SAU KHI LY HÔN, CHỒNG CŨ NGÀY NÀO CŨNG GHEN


Lâm Ngọc Yên thức dậy với tâm trạng mệt mỏi, hôm qua đột ngột trở mặt với Phó Thần và cùng hắn xảy ra nhiều chuyện khiến cô không tài nào chợp mắt.

Cứ nghĩ đến anh trai vì hắn chịu khổ là cô lại đau lòng.

Vốn biết Phó Thần không phải người tốt nhưng hắn hạ tiện như vậy thật làm cô mở rộng tầm mắt.
Những tia nắng ban mai nhảy múa qua khung cửa sổ, tiếng chim hót ríu rít bên ngoài như bản giao hưởng, bầu trời trong xanh, cây cỏ tươi tốt, Lâm Ngọc Yên chợt thấy mình như chim trong lòng, cá trong chậu mất hết mọi tự do và không gian riêng tư.
Lâm Ngọc Yên nhìn khung cảnh bên ngoài, cô nhớ trước kia khi ở đây êm đềm biết bao nhiêu, từ khi cô quay lại với Phó Thần, mọi thứ đã bắt đầu biến đổi.

Nếu như hôm đó cô không cứu hắn, vẫn làm người xa lạ với hắn có lẽ anh trai cô đã được trả tự do từ lâu.

Nói rằng cô đến cầu xin hắn sẽ tha cho anh trai? Rõ ràng là lừa gạt, rõ ràng là hắn càng giam giữ anh trai lâu hơn.
Lâm Ngọc Yên ôm gối, cô cúi mặt xuống khóc nức nở, cô không phải người mau nước mắt nhưng từ đếm qua đến giờ cô lại không kiếm được nước mắt của mình, đôi mắt xinh đẹp của cô có lẽ đã sưng húp, Lâm Ngọc Yên cũng lười nhìn bản thân trong gương, hôm nay, ngày mai và nhiều ngày nữa, cô không muốn ra ngoài hay gặp Phó Thần nữa.
Nhưng mà, cô không muốn thì có thể toại nguyện sao?

"Ngọc Yên, tôi mua đồ ăn sáng rồi, em xuống nhà ăn đi, đêm qua em không ăn gì rồi!"
Giọng của Phó Thần bên ngoài vang lên, Lâm Ngọc Yên không muốn đếm xỉa đến hắn.
"Ngọc Yên, nếu em không ra, qua năm phút nữa tôi sẽ mở cửa vào đó!"
Đáp lại Phó Thần là sự im lặng, trong lòng hắn nóng như lửa đốt, cả đêm hắn mất ngủ vì nghĩ đến chuyện xảy ra giữa hai người ngày hôm qua, hắn biết bản thân đã quá nóng nảy, hôm nay muốn giảng hòa với cô đồng thời giải thích chuyện của Lâm Đình Vũ.

Trên mạng nói nhường nhịn phụ nữ sẽ không thiệt thòi, hắn xem qua rồi quyết định làm theo.
"Ngọc Yên, em ra ngoài chúng ta nói chuyện của Lâm Đình Vũ được không?"
Phó Thần nói giọng nài nỉ.

Chưa bao giờ hắn xuống nước, hạ mình với ai, Lâm Ngọc Yên là người đầu tiên khiến hắn làm chuyện đó.
Xoảng!
Tiếng bình hoa vỡ vang lên trong phòng, Phó Thần cách một cánh cửa cũng nghe thấy, mày rậm của hắn nhíu lại, Lâm Ngọc Yên không làm bản thân bị thương đó chứ?
Cạch!
Quyết định mở cửa, Phó Thần dùng chìa khóa dự phòng tra vào ổ, cánh cửa được mở ra, bên trong ngoài trừ bình hoa bị vỡ trước cửa thì rất ngăn nắp, Lâm Ngọc Yên ngồi ở trên giường căm hận nhìn hắn.
Phó Thần không muốn để ý đến vẻ oán hận cùa Lâm Ngọc Yên, hắn tránh chỗ bình hoa vỡ đi thẳng đến giường, ngồi xuống một bên.

Chỉ một đêm không gặp sắc mặt cô tiều tụy đi nhiều, đôi mắt có sủng đỏ, chắc là đêm qua cô khóc cả đêm.
Phó Thần chợt thấy áy náy.
"Ngọc Yên, đừng giận nữa được không? Cùng tôi xuống lầu ăn sáng, em muốn gì tôi cũng sẽ chiều theo ý em."
Phó Thần đưa tay lau mấy giọt nước mắt còn đọng lại ở khóe mắt Lâm Ngọc Yên, cô hoàn toàn không có phản ứng gì, mặc kệ hắn làm gì, cô cũng im lặng nhìn chằm chằm hắn.
"Ngọc Yên, tôi sai rồi, hôm qua không nên nóng giận với em, tôi xin lỗi."
Phó Thần lại độc thoại.
"Em cùng tôi xuống nhà, tôi giải thích với em chuyện của Lâm Đình Vũ.

Tôi cam đoan sẽ không lừa gạt em."

"Ngọc Yên, đừng nhìn tôi như vậy, tôi cũng không có thù sâu oán hận gì với em."
"Ngọc Yên, trước nay tôi chưa từng hạ mình với ai, em là người đầu tiên đó, cho tôi chút mặt mũi có được không?"
"Ngọc Yên..."
"Yên Yên của tôi..."
Phó Thần dùng đủ mọi cách vẫn không làm Lâm Ngọc Yên mở miệng nói chuyện với hắn, cô như con búp bê vô hồn nhìn chằm chằm hắn, mặc kệ hắn nói gì, xin lỗi ra sao cô vẫn không phản ứng.

Một cái chớp mắt cũng không có.
Lâm Ngọc Yên xoay mặt nhìn ra cửa sổ, Phó tổng trên cao luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt đang năn nỉ, cầu xin cô sao? Thật đúng là buồn cười, bất kể hắn có thật lòng thật dạ hay không cô cũng không muốn quan tâm hay nói thêm gì với hắn.
Không phải hắn muốn cô ở bên hắn sao? Vậy cô cho hắn toại nguyện.
"Yên Yên của tôi, em cho tôi chút phản ứng được không?"
Phó Thần bất lực xoay người Lâm Ngọc Yên lại đối diện với hắn.
Lâm Ngọc Yên chỉ chớp mắt, hàng mi cong vút của cô làm cho đôi mắt dù đang ửng đỏ vẫn trở nên xinh đẹp, tuy rằng mắt không biết nói nhưng nó chứa hết cảm xúc của cô.
Phó Thần thở dài một tiếng, hắn nhẹ nhàng, nâng niu, trân trọng ôm Lâm Ngọc Yên vào lòng như sợ cô bị vỡ nếu như hắn lại làm gì đó mạnh bạo.

Hắn không phải người có tính nhẫn nại, bay giờ hắn đang dùng hết sự kiên nhẫn hơn ba mươi năm dành cho cô.
"Hôm qua tôi sai rồi, tôi không nên đối xử với em như vậy, bây giờ tôi đưa em đi rửa mặt, rồi xuống nhà cùng nhau ăn sáng nhé?"
Lâm Ngọc Yên vẫn chung thủy im lặng.

Phó Thần biết cô nghe thấy nhưng cố tình không để ý đến mình, hắn không nói thêm điều gì nữa, trức tiếp bế cô vào phòng tắm để cô ngồi lên thành bồn tắm, hầu hạ cô đánh răng rửa mặt như hoàng thái hậu.
Lâm Ngọc Yên về chuyện này cực kỳ hợp tác, thật ra cô muốn phun nước có kém đáng răng vào mặt Phó Thần nhưng cô được dạy dỗ là không nên bất lịch sự với người khác như thế.
Xong xuôi đâu đó, Phó Thần lại bế Lâm Ngọc Yên vào phòng, mở tủ lấy quần áo cho cô.

Hắn nhìn những bộ váy treo trong tủ, lựa chọn một hồi liền lấy một bộ váy hoa đưa cho Lâm Ngọc Yên.
Tiếp theo có hơi xấu hổ một chút nhưng Phó Thần không biểu hiện ra bên ngoài giúp cô lấy đồ lót.
"Tôi có thể tự thay!"
Lâm Ngọc Yên gạt tay Phó Thần đang định giúp cô cởi áo ngủ, chuyện khác có thể để hắn làm nhưng chuyện này thì không.
"Được, vậy tôi ra ngoài, khi nào thay xong quần áo thì gọi tôi nhé."
Cuối cùng Lâm Ngọc Yên cũng mở miệng nói chuyện khiến Phó Thần cực kỳ vui vẻ.

Thật ra nếu cô tiếp tục không có phản ứng hắn cũng không dám tùy tiện cở1 đồ của cô.
Phó Thần ra ngoài, Lâm Ngọc Yên bắt đầu thay quần áo..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi