SAU KHI SỐNG LẠI, TÔI BỊ ĐẠI LÃO HỌC BÁ QUẤN LẤY

Có rất nhiều người đi ăn vào lễ tình nhân, nhưng đa số là các cặp đôi, hai cậu nam sinh như Trì Phương và Vu Mặc đúng là vô cùng nổi bật.


Bọn họ chọn một nhà hàng cơm Tây, mặc dù Trì Phương không quá hứng thú với pizza, nhưng cậu vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận spaghetti, còn Vu Mặc thì chọn một phần sườn bò.


Trì Phương nhìn quanh một chút, quả nhiên chỉ thấy được các cặp trai gái, cách đó không xa còn có một nữ sinh đang hiếu kỳ nhìn họ. Trì Phương hơi dừng lại, yên lặng thu hồi ánh mắt.


Lúc ăn cơm, Trì Phương luôn cảm thấy có người đang nhìn mình, nhưng nhìn sang lại chẳng thấy gì. Cậu chần chờ quay đầu lại, thấy Vu Mặc nghi hoặc nhìn mình thì lắc lắc đầu, "Không có gì."


Trì Chính phát hiện Hứa Quang luôn ló đầu nhìn sang một hướng nào đó, hơi tò mò hỏi: "Sao thế? Anh đang nhìn gì vậy?"


Hứa Quang lấy lại tinh thần, thò tay túm Trì Chính qua một bên theo bản năng, y chần chờ vài giây, rồi mới mở miệng hỏi: "Em thấy... Gần đây Trì Phương có gì lạ không?"


Trì Chính mờ mịt: "Hả? Không có?


Hứa Quang không biết Vu Mặc, nhưng y biết chắc chắn Trì Phương đang đi ăn với một cậu con trai, y dừng một chút, "Em biết à?"


Vẻ mặt Trì Chính bất bình, "Tất nhiên là biết rồi, lúc nãy mới sáng sớm mà Trì Tiểu Phương đã ra ngoài."


Không đúng, Trì Chính cũng quá bình tĩnh rồi, Hứa Quang nghi ngờ nhìn anh.


"Mà anh coi, cái tên Vu Mặc kia cũng thật là, ngày nào cũng rủ Trì Phương ra ngoài, chẳng lẽ cậu ta không biết Trì Phương còn có cô gái mình thích muốn theo đuổi nữa à?!" Trì Chính tức giận lên tiếng.


Hứa Quang nghĩ đến cảnh mình vừa thấy, yên lặng vuốt mũi. Y cảm thấy bầu không khí giữa Vu Mặc và Trì Phương không ổn cho lắm, nhưng nghe Trì Chính nói thế, Trì Phương đã có cô gái mình thích rồi sao? Chuyện kia... Chắc là mình nhìn nhầm rồi.


Nếu như đã gặp rồi thì Trì Chính cũng muốn qua chào Trì Phương. Đúng lúc Trì Phương từ trong đi ra, đụng phải Trì Chính và Hứa Quang. Đứng giữa anh hai và Vu Mặc, trong lòng Trì Phương đột nhiên cảm thấy hơi không tự nhiên cho lắm.


Trì Chính không thích Vu Mặc, căn bản không muốn nói chuyện với hắn, anh thuận tay kéo Trì Phương qua chỗ mình, hỏi: "Sao tụi em lại ở đây?"


Trì Phương nói: "Em đi mua sách ở nhà sách bên cạnh, tiện đường đến đây ăn luôn."


Trì Chính bĩu môi, coi như là đã chấp nhận lời giải thích này. Anh nhíu mày, nhìn Trì Phương, "Sách cũng mua xong rồi, đi với anh đi, anh dẫn em đi chơi."


Trì Phương yên lặng nhìn Hứa Quang bên cạnh, rồi lại nhìn Trì Chính ngốc nghếch, vô cùng hoài nghi mắt thẩm mỹ của Hứa Quang, sao lại nhìn trúng Trì Chính ngờ nghệch này.


"Không được, chiều tụi em còn học nhóm." Trì Phương cười nói.


"? ? ?" Trì Chính khiếp sợ, "Không phải chứ, còn chưa khai giảng mà đã học nhóm rồi á?"


Trì Phương nhẹ gật đầu, cười cười, "Tại bài thi cuối kỳ đó, giáo viên ở trường cũng không giảng, nên em mới phiền Vu Mặc dạy em một xíu."


"Được rồi..." Trì Chính không tình nguyện gật đầu, "Vậy em đi nhớ về sớm, đừng có ở ngoài quậy phá."


Nhìn anh hai và Hứa Quang đi vào nhà hàng, Trì Phương mới nhẹ nhàng thở dài, cậu quay đầu nhìn Vu Mặc, phát hiện Vu Mặc như đang nhìn bóng lưng của hai người Hứa Quang Trì Chính rồi suy nghĩ gì đó.


"Cậu sao thế?" Trì Phương khó hiểu.


"Họ..." Vu Mặc dừng một chút, "Quan hệ của họ..."


Trì Phương dừng lại, hơi chần chờ. Quan hệ của Trì Chính và Hứa Quang ở Trì gia cũng không phải là bí mật gì, mẹ Trì cũng đã thôi không nói, chỉ là hai người họ vẫn chưa tiết lộ chuyện này với Hứa gia, dù sao Hứa gia cũng chỉ có một đứa con trai. Cậu hơi phân vân không biết có nên nói cho Vu Mặc hay không.


Trì Phương do dự mất mấy giây, rồi đột nhiên nhận ra, mình chần chờ lâu như vậy, chẳng phải là đang nói với Vu Mặc rằng quan hệ của hai người họ có gì đó sao!


Quả nhiên, dù Trì Phương không nói gì cả, nhưng Vu Mặc vẫn nhẹ gật đầu.


Trì Phương im lặng, được rồi, dù sao với tính tình của Vu Mặc, cũng không có khả năng đem chuyện này đi bép xép khắp nơi.


Chưa nghỉ được bao lâu đã tới ngày đi học lại. Mọi thứ sau khai giảng lại trở về như thường ngày, điểm số của Trì Phương tại kỳ thi học kỳ đem tới sự chấn động rất lớn, hôm nào cũng có học sinh ngó sang lớp 2 để nhìn xem rốt cuộc là người như thế nào mà có thể tiến bộ nhanh đến thế chỉ trong 3 tháng.


Điều khiến học sinh lớp 2 hiếu kỳ hơn chính là giao hẹn hôm trước của Trì Phương và Vương Bằng Vũ, Vương Bằng Vũ hiện tại đừng nói là đi kiếm chuyện với Trì Phương, căn bản là lúc nào cũng trốn cậu.


Bàng Tử Phi cũng hơi tò mò, cũng từng hỏi Trì Phương rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng mà Trì Phương chỉ cười cười rồi bảo cậu ta đừng nhiều chuyện. Chiến đội Bàng Tử Phi tham gia lại báo danh cho một trận đấu, bình thường thời gian tập luyện cậu còn không có chứ nói chi đến nhiều chuyện.


Vì điểm số cuối kỳ của Trì Phương tiến bộ vượt bậc, nên học sinh trong trường có người không tin, cho đến khi có điểm đợt kiểm tra đầu tiên của học kỳ 2, những người đó đều ngậm miệng.


Lần này điểm Trì Phương còn cao hơn.


Những người bị vả mặt đó im lặng rụt cổ, kéo nhau đến lớp Trì Phương.


Trì Phương bất đắc dĩ nhìn học sinh bên ngoài, mỗi khi ánh mắt của cậu chuyển sang cửa sổ, mấy cô nữ sinh kia đều bất giác xấu hổ, gào thét "A... A... A... Cậu ấy nhìn rồi kìa, dễ thương quá đi mất"


Cậu cho rằng chuyện này rất nhanh sẽ hết, chỉ là không ngờ ngày càng nhiều người.


"Răng rắc."


Trì Phương lấy lại tinh thần, quay đầu, phát hiện cây bút trong tay Vu Mặc chả hiểu sao lại gãy làm đôi. Trì Phương vội vàng lấy cây bút trong tay hắn ra, nhìn kỹ lòng bàn tay của Vu Mặc, xác nhận không có mảnh vỡ sót lại mới nói, "Bút gì thế này, chất lượng kém ghê."


Vu Mặc yên lặng nhìn thoáng qua cây bút bị mình bẻ gãy còn phải chịu tiếng xấu, ho nhẹ một tiếng rồi dời mắt. Ánh mắt của hắn bất giác nhìn về phía cửa sổ, bên ngoài đa số toàn là con gái.


Xinh đẹp, mềm mại, năng động.


Lúc trước cả khối ít ai biết Trì Phương, người quen cậu cũng không nhiều, lúc bỏ phiếu chọn ra hotboy và hoa khôi trường nhiều nhất cũng chỉ là xin chụp ảnh cùng. Mà bây giờ, càng ngày càng nhiều người phát hiện Trì Phương tốt đẹp như thế nào, cũng có nhiều người theo đuổi Trì Phương hơn.


Giống như Viên Vân trước kia đã từng gửi thư tình cho Trì Phương.


Trì Phương sẽ từ chối Viên Vân một lần, từ chối Viên Vân hai lần, nhưng nếu một ngày nào đó, Trì Phương không muốn từ chối, thì hắn nên làm gì bây giờ?


Vu Mặc nhắm mắt lại, chau mày. Trong một khoảnh khắc nào đó, hắn cũng muốn mặc kệ tất cả mọi chuyện, giấu Trì Phương đi, để không ai phát hiện ra cậu.


"Sao thế?"


Sự ấm áp đột ngột lan ra khắp trán Vu Mặc, hắn mở mắt ra, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Trì Phương, cậu đang dùng tay để đo nhiệt độ cho hắn, "Sao sắc mặt cậu khó coi thế, không thoải mái à?"


Hắn lắc đầu, sự tức giận tuôn ra trong giây lát nhanh chóng bị rút lại, giấu trong đôi đồng tử đen tuyền của Vu Mặc.


Giữa tháng 4, thời tiết dần dần trở nên ấm áp, trường học bắt đầu chuẩn bị cho đại hội thể thao. Đại hội thể thao năm nào cũng tổ chức, phần lớn học sinh đều đã quen, thậm chí còn xem đại hội là ba ngày nghỉ bình thường, thế nhưng...


Đối với lớp trưởng và lớp phó thể dục, đại hội thể thao đúng là ác mộng.


"Đăng ký một hạng mục!" Lớp trưởng hung dữ đập giấy đăng ký lên bàn một nam sinh.


Nam sinh run rẩy, im lặng cầm tờ giấy lên đọc, "Chạy 3000m? 1000m? Đẩy tạ?! Nhảy sào? Đừng đánh, tớ làm có nổi đâu... !"


Lớp trưởng cũng rất bất đắc dĩ, mấy hạng mục đơn giản như chạy nhanh 400m hay chạy tiếp sức đều đã chia xong rồi, chỉ còn dư lại mấy môn này là không ai chịu đăng ký.


"Đăng ký nhanh nào!" Lớp trưởng nói.


Nam sinh nhìn chằm chằm vào tờ đăng ký, đột nhiên bật dậy, ôm chầm lấy lớp trưởng, "Hạng mục ôm đã xong!" Nói xong, nhân lúc lớp trưởng còn chưa phản ứng, nhanh chóng vọt ra cửa sau chạy trốn.


Trì Phương nhìn hai người họ, bất đắc dĩ cười cười, cậu nghiêng đầu, hỏi Vu Mặc bên cạnh, "Cậu có đăng ký không?"


Vu Mặc đang giúp Trì Phương giải đề toán, nghe thế thì lắc đầu, "Không."


"Vậy à..." Trì Phương ngả người ra sau dựa vào lưng ghế.


"Sao thế?" Vu Mặc đặt tờ giấy ghi đầy đủ các bước giải trước mặt Trì Phương.


Trì Phương cúi đầu đọc bài giải, nói: "Tôi định đăng ký chạy xa..." Cậu vẫn rất thích chạy bộ, bình thường cũng hay chạy, dù sao với tính cách của lớp trưởng, chắc chắn là muốn hạng mục nào cũng phải có người thi, lấp đầy tất cả ô trống trên giấy đăng ký.


Đợi đến lúc lớp trưởng biết Trì Phương chủ động muốn đăng ký chạy 3000m, nước mắt gần như đã lưng tròng, cậu ta còn muốn tiến lên ôm Trì Phương, cảm tạ ơn cứu mạng của Trì Phương thì Vu Mặc im lặng đứng sau lưng cậu lại đi lên.


Dục vọng cầu sinh mãnh liệt khiến lớp trưởng rút tay về.


"Chạy 3000m." Vu Mặc thấp giọng nói.


Lớp trưởng kinh ngạc trừng mắt, khỏi phải nói cũng biết hai người tự nguyện đăng ký chạy 3000m hiếm tới mức nào, năm nào cũng phải tới ngày cuối cùng mới quyết định được. Thế mà năm nay mấy hạng mục khác còn chưa giải quyết, hạng mục khó nhất đã xong.


"Vu Mặc, Trì Phương, chạy 3000m." Lớp trưởng viết tên hai người lên giấy đăng ký, "Còn chuyện gì không?"


Vu Mặc hài lòng nhìn tên mình ghi chung một chỗ với tên Trì Phương, nhẹ gật đầu.


Còn khá lâu mới tới ngày thi đấu, hạng nhất thì hơi khó, nhưng cũng không thể thua quá khó coi. Trì Phương bắt đầu tối nào cũng dắt Vu Mặc đi chạy bộ, chỉ là dường như Vu Mặc không thích chạy, cơ bản mỗi ngày đều chạy được khoảng 800m là ngừng.


Đại hội thể thao tổng cộng ba ngày, hai ngày thi đấu, ngày cuối cùng làm lễ bế mạc. Trì Phương nhìn thoáng qua sân thi đấu, cậu và Vu Mặc bị chia ở hai nhóm khác nhau, nhưng cùng chạy vào buổi chiều.


Trì Phương nhận số thứ tự ở chỗ lớp trưởng xong liền đi tìm Vu Mặc, Vu Mặc ngồi một mình trong góc khán đài, thấy Trì Phương đến mới ngẩng đầu lên. Trì Phương cười cười, đưa số thứ tự cho Vu Mặc, cậu khom lưng xuống một chút, rồi đột ngột bất động.


Một ánh mắt nham hiểm dừng lại trên lưng cậu khoảng 3 giây mới dời đi.


Nụ cười trên mặt Trì Phương tắt ngúm, cậu đứng thẳng dậy, không một tiếng động nhìn sang hướng ánh mắt nào đó.


-----


Xin chào mọi người, mình là Liz đây, vì một số lý do không tiện nói mà mình đã ngưng edit truyện trong một khoảng thời gian khá dài. Dạo này mình mới tải lại Wattpad và có search tên bộ này để xem có ai edit tiếp không, và đọc cmt thấy mọi người vẫn chờ mình dù mình không thông báo tiếng nào mà đã drop thì mình cũng hơi buồn :( Mình thật sự xin lỗi vì đã bỏ bê các bộ truyện lâu như vậy và cũng cảm ơn vì mọi người vẫn ủng hộ và đợi mình dù đã 1 năm trôi qua.


Lúc search tên truyện thì mình cũng chợt nhận ra là truyện đã bị các web khác chôm, lúc bắt đầu edit thì mình cũng biết là kiểu gì chuyện này cũng xảy ra nên mình cũng chịu, nhưng mong mọi người sẽ luôn ủng hộ và đọc truyện trên wattpad của mình (lizzie2425), những lượt vote hay cmt của mọi người luôn khiến mình rất vui và đó cũng là động lực để mình hoàn thành bộ truyện, cảm ơn mọi người rất nhiều.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi