SAU KHI HAI NAM THẦN KẾT HÔN

Diệp Diễm Thanh tỉnh lại trong mờ mịt, nhìn đến chăn giường mới biết mình đã đem phiền toái cho người ta.

Văn Dữ mua ly cà phê từ máy pha tự động về thì thấy Diệp Diễm Thanh đã mở mắt ra.

“Tỉnh rồi à?” Hắn đã bảo Vu Dĩnh và Ngải Trừng đi về trước, làm như vậy hắn mới có thể hợp tình hợp lý không biết bệnh tình của Diệp Diễm Thanh.

“Anh Văn Dữ……”

Diệp Diễm Thanh muốn nói lời xin lỗi đã bị Văn Dữ đánh gãy: “Lại không chịu ngoan ngoãn ăn cơm, ai dạy cho cậu tật xấu này vậy hả?”

Diệp Diễm Thanh trầm mặc, trước kia hắn rất thích ăn, đặc biệt là sau khi có điều kiện. Không nói đến đồ ăn trân quí, chỉ là nếu hắn muốn ăn, thì sẽ không cố tình khống chế.

“May là anh về nhà sớm, cậu mà còn như vậy thì anh sẽ mời bảo mẫu kiểm soát cậu 24/24 đó. Đến lúc đó mỗi ngày cậu ăn gì, ăn nhiều hay ít, đều sẽ có người báo cáo với anh, thích như vậy lắm hả?” Ngữ khí của Văn Dữ không giống như đang nói giỡn.

“Không thích……” Lúc này có thể nói gì nữa? Đừng nói gì hết, ngoan ngoãn nhận sai là sáng suốt nhất, “Em sẽ ráng để ý.”

Văn Dữ cười nhạo: “Danh dự của cậu đã bị đạp đổ rồi, lần trước bị đau dạ dày còn chưa bị anh mắng.”

Diệp Diễm Thanh nhấp môi, thoạt nhìn ngoan vô cùng, quả thực là vật nhỏ đáng thương lại bất lực.

Văn Dữ nói Diệp Diễm Thanh vài câu là để hắn ghi nhớ, lại không thể nói quá nặng nề, để tránh Diệp Diễm Thanh sinh ra tâm lý phản nghịch hậu dậy thì.

“Xong rồi thì đi ăn với anh.” Văn Dữ nói.

Diệp Diễm Thanh không phản bác, tóm lại là hắn biết mình đã sai.

Cơm nước xong về đến nhà, đã hơn 12 giờ. Văn Dữ cũng không nói gì nữa, thả Diệp Diễm Thanh về phòng rửa mặt rồi đi ngủ. Qua ngày mai, hắn có mấy ngày nghỉ ngơi, có thể ở nhà nhìn Diệp Diễm Thanh. Không có người vô tội nào xứng đáng bị bắt nạt trên mạng, hắn đã từng trải qua nên có thể lí giải cảm thụ của Diệp Diễm Thanh.

Hai người không biết chính là tin tức Diệp Diễm Thanh nhập viện đã lan truyền trên mạng. Hình ảnh quay chụp cách khá xa, cũng tương đối mơ hồ, tựa đề ghi rõ là Văn Dữ ôm Diệp Diễm Thanh vào bệnh viện, không biết là vì nguyên nhân gì, nhưng nhìn ra được là Diệp Diễm Thanh đã bất tỉnh.

Nháy mắt trên mạng bùng nổ, có người không tin nói là đang yên đang lành tự nhiên vào bệnh viện; có người nhảy ra đăng hình Diệp Diễm Thanh ngày đó tham dự hoạt động của nhãn hiệu, tỏ vẻ Diệp Diễm Thanh thật sự gầy đi rất nhiều, không biết có phải chuyện xảy ra cùng ngày hay không; cũng có người suy đoán có phải xảy ra sự cố gì hay không, nhưng các cổng thông tin lại không truyền tin, có vẻ là không xác thật……

Trên mạng xôn xao đủ mọi giả thuyết, phòng làm việc của hai người cũng không tỏ thái độ, trên Weibo cũng không đăng bất cứ hình ảnh nào.

Fans Văn Dữ thì mừng thầm vì người nhập viện không phải là idol nhà mình. Còn fans Diệp Diễm Thanh lại rầu thúi ruột, có quá nhiều suy đoán nên các cô cũng không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể nôn nóng chờ đợi Diệp Diễm Thanh thanh minh.

Khi hai người biết tin tức này, đã là ngày hôm sau.

Vu Dĩnh và Ngải Trừng biết tin này trước bọn họ, nhưng không ai dám đề cập tới, sợ Diệp Diễm Thanh lại có áp lực, để hắn ngủ cả đêm tinh thần phấn chấn lại rồi mới nói.

Văn Dữ vừa ăn cơm sáng vừa phun tào: “Mấy tên phóng viên này thật là rửng mỡ, có bản lĩnh thế này sao không đi xây dựng cầu đường cho quốc gia chứ?”

Diệp Diễm Thanh húp cháo, không nói chuyện. Hắn không có tâm trạng ăn uống, nhưng Văn Dữ bắt hắn tới ăn cơm, hơn nữa ngày hôm qua còn thiếu người ta một cái nhân tình, làm hắn cũng không thể không đi theo xuống dưới. Nhưng chầu ăn sáng này lại thiếu thêm một ân tình……

“Để em làm sáng tỏ.” Diệp Diễm Thanh nói, vốn là chuyện hắn gây ra, không thể nào trốn tránh mãi.

Văn Dữ không thèm để ý mà nói: “Không có gì phải làm sáng tỏ, ăn cơm cho anh, ăn hết dĩa trứng kia mới được rời đi.”

Diệp Diễm Thanh nếu không phải biết Văn Dữ không có con cái, thì hắn còn nghĩ là Văn Dữ đang dạy dỗ mình như con.

Văn Dữ lại xoát di động một lát rồi mới buông, hỏi Diệp Diễm Thanh: “Trưa nay muốn ăn gì?”

Diệp Diễm Thanh nhìn phần đồ ăn sáng của mình, buồn ơi là sầu.

“Mới vừa ăn no, không nghĩ ra được.”

“Vậy để dì làm đại vài món. Đi xem phim với anh, có mấy bộ anh muốn xem.” Nói đến đây, Văn Dữ mới nhớ tới hỏi, “Cậu thích xem phim điện ảnh không?”

Diệp Diễm Thanh trả lời: “Cũng được.”

Có đôi khi điện ảnh cũng có thể mang một ít linh cảm cho hắn, chẳng qua hắn sẽ không cố tình đi xem, trừ phi là bộ phim bị cháy vé phòng bán.

“Vậy đi với anh, có yêu cầu đồ ăn vặt gì không?”

Diệp Diễm Thanh lắc đầu, bữa sáng này đã là cực hạn rồi, thêm đồ ăn vặt nữa thì hắn sẽ phun ra hết.

Sau khi ăn xong, Văn Dữ bảo Diệp Diễm Thanh tự do tìm đồ chơi, mười phút sau đến phòng chiếu phim tìm hắn, hắn có việc cần xử lý.

Diệp Diễm Thanh không có việc gì làm, suy xét một chút, lấy ra di động xem hướng gió trên mạng, nếu chuyện hắn nhập viện bị người ta đồn thổi quá đáng, thì hắn sẽ ra mặt giải thích.

Hắn chú ý rất ít người, vừa mở ra giao diện liền thấy được Weibo của Văn Dữ.

Văn Dữ V: Bởi vì Diễm Thanh ăn uống không theo quy luật nên để bị tuột huyết áp té xỉu nhập viện, sau khi kiểm tra không còn bị bệnh gì nữa hết. Cảm ơn mọi người quan tâm tới em ấy, là tôi không chiếu cố Diễm Thanh thật tốt, sau này sẽ bớt chút thời gian để ý em ấy.

Diệp Diễm Thanh nhìn thời gian, Văn Dữ vừa đăng tin mới đây thôi.

Văn Dữ ôm hết trách nhiệm làm rất nhiều fan Diệp không vui, cảm thấy đã kết hôn thì chuyện Diệp Diễm Thanh không ăn cơm mà Văn Dữ cũng không biết, thật sự quá kỳ cục, hơn nữa Diệp Diễm Thanh càng ngày càng gầy, có phải cuộc sống sau khi kết hôn có mâu thuẫn gì hay không, tóm lại là Văn Dữ đối xử không tốt với Diệp Diễm Thanh. Fans Văn Dữ nhìn mấy lời trách cứ kia, cũng không cao hứng, họ tỏ vẻ Diệp Diễm Thanh là người lớn sao không biết tự chăm sóc bản thân. Văn Dữ bận rộn công việc thì làm sao có thời giờ để ý Diệp Diễm Thanh?

Diệp Diễm Thanh nhìn mấy bình luận này, cảm thấy Văn Dữ không cần phải đăng Weibo lên tiếng, biết rõ có nói lý hay không cũng sẽ bị ăn mắng, chi bằng để hắn tự ra mặt thì tốt hơn. Bất quá trong lòng vẫn có chút ấm áp, hồi xưa gặp mấy chuyện này dù có đúng hay sai hắn đều tự lên tiếng, bây giờ đột nhiên có người đứng ra chia sẻ giúp hắn, chẳng sợ bị mắng, làm hắn không còn bị áp lực nữa.

Tắt di động, Diệp Diễm Thanh đi tới phòng chiếu, bên Văn Dữ cũng chuẩn bị xong rồi, bảo hắn ngồi xuống.

“Anh, em thấy bài đăng Weibo của anh rồi.”

Văn Dữ cười: “Rồi sao? Muốn nói cảm tưởng cho anh nghe à?”

“Không phải……” Diệp Diễm Thanh cũng không biết phải nói như thế nào, chính là cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút, “Anh giải thích giúp em, nhưng người khác lại dùng mấy lời ác ý công kích anh.”

Văn Dữ lấy ra lon Coca từ tủ lạnh trong phòng cho Diệp Diễm Thanh, rồi lấy thêm mấy món ăn vặt trong tủ, đều là do Vu Dĩnh chuẩn bị, ngày thường hắn cũng không ăn, lôi ra hết ném trên sô pha, dù Diệp Diễm Thanh không ăn, cũng có thể làm trang trí.

“Anh cũng không sợ bị người ta công kích.” Văn Dữ tùy tay đóng cửa lại, chỉ chỉ sô pha bảo Diệp Diễm Thanh ngồi xuống, ngữ khí thực tùy ý, “Những công kích đó với anh mà nói đều không đúng, một ngày anh trải qua cái gì chỉ có mình anh biết. Người khác ủng hộ thì anh cảm kích, còn mấy lời thừa thãi kia nếu anh tiếp nhận, thì bọn họ sẽ càng đắc ý, cũng sẽ không bởi vì vậy hồi phục ác ý, ghen ghét trong lòng, cách đánh trả tốt nhất là không để ý tới bọn họ, để bọn họ tự biên tự diễn tự chơi là được.”

Diệp Diễm Thanh ngẩn người, tâm tình khôi phục một cách kỳ diệu, có chút đạo lý hắn không phải không rõ, chỉ là từ miệng Văn Dữ nói ra làm hắn cảm thấy có thể tin tưởng, có lẽ là vì bọn họ đều sống trên đỉnh lưu lượng, Văn Dữ càng có thể lý giải những băn khoăn trong lòng hắn làm hắn càng hâm mộ Văn Dữ, cũng hy vọng mình có nội tâm cường đại như người ta.

Văn Dữ ấn điều khiển từ xa, làm màn cửa tự động khép lại, toàn bộ căn phòng tối đen tựa như rạp chiếu phim.

Điện ảnh bắt đầu, Văn Dữ tùy tay đưa túi đồ ăn vặt cho Diệp Diễm Thanh: “Muốn ăn gì tự mình lấy.”

Thật ra Diệp Diễm Thanh không muốn ăn, nhưng lời nói của Văn Dữ làm tâm tình của hắn khá hơn trước, đột nhiên cũng có chút muốn ăn, liền mở một bao khoai lát.

Tiếng nhai khoai lát không quá lớn, nhưng bởi vì ngồi gần, nên Văn Dữ vẫn có thể nghe được một ít, khóe miệng cong cong nở nụ cười —— trẻ nhỏ dễ dạy mà.

Tin tức Diệp Diễm Thanh phải nhập viện nhanh chóng bị rơi vào quên lãng, chỉ có mở ra Weibo của Văn Dữ mới có thể nhìn thấy giải thích liên quan.

Mỗi ngày Văn Dữ đều kéo Diệp Diễm Thanh xem phim điện ảnh với mình, Diệp Diễm Thanh có chuyện để làm, bị phân tán lực chú ý, tinh thần cũng tốt hơn trước kia.

Mà trong khoảng thời gian này Văn Dữ không có công tác bị nữ sĩ Tống Mỹ Ngọc triệu hoán —— về nhà ăn cơm.

Tống Mỹ Ngọc ngày thường bận bịu công việc, cũng khó có khi rãnh rỗi gọi Văn Dữ về nhà, Văn Dữ chỉ cần không có công tác thì đều sẽ trở về dùng cơm với mẹ mình.

Cha mẹ của Văn Dữ dù có bận rộn, nhưng vẫn luôn chiếu cố hắn đúng lúc đúng chỗ, thời thơ ấu cha mẹ hắn cũng dốc hết tinh lực chăm sóc để hắn không cảm thấy thiếu thốn tình thương của cha mẹ. Chờ Văn Dữ đi học rồi, hai người mới chậm rãi khôi phục lượng công việc, nhưng mỗi lần nghỉ đông và nghỉ hè đều sẽ đẩy rớt một phần lớn lượng công việc, tận lực ở nhà với Văn Dữ, sẽ không bởi vì công tác mà xem nhẹ quá trình trưởng thành của con trai. Cho đến khi Văn Dữ vào đại học, đã là người trưởng thành, cũng không cần bọn họ lo lắng về việc học tập nữa, có thể tự chủ sinh hoạt, thì hai người bọn họ mới hoàn toàn quay về công việc của mình.

Cho nên mặc dù sinh hoạt trong gia đình có cha mẹ bận rộn công việc, nhưng Văn Dữ chưa bao giờ thiếu hụt tình yêu thương gia đình, quan hệ với cha mẹ cũng rất hòa hợp.

Văn Dữ sợ Diệp Diễm Thanh lại bỏ bữa, còn dặn dò dì bảo mẫu nhìn chằm chằm hắn, nếu Diệp Diễm Thanh không ăn cơm thì phải gọi điện thoại ngay cho mình.

Trù nghệ của Văn Dữ hoàn toàn kế thừa từ Tống Mỹ Ngọc, cho nên để trông cậy vào Tống Mỹ Ngọc làm ra một bàn đồ ăn để tiếp đón con trai, thì quả thực là thiên phương dạ đàm (?), nhưng trong nhà có dì giúp việc, để làm một bàn đồ ăn phong phú thì không quá khó.

“Rửa tay ăn cơm đi, hải sản vừa mới hấp xong, ăn lúc còn nóng mới ngon.” Tống Mỹ Ngọc tiếp đón Văn Dữ, như bao bà mẹ khác, tầm mắt vẫn dừng trên người Văn Dữ, đánh giá con trai mình có gầy hay béo lên.

Văn Dữ bữa nay dậy sớm, vì nhìn Diệp Diễm Thanh ăn sáng, lúc này đã sớm đói bụng.

“Chuẩn bị nhiều như vậy à?” Cha hắn không ở nhà, chỉ có hai mẹ con khẳng định sẽ ăn không hết.

“Khó có khi con về nhà mà, sao không thể bày tiệc đón tiếp con được chứ? Mẹ nói này, mấy món con ăn không hết thì đem về nhà, để tránh lãng phí mấy món ngon này.” Tống Mỹ Ngọc tuy có tuổi, nhưng bảo dưỡng rất tốt, mấy năm nay lịch duyệt (có nhiều hiểu biết và kinh nghiệm trong xử thế do đã từng trải) càng tinh luyện thêm khí chất của bà, không hề giảm đi vẻ đẹp năm xưa.

“Mẹ nói như vậy làm như nhà mình không có dì giúp việc vậy đó?” Văn Dữ rửa tay xong ngồi xuống, lột vỏ tôm cho mẹ mình trước.

Tống Mỹ Ngọc rất vui, nhưng ngoài miệng vẫn oán giận: “Vậy chờ con rãnh mới tới đây ăn.”

Văn Dữ cười, cũng không phản bác.

Tống Mỹ Ngọc gắp đồ ăn cho Văn Dữ, nói: “Mẹ băn khoăn không biết có nên hỏi con chuyện hôn nhân ra sao rồi, không hỏi thì có vẻ như bọn ta không quan tâm tới con, còn hỏi thì thấy hơi vô nghĩa.”

Văn Dữ cười nói: “Thì tùy mẹ thôi.”

“Cái gì mà tùy mẹ thôi?” Tống Mỹ Ngọc trừng mắt với hắn, “Mẹ biết giới giải trí này hỗn loạn thế nào, con thích nên ba mẹ cũng không muốn gây áp lực gì cho con. Nhưng chuyện kết hôn này, nếu con nói thích thì mẹ sẽ không quan tâm, còn bây giờ thì phức tạp lên như vậy, bị người ta hỏi mẹ cũng không biết nói như thế nào mới đúng. Nói sơ sơ thì người ta lại hiểu lầm mẹ chướng mắt Diệp Diễm Thanh, còn nói gần thì phải xem cậu ta là con dâu của mình, cả trong lẫn ngoài đều phải nói tốt, chờ tới khi hai đứa ly hôn thì mẹ mới xong việc.”

“Tống nữ sĩ vất vả rồi.” Văn Dữ biết mẹ mình chỉ đang oán giận vài câu mà thôi.

“Có mấy câu mẹ phải nhắc nhở con, con không thích người ta thì cũng đừng trêu chọc người ta, để tránh sau này làm chuyện khó coi.”

“Mẹ, mẹ coi con là hạng người đáng đánh vậy sao?”

“Đúng đó.” Tống Mỹ Ngọc không cho nửa điểm mặt mũi.

Văn Dữ: “……”

Ok fine, mẹ ruột mình đó!

*

Tống Mỹ Ngọc: Làm mẹ chồng thật là khổ quá mà, yêu cầu con dâu đẹp trai an ủi!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi