SAU KHI THIẾU GIA THẬT TRỞ VỀ, THIẾU GIA GIẢ BỎ CHẠY SUỐT ĐÊM

"Theo đuổi em?" Văn Từ vô thức lặp lại, nhìn ánh mắt quá mức dịu dàng của người đàn ông, cả người như bị bỏng, đột nhiên từ trên sô pha đứng lên, chạy lên lầu dưới ánh mắt của Trì Quan Yếm.

Bởi vì quá kích động, nên không chú ý, dưới chân vấp ngã, cậu không kịp đứng vững nên trực tiếp ngả người về phía sau.

Vào thời khắc quan trọng, Trì Quan Yếm đã vòng tay qua eo ôm cậu nên mới không bị ngã.

"Em không sao chứ?" Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, thấp giọng hỏi, trong mắt tràn đầy lo lắng.

Văn Từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt không nhìn ra được khuyết điểm nào của Trì Quan Yếm ở ngay trước mặt. Khi lại gần, cậu có thể cảm nhận được rõ ràng hơi thở nóng bỏng của Trì Quan Yếm.

Trái tim trong lồng ngực gần như sắp nhảy ra khỏi cổ họng, Văn Từ cảm thấy hô hấp với nhịp tim của mình cùng hỗn loạn.

Gần quá rồi, gần đến mức chỉ cần cậu lại gần một chút nữa là có thể hôn lên môi của Trì Quan Yếm.

Ánh mắt từ trên sống mũi cao của Trì Quan Yếm rơi xuống bờ môi mỏng, chợt nhận ra mình đang nghĩ cái gì, Văn Từ liền vội vàng nhìn đi chỗ khác. Rời khỏi vòng tay của Trì Quan Yếm, để lại một câu "Em không sao", sau đó chạy lên lầu.

Sau khoảnh khắc cửa đóng lại, Văn Từ dựa lưng vào cánh cửa, cố gắng để đầu óc trống rỗng, hít thở đều.

Cũng không phải chưa từng được tỏ tình qua, có cả nam lẫn nữ, thậm chí là người ở trên mạng không biết giới tính cũng có, nhưng cậu chưa bao giờ kích động như lần này.

Hai má nóng đến mức không thể bình tĩnh lại được, Văn Từ lấy tay quạt gió. Sau khi nhận ra hành động này ngu ngốc đến mức nào, cậu liền bỏ cuộc. Cậu mở cửa, lén lút thò đầu ra trả lời câu hỏi của Trì Quan Yếm.

"Em khó theo đuổi lắm, anh từ bỏ đi."

Có tiếng cười nhỏ từ dưới lầu vang lên, Văn Từ cảm giác tiếng cười đó như kề sát bên tai khiến trái tim cậu ngứa ngáy, nhiệt độ trên má càng tăng lên.

Cậu lấy tay che mặt, cố gắng hạ nhiệt.

Mẹ kiếp, sao mà không có cốt khí gì hết, nói đỏ mặt là đỏ mặt, có chút khí tiết lên được không!

Sau một phút nguôi ngoai, Văn Từ lại thò đầu ra ngoài, sợ Trì Quan Yếm không nghe được giọng của mình, lớn tiếng nói: "Đừng có cười, em nói rất nghiêm túc. Anh...... Anh có theo đuổi cả đời cũng không theo đuổi được đâu, vậy nên từ bỏ càng sớm thì càng tốt."

"Không sao." Giọng nói trầm thấp và từ tính của người đàn ông từ dưới lầu truyền đến, "Dù có theo đuổi cả đời cũng không sao."

Văn Từ đóng cửa lại, quay người vài bước liền ngã xuống giường, lăn qua lăn lại. Sau đó quấn mình trong chăn bông không nhịn được vò đầu bứt tóc, cả người giống như một con mèo xù lông, đầu tóc rối tung lên.

Sau khi nằm liệt hồi lâu, Văn Từ từ trên giường đứng dậy, cầm điện thoại, mở Baidu: "Sau khi được tỏ tình, tim đập loạn xạ, mặt nóng vô cùng là tại sao? Bị ốm à?"

Có người đã từng hỏi câu hỏi tương tự với cậu, Văn Từ nhấp vào, câu trả lời đầu tiên xuất hiện: "Bị bệnh gì chứ, là do bạn rung động rồi đó ha ha ha, hoặc là do đang xấu hổ. Bạn có hay xấu hổ không? Nếu bạn chỉ xấu hổ với một mình anh ấy, thì không còn nghi ngờ gì nữa, bạn rung động rồi. "

Văn Từ có phải là người hay xấu hổ không? Không phải, da mặt cậu dày, chỉ có khi đối mặt với Trì Quan Yếm da mặt cậu mới mỏng.

Nhưng cậu rung động với Trì Quan Yếm? Không thể nào.

Văn Từ tiếp tục kéo xuống dưới, thấy đáp án thứ hai: "Điều này hiển nhiên cho thấy bạn cũng thích anh ấy, cho nên khi anh ấy tỏ tình với bạn tim mới đập nhanh. Hô Hô, là cả hai đều thích nhau nha, chủ thớt cũng nên nhanh chóng tỏ tình đi! Chờ đợi một kết quả tốt."

Chủ thớt đăng bài trả lời cho bình luận này, Văn Từ bấm mở rộng xem, thấy hồi âm: "Hô Hô, suy nghĩ cả một đêm, cuối cùng cũng hiểu được lòng mình, đã tỏ tình rồi, chúng tôi cách đây không lâu đã chính thức bên nhau! Cảm ơn câu trả lời của bạn."

Văn Từ choáng váng.

Chẳng lẽ cậu cũng thích Trì Quan Yếm thật? Không.... thể nào?

Phát hiện mình đã từ thái độ khẳng định ban đầu trở nên không chắc chắn, Văn Từ lập tức quay trở lại, thay đổi câu hỏi trên Baidu: "Tình yêu sét đánh có thật không?"

"Mọi người đừng không tin vào tình yêu sét đánh, các bạn không cảm thấy đôi khi có thể yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên rất đặc biệt à? Có một loại cảm giác mãnh liệt là anh ấy, đời này chính là anh ấy. Nhưng mà, phần lớn cái gọi là tình yêu sét đánh đều là âm mưu được tính toán từ lâu. Đề nghị chủ thớt hỏi kỹ đối phương nhé~ Nói không chừng sẽ có kết quả bất ngờ đó."

Trì Quan Yếm có âm mưu từ lâu với cậu không?

Ba từ Trì Quan Yếm cứ lởn vởn trong tâm trí, Văn Từ đặt điện thoại sang một bên, vô lực nằm trên chăn bông, cố gắng thôi miên bản thân để không nghĩ về Trì Quan Yếm nữa.

Cậu nhắm mắt lại, không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cho đến khi bị cơn khát đánh thức.

Văn Từ buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, cũng lười xuống giường uống nước. Cuối cùng khát đến mức không chịu nổi nữa, mới loạng choạng bước xuống giường, đi chân trần xuống cầu thang.

Phòng khách bật đèn nhỏ, xung quanh có chút mờ mịt, Trì Quan Yếm ngồi trên sô pha, hai tay ôm mặt nhìn ra cửa sổ kính áp tường, mím môi, vẻ mặt lạnh lùng băng lãnh.

Nghe thấy động tĩnh đi xuống lầu, anh quay lại nhìn, liền thấy Văn Từ đang híp mắt đi chân trần đến tủ lạnh.

Văn Từ không để ý tới Trì Quan Yếm mở tủ lạnh, lấy chai nước lạnh bên trong ra.

Vào thời khắc mấu chốt, lại bị người ta nhét trở lại.

Vẻ mặt của Văn Từ thoáng bối rối, giây tiếp theo, một bàn tay lớn từ phía sau vòng ngang eo cậu, khẽ ôm cậu lên.

Hai chân buông thõng trên không, Văn Từ có chút không vững lắc lư, sau đó, bị ôm lên trên ghế.

"Sàn nhà lạnh, sao em không đi dép?" Trì Quan Yếm hỏi xong, mới thấy đầu tóc bù xù của Văn Từ, anh không nhịn được cười, đưa tay lên vuốt thẳng mái tóc bù xù của cậu.

"Uống nước." Văn Từ mơ hồ nói.

Cậu khát đến mức chỉ muốn uống nước, trực tiếp xuống lầu, không nhớ việc phải mang dép vào.

Ngọn đèn nhỏ ở bên ghế sô pha, nên phía tủ lạnh hơi tối hơn, mắt Văn Từ gần như không nhìn thấy được khuôn mặt của Trì Quan Yếm.

Cơn buồn ngủ khiến cậu lại nhắm mắt lại, Văn Từ đối mặt với tủ lạnh, giãy dụa muốn đi xuống ghế, "Em muốn uống nước."

Trì Quan Yếm đặt chiếc cốc đã đổ đầy nước ấm vào tay Văn Từ, thấy cậu cầm cốc bất động, mắt nhắm nghiền như đang ngủ say, anh cầm cốc đặt lên trên môi cậu, "A Từ, uống xong về phòng ngủ đi."

Văn Từ vô thức mở miệng, vịn tay Trì Quan Yếm uống hết ly nước, cả quá trình ngoan ngoãn như một đứa trẻ.

"Anh còn chưa ngủ à?" Bởi vì quá buồn ngủ, dù biết Trì Quan Yếm đang ở bên cạnh, cậu cũng không căng thẳng như ban ngày nữa, từ trên ghế đi xuống nói: " Em về ngủ tiếp đây, anh đi ngủ sớm đi, chúc anh ngủ ngon."

Ngón chân của cậu vừa chạm sàn thì lại bị ôm lên.

Trì Quan Yếm ôm cậu dễ như ôm một con mèo, bước lên lầu.

"Anh đưa em về phòng."

Sau khi phát hiện mình không thể giãy ra, Văn Từ liền ngừng vùng vẫy. Cọ cọ trong lòng Trì Quan Yếm, tìm một tư thế thoải mái, thậm chí còn nắm lấy quần áo của Trì Quan Yếm, căn bản không nghĩ tới lúc này cậu và Trì Quan Yếm thân mật bao nhiêu.

Trì Quan Yếm đưa Văn Từ trở về phòng, sờ trán, bảo đảm cậu không bị sốt, sau đó thu tay lại, giúp cậu mang dép vào.

Văn Từ đi dép lê bước vào nhà tắm.

Trì Quan Yếm nhìn ra ý đồ của cậu, từ trong tủ lấy ra bộ đồ ngủ sạch sẽ đưa cho Văn Từ, "Mặc bộ đồ ngủ vào ngủ sẽ thoải mái hơn."

Văn Từ cầm lấy bộ đồ ngủ, lí nhí nói "cảm ơn", bước vào nhà tắm rửa chân, thay đồ ngủ, vừa đi ra đã định nhảy xuống giường.

Trì Quan Yếm nắm lấy cổ tay cậu, kéo đến trước mặt mình.

Chàng trai ngoan ngoãn đứng đó, trông vô cùng nghe lời, bộ đồ ngủ đang mặc bị cài sai ba cúc, khiến cổ áo bị vẹo đi rất nhiều, có thể thấy rõ xương quai xanh tinh xảo. Không chỉ vậy, phần gấu áo còn bị lật lên, để lộ vòng eo nhỏ trắng nuột nà.

Trì Quan Yếm thở dài ngao ngán, nhanh chóng cài cúc áo lại, chỉnh sửa cổ áo.

Khi kéo vạt áo xuống, tay anh vô tình chạm vào eo Văn Từ, khiến thân thể Văn Từ khẽ run lên.

Trì Quan Yếm hai mắt tối sầm lại, anh thở dài, đưa tay lên xoa xoa tóc của Văn Từ, nhẹ giọng nói: "Ngủ ngon."

Văn Từ trực tiếp ngã xuống giường, cũng lười nhúc nhích.

Trì Quan Yếm giúp cậu đắp chăn bông, ngồi bên cạnh giường, đang định tắt đèn thì nghe thấy tiếng lẩm bẩm không rõ ràng, "Trì Quan Yếm, đừng cau mày nữa, nếu có chuyện gì thì ngày mai nghĩ tiếp. Bây giờ đã muộn rồi, nên đi ngủ thôi, ngủ ngon..."

Giọng nói càng về sau càng nhỏ dần, cho đến cuối cùng gần như không nghe thấy nữa.

Đôi mày vốn cau chặt của Trì Quan Yếm duỗi ra rồi cười nhẹ, vươn tay vén mái tóc rối bù của Văn Từ sang một bên, như thể nhìn không đủ, cứ nhìn chằm chằm khuôn mặt dịu dàng mềm mại của Văn Từ dưới ánh đèn.

Một lúc lâu sau, anh nắm tay Văn Từ, thì thầm: "A Từ, anh sẽ đợi em nhớ ra anh."

"Anh tin rằng một ngày nào đó, em sẽ nhớ ra anh."

Căn phòng im lặng, không ai trả lời anh.

Trì Quan Yếm cẩn thận đặt tay Văn Từ vào trong chăn bông rồi rời khỏi phòng.

Ngày hôm sau, Văn Từ tỉnh lại, ngây người trên giường ngồi một hồi, sau đó mới nhớ tới chuyện ngày hôm qua, bao gồm cả cảnh uống nước buổi tối.

Cậu thở dài, tự hỏi sao đêm qua mình lại buồn ngủ đến thế.

Văn Từ vệ sinh cá nhân xong rời khỏi phòng, cảm thấy mình nên cho Trì Quan Yếm một câu trả lời chính xác.

Khi đến phòng khách, Trì Quan Yếm đã mặc quần áo chỉnh tề ngồi vào bàn ăn, anh mỉm cười khi nhìn thấy Văn Từ, vẫy vẫy tay, "Bữa sáng đã sẵn sàng rồi."

"Em không thích đàn ông." Văn Từ ngồi xuống, thú nhận ngay lập tức.

Trì Quan Yếm không lên tiếng, ưu nhã ăn điểm tâm, toàn thân toát ra hơi thở cao quý, Văn Từ không tự chủ được nhìn đến mê hoặc.

Khi Văn Từ tỉnh táo lại, tưởng rằng chính mình quá thẳng thắn làm tổn thương Trì Quan Yếm, thì Trì Quan Yếm đã đặt ly sữa đã làm nóng đến trước mặt cậu, nhìn cậu cười nói: "Anh sẽ cố gắng."

Văn Từ sửng sốt: "Đây không phải là vấn đề cố gắng hay không... Thôi bỏ đi, vậy anh cứ cố gắng đi."

Nói đến cuối cùng, cậu đột nhiên thay đổi suy nghĩ.

Văn Từ chưa bao giờ chắc chắn những chuyện chưa có kết quả, cho nên vốn dĩ muốn cắt đứt hy vọng của Trì Quan Yếm, nhưng cuối cùng lại từ bỏ.

Lỡ như thì sao?

Lỡ như một ngày nào đó cậu rung động...

Văn Từ đang suy nghĩ miên man thì nghe thấy Trì Quan Yếm hỏi: "Trong người còn chỗ nào khó chịu không?"

Cậu lắc đầu nói: "Không có, cơ thể em đã khỏi hẳn rồi. Cảm ơn anh đã chăm sóc em những ngày qua. Nếu anh có chuyện nào cần em giúp đỡ thì cứ nói cho em biết."

Trì Quan Yếm: "Được."

Phòng khách dần yên tĩnh, chỉ có tiếng ăn uống, lâu rồi Văn Từ mới được ăn bữa sáng ngon lành như vậy, nhất thời khó tránh ăn nhiều thêm một chút.

Sau khi ăn xong, Văn Từ mặc lại quần áo ban đầu của mình, lên xe của Trì Quan Yếm.

"Cậu Văn, buổi sáng tốt lành." Cấp dưới ngồi ở ghế lái chào hỏi.

"Chào buổi sáng, anh..."

"Cậu Văn muốn hỏi tên tôi sao? Cứ gọi tôi là Hạ Chú được rồi." Cấp dưới cười nói.

"Thuộc Hạ?" Văn Từ vừa cảm thấy gọi như vậy không tốt, đang muốn hỏi tên của anh ta, lại nghe cấp dưới nói: "Tôi họ Ninh, tên là Ninh Hạ Chú, Hạ Chú là tên của tôi."

[2] Hạ Chú (下属) nghĩa là thuộc hạ, cấp dưới.

Văn Từ còn tưởng rằng người cấp dưới đang nói đùa với mình, Trì Quan Yếm ngồi ở bên cạnh, nhìn ra cậu đang suy nghĩ cái gì, liền nở nụ cười: "Anh ta đúng thật tên là Hạ Chú."

"Đúng vậy, tôi không có nói dối." Cấp dưới nghiêm túc nói: "Tôi đang xin đổi tên rồi, mặc dù không biết có thành công hay không."

Xe chậm rãi khởi động, cậu không nhịn được cười nói: "Chúc anh thành công".

*

Trên đường đi chỉ có tiếng Văn Từ nói với cấp dưới phải đi như thế nào. Lúc xe dừng lại, Văn Từ đang định từ biệt Trì Quan Yếm, quay đầu lại phát hiện Trì Quan Yếm đang tới gần mình, không khỏi trợn to mắt.

Cậu không biết Trì Quan Yếm muốn làm gì, nhìn khuôn mặt càng ngày càng gần, cậu vô thức thu mình lại cho đến khi co rụt vào trong góc.

Trì Quan Yếm cầm lấy áo khoác bên cạnh mặc cho Văn Từ, "Trời hơi lạnh nên mặc vào sẽ tốt hơn. A Từ, đừng sợ anh."

Văn Từ phản ứng lại, ngồi thẳng người ho khan một tiếng, "Em đã không sợ anh nữa."

Trước đây thực sự có chút sợ, nhưng bây giờ không còn sợ nữa. Hành động vừa rồi hoàn toàn nằm trong vô thức, bởi vì Văn Từ không biết Trì Quan Yếm định làm gì mình.

Cậu còn nghĩ rằng anh dựa gần như vậy là muốn...

Trì Quan Yếm mỉm cười, nhìn Văn Từ, chậm rãi nói: "A Từ còn nhớ trước kia nói sẽ chịu trách nhiệm với anh không? Bây giờ nghĩ xong phải chịu trách nhiệm thế nào chưa?"

Văn Từ nhớ lại cảnh nhào vào lòng anh trong bữa tiệc sinh nhật của Nguyên Tốc, chớp chớp mắt, nhẹ giọng nói: "Em đưa anh đi kiểm tra toàn diện."

"Không cần kiểm tra, anh chỉ hy vọng sau này em đừng trốn anh." Trì Quan Yếm nâng tay, sờ sờ đầu Văn Từ, trầm giọng dịu dàng nói: "Cũng đừng sợ anh, có được không?

Suy nghĩ trong lòng đều bị nhìn thấu, Văn Từ xấu hổ nhìn đi chỗ khác, mơ hồ nói: "... Được rồi, em sẽ cố gắng."

Cậu thực sự có ý định muốn tránh Trì Quan Yếm, bởi vì cậu tạm thời vẫn chưa biết phải đối mặt với Trì Quan Yếm như thế nào.

Trì Quan Yếm thu tay lại, đưa thuốc cho Văn Từ: "Đây là thuốc, A Từ, lần sau gặp lại."

Anh không biết khi nào thì bọn họ sẽ gặp lại nhau, vì vậy anh nói hẹn gặp lại lần sau.

Văn Từ cầm lấy thuốc, cảm ơn rồi đẩy cửa, một hồi sau lại quay đầu đưa điện thoại di động ra, mỉm cười nói: "Trì Quan Yếm, chúng ta cùng nhau trao đổi số điện thoại đi."

Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Văn Từ, Trì Quan Yếm sững sờ, khóe môi khẽ nhếch lên.

Anh nhận lấy điện thoại, nhập số điện thoại vào.

Văn Từ vừa đóng cửa xe vừa bấm số gọi, nên không nhìn thấy màn hình điện thoại di động của Trì Quan Yếm sáng lên, hiện lên cái tên đã ghi chú từ lâu: A Từ.

Văn Từ định cúp máy để lưu số, nhưng Trì Quan Yếm đã nhấn nghe.

Cậu đưa điện thoại lên tai, "Sao vậy?"

Trì Quan Yếm: "Không sao, chỉ là muốn nghe giọng nói của em."

"Em vừa xuống xe." Văn Từ không nhịn được cười, quay đầu nhìn chiếc xe phía sau, vẫy vẫy tay, bước vào thang máy, "Lần sau gặp lại."

Trì Quan Yếm đáp lại, "Lần sau gặp lại."

Văn Từ cúp điện thoại, ấn nút tầng, ra khỏi thang máy.

Cậu vừa lấy chìa khóa ra, định mở cửa thì bên cạnh có một bóng đen đột ngột bay đến.

Văn Từ lùi về phía sau, tránh đi bóng người, nhưng phản ứng so với bóng người vẫn là chậm hơn một bước, bóng đen túm lấy cổ áo cậu đè ở trước cửa.

"Mấy ngày không gặp mà anh đã quyến rũ đến Trì Quan Yếm rồi à? Trì Quan Yếm không phải người bình thường, không phải người như anh có thể khống chế tiếp cận được đâu." Văn Thanh nắm chặt lấy cổ áo Văn Từ, ánh mắt đầy hung dữ.

So với mấy ngày trước, hắn bây giờ giống như phát điên, giọng điệu tràn đầy hận ý không che giấu được.

Văn Từ đã đoán được là hắn ta, sau khi thoát khỏi cánh tay hắn, liền nắm lấy cổ áo hắn, lập tức đổi lại vị trí của hai người.

Cậu nhìn chằm chằm Văn Thanh vẻ mặt có chút méo mó, cười nhưng không có ý cười, ánh mắt lạnh lùng nói: "Cậu là cái thá gì? Trước khi cảnh cáo tôi, trước tiên hãy nghĩ đến thân phận của cậu đi."

Sau khi nói xong, Văn Từ đẩy Văn Thanh ra, dùng chìa khóa mở cửa, liếc mắt nhìn Văn Thanh trước khi bước vào, cười như không cười, "Không ngờ sở thích của cậu cũng khá độc đáo đó chứ, thích tìm chỗ ở của tôi vậy à, rảnh như vậy hay là đến trung tâm môi giới bán nhà đi, thích hợp với cậu lắm đấy."

Văn Thanh xoa xoa cổ của mình, chế nhạo nói: "Anh sao lại không biết xấu hổ như vậy! Trì Quan Yếm không thuộc về anh đâu."

Lời này nói có chút kỳ quái, bước chân Văn Từ dừng lại, quay đầu nhìn Văn Thanh.

Trì Quan Yếm không phải là một món đồ, tất nhiên không thuộc về cậu.

Dường như phát hiện mình nói lỡ lời, Văn Thanh ánh mắt ảm đạm xuống, "Đồ giả như anh, không xứng với Trì Quan Yếm."

Văn Từ không bị hắn làm cho lung lay, cười hỏi: "Trì Quan Yếm không thuộc về tôi, chẳng lẽ thuộc về cậu à? Cậu xem anh ấy là cái gì?"

"Anh ấy đúng là thuộc về tôi." Văn Thanh ngừng lại, không biết suy nghĩ cái gì, âm u nói: "Tôi khuyên anh không nên có ý nghĩ gì không nên có, anh không có khả năng so được với tôi đâu, anh được định sẵn là bị tôi chà đạp dưới chân rồi. "

Những lời này khiến Văn Từ nhớ lại tình tiết của cuốn tiểu thuyết, cậu đánh giá Văn Thanh một lúc, cảm thấy không thể giao tiếp được với những người như Văn Thanh, cũng lười nói nhảm với hắn, trực tiếp cầm cây chổi bên cạnh, chớp mắt dán vào trên mặt Văn Thanh.

Văn Từ quơ cái chổi, lười biếng cười, "Cậu tự mình đi, hay là tôi dùng cái này mời cậu đi?"

Văn Thanh không quan tâm chút nào, "Tôi không đi thì anh làm gì được tôi? Còn dám đánh tôi? Anh không sợ tôi mách lẻo sao? Tôi trở về khóc lóc, làm nũng, treo cổ tự tử. Trước mặt bố mẹ, anh sẽ không còn cơ hội nào nữa."

Văn Từ không nhịn được cười ra tiếng, trực tiếp dùng chổi đánh Văn Thanh không chừa chỗ nào. Thấy Văn Thanh còn sợ hãi nghiêng đầu tránh đi, liền chuyển hướng cây chổi vào chân Văn Thanh.

Cậu di chuyển quá nhanh, lần này Văn Thanh không né kịp, bị đánh một cái không nhẹ cũng không nặng, tuy không đau nhưng càng nhục nhã thêm.

Văn Thanh còn chưa kịp nói gì, Văn Từ đã tiếp tục dùng chổi đánh, hắn chỉ có thể chạy về phía trước.

Thấy hắn chạy xa, Văn Từ để chổi xuống, dựa vào cửa, nhếch môi nói: "Muốn mách lẻo thì mách lẻo, tôi từ đầu đến cuối cũng không có cản cậu. Chỉ là lần sau cậu lại đến lắc lư trước mặt tôi, cố ý làm tôi buồn nôn, thì thứ hầu hạ cậu không phải chỉ là cây chổi thôi đâu."

"Còn nữa, nếu đã lựa chọn làm người rồi, thì hãy làm cho tốt, cướp công việc của ruồi làm gì chứ. Cút đi, thấy là đã khó chịu."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi