SỐNG LẠI SO CHIÊU CÙNG TÌNH ĐỊCH NGỰ TỶ

Dung Tiểu Kỳ nhìn sườn mặt tinh xảo của Trạm Hải Lam trên cơ bản vẫn không có biểu tình gì phập phồng, nàng cảm thấy vừa tức vừa hận. Nếu như đổi làm người khác chỉ cần nghe người mình thích công khai nói ra những lời này, nhiều ít cũng sẽ tâm hoa nở rộ đi, bởi vì dù sao cũng là đối mị lực cá nhân khẳng định. Thế nhưng hiện tại đối tượng là Trạm Hải Lam, hiệu quả kia không hề nghi ngờ liền biến mất.
Nào có người giống như Trạm Hải Lam, dường như không có việc gì, mặt vô biểu tình mà nói ra biểu lộ?
Trừ phi, trừ phi...
Trừ phi nàng ấy căn bản không phải thật tình chân ý nói những lời này.
Dung Tiểu Kỳ thở dài, mặc dù lúc Trạm Hải Lam nói ra mình là bạn gái của chị ấy, nghe thật lâng lâng muốn bay lên trời, thế nhưng lúc chân chính tìm chứng cứ để khiến bản thân tin tưởng chuyện này, Dung Tiểu Kỳ cảm giác ngực có chút khó chịu.
Trạm Hải Lam căn bản là hồ ly không có lương tâm.
"Chị để làm chi muốn như vậy." Dung Tiểu Kỳ không nhìn Trạm Hải Lam, chỉ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Trạm Hải Lam nghiêng đầu nhìn Dung Tiểu Kỳ, nhắc nhở nói: "Dung tiểu thư, trang điểm lại mắt của em, chị đã an bài ký giả tại cửa Tinh Quang đối em làm phỏng vấn tức thời, cho nên chị kiến nghị em hiện tại nên tận lực bày ra tính chuyên nghiệp của mình."
Dung Tiểu Kỳ căn bản không nghe Trạm Hải Lam nói, chỉ tiếp tục hỏi: "Chị nhất định phải khiến em như vậy mới hài lòng sao? Em vì sao phải cho chị vừa lòng đẹp ý? Chị nghĩ chị là giúp em giải vây..."
"Dung tiểu thư." Thanh âm Trạm Hải Lam bỗng nhiên trở nên có chút lạnh, "Chị cũng không phải giúp em giải vây mới nói như vậy."
Dung Tiểu Kỳ nhìn Trạm Hải Lam: "Đó là vì sao?"
Trạm Hải Lam bỗng nhiên quẹo, Dung Tiểu Kỳ giương mắt thì thấy trước cửa Tinh Quang building ký giả vây quanh.
"Chị chỉ là không thích thấy em cùng Kim Liễm Diễm có tiếp xúc mật thiết như vậy." Trạm Hải Lam nhàn nhạt bỏ xuống những lời này, lập tức mở cửa xe đi xuống, trước mặt đã bị ký giả vây quanh.
Dung Tiểu Kỳ ngẩn người, lúc phản ứng kịp đã có trợ lý đến giúp nàng mở cửa xe, thuận tiện nhắc nhở nàng hiện tại trang dung bất chỉnh, cần mang kính râm.
Dung Tiểu Kỳ ứng đối truyền thông tựa như thủy triều vọt tới, phát hiện không thấy bóng dáng Trạm Hải Lam, bên người chỉ có Trần Duyệt mỉm cười hướng truyền thông giải thích Dung Tiểu Kỳ còn có thông cáo phải tranh thủ, ba ngày sau đó phim khởi quay mới có thể tiếp tục vấn đề cùng phỏng vấn.
Trạm Hải Lam, chị đây là muốn chạy thoát thân sao?
Dung Tiểu Kỳ về đến nhà, bản thân thu thập thỏa đáng sớm thì đi ngủ, nhưng vẫn không có nghe động tĩnh Trạm Hải Lam trở về. Dung Tiểu Kỳ cắn răng, nàng không biết từ lúc nào bắt đầu giống như oán phụ âm thầm nghe ngóng hành tung chồng mình, nghe được động tĩnh đối phương đã bình yên về đến nhà mới có thể yên tâm.
Dung Tiểu Kỳ trái phải ngủ không được, tiện tay cầm một quyển tạp chí, mới vừa lật đến bìa mặt thì ngây ngẩn cả người, nhân vật bìa mặt, dĩ nhiên là Trạm Hải Lam? Trần Duyệt mỗi ngày sẽ đến đưa tạp chí, thời gian nàng vừa từ phòng khách phủng tạp chí trở lại phòng ngủ không có chú ý tới cầm quyển này, Trạm Hải Lam là lúc nào tiếp nhận tạp chí phỏng vấn?
Dung Tiểu Kỳ nửa tin nửa ngờ mở ra tạp chí, quả nhiên thấy được ảnh chụp phỏng vấn Trạm Hải Lam. Dung Tiểu Kỳ một đường nhìn xuống bỗng nhiên thấy có một vấn đề, "Trạm Hải Lam tiểu thư, hỏi ngài một vấn đề tư nhân, ngài hiện tại trạng huống tình cảm ra sao?"
Dung Tiểu Kỳ thấy Trạm Hải Lam như vậy trả lời, "Hiện tại tôi độc thân, bất quá cũng không dự định bắt đầu tình cảm sinh hoạt tư nhân."
Dung Tiểu Kỳ phạch một tiếng khép lại tạp chí, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện Trạm Hải Lam ngày hôm nay dõng dạc nói: "Kim tiểu thư, Dung tiểu thư là bạn gái của tôi."
Trạm Hải Lam, suốt ngày còn nói dối hết nơi này đến nơi khác sao?
Dung Tiểu Kỳ xiết chặt tạp chí, mới vừa xuống giường chuẩn bị đến phòng bếp lấy rượu, bỗng nhiên nghe thanh âm mở cửa, đèn phòng khách sáng, vào cửa là Trạm Hải Lam. Nàng ăn mặc tiểu lễ phục, bên ngoài mặc áo khoác xa lạ.
Dung Tiểu Kỳ chỉ nhìn thoáng qua thì đã muốn nổi lửa, Trạm Hải Lam căn bản là nói một đàng làm một nẻo, bên này nói công tác bận, bên kia liền không biết cùng người nào trêu ghẹo, đến nửa đêm mới về.
Đáng ghét đến cực điểm.
Dung Tiểu Kỳ nhìn cũng không nhìn Trạm Hải Lam, một tiếng đóng cửa tủ lạnh hướng phòng ngủ bản thân đi.
"Em cầm trong tay chính là cái gì?" Trạm Hải Lam một bên cởi giày cao gót, một bên nhìn Dung Tiểu Kỳ.
"Rượu." Dung Tiểu Kỳ lời ít mà ý nhiều, thiểm về phòng mình đóng cửa lại.
Ngoài dự liệu là Trạm Hải Lam không có gõ cửa. Dung Tiểu Kỳ dừng một chút, nghe Trạm Hải Lam tựa hồ là quay về phòng ngủ rồi, nàng khẽ thở phào, mới vừa nằm xuống tới, di động reo.
Dung Tiểu Kỳ sửng sốt, dĩ nhiên là số Trạm Hải Lam.
Làm cái gì chứ, thì vài bước cự ly, để làm chi cống hiến giá trị cho công ty điện thoại? Dung Tiểu Kỳ tiếp lên.
"Dung tiểu thư, ngày mai thí diễn phim mới, mời chuẩn bị sẵn sàng." Thanh âm Trạm Hải Lam không nhẹ không nặng, thế nhưng nghe tới không có gì khí lực, chị ấy đêm nay uống rượu?
"Em nghỉ ngơi rất khá, chị đều không phải cũng muốn cùng đi quay phim sao? Cần hảo hảo nghỉ ngơi chính là chị đấy." Dung Tiểu Kỳ thiếu kiên nhẫn, đối Trạm Hải Lam nói.
"Chị không sao." Thanh âm Trạm Hải Lam hơi nghẹn, hình như đặt ở trong chăn.
Dung Tiểu Kỳ ngẩn người, phản xạ tự nhiên nói: "Em cũng không phải muốn quan tâm chị."
"Chị biết." Thanh âm Trạm Hải Lam càng thấp.
Dung Tiểu Kỳ ngẩng đầu nhìn tường trắng bóng, bỗng nhiên rất muốn đường nhìn có thể xuyên thấu thì tốt rồi, nàng hiện tại liền có thể nhìn xem tình huống Trạm Hải Lam. Chị ấy hiện tại là ghé vào trên giường hay ngồi trên sô pha, là quần áo bất chỉnh hay đã thay áo ngủ?Nàng cái gì cũng không biết.
Dung Tiểu Kỳ thở dài, nói: "Nếu như vậy, chị ngủ sớm đi." Nói xong liền cúp điện thoại.
Trạm Hải Lam đã nói không sao, nàng cũng không nên xen vào nữa.
Dung Tiểu Kỳ nói được thì làm được, kéo qua chăn che đầu, buộc bản thân buồn ngủ, quả nhiên không lâu sau thì nặng nề ngủ.
Chỉ tiếc trong mộng tất cả đều là gương mặt Trạm Hải Lam, Dung Tiểu Kỳ biết rõ đây là mộng, nhưng không thể tránh được.
Thật vất vả ngao đến sáng sớm, Dung Tiểu Kỳ rời giường phao tắm rửa mặt chải đầu, đợi một hồi lâu mới nhìn thấy Trạm Hải Lam ăn mặc áo ngủ rời giường, tinh thần mệt mỏi.
"Chị còn ổn không?" Dung Tiểu Kỳ liếc mắt nhìn Trạm Hải Lam, lấy qua cà phê cùng bữa sáng đặt ở trên bàn cơm.
Trạm Hải Lam uống một ly nước nóng, dừng một chút mới nói: "Em nói cùng em diễn cặp? Không thành vấn đề."
Dung Tiểu Kỳ sửng sốt, tất nhiên Trạm Hải Lam còn nhớ rõ cái này.
Đã sớm nghe nói thời gian trước Trạm Hải Lam là diễn viên diễn xuất rất chuyên nghiệp, hơn nữa rất có thiên phú, hôm nay có thể nhìn thấy tận mắt, bất quá nhìn dáng dấp Trạm Hải Lam như thế mệt mỏi, sợ rằng bao nhiêu chuyên nghiệp cũng là phí công đi.
Dung Tiểu Kỳ cố ý đem tạp chí để trên bàn ăn vừa ăn vừa nhìn, thẳng đến Trạm Hải Lam từ trong báo chí ngẩng đầu hỏi nàng: "Em đang xem cái gì?"
Dung Tiểu Kỳ mỉm cười: "Phỏng vấn của chị."
Trạm Hải Lam dừng một chút, nhớ tới nói nói: "Phỏng vấn kia đã ra tới? Tốc độ ngược lại rất nhanh."
Dung Tiểu Kỳ bất động thanh sắc nói: "Không nghĩ tới chị cũng nguyện ý tiết lộ tình huống tình cảm cá nhân."
Trạm Hải Lam nhìn trà trong tay: "Chị chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi."
Dung Tiểu Kỳ nhìn chằm chằm Trạm Hải Lam một hồi, Trạm Hải Lam cũng không có dự định đổi giọng, Dung Tiểu Kỳ buông đồ, nói: "Em ăn xong rồi, chúng ta đi thôi."
Phim trường Từ Chi Hoán đã sớm bố trí tốt, hơn nữa thoạt nhìn tựa hồ còn trải qua tạo hình tỉ mỉ, Dung Tiểu Kỳ vừa đến phim trường thì thấy Từ Chi Hoán đang châm chước chi tiết.
"Các cô tới?" Từ Chi Hoán vui vẻ ra mặt, "Tôi hiện tại cho mọi người ra ngoài bớt, các cô thay quần áo đi."
Dung Tiểu Kỳ quay đầu nhìn Từ Chi Hoán: "Ông không nói kịch bản sao? Muốn tôi thế nào diễn?"
Từ Chi Hoán khoát khoát tay: "Hoàn toàn là cảm giác thịt dục, các cô chỉ cần theo bản năng diễn xuất liền được."
Dung Tiểu Kỳ nhìn Từ Chi Hoán một chút, lại nhìn Trạm Hải Lam phía sau, Trạm Hải Lam hoàn toàn không có dị nghị, quen việc dễ làm đang cùng hoá trang sư thương lượng có muốn hay không thượng trang.
"Trạm tiểu thư ngày hôm nay diễn không quay chính diện, cho nên không cần thượng phấn, tôi cho cô dùng chút mắt ảnh đề sáng tinh thần thì tốt rồi." Hoá trang sư lập tức an bài cho Trạm Hải Lam.
Trạm Hải Lam mỉm cười đáp ứng, vẽ mắt xong liền đến phòng thay quần áo, thời gian đi ra đã gói khăn tắm kỹ lưỡng, chỉ lộ ra mắt cá chân cùng lưng.
Dung Tiểu Kỳ bỗng nhiên cảm giác có chút khẩn trương, không hiểu, bắt đầu khẩn trương.
Muốn tại trước mặt nhiều camera cùng với nhiều nhân viên công tác như vậy cùng Trạm Hải Lam bày ra "thịt dục", phải làm như thế nào đây?
"Dung tiểu thư, em có cảm xúc chưa?" Trạm Hải Lam ngồi ở bên giường, khí định thần nhàn nhìn Dung Tiểu Kỳ.
Dung Tiểu Kỳ chậm rãi đi tới trước mặt Trạm Hải Lam, cúi đầu nhìn Trạm Hải Lam, Trạm Hải Lam một tay bưng khăn tắm trước ngực, một bên đứng lên nhìn Dung Tiểu Kỳ.
"Em sợ sao? " Thanh âm Trạm Hải Lam nhợt nhạt, ngay bên tai nàng nhẹ nhàng lượn lờ.
Dung Tiểu Kỳ khẽ cắn môi: "Thế nào khả năng."
"Vậy thả lỏng, ôm chị đi." Trạm Hải Lam biểu tình bỗng nhiên tự tiếu phi tiếu, cùng dáng dấp mệt mỏi ở nhà hoàn toàn không giống.

---------------------

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi