SAU KHI SỐNG LẠI, TÔI BỊ ĐẠI LÃO HỌC BÁ QUẤN LẤY

Trì Phương thật sự không nhờ Vu Mặc sẽ ra mặt vì mình, dù sao hai người họ cũng không liên hệ nhiều, miễn cưỡng tính tới thì cũng chỉ là tình nghĩa quần áo mà thôi.


Nghĩ tới bộ đồng phục học sinh mình bị ép phụ trách, ánh mắt Trì Phương lại trở nên xem thường.


Vừa nhắc tới Vu Mặc, tâm tình nam sinh đã bắt đầu tan vỡ, hoàn toàn không để ý đến Trì Phương đang không ngừng nói lời khách sáo với mình, chờ đến lúc hắn ý thức lại, mọi chuyện đều đã bị Trì Phương biết hết.


Người đến đội bóng rổ thách thức là Vu Mặc, nam sinh bị Vu Mặc đánh bại, nuốt không trôi cơn giận này, buổi tối tìm người chặn Vu Mặc, kết quả... Bị người ta đánh cho một trận.


Sâu sắc biểu đạt cái gì gọi là không tìm đường chết sẽ không chết.


Trì Phương mặc kệ hắn, hỏi rõ mọi chuyện rồi thả người. Nhìn nam sinh chạy đi, Trì Phương thở dài, có hơi đau đầu xoa xoa trán.


Cũng không có chuyện gì, chỉ là cậu đột nhiên nhớ tới hôm đó Vu Mặc nói với mình, hắn có thể đánh thắng mấy người kia.


Trì Phương lúc ấy còn cảm thấy Vu Mặc muốn trào phúng cậu nên mới nói thế, bây giờ nghĩ lại, tối qua nam sinh này mang theo năm người đi chặn Vu Mặc, kết quả đại lão không có chuyện gì, mà mấy người đi chặn hắn lại bị đánh cực kỳ thê thảm...


Xem ra đêm đó mình đúng là xen vào việc của người khác.


Trì Phương lại sâu sắc thở dài.


Cho nên, Vu Mặc vì báo đáp chuyện tối đó, nên mới giúp cậu dạy dỗ nam sinh này ư? Trì Phương khó hiểu. Nhưng bất kể thế nào, chuyện này vẫn được Trì Phương nhớ kỹ.


Không hiểu sao lại nợ nhân tình của người ta, Trì Phương nghĩ đến chuyện này, khi đi học cũng nhịn không được chú ý Vu Mặc nhiều thêm một chút.


Vu Mặc thật sự không hợp với mọi người, Trì Phương quan sát hắn mấy ngày nay, bình thường Vu Mặc đi học nếu không làm bài tập, thì chính là ngẩn người, xưa nay cũng không nói chuyện với ai, cũng không biết người của Vu gia có từng nói chuyện với giáo viên hay không, mà ngày thường giáo viên cũng không gọi Vu Mặc trả lời câu hỏi.


Chẳng qua dùng phương thức giáo dục chăn dê của Vu gia, Vu Mặc có thể được đối xử đặc thù..... Chắc là đặc quyền của học sinh giỏi?


Trì Phương thu hồi ánh mắt, tiếp tục ngẩn người với đề số học trước mặt. Lớp mười vẫn còn chưa chia ban, môn phải học rất nhiều, nhưng quan trọng nhất trong đó vẫn là ba môn chính.


Tiếng Anh Trì Phương không lo, ngữ văn... Còn cần học thuộc lòng, cũng không biết có phải vì linh hồn trong cơ thể đã hơn hai mươi tuổi rồi không, mà Trì Phương phát hiện trí nhớ của mình tốt hơn trước kia rất nhiều.


Chỉ còn lại toán học, môn khiến Trì Phương Phương đau đầu nhất.


Toán học không như những môn khác, chỉ cần học bài là sẽ biết làm, cậu nhất định phải lý giải thông tin trong đề bài, còn phải biết nó hỏi cái gì. Mỗi lần Trì Phương nhìn thấy đề toán, đầu óc đều bắt đầu thấy đau theo bản năng.


Trì Phương lại vùng vẫy mười phút, đợi đến lúc chuông tan học vang lên, yên lặng đặt bút xuống, quyết định ra ngoài hóng gió một lát.


Kết quả vừa ra khỏi cửa đã gặp người không muốn thấy.


Vương Bằng Vũ mang theo một đám đàn em, cũng không biết tại sao lại đi từ lớp 17 tới cửa lớp 2. Trông thấy Trì Phương một mình, bên cạnh không có Bàng Tử Phi đi theo, Vương Bằng Vũ nhíu mày.


Người xung quanh đều là đàn em của hắn, vừa nhìn thấy biểu tình của hắn, lập tức biết nên làm gì, mở miệng trào phúng, "Đây không phải là hạng nhất đếm ngược từ dưới lên của khối ta sao? Nghe nói gần đây mày hăng hái khắc khổ lắm, có phải muốn cuối kỳ thi được hạng hai từ dưới đếm lên, để khoe khoang một chút không?"


Trì Phương nhíu nhíu mày, mặt không cảm xúc đi qua mấy người đó.


Vương Bằng Vũ đưa tay, ngăn Trì Phương lại, "Đừng đi mà, anh có mấy đề bài không biết làm, bạn học Trì có thể phát huy tinh thần hữu ái, giảng cho anh một chút không?"


Tuy ngày nào Bàng Tử Phi cũng xưng ba với Trì Phương, những ngữ khí đều là giỡn cho vui, trong lòng Trì Phương càng tức giận, nụ cười trên mặt càng xán lạn, cậu quay đầu, nhìn Vương Bằng Vũ, "Cậu..."


"Cậu ngáng đường."


Vu Mặc mặt không cảm xúc đứng vững trước mặt Vương Bằng Vũ, lạnh lùng nói.


Vương Bằng Vũ có hơi híp híp mắt, tuy hắn muốn gây sự với Trì Phương, nhưng cũng không muốn ảnh hưởng tới nhiều người, hắn chỉ chặn con đường trước mặt Trì Phương, nếu như người này muốn đi, hoàn toàn có thể đi qua bên khác.


Cái tên Trì Phương này, sao lại có nhiều người che chở vậy.


"À." Vương Bằng Vũ cười lạnh một tiếng, nghiêng đầu xem thường, "Anh ngáng đường đấy, mày có thể...." Làm gì?


Câu kế tiếp hoàn toàn không có cơ hội ra khỏi miệng, Vương Bằng Vũ chỉ nhìn thấy người nọ tiến lên một bước, bắt được cánh tay chặn trước mặt Trì Phương của hắn, sau đó tầm mắt hắn mãnh liệt xoay chuyển, lúc bình tĩnh lại thì đã nằm trên mặt đất, ngơ ngác nhìn trần nhà.


"Đánh, đánh nhau!" Bạn học vốn đang xem náo nhiệt xung quanh giật cả mình.


Trì Phương cũng bị Vu Mặc làm cho hoảng sợ, không ngờ đại lão một lời không hợp liền trực tiếp động thủ, thấy bạn học xung quanh đều đang kinh hoàng, Trì Phương hơi dừng lại, tiến lên một bước đỡ Vương Bằng Vũ dậy, phủi phủi quần áo hắn, cười nói: "Không có không có, bọn tôi chỉ giỡn với nhau tí thôi, không đánh nhau."


Vương Bằng Vũ tỉnh tỉnh mê mê bị Trì Phương vỗ hai cái, nghe vậy thì muốn mở miệng phản bác, liền nghe thấy Trì Phương hạ giọng, ghé vào lỗ tai hắn uy hiếp nói, "Tôi khuyên cậu đừng nói gì, nếu như đánh nhau bị nhà trường bắt, tôi cùng lắm cũng chỉ bị xử phạt một lần thôi, còn cậu..... Rất có thể sẽ trực tiếp bị khai trừ."


Đầu óc Vương Bằng Vũ lập tức thanh tỉnh, vội vàng cười cười đáp lời, "Đúng đúng đúng, giỡn thôi."


Tuy bạn học xung quanh không quá tin tưởng, nhưng hai người trong cuộc đều nói thế rồi, cũng chậm rãi tản đi. Hai người đi thẳng đến góc cầu thang, thấy bên cạnh không còn ai, mới hừ lạnh một tiếng rồi buông tay ra.


Vu Mặc một đường theo tới nhìn hai người tách ra, mới thoáng thu lại hơi lạnh trên người.


"Tao sẽ không cảm ơn mày." Vương Bằng Vũ lạnh lùng nói.


Trì Phương cười xán lạn, "Không cần, tôi chỉ sợ cậu mà bị khai trừ, thì đàn em miễn phí của tôi sẽ bay mất thôi."


Vương Bằng Vũ bị cậu nghẹn đến không nói ra lời, hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.


Trì Phương nhìn người rời đi, thở phào nhẹ nhõm, bất đắc dĩ quay đầu sang nhìn Vu Mặc bên cạnh. Người này ngoại trừ nói một câu lúc bắt đầu ra, thì không còn nói gì nữa, chỉ theo sau lưng cậu như một con cún bự.


"Cậu... Lần sau đừng xúc động thế nữa." Trì Phương bất đắc dĩ nói.


Vu Mặc là hạng nhất khối, nếu vì đánh nhau mà bị ghi tội, sau này bất kể là bình chọn hay cử đi học thì cũng sẽ gặp bất lợi.


Ánh mắt Vu Mặc có hơi ảm đạm, yên lặng nhẹ gật đầu.


"Nhưng — —" Trì Phương kéo dài lấy âm, cười nói, "Lần này cảm ơn nhé!"


Vu Mặc kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn nụ cười vui vẻ của Trì Phương, tay phải đè lên ngực trái theo bản năng. Mất hứng trong lòng nháy mắt tản đi, chỉ còn lại tiếng tim đập chấn động bên tai.


----------


Tui phải beta lại bộ Tận thế tông sư nên từ giờ mỗi ngày một chương thôi nhé mọi người (╥_╥)

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi