SAU KHI TA BỊ SƯ HUYNH CHỨNG ĐẠO


(Tu la tràng: là một từ thông dụng trên Internet, đề cập đến một cảnh trong đó các mối quan hệ giữa các cá nhân rất phức tạp và những người có mặt có nhiều mối quan hệ với nhau hoặc danh tính không đồng đều)
_____________________
Cái liếc mắt này khiến Phượng Tuyên hít một hơi khí lạnh.
Cũng may mình đã ngồi trên đệm, bằng không chắc chắn chân sẽ mềm nhũn ngã thẳng xuống đất.
Nhưng điều kỳ lạ chính là ma tôn Thích Trác Ngọc không hề nổi trận lôi đình.
Ồ? Chẳng lẽ trong mộng cảnh "Phàm nhân Tiểu Thất" vẫn là kiều thê, còn ma tôn vẫn là đại sư huynh dịu dàng hay sao? Bằng không nhìn thấy cảnh tượng này, cho dù là đại ma đầu bên cạnh y cũng đã sớm nổi giận như trẻ con nổ tung cả toà cung điện rồi.
Phượng Tuyên sửng sốt một lát rồi nhanh chóng phát hiện ra.
Nào phải do tính tình ma tôn tốt mà là hắn hình như không nhìn thấy mình?
Để chứng minh suy đoán của mình, Phượng Tuyên quơ quơ tay về phía ma tôn, đối phương không có động tĩnh gì.
Phượng Tuyên lại đứng lên nhìn trái nhìn phải, đối phương vẫn không có động tĩnh gì.

Thẳng đến khi Phượng Tuyên định đi tới trước mặt ma tôn tìm đường chết, Thích Trác Ngọc đang nhìn ra ngoài cửa sổ mới quay đầu lại, tâm tình có chút không tốt cảnh cáo y: "Không cần thử.

Hắn không nhìn thấy đâu."
Không hổ là đại ma đầu.
Phượng Tuyên cảm khái, ngay cả khi nhìn thấy trước mặt xuất hiện một người giống mình như đúc vẫn lâm nguy không loạn, trấn định tự nhiên.

Cái này cho hắn max điểm.
Họa Ảnh Kiếm lặng lẽ ngăn cản bước chân Phượng Tuyên đi về phía trước.
Dù sao y cũng không phải thật sự muốn mặt đối mặt với Ma Tôn, vì thế thành thành thật thật ngồi trở lại đệm của mình.

Cùng lúc đó, y hình như cũng hiểu được rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Những thứ có trong mộng cảnh của yểm thú được dựa trên nhận thức của chủ nhân mộng cảnh.
Trong nhận thức của "Phàm nhân Tiểu Thất", Thích Trác Ngọc quả thật rất lợi hại, nhưng hóa thần kỳ rất lợi hại của hắn chỉ là diễn thôi! Phượng Tuyên dám cam đoan, cả tu chân giới phỏng chừng chả có ai biết được sức mạnh thực sự của Thích Trác Ngọc.

Dù sao từ sự quan sát âm thầm của y thì khẳng định không chỉ ở Hóa Thần kỳ.
Vì thế ma tôn trong mộng cảnh chỉ có tu vi Hóa Thần kỳ.
Thế nhưng tu vi của đại ma đầu phiên bản hiện thực vẫn sẽ tiếp diễn không ngừng.

Cho nên Thích Trác Ngọc không muốn ma tôn nhìn thấy bọn họ thì ma tôn cũng sẽ không thể nhìn thấy.

Giống như lúc hắn dùng thủ pháp che mắt đám ma tướng, bước vào cung điện mà không hề bị cản trở.
Nghĩ thông suốt rồi, Phượng Tuyên bắt đầu nằm thẳng hóng hớt.
Nhìn ma tôn và mỹ nhân sư tôn trước mắt, y bỗng nhiên còn cảm thấy có hơi căng thẳng.

Kế tiếp không phải là tình yêu cấm kỵ không thích hợp cho thiếu nhi chứ?
Phượng Tuyên theo bản năng muốn che mắt lại, cha đế quân nói y mới một ngàn bảy trăm tuổi, có vài thứ không nên nhìn thấy.
Thế nhưng ma tôn vào cửa chỉ nhìn quanh phòng, mày nhíu lại lúc nhìn thấy Tô Khanh Nhan dưới mặt đất.

Nhìn thấy thức ăn thừa lộn xộn trên bàn, lông mày tiếp tục nhíu lại.
Ma tướng đi theo vào trong kinh ngạc: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?!" Rồi bằng tốc độ ánh sáng đỡ Tô Khanh Nhan đặt lên giường, nhìn từng món ăn trên bàn đều đã bị chạm vào.

Phượng Tuyên vì muốn nếm thử xem món nào ngon nhất, cho nên mỗi một món đều ăn một miếng.
Trong lòng Ma tướng khiếp sợ: Tô tiên sư làm sao vậy chứ? Không phải đã nói ba ngày không ăn không uống muốn tuyệt thực đấy sao? Sao mẹ nó đóng cửa lén ăn vụng sau lưng bọn họ vậy chứ?
Tư thế ngất xỉu sau khi ăn này giống như là có ai đó đã đầu độc vào trong đồ ăn vậy.
Mồ hôi lạnh sau lưng ma tướng chảy ròng ròng, rầm rầm quỳ xuống, thiết giáp trên người chấn động không thôi: "Tôn thượng! Thuộc hạ không dám bỏ bê bữa cơm của Tô tiên sư, đồ ăn đều đã được kiểm tra, tuyệt không vấn đề gì!"
Ma Tôn chậm rãi đi đến bên cạnh bàn, cầm một quả anh đào nhìn một chút, sau đó bóp nát lên tiếng: "Không phải vấn đề đồ ăn."
Ma tướng thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Tô tiên sư không phải bị đầu độc cho ngất xỉu, vậy những đồ ăn này là ai ăn?
Cùng lúc đó, Ma Vương cùng Ma Tướng đột nhiên tập trung ánh mắt vào một chỗ.
Lục hoàng tử ngủ ngon mơ đẹp trong ổ chó, bỗng nhiên cảm giác đầu chó lạnh lẽo.

Gã mở mắt ra nhìn thấy hai người đàn ông cao lớn và xa lạ trong phòng.
Lúc ta đang ngủ xảy ra chuyện gì rồi.jpg?
Lục hoàng tử nhìn ma tôn và ma tướng trong mộng cảnh.
Lại nhìn Thích Trác Ngọc và Phượng Tuyên trong trạng thái tàng hình.

Tiếp theo nhìn mình phơi bày trong không khí, cùng với một bàn thức ăn thừa bị gặm đến lộn xộn.
Lục hoàng tử nước mắt lưng tròng.
Đời chó chưa bao giờ tuyệt vọng đến thế.

Con mẹ nó chứ.
Ta nói những thứ này không phải là ta ăn một mình, có ai tin con chó này vô tội không?
-
"Gâu oẳng——" Một tiếng kêu thảm thiết, Lục hoàng tử bị ma tướng đá văng ra ngoài cửa sổ.
Rơi xuống từ một cung điện cao mấy trăm mét, bị Thích Trác Ngọc đã lặng yên không một tiếng động đi xuống dưới lầu tóm lấy gáy.

Treo lơ lửng giữa không trung.
Lúc Thích Trác Ngọc bắt được lông chó của gã còn có chút ghét bỏ, thuận tay ném lên Họa Ảnh kiếm.
Đại nạn không chết, móng vuốt chó Lục hoàng tử vững vàng ôm lấy đùi Phượng Tuyên, quyết định nhận giặc làm cha, đánh chết gã cũng sẽ không buông tay.
Phượng Tuyên bị Thích Trác Ngọc không hiểu ra sao kéo ra ngoài.
Y còn tưởng rằng có thể ở trong cung điện thêm một chút, ngay khi y đang chờ xem ma tôn ép buộc mỹ nhân sư tôn như thế nào.

Bản thân Đại Ma Đầu lại không biết phát điên cái gì, bỗng nhiên túm lấy cánh tay y, kéo thẳng y lên Họa Ảnh Kiếm.
Phượng Tuyên nhẫn nhục chịu đựng.
Được rồi, dù sao cũng không đánh lại được Thích Trác Ngọc.

Hắn không cho mình nhìn ma tôn thì thôi.
Nhưng mà đều là cùng một khuôn mặt mà.
Hắn phiền không? Không phải đều là đang nhìn hắn sao, thật không hiểu mạch não của đồ trẩu tre!
Lúc Họa Ảnh Kiếm trở về bay siêu nhanh, Phượng Tuyên vì bảo trì cân bằng đành phải ôm chặt cánh tay Thích Trác Ngọc.
Chờ đến lúc về tới trúc gian tiểu trúc, Phượng Tuyên vẫn chưa hoàn hồn.

Kinh ngạc chính là Thích Trác Ngọc dẫn y ra ngoài một chuyến chỉ vì cho y ăn y một bữa cơm thôi sao?
Đột nhiên thân mật làm y có cảm giác cứ như chồn chúc tết gà vậy.
Trúc gian tiểu trúc đã được Thích Trác Ngọc khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.
Phượng Tuyên vốn còn chưa buồn ngủ, vừa về đến nhà cơn buồn ngủ sau khi được ăn uống no nê lại lên.

Cảm thấy não không xoay chuyển được nữa muốn ngủ.
Kết quả còn chưa ngủ được thì A Bảo đột nhiên xuất hiện.
Nàng chạy tới nhắc nhở Phượng Tuyên nhớ thử hôn phục, dù sao ngày mai cũng là ngày cử hành đại hôn.

Lúc này Phượng Tuyên mới nhớ tới chuyện này, y quay đầu nhìn Thích Trác Ngọc.

Sau khi Thích Trác Ngọc trở lại trúc gian tiểu trúc thì không có trở về đông sương phòng của mình, mà ngồi ở trong viện suy nghĩ mọi thứ.
Phượng Tuyên cảm thấy đại ma đầu suốt ngày có chuyện để nghĩ mãi không hết.
Nhưng y dùng ngón chân nghĩ cũng biết, trong đầu hắn chắc chắn không phải chuyện tốt gì.

Đại khái là hủy diệt thế giới còn bản thân làm đại vương, dù sao hắn cũng là một tên cuồng sự nghiệp mà.
Bình thường khi Thích Trác Ngọc lười quan tâm đến y, Phượng Tuyên sẽ một mình tự giải trí.
Trên bàn sơn mài đặt bộ hôn phục xếp chồng lên nhau, Phượng Tuyên cầm lên xem, một giây sau liền mặc hôn phục vào người mình.
Hôn phục thêu đôi nhạn xinh đẹp thanh tú đỏ rực, rạng rỡ trước mặt mọi người.
Mặc dù cũng là phong cách nam tính nhưng phần eo được thắt rất chặt, trang bị một chiếc thắt lưng da khảm ngọc trai, ngọc bích và san hô, viền áo được nhấn bằng hoa văn tơ vàng sẫm quấn quanh cành đào..

Ngoài ra còn có phụ kiện lộn linh tinh, vai là áo choàng, cổ tay là choàng tơ lụa, một chiếc quạt tròn thêu hạt, một chuỗi vàng, cảm giác đi tới đâu leng keng tới đó.
Màu da Phượng Tuyên vốn đã trắng nõn, kết cấu hôn phục màu đỏ tinh tế tỉ mỉ, màu bạc bên ngoài phản chiếu ra ánh sáng xinh đẹp mỹ lệ dưới ánh nến.
Y dùng linh lực hóa ra một mặt kính bằng băng cao bằng mình, nhìn trái nhìn phải vào gương, lúc chuyển động cơ thể, ngọc thạch và châu báu quả nhiên phát ra tiếng "Leng keng".
Lục hoàng tử đứng ngoài quan sát, không thể không thừa nhận là người đẹp vì lụa.
Vốn gương mặt nhỏ tuổi của Phượng Tuyên chỉ có thể xem như thanh tú đáng yêu, bây giờ có thêm vài phần quyến rũ.
Phượng Tuyên soi gương một lát, bỗng nhiên nhìn thấy Thích Trác Ngọc từ trong gương không biết mở mắt từ lúc nào, đang ngồi ở trên giường nhìn mình.
Tâm tình y không tệ, xoay người nhìn chính diện Thích Trác Ngọc, hỏi một câu: "Đẹp không? ”
Thích Trác Ngọc không có biểu tình gì mà phun ra hai chữ: "Khó coi.


Phượng Tuyên:? Cái tên thẳng nam.

Không có mệnh thẳng nam mà có bệnh thẳng nam, rác rưởi!
Thích Trác Ngọc bình luận: "Không phải chỉ là một miếng vải đỏ treo lên người thôi sao, có cái gì mà đẹp."
Ồ.

Chẳng phải ngươi cũng treo một miếng vải đen lên người đó sao.
Phượng Tuyên suy nghĩ về thẩm mỹ hồng phối với xanh lá cây đáng sợ của Thích Trác Ngọc.

Nghĩ thầm coi như là hôn phục có đẹp đến đâu mặc trên người mình, hắn cũng chẳng thốt lên được lời tốt đẹp gì.
Tâm tình tốt của Phượng Tuyên không hề bị Thích Trác Ngọc ảnh hưởng.

Y lại tiếp tục thử vài món trang sức rực rỡ trong một cái khay sơn mài khác, cái gì mà đông hải minh châu san hô, kim cương bồng lai thanh ngọc, đôi bông tai bạc pha lê ngọc bích màu tím.

Vừa nhìn đã biết của nhà nữ nhi, y đeo không được.

Bèn chọn vòng cổ, vòng tay, ngọc bội thử vô cùng vui vẻ.
Không nghĩ tới ma tôn trong mộng cảnh còn rất hào phóng mà.
Trong khay sơn mài còn đặt một cái khăn đỏ dùng để trùm đầu khi đại hôn.

Phượng Tuyên cho tới bây giờ chưa từng đội cái này, cũng rất có lòng hiếu kỳ đội lên đầu nghiên cứu một chút, kết quả vừa mới đội lên đã bị một cỗ linh lực kéo xuống.
Phượng Tuyên:?
Y nhìn cái khăn voan dưới mặt đất, lại nhìn Thích Trác Ngọc vừa thu hồi linh lực.
Đây là hành vi khiêu khích ấu trĩ gì?
Y nhặt khăn voan lên cất kỹ
Lại cầm một đôi khuyên tai uyên ương giao cổ, một giây sau, bông tai cũng bị linh lực đánh rơi xuống mặt đất.
Phượng Tuyên xác định.
Đại ma đầu nhàn rỗi đến nhàm chán, ở đây! Tìm đi! Này!
Tức giận.
Nhưng đánh không lại hắn, cho nên không chấp nhặt với hắn.
Dù sao thử cũng đã thử xong rồi, Phượng Tuyên cởi bỏ hôn phục và phụ kiện lộn xộn trên người ra, trở lại tây sương phòng ngủ say.
Lục hoàng tử thấy thế, đầu chó nhìn tới nhìn lui, giữa Phượng Tuyên và Thích Trác Ngọc, không hề lo lắng lựa chọn Phượng Tuyên thoạt nhìn tương đối dễ nói chuyện.

Nói nhảm, ai muốn ở cùng một chỗ với tên điên Thích Trác Ngọc này chứ!
Bốn cái chân chó của hắn mang theo ý nghĩ của mình điên cuồng chạy, liều mạng đuổi theo Phượng Tuyên, ngẩng đầu kêu to: "Gâu Gâu Gâu! Gâu Gâu Gâu! Gâu Gâu Gâu! ”
Dịch: Ngươi đừng nghe Thích Trác Ngọc nói, ta thấy ngươi mặc hôn phục rất đẹp!
Thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên!
(Thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên: Ngàn vạn thứ có thể đâm thủng, chỉ có mông ngựa là không thể đâm thủng được, nghĩa đại khái là lấy lời ngon tiếng ngọt nịnh người ta.)
Ngay khi Lục hoàng tử sắp được như ý nguyện đi theo Phượng Tuyên trở về tây sương phòng, bất thình lình bị một cái bóng cao lớn bao trùm.
Một giây sau, gã đã bị Thích Trác Ngọc mất kiên nhẫn đạp ra ngoài cửa.
Lục hoàng tử "Ẳng" một tiếng, vừa ngẩng đầu liền đối mặt với ánh mắt âm trầm của Thích Trác Ngọc: " Cút."
Gã:?
Mẹ nó.

Chẳng lẽ hắn còn có thể nghe hiểu tiếng chó hay sao?
-
Tỉnh dậy, đêm trong mộng cảnh đã trôi qua, chào đón ban ngày.
Kết giới trúc gian tiểu trúc không biết đã mở ra từ khi nào, ảo ảnh bầu trời quang đãng vạn dặm cũng vào giờ khắc này bị xé nát.

Biến thành hình thức địa ngục giống như ở bên ngoài Phiếu Miểu tiên phủ, bầu trời có một mảng lớn màu đỏ như máu, nhuộm những đám mây thành màu đỏ thẫm, âm u giống như đang ấp ủ một trận mưa lớn.
Phượng Tuyên thay bộ hôn phục đã thử ngày hôm qua, yên lặng chờ hoa xa tới đón y và ma tôn thành hôn.
Đi ra khỏi viện tử, Thích Trác Ngọc đã chờ ở bên ngoài từ sớm.
Hôm nay hắn mặc một bộ áo choàng nếp gấp màu đỏ thẫm, ống tay áo hình kiếm được buộc chặt từ tay áo đến cổ tay, thắt lưng đính ngọc.

Tóc buộc kiểu đuôi ngựa, dưới chân là đôi giày bằng da hươu, là trang phục cưỡi ngựa bắn cung thường thấy trong thành Trường An.
Phượng Tuyên thấy thế sửng sốt một hồi, bình thường đại ma đầu mặc không phải màu đen thì là màu trắng, hôm nay mặc một bộ màu đỏ đẹp tới bất ngờ, làm nổi bật nên màu sắc của hắn.

Hơn nữa còn mặc bộ đồ cưỡi ngựa bắn cung, sạch sẽ gọn gàng, thoạt nhìn giống như là muốn đi chiến đấu ngay lập tức.
Không lâu sau, đám ma kiếm khiêng hoa xa đến.
Đó là một pháp khí khổng lồ chế tạo thành kiệu hoa có thể phi hành giữa không trung.

Có bảy tầng lầu các, năm tòa chính đình, giống như một cung điện trên không nhỏ.

Mặt dưới đèn tiên minh châu tinh xảo hoa lệ, treo đầy lụa nam hải tràn đầy ánh sáng.

Theo đám ma tướng ở giữa không trung điều khiển, tấm lụa mạn lệ cũng nhảy múa theo gió.
Phượng Tuyên chưa từng thấy qua loại kiệu hoa của tu chân giới dùng để đón dâu, lần đón dâu duy nhất y gặp chính là thời điểm lão Long Vương gả công chúa ở Đông Hải, kiệu hoa là một lão rùa thần khổng lồ, nghe nói đã sống tám vạn tám ngàn năm.

Lúc y ngồi vào không khỏi nhìn thêm vài lần, sờ đông sờ tây, rất là tò mò.
Thích Trác Ngọc mở mắt ra nhìn y, cười nhạo một tiếng: "Xì."
Phượng Tuyên:Sao tự nhiên cười nhạo y?
Phượng Tuyên quay đầu nhìn Thích Trác Ngọc, vị đại gia này vừa rồi lên kiệu hoa còn nhanh hơn cả y.

Vừa lên đã không chút khách khí chiếm lấy vị trí tốt nhất, trông còn muốn thành hôn hơn cả y.

Hơn nữa đại ma đầu rõ ràng có thể ngự kiếm phi hành ở bên ngoài, vì sao nhất định phải chen chúc với y trên kiệu hoa?
Thích Trác Ngọc bỗng nhiên bắt đầu nói chuyện phiếm với y: "Thành hôn cùng ta vui tới vậy sao?"
Hả? Trông y vui lắm à?
Bản thân Phượng Tuyên không hề cảm thấy vậy, y chỉ là cảm thấy kiệu hoa này thật thần kỳ.

Chưa bao giờ thấy, nên muốn.jpg
Đang ở trước mặt đại ma đầu, trong mộng ngoài mộng đều là hắn, Phượng Tuyên không dám đắc tội, trái lương tâm mà lên tiếng: "Đương nhiên rất vui."
Ai biết Thích Trác Ngọc thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách, không biết vì sao không cười nữa, đột nhiên mất hứng.

Hắn giống như trẻ con dùng linh lực kéo viên trân châu lớn nhất trên người Phượng Tuyên xuống, sau đó vứt xuống đất.
Phượng Tuyên:...
Không có gì để nói.
Bên trong kiệu hoa có một cái bàn làm bằng gỗ hương, phía trên bày rất nhiều điểm tâm trái cây.
Phượng Tuyên còn chưa ăn sáng, lúc này bụng đã đói kêu ùng ục.

Y nhìn Thích Trác Ngọc có vẻ không muốn ăn, chỉ là vẻ mặt như có điều suy nghĩ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ có gì đẹp mà xem, chẳng phải chỉ có Phiếu Miểu tiên phủ bị sét đánh, bị lửa thiêu không ra hình ra dạng hay sao.
Lục hoàng tử hăng hái gặm dưa hấu, nhìn thấy Phượng Tuyên ăn còn hăng hơn cả gã.
Lục hoàng tử nhịn không được dùng đỉnh đầu chó đánh đầu gối Phượng Tuyên một cái, ngẩng đầu: "Sao ngươi không dỗ Thích Trác Ngọc?" Sau khi gã ăn thịt linh thú ở tu chân giới đã có thể tự mở ra linh trí.
Phượng Tuyên: Hả?
Ngươi một con chó mà dạy ta làm đấy ư.
Lục hoàng tử sau khi đi theo bọn họ hai ngày, đã khắc sâu ý thức được người đứng đầu nhà này là ai.

Trong mộng cảnh quỷ quyệt do yểm thú chế tạo, hiển nhiên chỉ có ôm lấy đùi Thích Trác Ngọc mới có thể có mạng đi ra ngoài.
"Thích Trác Ngọc là đạo lữ của ngươi, ngươi chọc giận hắn, chẳng lẽ không nên dỗ dành một chút sao? Hơn nữa hắn còn tìm được ngươi trong nhiều mộng cảnh của yểm thú không dễ dàng gì.

"Ngữ khí lục hoàng tử nói chuyện rất giống một bà mẹ chồng thiện lương tận tình khuyên con trai con dâu nên hoà hảo.
Phượng Tuyên nghe được câu nói cuối cùng, cũng trầm mặc một hồi.
Tuy rằng mình không muốn thừa nhận, nhưng Thích Trác Ngọc hình như là cố ý tới tìm y, không phải thuận đường.

Hắn tới đã được hai ngày nhưng không có khởi hành đi tìm Tô Khanh Nhan, mà là cùng mình đi theo cốt truyện trong mộng cảnh.
Phượng Tuyên cảm giác được có một chút chột dạ, vì thế dùng linh lực bóc một đĩa củ quả bưng cho Thích Trác Ngọc.
Loại trái cây sồi này là loại hạt đặc sản của biển Hỗn Độn, nghe nói sau khi ăn có thể làm cho tâm tình người ta trở nên tốt hơn.
Phượng Tuyên đẩy đĩa ra trước mặt hắn: "Sư huynh, huynh muốn ăn một chút không? ”
Thích Trác Ngọc nhìn hắn một cái, vẫn không nhúc nhích.

Phượng Tuyên thật sự rất lo lắng tính tình trẻ con ương ngạnh của hắn lại phát tác, lát nữa sẽ đánh đổ hết quả mà y vất bóc xuống đất.

Thật lãng phí.
Đang muốn lấy về, Thích Trác Ngọc bỗng nhiên động.
Hắn lấy một viên ném vào miệng nhận xét, "Khó ăn."
Khó ăn thì nôn ra đi.
Phượng Tuyên không nói nên lời nhìn đại ma đầu vừa nói khó ăn, vừa ăn sạch đĩa quả y vừa bóc.

Không để lại miếng nào cho y.

Nhưng công hiệu của quả hình như phát huy một chút tác dụng, lúc xuống kiệu hoa, tâm tình Thích Trác Ngọc hình như tốt hơn rất nhiều.
Nơi bái đường nằm ở Lang Hoa điện của Thanh Vân Phong.
Bởi vì ngày hôm qua vừa gặp "Thích Trác Ngọc" phiên bản ma tôn, cho nên bây giờ Phượng Tuyên không hề kinh ngạc.

Tuy rằng đi dọc theo thềm son có hai người một chó, nhưng dưới thủ pháp che mắt của đại ma đầu, các ma tướng chỉ có thể nhìn thấy một mình Phượng Tuyên.
Nghi thức tổ chức đại hôn diễn ra rất qua loa, rất nhanh đã làm xong.
Trong lòng Phượng Tuyên biết rõ ma tôn chỉ là qua loa có lệ với đạo lữ pháo hôi của mình.

Phỏng chừng chốc lát vào động phòng sẽ cho mình một kiếm về chầu trời.
Khi hai người tiến tới bước động phòng.
Tất cả ma tướng đều lui ra ngoài.
Ngày hôm qua không nhìn kỹ ma tôn "Thích Trác Ngọc", hôm nay nhìn thấy hắn, Phượng Tuyên phát hiện mặt ma tôn hình như càng lúc càng trắng bệch.
Tuy rằng Thích Trác Ngọc vốn rất trắng, nhưng trước kia là trắng của người sống, ma tôn trước mắt chính là nét trắng bệch của người chết.
Có thể là do y nhìn chằm chằm quá lâu, Ma Tôn bỗng nhiên quay đầu, mắt hoa đào lấp lánh, giọng điệu tựa như mật đường: "Tiểu Thất, ngươi làm sao vậy? ”
Chết rồi.


"Phàm nhân Tiểu Thất" này làm sao có thể so được với Thích Trác Ngọc vẫn còn hình tượng phu quân dịu dàng, gió trong trăng sáng này chứ?
Mang theo cái mặt của đại ma đầu, bỗng nhiên dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình.
Phượng Tuyên cảm giác không quen lắm, biểu tình vô tội: "Sư huynh.

Ta không sao."
Ma Tôn bỗng nhiên lại nở nụ cười, chính là cái loại cảm giác ma tôn bá đạo cưng chiều: "Tiểu Thất.

Nơi này cũng chỉ có hai người chúng ta, ngươi còn muốn xưng hô xa lạ như vậy sao? ”
À, cái này.

Thật không giấu diếm, thật ra hiện tại trong phòng có bốn người.
Thích Trác Ngọc bản tôn đứng ở phía sau Phượng Tuyên, biểu tình phiền não giống như muốn giết người.
Ma Tôn hình như cũng không có muốn chờ Phượng Tuyên nói chuyện, mở ra chế độ tự hỏi tự trả lời.
Khá lắm, đúng là bản thân Thích Trác Ngọc.
"Tiểu Thất không muốn gọi phu quân, là bởi vì còn đang giận ta sao?" Giọng của ma tôn trở nên mất mát.
Phượng Tuyên: Hả? Ngươi giận cái gì.

Hai người sao ngay cả tính cách thích đánh đố cũng giống nhau.

Nói chuyện đừng nói một nửa thôi được không!
"Nhưng không sao, đêm nay là ngày mười lăm, là đêm tân hôn của chúng ta.

Đêm xuân ngắn ngủi, Tiểu Thất cũng không muốn lãng phí thời gian chứ?"
Phượng Tuyên: Cái quỷ gì? Mười lăm hàng tháng không phải là lúc hắn phát tác tình độc hay sao? Cứu mạng, ma tôn cái gì! Không phải là muốn đem y đi làm thuốc rồi mới giết chứ hả? Cẩu nam nhân!!!
Phượng Tuyên cảm giác mình nghe mà nổi giận.
Ma Tôn lại hoàn toàn không cảm nhận được giá trị tức giận của y, vừa nói vừa đẩy y lên giường.
Kết quả không đợi Phượng Tuyên đạp hắn, một giây sau, Ma Tôn đã bị đạp bay.
Phương thức đánh nhau quen thuộc này, Phượng Tuyên quay đầu lại nhìn, Thích Trác Ngọc như nghe đủ rồi, bỗng nhiên giống như u linh xuất hiện trong phòng.
Ma tôn tung hoành tu chân giới ở ma giới tạm thời, đã thật lâu không có bị người ta đánh cho trọng thương như thế.
Không thể không nói, Thích Trác Ngọc thật sự là một tên bệnh thần kinh, ra tay với mình rất táo báo dứt khoát.

Trước lạ sau quen đúng không?
Ma tôn đứng lên từ đám đổ nát bị mình đập vào, ngẩng đầu, thấy được người giống y đúc mình.

Còn thân mật ngồi cùng thê tử của mình trên giường cưới của bọn họ.
Như là một tên đàn ông bị vợ cắm nguyên cây sừng to chà bá, Ma Tôn sửng sốt một hồi sau đó nổi giận, trừng mắt nhìn Phượng Tuyên: "Hắn là ai?! ”
Phượng Tuyên:...
Ta thực sự rất khó giải thích với ngươi chuyện này.jpg
Phượng Tuyên thử trả lời câu hỏi của Ma Tôn, giới thiệu: " Ấy, hắn là cá hâp."
Cá hấp không có ở đây, cái tên cho đại ma đầu ngươi là được rồi.
Trong tay Ma Tôn bạo khấu một cái lôi kích, chờ y nói xong thì ném thẳng tới.
Phượng Tuyên:? Ngươi đúng là rác rưởi! Thế mà còn đánh lén.

Tên cặn bã! Rác rưởi!
Lúc lôi kích sắp đến trước mặt Phượng Tuyên, người giấy vẫn đặt trong túi nhỏ cá hấp nhận thấy nguy hiểm, tự động hiện thân.
Mảnh giấy nhỏ mạnh mẽ thành hình, mặt không chút thay đổi vung tay lên, ngăn cản công kích.

Nhân tiện đánh lại một tia sét trở về.
Ma tôn lại một lần nữa nhìn thấy mặt mình tăng gấp bội xuất hiện thì sửng sốt, bị sấm sét đánh thẳng vào mặt.
Thương tích cũng tăng gấp đôi, "Oẹ" phun ra một ngụm máu.

Nhưng nhìn biểu tình của hắn, giống như tinh thần bị thương nặng hơn cả cơ thể.
Ma Tôn hung hăng trừng mắt nhìn Phượng Tuyên, chỉ vào cá hấp: "Hắn là ai?! ”
Phượng Tuyên: "..."
"Ah, hắn là." Phượng Tuyên vắt hết óc, thăm dò giới thiệu: "Cá hấp? ”
Ma Tôn:...
Thích Trác Ngọc: …
Chuyện cho tới bây giờ, ma tôn rốt cục ý thức được Phượng Tuyên trước mắt không được bình thường.
Thiếu niên một hơi đội cho mình hai cái mũ xanh này sao có thể là đạo lữ phế vật yêu hắn đến phát điên.
Ma Tôn cắn răng: "Vậy ngươi đang làm gì? ”
Trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh, ba đôi mắt đồng thời nhìn qua.
Phượng Tuyên do dự một chút, "Nuôi, nuôi cá?"
_______________
Tác giả có lời muốn nói:
Nuôi cá thật đấy.jpg
Tiểu Phượng Hoàng một hơi nuôi ba con cá, là chính xác, khách quan, vừa ý…
Thích Trác Ngọc (âm dương quái khí): Ta biết ta chỉ là một con cá được nuôi trong wechat của ngươi thôi.
* Nuôi cá còn có nghĩa là lốp dự phòng, ngoại tình.
Thích Trác Ngọc biết vợ sắp thành thân với người khác: Lén mặc bộ đồ màu đỏ đẹp trai nhất, âm thầm đua nhau..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi