SAU KHI SỐNG LẠI, TÔI BỊ ĐẠI LÃO HỌC BÁ QUẤN LẤY

Vu Mặc ngây người trong phòng vệ sinh 10 phút mới ra ngoài, tóc mái trên trán cũng đã bị nước làm cho ướt sũng.


Trì Phương nhìn hắn như nhìn một đứa trẻ không nghe lời, bất đắc dĩ nói: "Sinh bệnh phải uống thuốc và đi bác sĩ."


Vu Mặc im lặng không nói gì, cúi đầu xem đề toán Trì Phương đưa.


Trì Phương hỏi rất nhiều đề, phần lớn là vì khái niệm mơ hồ không rõ, nên mới phạm phải sai lầm. Vu Mặc hơi giảng một chút, là Trì Phương có thể kịp phản ứng lại.


Vu Mặc giảng đề xong, chần chờ một lát, quay đầu đi tìm hai quyển vở, đưa cho Trì Phương.


Trì Phương nhận rồi nhìn nhìn, là bút ký toán học năm cấp hai của Vu Mặc, chữ Vu Mặc khi đó đã khá đẹp, toàn bộ bút ký cũng sạch sẽ như được in ấn ra.


Vu Mặc: "Không hiểu có thể hỏi tôi."


Trì Phương cầm bút ký, chần chờ một lát, đột nhiên mở miệng hỏi: "Vu Mặc.. Bình thường cậu rất bận à?"


Vu Mặc ngẩn ra, lắc lắc đầu. Hắn lúc thường ngoại trừ lên lớp, cũng chỉ còn ở nhà, rất ít khi theo người khác ra ngoài chơi.


Trì Phương nói: "Tôi có chuyện này... Muốn nhờ cậu giúp một tay khụ." Cảm giác như mình là một ông chú xấu xa đi gạt con nít vậy.


Vu Mặc khó hiểu, "Chuyện gì?"


Trì Phương ngượng ngùng nói: "Cậu cũng biết thành tích của tôi rồi, tôi cá cược với Vương Bằng Vũ, cuối kỳ phải thi cao điểm hơn cậu ta, chỉ là...... Cậu  cũng biết môn toán của tôi ấy, căn bản quá kém, nên tôi muốn mời gia sư dạy kèm tại nhà."


Trong đầu Vu Mặc hiện lên hình ảnh vừa rồi Trì Phương ghé sát bên cạnh hắn hỏi bài, cách hắn chỉ có mấy cm, nếu như Trì Phương tìm gia sư, không lẽ cũng sẽ dựa vào người khác gần như vậy ư?


Trì Phương thấy Vu Mặc không phản bác, mới tiếp tục nói: "Nên tôi nghĩ thế này, nếu bình thường cậu rảnh, thì có thể kèm cho tôi hai ngày một tuần...... Không không không, một ngày thôi! Tôi có thể...." Trì Phương muốn nói mình có thể trả lương, nhưng nghĩ lại, Vu gia thiếu tiền sao?! Vu gia căn bản không thiếu tiền! Đoán chừng ít tiền kia còn không mua nổi một chiếc giày của Vu Mặc, "Ừmm..."


Vu Mặc thản nhiên nói: "Có thể."


"Hả...?" Trì Phương không kịp phản ứng.


Vu Mặc liếc mắt nhìn cậu, "Thứ sáu mỗi tuần được chứ?"


Trì Phương lấy lại tinh thần, vội vàng gật gật đầu, "Được được, không tiện thì có thể đến nhà tôi, gần lắm."


Vu Mặc nhẹ lắc đầu, còn đang muốn nói gì đó, trong phòng lại vang lên một âm thanh rất nhẹ.


Trì Phương: "..."


Trì Phương: "Không phải, vừa rồi tôi mới...."


Ục ục ục...


Mặt Trì Phương nhịn không được nóng lên, vì sáng sớm phải vào thành phố mua đồ, nên cậu cũng không ăn sáng, đi tới đây lại ăn một quả táo tây, càng tăng tốc tốc độ đói bụng của cậu.


Lúc này Vu Mặc mới để ý là đã 1 giờ chiều, hắn thế mà lại để cho Trì Phương bụng đói nghe hắn giảng bài! Vu Mặc đứng lên, sắc mặt khó coi, thò tay nắm chặt cổ tay Trì Phương, mang cậu đi ra ngoài cửa.


Trì Phương khó khăn đi theo hắn, bất đắc dĩ nói: "Không sao đâu... Thật mà."


Phòng ăn dưới lầu đã làm xong cơm nước, đầu bếp do dự đứng một bên, thấy hai người đi xuống mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.


Bình thường Vu Mặc không thích bị ai quấy rầy, nên họ cũng không dám đi gõ cửa, chẳng qua trước kia Vu Mặc đến giờ là sẽ xuống ăn cơm, chỉ có hôm nay bà làm cơm xong, đợi hơn một tiếng đồng hồ, mà trên lầu lại chẳng có động tĩnh nào.


Bà cũng không dám đi gõ cửa, đành phải chuẩn bị một bàn cơm nước.


Trì Phương cười cười với đầu bếp, tự giới thiệu: "Chào dì, cháu là Trì Phương, là bạn học của Vu Mặc."


Cậu lớn lên ôn hòa, cười lên còn ngoan ngoãn làm người ta yêu thích, đầu bếp cũng nở nụ cười đáp lại: "Gọi dì là vú Trương là được rồi."


Trì Phương gật đầu, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Vú Trương."


Vú Trương xem như là nhìn Vu Mặc lớn lên, tự nhiên cũng yêu ai yêu cả đường đi lối về với bạn học đầu tiên Vu Mặc dẫn về nhà, bà liền bưng đồ ăn trong phòng bếp lên bàn, cuối cùng còn còn đặt một bát mì sợi tới trước mặt Trì Phương.


Vẻ mặt Trì Phương nhìn bát mì có hơi kinh ngạc.


Vú Trương cười cười: "Là cậu chủ cố ý dặn làm."


Trì Phương nhịn không được liếc mắt nhìn Vu Mặc một cái, cậu thích ăn mì sợi là thói quen từ kiếp trước, bởi vì khi đó rất nhiều lúc cậu đều rất bận, không có thời gian nấu cơm, mà mì sợi chỉ cần tùy tiện nấu nước một lúc là được, vô cùng đơn giản, không ngờ Vu Mặc lại có thể phát hiện thói quen này của mình..


"Cảm ơn nha." Trì Phương cười cười với Vu Mặc.


Vu Mặc trầm ổn lên tiếng, nhấc đũa lên... Gắp một quả ớt.


Trì Phương ngẩn ra, "Không phải cậu không ăn cay sao?"


Lúc ăn cơm ở nhà ăn, đồ ăn của Vu Mặc đều rất thanh đạm, Trì Phương rất ít khi thấy hắn ăn cay, thỉnh thoảng mới ăn vài món chua ngọt.


Vu Mặc yên lặng gắp quả ớt vào bát, "Thử một chút."


Trì Phương mờ mịt, nhìn Vu Mặc mặt không biến sắc nuốt quả ớt xuống, hiếu kỳ nói: "Thế nào?"


Vu Mặc trầm mặc không nói, ăn một miếng cơm, mới ép vị cay trong lòng xuống.


Cơm nước xong, Trì Phương do dự không biết có nên trực tiếp rời đi không, nhưng Vu Mặc lại mang Trì Phương trở về lầu hai, quẹo trái tiến vào một căn phòng khác.


Trì Phương mờ mịt nhìn chiếc giường trong phòng, cùng với phòng vệ sinh bên cạnh, đây rõ ràng là phòng cho khách, có hơi khó hiểu hỏi Vu Mặc: "Dẫn tôi tới đây làm gì?"


Vu Mặc mang Trì Phương vào phòng, kéo rèm cửa sổ lên, nghiêm túc nhìn Trì Phương: "Ngủ trưa."


Trì Phương: "...."


Không phải, từ đây tới nhà cậu mất có 10 phút, cần phải ngủ lại đây à!


Trì Phương đứng lên, uyển chuyển nói: "Chắc không cần đâu? Tôi......"


"Ngủ một giấc, chiều học bổ túc." Vu Mặc nói.


Trì Phương sững sờ, hỏi: "Bắt đầu từ hôm nay sao?"


Vu Mặc gật gật đầu.


Trì Phương bất đắc dĩ, Vu Mặc đã chủ động thế này rồi, cậu cũng không tiện cự tuyệt, đành phải nói: "Thôi được.... Quấy rầy rồi."


Vu Mặc đáp một tiếng, dặn dò: "Đồ ngủ còn mới, trong tủ quần áo, có việc có thể đến cửa thứ hai bên phải gọi tôi, còn có...." Hắn chần chờ một lát, nhẹ giọng nói: "Ngủ ngon."


Trì Phương nhìn Vu Mặc, cười trả lời: "Ngủ ngon."


Vu Mặc hài lòng đi ra ngoài.


Trì Phương đứng trong căn phòng, liếc mắt nhìn bốn phía, có lẽ căn phòng mới được quét dọn, nhưng lại không có mùi thuốc tẩy, mà là mang theo một mùi đàn hương, ngửi vào làm cho lòng người thoải mái. Trên ngăn tủ đầu giường có mấy đóa hoa, ngoài ra không còn vật trang trí nào nữa.


Trì Phương thở dài, có hơi đau đầu xoa xoa trán.


Trong tủ quần áo có một bộ đồ ngủ mới tinh, là size của Trì Phương. Trì Phương do dự một lát, vẫn thay đồ ngủ, lại rửa mặt một lần, đặt báo thức rồi mới bắt đầu ngủ trưa.


Phòng Vu gia cách âm rất tốt, Trì Phương được ngủ ngon môt giấc.


Buổi chiều, Vu Mặc để Trì Phương làm vài đề trước, rồi mới bắt đầu giảng bài. Có vài đề, chỗ Vu Mặc giảng đều là chỗ Trì Phương tương đối mơ hồ. Trì Phương thật sự không ngờ Vu Mặc lại giảng bài tốt thế này, rất nhiều chỗ trước kia cậu không hiểu tí nào, mà Vu Mặc chỉ nói có vài lời là đã rõ ràng hết thảy.


Đợi đến lúc dừng lại, Trì Phương mới phát hiện Vu Mặc đã nói liên tiếp hai giờ.


Vu Mặc uống một hớp nước: "Còn chỗ nào không hiểu không?"


Trì Phương gần như là long lanh nhìn Vu Mặc: "Không có không có."


Vu Mặc bị nhìn chằm chằm đến tay chân có hơi luống cuống, động tác uống nước dừng lại một lát. Vu Mặc lấy lại tinh thần, đầu nghĩ muốn để ly nước xuống, nhưng tay lại nhấc lên theo bản năng. Nước trong ly loáng một cái, đổ hết lên người Vu Mặc.


Trì Phương nháy mắt run lên, vội vàng đứng dậy, lấy mấy tờ giấy bên cạnh lau lên người Vu Mặc.


Vu Mặc còn chưa kịp phản ứng, đã bị giấy che mất mặt.


Trì Phương lau hai lần, tuy đã hút hết nước trên người Vu Mặc, nhưng quần áo của hắn đều đã ướt cả rồi, "Cậu đi thay đồ đi?"


Vu Mặc còn đang mơ mơ màng màng, phản ứng đầu tiên khi nghe Trì Phương nói chuyện là gật đầu.


Trì Phương nhìn vẻ mặt mờ mịt của  Vu Mặc, giống như đã bị chuyện này làm cho choáng váng đầu óc, bất đắc dĩ thở dài, thò tay định giúp hắn cởi áo.


"Cậu cậu cậu cậu cậu..." Vu Mặc chợt đứng lên, lấy lại tinh thần, mạnh mẽ nói, "Tôi tôi tôi tôi đi thay đồ."


Nói xong, không đợi Trì Phương trả lời, đã trực tiếp rời đi.


Trì Phương chớp mắt mấy cái, yên lặng thu tay về. Nghĩ cũng đúng, thói thích sạch sẽ của Vu Mặc nghiêm trọng vậy, sao có thể để cậu giúp hắn thay đồ được chứ. Mình lần trước đi du lịch không bị ghét bỏ là vì Vu Mặc dễ tính, chắc Vu Mặc nhẫn nhịn một đường, vừa về nhà là cởi hết đồ ngay...


Nghĩ đến hình ảnh kia, Trì Phương yên lặng nghiến răng.


Mà một bên khác, Vu Mặc chạy ra khỏi phòng, rồi lại ngơ ngác nhìn cửa ra vào. Vẫn là vú Trương nghe trên lầu có tiếng gì đó, đi lên liếc mắt nhìn một cái, mới phát hiện cậu chủ nhà mình sững sờ đứng trước cửa, quần áo trên người ướt nhẹp.


"Đây đây là thế nào?" Vú Trương vội vàng đi lên, lại không dám đụng vào Vu Mặc, đành phải thúc giục nói: "Cậu chủ nhanh đi thay đồ..."


Vu Mặc lấy lại tinh thần, cảm giác quần áo trên người ướt nhẹp, nhíu nhíu mày, về phòng đổi sang một bộ đồ khác. Nhưng đợi đến lúc trở về thư phòng, lại do dự nửa ngày mới gõ cửa một cái.


Trì Phương trong phòng nghe thấy tiếng gõ cửa, nhất thời tức giận: "Không ở!"


Bàn tay gõ cửa của Vu Mặc dừng lại, mơ hồ nhận ra hình như Trì Phương tức giận rồi.


Câu nói kia vừa ra khỏi miệng là Trì Phương đã hối hận, lâu thế này rồi mà cậu còn không biết tính tình Vu Mặc thế nào sao. Hơn nữa cho dù Vu Mặc thật sự vừa vào cửa đã cởi quần áo, thì cũng coi như là đã cho cậu mặt mũi rồi, người ta vốn thích sạch sẽ, không phải chỉ không thích mình đụng vào thôi sao...


Nghĩ thế, hình như mình giận chó đánh mèo Vu Mặc có hơi quá phận rồi.


Trì Phương không phải người không chịu thừa nhận sai lầm của mình, nghĩ thông suốt xong liền trực tiếp xoay người đi mở cửa. Vu Mặc còn đang đứng bên ngoài, trên người đã đổi sang một bộ đồ khác, nhìn thấy Trì Phương mở cửa, hơi trợn to mắt.


"Tôi sai rồi." Thấy Vu Mặc dường như đang muốn nói gì đó, Trì Phương mở miệng trước thừa nhận lỗi sai của mình, "Tôi..." Cậu do dự một lát, lý do tức giận của cậu cũng quá ngu, còn có hơi kỳ lạ.


Trì Phương dừng một lát, nói: "Vừa rồi tôi làm bài không được, tự mình chọc giận mình."


Vu Mặc dừng lại, tuy lý do này của Trì Phương nghe vào rất hợp lý, nhưng.... Hắn vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Trì Phương rất thông minh, rất nhiều chỗ chỉ cần giảng thoáng qua một phát, là Trì Phương có thể tự hiểu được nội dụng phía sau. Trì Phương còn nghe giảng rất nghiêm túc, bài tập mình lưu lại không thể làm khó cậu được.


Huống chi, tính tình Trì Phương vẫn luôn rất tốt, thậm chí ngay cả người không biết nói chuyện như hắn, mà cậu còn rất ít khi tức giận, sao có khả năng vì không làm bài được mà nổi giận cơ chứ.


Hắn thoáng suy nghĩ lại những chuyện đã phát sinh trước lúc Trì Phương nổi giận, nghĩ đến một khả năng nào đó, hai tai đỏ lên một cách kỳ lạ.


Vu Mặc hít sâu một hơi, bắt lấy cổ tay Trì Phương.


Trì Phương mờ mịt nhìn hắn.


Vu Mặc đặt tay Trì Phương lên cổ áo mình, nỗ lực giữ vững giọng nói, "Muốn cởi... Thì cởi đi."


------


Tác giả có lời muốn nói:


Mạch não thần kỳ của Vu Mặc:


Trì Phương tức giận vì mình không cho cậu ấy cởi đồ (√), vậy để cho Trì Phương cởi đồ mình là tốt rồi! (×)


Vu Tiểu Mặc con phải cố gắng lên,


Cứ thế này thì bao giờ mới có thể theo đuổi được Trì Tiểu Phương đây (sầu).

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi