SAU KHI THIẾU GIA THẬT TRỞ VỀ, THIẾU GIA GIẢ BỎ CHẠY SUỐT ĐÊM

Giọng điệu của ba Văn nghiêm nghị, thầm nghĩ nói nhiều như vậy, ít nhất Văn Từ cũng sẽ nghe vào được một chút, dù chỉ một xíu xiu cũng được.

Nhưng người ngồi bên cạnh lại vô cùng bình tĩnh, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhạt kể từ khi bước vào, "Bố, bố hiểu lầm rồi. Con biết mình đang làm gì, cũng không cố ý tiếp cận anh ấy. Con thích anh ấy, anh ấy cũng thích con. "

"Thật nực cười, ngu ngốc." Ba Văn căn bản nghe không vào, ông cảm thấy lời Văn Từ nói chỉ là viển vông, tức giận bật cười, "Cậu ta thích con? Loại người muốn cái gì có cái đó như cậu ta sẽ thích con? Văn Từ, con không còn là đứa nhóc mười mấy tuổi nữa, không biết tự mình phân biệt thật giả hả? Con thử dùng đầu óc suy nghĩ xem, Trì Quan Yếm là ai? Cậu ta loại người nào mà chưa từng gặp? Sẽ nhìn trúng con chắc? Cho dù cậu ta có nói thích con, thì sẽ thật sự thích con sao? "

"Nếu con thích một người bình thường, muốn ở bên người đó, ba sẽ không ngăn cản con, nhưng nếu con muốn ở cùng Trì Quan Yếm, ba không thể đồng ý."

"Ba làm vậy cũng vì muốn tốt cho con." Ba Văn cuối cùng thở dài khuyên nhủ: "Văn Từ, Trì Quan Yếm với con không phải người cùng một thế giới. Điều mà ba sợ là đến cuối cùng con lún quá sâu, cậu ta tùy ý cũng có thể quay người rời đi, đến lúc đó thì con phải làm sao? Nếu cậu ta chỉ muốn chơi đùa với con thì sao? Con đã nghĩ đến điều này chưa?"

Trái tim vốn kiên định có hơi dao động, bên tai Văn Từ ù ù, đầu óc có chút trống rỗng.

Cậu không quan tâm những gì ba Văn nói, cũng không muốn quan tâm, nhưng đại não lại giống như muốn cảnh báo cậu, đặt một cái máy phát lại bên tai cậu, liên tục lặp lại những gì ba Văn nói.

Cậu không tự chủ nhớ đến việc Trì Quan Yếm có chuyện giấu diếm cậu, nhớ lại Trì Quan Yếm nói yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên, nhớ đến rất nhiều chuyện... Cuối cùng dừng lại ở câu ba Văn nói, "Nếu cậu ta chỉ muốn chơi đùa với con thì sao?"

Cảm giác mà Trì Quan Yếm mang lại cậu quá thần bí, trước mặt giống như có một bức tường trong suốt, cậu có thể chạm vào Trì Quan Yếm, nhưng lại không thể thực sự bước vào trái tim Trì Quan Yếm, không thể nhìn thấy và hiểu hết Trì Quan Yếm.

Điều buồn cười là, cậu nói thích Trì Quan Yếm, muốn ở bên Trì Quan Yếm, nhưng bây giờ lại nao núng, cảm thấy Trì Quan Yếm không có cảm giác an toàn.

Văn Từ đưa tay xoa xoa thái dương, nghĩ rằng Trì Quan Yếm thích cậu có thể là giả, nhưng ánh mắt thích cậu không thể nào giả vờ được.

Nhưng đây chỉ là suy đoán của cậu, không phải sự thật.

Đúng như những gì ba Văn đã nói, Trì Quan Yếm kiểu người gì mà chưa gặp qua, sao lại yêu cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên được.

Văn Từ nhắm mắt lại, ngừng suy nghĩ lung tung, khàn giọng nói: "Đây là lựa chọn của riêng con, sẽ không hối hận, có chuyện gì thì con sẽ tự mình gánh hậu quả. Ba, ba không cần lo lắng cho con, tính cách của con thế nào ba còn không hiểu sao? "

"Con thật sự muốn hồ đồ đến cùng sao?" Ba Văn sửng sốt, "Văn Từ, con trước đây không phải như thế này, con điên rồi sao? Nghe lời ba, đừng lún quá sâu. Con và Trì Quan Yếm thực sự không thể ở bên nhau. "

Văn Từ trầm mặc không nói.

Quả thực trước đây cậu chưa từng làm chuyện mạo hiểm như vậy, dù có thì cũng kịp thời tỉnh táo lại, nhưng lần này thì khác.

"Con không điên." Văn Từ nhàn nhạt nói, "Con chỉ biết là con thích anh ấy và anh ấy cũng thích con. Nếu như ba nói, anh ấy chỉ đang chơi đùa với con, thì con cũng không hối hận, nhưng con tin tưởng anh ấy sẽ không làm như vậy. "

"Ba," Văn Từ đứng lên, "Những gì con muốn nói đã nói hết rồi. Hôm nay con còn một việc muốn nói."

Cậu nhìn Văn Thanh bằng ánh mắt lạnh lùng: "Tôi hy vọng cậu tự hiểu rõ bản thân, đừng gây sự với tôi nữa. Tính tình tôi không tốt, sự nhẫn nại của tôi với cậu cũng đã đến cực hạn."

Văn Thanh không nói chuyện, chỉ nhìn ba Văn bằng ánh mắt sợ hãi.

"Con có thái độ gì vậy? Ngồi xuống cho ba, ba cũng có chuyện liên quan đến em con muốn nói với con." Ba Văn nghe vậy liền tức giận, "Văn Thanh chọc giận gì con? Nói cho ba nghe xem."

"Không cần, con không có hứng thú với chủ đề liên quan đến nó." Văn Từ đi ra khỏi biệt thự, dừng ở cửa, nghĩ đến điều gì đó nên hơi nghiêng người nói: "Ba, nếu ba thấy con quá phiền phức, thì con sẽ rời khỏi đây rồi trở lại thành phố H, không làm phiền ba nữa. "

Trước mắt ba Văn tối sầm lại, ngã ngồi ở trên sô pha, không nói được lời nào.

Văn Từ vậy mà lại nói ra một câu như vậy.

Ông hiểu Văn Từ, câu này không phải nói suông, nó thật sự có thể trở về thành phố H, cắt đứt quan hệ với bọn họ.

Ba Văn bất lực nhìn Văn Từ rời đi, không nói được gì.

Sau khi rời khỏi biệt thự, đầu óc Văn Từ càng thêm rối bời, chỉ có thể ép mình bình tĩnh lại.

Nếu không có cảm giác an toàn, thì cậu sẽ đến tìm Trì Quan Yếm hỏi rõ để có cảm giác an toàn. Cậu phải hỏi rõ ràng tất cả những chuyện mà Trì Quan Yếm muốn giấu cậu, không nói cho cậu biết.

Văn Từ sau khi dùng điện thoại gọi xe xong thì đi bộ trên đường.

Xe taxi đến rất nhanh, cậu không lựa chọn đi Trì Quan Yếm ngay mà về nhà.

Nếu Trì Quan Yếm không chịu nói với cậu biết thì sao?

Trì Quan Yếm có chuyện giấu cậu cũng không sao, mỗi người đều có quyền riêng tư của mình. Điều khiến Văn Từ quan tâm là những lời Trì Quan Yếm nói với cậu rằng anh thích cậu có phải là sự thật không?

Văn Từ vò đầu bứt tóc, nằm trên giường cảm thấy buồn bực không nói nên lời.

Một lúc sau, cậu đứng dậy đi ra ngoài mua một bao thuốc lá.

Văn Từ hiếm khi hút thuốc, cậu không thích mùi khói thuốc, lần cuối cùng cậu hút thuốc đã rất lâu rồi.

Đầu óc càng trống rỗng, càng nhớ đến những chuyện mình không muốn đối mặt, lời mà ba Văn nói lại lần nữa văng vẳng bên tai, Văn Từ cụp mắt nhìn điếu thuốc giữa hai ngón tay.

Trong làn khói, vẻ mặt của cậu hơi mờ mịt, trong mắt hiện lên mấy phần nghi hoặc.

Chuông điện thoại vang lên, Văn Từ tỉnh táo lại, cầm lấy bắt máy, giọng nói của Trì Quan Yếm truyền vào tai, "Em đang ở đâu? Sao không đến làm việc?"

"Em đang ở nhà." Văn Từ hít sâu một hơi, dập tắt tàn thuốc, nói: "Trì Quan Yếm, em có chuyện muốn nói với anh."

Trì Quan Yếm im lặng một lúc, sau đó dịu dàng nói: "Được rồi, đợi anh ở nhà, anh tới ngay."

Im lặng quay trở lại phòng khách, Văn Từ dập tắt điếu thuốc, ngồi ở trên sô pha chờ đợi.

Mười lăm phút sau, có người gõ cửa, Văn Từ không ngờ Trì Quan Yếm tới nhanh như vậy, khi thấy cửa lại bị gõ thì đột nhiên do dự.

Cậu không muốn mở cửa nữa, vì sợ gặp Trì Quan Yếm, sợ nhận được câu trả lời không muốn nghe.

Cậu trở nên hèn nhát như vậy từ khi nào?

Văn Từ nhíu mày, trong lòng tự giễu bản thân một tiếng, không rối rắm nữa, đứng dậy đi mở cửa.

Trì Quan Yếm đứng ngoài cửa, tay cầm một chiếc túi, khi thấy cậu ra mở cửa thì mỉm cười.

Văn Từ mời anh đi vào, thấy anh lấy đồ trong túi ra thì có chút khó hiểu, "Anh mang theo cái gì vậy?"

"Bữa trưa." Trì Quan Yếm nói, mở hộp thức ăn ra, đưa cho Văn Từ đôi đũa, "Em chưa ăn đúng không?

Nghe anh nói vậy Văn Từ mới nhận ra đã 1 giờ chiều, có thể là do ăn sáng hơi muộn, nên bây giờ vẫn chưa cảm thấy đói.

"Sao anh cái gì cũng biết hết vậy." Văn Từ thì thào, cầm lấy đũa, ăn thử một muỗng cơm.

"Anh đoán thôi." Trì Quan Yếm mỉm cười, "Tâm trạng không tốt à?"

Văn Từ lẩm bẩm "ừm" một tiếng, ăn mấy ngụm liền không ăn được nữa, lau miệng nhìn Trì Quan Yếm, "Em..."

Cậu nhanh chóng ngoảnh mặt đi, không dám nhìn về phía Trì Quan Yếm, "Em có chuyện muốn hỏi anh."

"Được, em hỏi đi."

Xung quanh yên lặng không tiếng động, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó xử, Văn Từ cũng không nói ra lời.

Những chuyện đó cũng không có gì khó hỏi, Văn Từ nhẹ giọng nói: "Trì Quan Yếm, anh có phải là đang giấu em rất nhiều chuyện không?"

Ngoài dự đoán là, Trì Quan Yếm không chút do dự trả lời, "Ừ."

Văn Từ lập tức nhìn anh, "Anh giấu em chuyện gì?"

Trì Quan Yếm nói, "Em hút thuốc?"

Trong phòng vẫn còn vương vấn mùi khói thuốc, Văn Từ vô thức muốn trả lời, nhưng nhận ra Trì Quan Yếm đang thay đổi chủ đề, cậu mím môi không muốn trả lời.

Trì Quan Yếm sờ sờ tóc của Văn Từ, "Em không phải ghét hút thuốc sao?"

Lại là sự hiểu rõ không thể giải thích này.

Văn Từ cảm thấy anh còn hiểu cậu hơn cả ba mẹ cậu, điều quan trọng là cậu không biết tại sao Trì Quan Yếm lại hiểu rõ cậu như vậy, cậu lấy tay Trì Quan Yếm ra, nhìn vào mắt anh nói: "Làm sao anh biết em không thích hút thuốc? Trì Quan Yếm, người bình thường không thể biết rõ về em như vậy. Trì Quan Yếm, nói cho em biết, yêu từ cái nhìn đầu tiên mà anh nói có phải là thật không? Em muốn biết tất cả những chuyện anh đang giấu em. Em không muốn... "

"Em không muốn tình yêu của anh dành cho em bị trộn lẫn với những thứ khác."

Nói đến đây, Văn Từ vội vàng tránh đi ánh mắt của anh, vì sợ Trì Quan Yếm nhìn thấy một mặt yếu đuối của mình, bàn tay đặt trên ghế sô pha không khỏi nắm chặt ghế, chờ đợi câu trả lời của Trì Quan Yếm.

Ánh mắt rơi vào ngón tay trống rỗng sạch sẽ của Văn Từ, Trì Quan Yếm sững sờ, chậm rãi nói: "Anh nói yêu em từ cái nhìn đầu tiên quả thực là lừa em."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi