SAU KHI LY HÔN, CHỒNG CŨ NGÀY NÀO CŨNG GHEN


"Xin chào phó thị trưởng!"
Viên cảnh sát tuần tra đứng nghiêm trang chào Lôi Kiêu.

Lời chào này của hắn không chỉ làm cho những người có mặc kinh ngạc mà Lâm Ngọc Yên cũng giật mình không kém.

Cô nhớ lúc trước Lôi Kiêu từng nói mình làm việc ở tòa thị chính nhưng không nói là làm gì, ngẫm nghĩ lại Lôi gia truyền từ đời này sang đời khác nếu không làm nghị viên thì là thị trưởng hoặc phó thị trưởng, Lôi Vân là nghị viên thì Lôi Kiêu làm sao có thể là một nhân viên trong tòa thị chính bình thường.

Bởi vì muốn có khoảng cách bới Lôi Kiêu nên cô chưa từng có suy nghĩ sâu xa.
"Xin chào, các anh cứ làm việc của mình đi, tôi đưa bạn tôi về trước, mặc dù tôi và cô ấy là nhân chứng nhưng sẽ cho các anh lời khai sao."
Lôi Kiêu nói rồi liền bước lại gần Lâm Ngọc Yên muốn bế cô lên.

Lâm Ngọc Yên theo phản xạ né tránh khiến Lôi Kiêu hơi bất ngờ.
Lẽ nào thân phận của hắn làm cô sợ rồi sao?
"Đừng sợ, tôi đưa cô về!"
Lôi Kiêu dịu dàng trấn an Lâm Ngọc Yên sau đó nhân lúc cô buông lõng phòng bị vội bế cô lên.

"A, phó thị trưởng..."
"Gọi tên tôi, tôi không thích cô gọi tôi xa lạ như vậy."
Lôi Kiêu ngắt lời của Lâm Ngọc Yên.
Hắn bế cô đến chỗ đậu xe của mình ở trước nhà hàng.

Nhà hàng vốn không có chỗ đậu xe nên khách đến sẽ được bảo vệ lái xe đi chỗ khác để đậu, khi nào khách ra thì bảo vệ sẽ lấy xe thay khách, xe của Lôi Kiêu đậu trước nhà hàng khá lâu, cản trở không ít xe khác nhưng vì có biển số xe của chính phủ nên không ai dám có ý kiến.
"Anh Lôi, giày của anh..."
"Cô cứ mang đi, da chân tôi rất dày, khôbg dễ bị mặt đường làm trầy xước đâu."
"Nhưng mà như vậy không tốt lắm..."
Lâm Ngọc Yên để ý thấy có mấy cảnh sát cứ nhìn ngó chân của Lôi Kiêu, để hắn đi chân trần không thích hợp lắm, dù sao hắn cũng là phó thị trưởng, bộ dạng nhếch nhác sẽ dễ trở thành trò cười ở chính phủ.
"Không ai dám bàn tán đâu.

Tôi rất vui vì cô lo lắng cho tôi."
Lôi Kiêu mỉm cười, cài xong dây an toàn cho Lâm Ngọc Yên, hắn vòng qua bên kia mở cửa xe phía ghế lái rồi vào trong, chiếc xe thể thao khởi động rồi lao đi trong gió.
"Nhà cô ở đâu?"
Lôi Kiêu vừa lái xe vừa hỏi.

Hắn không thân với Lâm gia nên chỉ biết Lâm gia sống ở nơi yên tĩnh của ngoại ô thành phố.
"Nhà tôi ở đèo Hoa, anh cứ chạy đến hết con đèo sẽ tới."
Lâm Ngọc Yên thành thật trả lời, đến lúc này cô không để Lôi Kiêu đưa về nhà cũng không được.

Lâm gia tổ trạch ở trên núi là điều ai ai cũng biết, vì cách biệt với thành phố nên Lâm gia trong mắt mọi người ở thành phố Hoa giống như một gia tộc ở ẩn.
Lôi Kiêu "ừ" một tiếng, hắn tiếp tục lái xe ra khỏi ngoại ô.

Ban đêm ở ngoại ô không có đèn đường, đường đi rất tối tăm mù mịt, hai bên đường là cây cối rậm rạp, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng sói tru rùng rợn, Lôi Kiêu không thể nào tưởng tượng một cô gái như Lâm Ngọc Yên lại dám đi về một mình mỗi ngày, nếu như gặp phải kẻ xấu thì phải làm sao?
"Mỗi ngày anh tôi đều đến đón tôi."
Lâm Ngọc Yên như nhìn thấu được suy nghĩ của Lôi Kiêu nên giải thích.


Lâm Ngọc Yên có thể hiểu hắn đang cảm thấy thế nào khi một cô gái về nhà vào buổi tối trên đoạn đường vắng vẻ.
Bình thường sau khi đóng cửa tiệm cô sẽ gọi Lâm Đình Vũ đến đón, tuy nhiên hôm nay do chuyện gặp Trương Thể Loan khiến tâm trạng cô không tốt nên muốn đi dạo một mình, vì vậy cô đã không điện thoại cho anh trai, thật ra nếu không xảy ra vụ cướp chắc cô đã gọi xe có tài xế nữ để đảm bảo an toàn cho bản thân trên đường về nhà rồi.
"Hôm nay Lâm tổng có việc bận sao?"
"Không phải, tại tôi không gọi anh ấy, tôi muốn một mình đi dạo một chút rồi sẽ đặ xe có tài xế nữ để về nhà.

Không ngờ lại xảy ra vài chuyện và giờ thì anh là người đưa tôi về."
"Vậy có phải là tôi đã gặp được may mắn không?"
"Tôi lại thấy anh gặp xui xẻo thì đúng hơn.

Nếu không gặp tôi chắc là anh đã không dính vào phiền phức."
"Đó là chuyện tôi nên làm mà." Lôi Kiêu cười: "Tôi là phó thị trưởng, phục vụ dân là nghĩa vụ của tôi."
"Bao gồm cả việc xử lý vế trầy trên chân tôi, mua giày cho tôi và đưa tôi về nhà à?" Lâm Ngọc Yên nói đùa: "Phó thị trưởng như anh cũng tận tâm quá rồi!"
"Chỉ với cô thôi."
Lôi Kiêu nói nhỏ, âm lượng chỉ đủ một mình hắn nghe.
"Anh nói gì cơ?"
Lâm Ngọc Yên nghe không rõ hỏi lại.
"Không có gì." Lôi Kiêu hỏi: "Cô có giận vì tôi chưa từng nói với cô tôi là phó thị trưởng không?"
"Tôi chỉ bất ngờ thôi."
Lâm Ngọc Yên duy trì nụ cười, xét quan hệ giữa cô và Lôi Kiêu, cô không có quyền tức giận hay gì cả.


"Thân phận của tôi thường được giữ bí mật để tránh bị ám sát từ phe chống đối trong chính phủ.

Cô cũng biết đó, chính trị rất phức tạp."
"Tôi có thể hiểu mà."
"Vậy...!tôi vẫn có thể làm bạn với cô chứ? Tôi cũng xin lỗi cô chuyện lần trước ở sân bay, tôi không nên gắt gỏng với cô như vậy."
"Chúng ta vẫn là bạn mà, chuyện ở sân bay tôi cũng có lỗi, đúng là tôi không nên gộp anh với Lôi Vân rồi đánh giá là hai người giống nhau."
"Cô không để bụng là được rồi."
Lôi Kiêu thở phào nhẹ nhõm, Lâm Ngọc Yên không để tâm mối quan hệ của hắn và Lôi Vân cũng đủ khiến hắn mừng rỡ rồi.

"Phía trước là nhà của cô, anh chú ý tốc độ một chút."
"Tôi biết rồi."
Lôi Kiêu giảm lại tốc độ, đoạn đường đèo này khá bằng phẳng nên dù không duy trì tốc độ cũ cũng không sao.

Lâm gia tổ trạch dần hiện ra trước mắt, đó là một căn nhà kiểu cổ, trước cổng có hai con sư tử đá và mấy chiếc đèn lồng treo trên cao tạo cho người ta cảm giác quay về thời phong kiến..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi