất ký trí, nội tâm tuân ra một luồng mật ngọt, niềm vui sướng(2) của người chưa trưởng thành.
(2) Nguyên văn — 青涩: ban đầu được dùng để chỉ trái cây chưa chín, nhưng bây giờ nó chủ yếu được dùng để mô tả những người chưa trưởng thành.

Đồng thời, nó cũng miêu tả vẻ ngoài đơn giản và thuần khiết của những người chưa từng trải qua thế giới.

Ý nghĩa của từ này đã được mở rộng, và nhiều người sẽ sử dụng nó để mô tả những chàng trai và cô gái trẻ, trong sáng, không tham gia sâu vào thế giới.
Dường như đã lặng lẽ thỏa thuận một hiệp định với người yêu, cả thế giới đều không biết chỉ có hai người biết điều đó.
Trái tim Quý Úc Trình nóng lên, bắt đầu mong chờ tuần tới.
Thấy nộ khí của ký chủ lắng xuống, 009 lúc này mới dương dương tự đắc: "Hiện tại cảm thấy tui lợi hại rồi đúng không, tui chính là số 8769 trong loại 009 đó."
Quý Úc Trình: "Số 8769?"
009 ưỡn ngực, nói: "Số càng lớn biểu hiện càng tốt, đẳng cấp càng cao."
Quý đại thiếu gia chỉ cười lạnh: "......." Có quỷ mới tin mày.
........
Bên này, mặc dù hệ thống nói lắp kia không đáp lại, nhưng sự kích động trong lòng Ninh Tuy cũng không giảm đi bao nhiêu.
Cậu cảm thấy rất thú vị, giống như quen một người bạn mới.
Cũng không phải nói Ôn Nặc và Phương Đại Thành không tốt, chỉ là so với mối quan hệ con người trong hiện thực, giao tiếp với hệ thống có vẻ đơn giản và trực tiếp hơn.
Huống chi hệ thống kia còn rất đáng yêu, có chút nhút nhát, không khỏi khiến Ninh Tuy nghĩ đến cơ thể của lão công thực vật, tựa như hoa trinh nữa, chạm một cái, ngoài mặt điềm tĩnh nhưng bên trong lại xấu hổ cuộn tròn lại.
Nghĩ tới lão công thực vật, Ninh Tuy vội vàng thu dọn đồ đạc dưới chân, xách túi lên định về nhà sớm.
Trường học đóng chặt, tài xế của Quý gia đã lái xe vào đang đợi cậu bên ngoài tòa nhà dạy học.
Ninh Tuy kéo cửa ngồi vào, hỏi: "Sao hôm nay lại tới vậy?"
Trước kia mặc dù lão gia tử đưa xe cho cậu, nhưng cậu không thường xuyên sử dụng, vẫn thích bắt xe bus hơn.
Dù sao phải để tài xế chờ bên ngoài trường học cũng quá thiếu gia, quá lãng phí thời gian của người ta.
"Quản gia nói hôm nay nhiệt độ thấp, có luồng khí lạnh cho nên bảo tôi đi đón cậu." Tài xế cung kính nói.
Trong lòng Ninh Tuy ngay lập tức ấm áp, hai tháng ở chung, xem qua quản gia cũng có chút cảm tình với cậu.
Tài xế lại nói: ".......!Sau này ngài đừng quên về sớm tắm cho đại thiếu gia."
Ninh Tuy: "......."
Cậu phát hiện, cậu ở trong lòng chú quản gia chỉ là công cụ tắm rửa mà thôi!

Chiếc xe vừa lái ra cổng trường, Lâm Mạn gửi đến một tin nhắn: "Ngày kia có buổi đấu giá bảo vật, Tiểu Ninh, em đi không?"
Ninh Tuy không muốn tham dự bất cứ hoạt động liên quan là có lý do, 001 giúp cậu xử lý tài sản được thừa kế từ người dì ở ngoài, và giúp cậu với thân phận Phương Vỹ, đã rất tốn nhiều công sức.
Nếu như càng ít người biết về thân phận thừa kế của cậu, 001 sẽ càng giảm bớt việc xử lý dấu vết.
Mặc dù 001 rất có năng lực, nhưng Ninh Tuy vẫn muốn tận lực giúp nó giảm bớt gánh nặng.
Hơn nữa Ninh Tuy chỉ yêu tình không thích ánh đèn sân khấu.
Làm giày trong im lặng mới là điều cậu mong muốn.
"Em không đi." Ninh Tuy trả lời: "Anh Mạn, giúp em bán mòn đồ cổ của Hoàng tiên sinh trong nhà anh đi, trong trường hợp này giả cả chắc hẳn sẽ tăng cao."
Những thứ như vậy được sử dụng trong những trường hợp nào, loại đấu gia này đều dành cho người giàu có, bán đồ cổ sẽ làm bọn họ tiêu tốn nhiều tiền để thể hiện sức mạnh tài chính của mình.
Lại có thể thu được một khoản lợi nhuận nhỏ, bàn tính của Ninh Tuy vang lên tiếng soạt soạt.
"Được." Lâm Mạn lại gửi một tin nhắn: "Vẫn còn một chuyện, cách đây không lâu có một họa sĩ tuyến mười tám quen biết Phương Vỹ, lấy được một số tài nguyên.

Anh cho người đi tìm hiểu họa sĩ nhỏ này phát hiện cậu ta bị lừa, Phương Vũ mà cậu ta quen là một phút nhị đại từ nước ngoài về, đang giả làm em lừa đảo người bên ngoài."
Có rất nhiều chuyện như vậy, bởi vì "Phương Vỹ" chưa từng xuất hiện trước công chúng, thường sẽ có một số ông chủ của công ty nhỏ hoặc những người trong giới người mẫu và nghệ sĩ đóng giả làm người quen của Phương tổng, nhờ đó được số người nịnh hót hoặc nhận được lợi ích.
Bất quá trước đây cũng chỉ là quy mô nhỏ(3), đây vẫn là lần đầu tiên xuất hiện tình huống giả mạo.
(3) Nguyên văn — Tiểu đả tiểu nháo 小打小闹: Dùng trong ngôn ngữ thông tục để mô tả công việc quy mô nhỏ.
Ninh Tuy nói: "Anh Mạn có thời gian thì giúp em xử lý đi."
"Được." Lâm Mạn: "Anh vốn dĩ cũng định giáo huấn người kia một bài học, cho nên nói với em."
Đêm qua luồng khí lạnh ập tới, cái cây bên người bị gió thổi quật ngã, con đường ngoài cổng trường bị tắc nghẽn không đi được.
Ninh Viễn Minh cũng đang ngồi trong xe, cầm tai nghe, bỗng dưng nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt phát hiện cách đó không xa có một chiếc xe của Quý gia.
Y gần như nhớ gần hết tất cả các biển số xe của Quý gia, y lập tức hạ cửa xe xuống nhìn về phía trước.
Xe của Quý gia đến trường học đón ai?
Tất nhiên không có khả năng là Quý Chi Lâm.....!Quý Chi Lâm luôn tự lái xe đến trường.
Vậy là đón Ninh Tuy?
Hai ngày nay mặc dù đã nỗ lực xoa dịu cơn oán giận trong lòng nhưng nhìn thấy Ninh Tuy ở Quý gia như cá gặp nước như vậy, còn có thể khiến Quý lão gia tử phái xe đến đón, trong lòng Ninh Viễn Minh khó chịu như kim châm đâm vào.
Nhưng mà.....!Ninh Tuy gả cho một người thực vậy, khi nào chết cũng không biết.
Hơn nữa mình đã kết nối được với Phương tổng rồi.
Về lâu dào, ai thắng ai thua vẫn chưa nói trước được.
Nghĩ đến đây, tâm tình của Ninh Viễn Minh tốt hơn một chút, thần sắc lạnh nhạt đóng cửa sổ xe.
Tài xế bị gió lạnh làm cho đông cứng, không nhịn được nhìn ra phía sau qua kính chiếu hậu.
.......
Khi Ninh Tuy về đến nhà, Quý Úc Trình vẫn an tĩnh, ốm yếu xanh xao mà nằm trên giường.
Gần đây trời trở lạnh, cũng không thể đẩy hắn ra ngoài phơi nắng, ngoại trừ buổi sáng mỗi ngày được bác sĩ tiến hành kiểm tra định kỳ và tắm rửa xoa bóp vào buổi tối, hắn quả thật giống như một con búp bê đẹp trai bị đánh rơi ở nơi này.
Bản thân Ninh Tuy hôm nay vừa mới kết được bạn mới, sự mới lạ vẫn chưa trôi qua, mà trường học đang rất sôi nổi để tổ chức bữa tiệc đêm giao thừa.
Vừa về đến nơi liền thấy biệt thực vắng tanh, người hầu đã tan làm, lão công thực vật nhà mình chỉ có thể nằm trong phòng, không thể nói chuyện với bạn bè, không thể gặp mặt người thân, không có bất cứ ý thức nào, không biết khi nào mới tỉnh lại.....
Ngược lại, trong lòng Ninh Tuy ngay lập tức sinh ra vài phần thương cảm.
Cậu nhanh chóng buông túi ách chạy tới, cùng quản gia nâng Quý Úc Trình vào bồn tắm.
Sau khi đợi quản gia rời khỏi phòng, Ninh Tuy mở điện thoại bật nhạc, bắt đầu tắm cho lão công thực vật.
Mặc dù Quý Úc Trình không nghe thấy nhưng bật nhạc có thể trở nên sống dộng hơn chút, cũng giúp Quý đại thiếu gia không bị cô đơn.
Pin đạt tới 20%, nơi có thể động được trên giường Quý Úc Trình nhiều hơn, linh hôn và thể xác được dung hợp càng thêm hài hòa.
Trong tình huống như này, được Ninh Tuy tắm cho cảm giác khác hẳn trước kia.
Tuy trước kia hắn có nhận thức nhưng dù sao cũng là một người thực vật 100% bị hạn chế toàn bộ hành vi.
Nhưng hiện tại hắn chỉ có 80% là người thực vật, có phản ứng căng thẳng(4), Ninh Tuy đặt hắn vào trong bồn tắm, không ngừng dùng đầu ngón tay vuốt v e khuôn mặt và lồ ng ngực đỏ bừng của hắn, mang đến k1ch thích được khuếch đại gấp mấy lần.
(4) Nguyên văn — 应激反应: Phản ứng không đặc hiệu của cá nhân đối với các k1ch thích căng thẳng khác nhau (tác nhân gây căng thẳng).

Bao gồm hai phạm trù phản ứng s1nh lý và phản ứng tâm lý.


Phản ứng s1nh lý bao gồm hưng phấn thần kinh giao cảm, tăng tiết hormone tuyến yên và vỏ thượng thận, tăng lượng đường trong máu, tăng huyết áp, tăng nhịp tim và thở gấp; phản ứng tâm lý bao gồm phản ứng cảm xúc, phản ứng tự vệ và phản ứng đối phó.

Phản ứng căng thẳng là kết quả của sự tương tác giữa tác nhân k1ch thích và các đặc điểm thể chất và tinh thần của cá nhân, không chỉ do tác nhân k1ch thích gây ra mà còn liên quan đến sự hiểu biết của cá nhân về nguồn gây căng thẳng và kinh nghiệm của cá nhân đó trong việc đối phó với các sự kiện gây căng thẳng.
Nước ấm không ngừng tạo thành sóng bốc hơi lê n đỉnh đầu.
Ninh Tuy c ởi quần áo ngồi xổm trong bồn tắm cọ lưng cho hắn, ôm hắn vào lòng, đặt cằm lên vai hắn cầm khăn lau lưng của hắn.
Da thịt dưới cằm Ninh Tuy nhẵn mịn, mềm mại mà ấm áp.
Tiếng thở của Ninh Tuy rơi vào trong tai, lấp đầy trong tai hắn, trộn với không khí ẩm ướt khiến cả người hắn gần như sắp bị bỏng rát.
Tuy nhiên Ninh Tuy chỉ tập trung vào việc tắm rửa, thậm chí không phát hiện đầu ngón tay của người thực vật đang co lại vì nhạy cảm.
Ninh Tuy đang tắm phát hiện Tiểu Thành ngẩng đầu.
Cậu: "......."
Phản ứng này là bình thường đúng không.
Dù người thực vật mất đi ý thức nhưng vẫn có phản ứng bản năng của cơ thể.
Sau khi khổ não suy nghĩ, Ninh Tuy ấn cái thứ kia xuống.
Quý Úc Trình: "...."
009 ở một bên chứng kiến: "....."
009 không nhịn được rùng mình, vợ của ký chủ nghe nhạc vừa hưởng thụ người thực vật trong lòng, nhìn thế nào cũng cảm thấy không bình thường.....
Khó khăn lắm mới tắm xong trong trạng thái cực độ mẫn cảm, Ninh Tuy và Quý Úc Trình đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Dù biết lão công thực vật cảm nhận được mình làm cái gì nhưng Ninh Tuy vẫn có chút căng thẳng.
Xả hết nước trong bồn tắm, cậu dùng khăn trắng bọc lấy cơ thể của Quý Úc Trình, cẩn thận lau từ đầu đến chân, sau đó ném khăn vào trong giỏ quần áo bẩn.
Quý đại thiếu gia được lau sạch tóc trông rất ngoan, sắc mặt tái nhợt, hai mắt ngắm nghiền cùng đôi môi mím chặt.
Cái trán thường ngày được lộ ra giờ được che phủ bởi mái tóc đen, bộ dáng tóc mượt của hắn trông như trẻ ra vài tuổi, bỏ qua thân hình cao lớn của hắn nhìn hắn gần giống một thiếu niên.
Ninh Tuy mặc quần áo cho hắn, ôm hắn vào lòng rồi sấy tóc, sau đó bấm chuông gọi quẩn gia giúp cậu ôm hắn trở lại trên giường.
Cuối cùng cũng lăn qua lăn lại xong, Ninh Tuy xuống lầu ăn tối.
Trong phòng lại lần nữa chỉ còn lại một mình Quý Úc Trình.
Người thực vật nằm trên giường yên tĩnh hồi tưởng lại tình huống ban nãy, động tâm không thôi.
Hai năm trước chuyện tắm rửa đều là của quản gia hoặc hộ công, không ai có được vợ nhỏ chu đáo quan tâm như vậy, bả vai được vợ nhỏ đặt cằm lên lại bắt đầu nóng lên, dường như bị thiêu đốt.....
Hơn nữa, hôm nay còn là một ngày kỷ niệm quan trọng, ngày kỷ niệm lần đầu tiên nói chuyện với Ninh Tuy.
Hiện tại đối với Quý Úc Trình mà nói, thời gian chỉ chia thành hai phần.
Thời gian Ninh Tuy ở.
Và thời gian Ninh Tuy không ở.
.........
Ninh Tuy ăn cơm tối xong, cầm hai cuốn sách quay lại phòng ngủ, phát hiện khuôn mặt của lão công thực vật nhà mình vẫn còn đỏ.
Cậu: "......."
Hơi nước trong phòng tắm lúc này quá nóng, cho nên toàn thân vẫn luôn ửng đỏ.
Bây giờ đã tắm xong được nửa tiếng rồi nhưng sắc hồng trên mặt và hơi nóng vẫn chưa thuyên giảm.
Hơn nữa chạm vào hơi thở trước mũi hắn, cư nhiên hơi thở cũng hỗn loạn, lông mi đen đen nhánh cơ hồ có chút ẩm ướt.
"Chẳng lẽ tắm xong bị cảm rồi?" Ninh Tuy hoảng hốt.
Cậu vội vàng xuống lầu gọi quản gia.
Một lúc sau, Quý Úc Trình lại bị đưa vào bệnh viên một lần nữa.
Quý Úc Trình: "......."
—————
Tui quay lại rồi đây, ngày kia thêm một chương nữa nhé..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi