SỐNG LẠI SO CHIÊU CÙNG TÌNH ĐỊCH NGỰ TỶ


Lúc Trạm Hải Lam từ trong ngủ mơ tỉnh lại Dung Tiểu Kỳ còn đang ngủ say, nàng cảm giác có chút khát nước, vừa mới đứng dậy mới nhớ trên người mình không có một sợi vải, nàng một bên lấy qua áo ngủ mặc vào, một bên quay đầu lại nhìn Dung Tiểu Kỳ, đưa tay nhéo mặt Dung Tiểu Kỳ, tại một khắc chạm vào môi nàng ấy liền dừng một chút, đổi thành nhẹ nhàng vuốt ve.
Dung Tiểu Kỳ ngủ rất trầm, thân thể vừa mềm mại vừa ấm áp.
Trạm Hải Lam kìm lòng không được ôm ôm nàng, Dung Tiểu Kỳ rên khẽ một tiếng. Trạm Hải Lam mỉm cười, đang muốn đứng dậy thì thấy trên mặt bàn điện thoại của Dung Tiểu Kỳ phát sáng, Trạm Hải Lam đem qua nhìn liền phát hiện là một tin nhắn đến từ số lạ.
Trạm Hải Lam vốn không có thói quen rình tư ẩn người khác, thế nhưng đoạn tin nhắn nổi lên làm nàng khẽ cau mày. Trên màn hình rõ ràng viết: Lúc ngủ ngon không thể ngủ ngon...
Trạm Hải Lam đem di động Dung Tiểu Kỳ cầm đến nhìn một chút, rốt cuộc tìm vào tin nhắn, chỉ vẻn vẹn một câu đơn: Có phải em đang ngủ rất ngon không?
Kí tên một chữ, Mặc.
Trạm Hải Lam chỉ cần hơi chút nghĩ nghĩ liền biết đây là Trầm Khuynh Mặc.
Nữ nhân này, động tác thật nhanh.
Trạm Hải Lam cầm điện thoại thả lại chỗ cũ, đến phòng khách uống một ly nước, thời điểm trở lại phòng ngủ, Dung Tiểu Kỳ đang mơ mơ màng màng mở mắt: "Chị đi ra ngoài?"
Trạm Hải Lam gật đầu: "Có chút khát nước."
Dung Tiểu Kỳ vươn tay đến: "Em cũng muốn uống."
Trạm Hải Lam uống một ngụm, đi tới bên người Dung Tiểu Kỳ, hơi cúi đầu ôm lấy vai nàng, nhẹ nhàng dán lấy môi nàng, chậm rãi đem lượng nước mát lạnh đưa vào trong miệng nàng.
Dung Tiểu Kỳ hơi hé miệng, từng chút uống vào ngụm nước thanh lương do Trạm Hải Lam đưa tới.
"Hảo ngọt." Dung Tiểu Kỳ ngưỡng đầu cười nhìn Trạm Hải Lam.
Trạm Hải Lam hôn hôn khóe miệng nàng: "Thời gian còn sớm, ngủ tiếp một hồi?"
Dung Tiểu Kỳ gật đầu: "Chị vừa động em liền tỉnh, chị ôm em ngủ đi."
Trạm Hải Lam cười cười: "Được, chị sẽ ôm em thật chặt, mãi cho đến sáng."
Dung Tiểu Kỳ cười dúi đầu vào trong lòng Trạm Hải Lam: "Em yêu chị."
Một đêm gió mát lộng qua mặt, hoa mai trôi.
Lúc Dung Tiểu Kỳ tỉnh lại vẫn đang duy trì tư thế uốn trong ngực Trạm Hải Lam, Trạm Hải Lam ngủ đến an ổn, lông mi hơi rung động, Dung Tiểu Kỳ nhẹ nhàng hôn con mắt của nàng, Trạm Hải Lam vẫn không tỉnh, Dung Tiểu Kỳ rón rén rời giường chuẩn bị làm điểm tâm, mới vừa mặc vào áo ngủ, lại nghe thấy di động đang rung, Dung Tiểu Kỳ cầm lấy tới nhìn, là Trầm Khuynh Mặc.
Dung Tiểu Kỳ nhìn Trạm Hải Lam còn đang ngủ say, đứng dậy ra khỏi phòng thuận tiện đóng lại cửa phòng.
"Ừ, Trầm đạo?" Dung Tiểu Kỳ đi tới ban công, thuận tiện nhìn sáng nay chậu hoa bách hợp vừa nở.
Trầm Khuynh Mặc cười cười: "Dung tiểu thư đêm qua ngủ rất khá?"
Dung Tiểu Kỳ kỳ quái: "Chị thế nào biết." Tại trong ngực Trạm Hải Lam có thể ngủ không tốt sao?
"Bởi vì đêm qua tin nhắn chị gửi đến, Dung tiểu thư không rảnh hồi phục."
"Đại khái em không thấy, có việc sao?"
"Tối hôm qua trò chuyện với nhau thật vui, cho nên muốn cùng Dung tiểu thư lại đàm."
Dung Tiểu Kỳ cười cười: "Trầm đạo tài hoa hơn người, em chỉ là một diễn viên mới, sợ rằng không có nhiều chuyện thú vị nói cùng chị."
Trầm Khuynh Mặc đạm đạm cười: "Dung tiểu thư khiêm tốn, bất quá nếu như Khuynh Mặc muốn mời em hợp tác, chẳng hay Dung tiểu thư có hứng thú không?"
Dung Tiểu Kỳ hái xuống một đóa bách hợp, một mặt để dưới ánh mặt trời nhìn, một mặt nheo lại con mắt, nói: "Trầm đạo muốn làm phim?"
Trầm Khuynh Mặc nói: "Gần nhất chị đang viết kịch bản, đại khái một hai tháng nữa có thể hoàn công. Đề tài liên quan đến quyền lợi giới nữ."
Dung Tiểu Kỳ bất động thanh sắc cười cười: "Quyền lợi giới nữ?"
Trầm Khuynh Mặc nói rằng: "Buổi chiều ba giờ chị sẽ tại Ngân Tinh cà phê sáng tác, Dung tiểu thư nếu có hứng thú, không ngại đến xem."
Dung Tiểu Kỳ còn không đáp lời, Trầm Khuynh Mặc liền nói: "Cuối cùng, quên nói sớm an. Dung tiểu thư, ngoài cửa sổ nắng sớm rất đẹp, cũng không nên phụ, hẹn chiều gặp lại."
Đầu kia điện thoại lập tức truyền đến thanh âm đô đô, Dung Tiểu Kỳ nhìn điện thoại trầm tư, Trầm Khuynh Mặc muốn làm phim? Hơn nữa muốn tìm nàng hợp tác.
Trầm Khuynh Mặc chẳng lẽ không biết nàng hiện tại mới vừa thoát khỏi scandal phức tạp, chỉ kém một chút thì thân bại danh liệt sao, mặc dù được Trạm Hải Lam ngăn cơn sóng dữ tốt xấu khôi phục chút danh dự, thế nhưng hiện tại trên cơ bản là cẩn cẩn dực dực, không dám vượt qua lôi trì nửa bước, mặc kệ là phim cổ trang truyền thống hay phim thần tượng hiện đại đều đã lặng yên rút lui lại lời mời. Cũng may Trạm Hải Lam cũng thuyết phục ban đổng sự để Dung Tiểu Kỳ hoàn thành lịch diễn hiện tại, liền nghỉ ngơi một thời gian, bằng không nàng muốn đi vào lịch sử, một nữ diễn viên vừa cầm giải Ảnh hậu liền ngồi nhà ăn không khí. 
Đến buổi chiều, lịch diễn của Dung Tiểu Kỳ đã toàn bộ kết thúc, nàng nâng tay nhìn thời gian, đã là bốn giờ, nàng bỗng nhiên nhớ tới Trầm Khuynh Mặc nói sẽ ở Ngân Tinh sáng tác, bắt đầu ba giờ, hiện tại đã qua một giờ.
Dung Tiểu Kỳ một bên tháo trang sức một bên nhìn di động. Sáng tác cũng sẽ không ngừng viết một giờ đi.
"Tiểu Kỳ tỷ." Tiểu trợ lý đẩy cửa ra vẻ mặt tươi cười, "Ngày hôm nay buổi tối có tiệc mừng, chị muốn dự không?"
Dung Tiểu Kỳ dừng một chút: "Không đi, chị còn có việc."

Tiểu trợ lý mỉm cười: "Vậy lần sau nhất định phải tới nha." Nói xong liền xoay người đóng cửa ly khai.
Dung Tiểu Kỳ buông hoá trang, chỉnh lý tóc, lúc này mới đứng lên cầm túi xách, đi ra cửa.
Buổi chiều Ngân Tinh thoạt nhìn rất thanh nhàn, không như buổi tối đông đúc phồn hoa ngược lại cũng có một phen phong vị, lúc Dung Tiểu Kỳ đẩy ra cửa thủy tinh đi vào liền nhìn đến bartender đang pha chế rượu sau quầy, nhìn quanh một vòng cũng không thấy Trầm Khuynh Mặc.
"Tiểu thư, xin hỏi ngài cần gì ạ?" Nhân viên phục vụ đi tới, nhìn Dung Tiểu Kỳ mỉm cười hỏi.
Dung Tiểu Kỳ hơi dừng một chút, lắc đầu: "À... Tôi..."
"Là tìm chị sao?"
Phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm, Dung Tiểu Kỳ cả kinh quay người lại, liền thấy Trầm Khuynh Mặc mỉm cười đứng ở một bên, cầm trong tay một một chậu cây thủy sinh.
Dung Tiểu Kỳ nhất thời nghẹn lời: "Tôi... tôi..."
Trầm Khuynh Mặc thấy Dung Tiểu Kỳ khẩn trương, liền đưa tay lôi kéo nàng, thong dong đối nhân viên phục vụ nói: "Phiền mang giúp tôi một ly nước quýt, còn có bánh bích quy hoa hồng."
Nhân viên phục vụ nói: "Ngày hôm nay có cà phê mới từ Bra-xin chuyển tới, Trầm tiểu thư muốn nếm thử sao?"
Trầm Khuynh Mặc mỉm cười: "Không cần, Dung tiểu thư không thích cà phê, nước quýt cũng rất tốt."
Dung Tiểu Kỳ tùy ý Trầm Khuynh Mặc dắt tới chỗ ngồi, nhìn Trầm Khuynh Mặc nói: "Chị thế nào biết em không thích uống cà phê?"
Trầm Khuynh Mặc cười nói: "Bởi vì em cùng cà phê khí chất không tương xứng."
Dung Tiểu Kỳ nghĩ kỳ quái: "Cà phê cũng có khí chất sao?"
"Đương nhiên." Trầm Khuynh Mặc cười cười, "Mỗi nữ nhân đều là một chén trân ẩm, luôn có điểm tương đồng."
Dung Tiểu Kỳ đạm đạm cười, cũng không định thảo luận tiếp vấn đề này cùng Trầm Khuynh Mặc. Trầm Khuynh Mặc nữ nhân này luôn luôn có một cổ khí chất thần bí như gần như xa, ngươi nếu như tới gần chỉ thấy một mảnh không rõ, ngươi nếu như rời xa đường nhìn hơi chút rõ ràng, nhưng mà thủy chung vô pháp dọ thám chi tiết.
Nhưng Trầm Khuynh Mặc lại có khả năng dễ dàng nhìn thấu nhân tâm, điểm này luôn luôn làm cho người phải có điểm phòng bị.
"Em tới là để..." Dung Tiểu Kỳ ngồi xuống, thẳng đến chủ đề.
"À..." Trầm Khuynh Mặc khẽ nhếch khóe miệng, "Chị cũng không có đang viết kịch bản, Dung tiểu thư cũng không cần giải thích nhiều."
"Chị đây là...?" Dung Tiểu Kỳ kinh ngạc nói không nên lời nói, cách một lát mới nói, "Chị gạt em?"
Trầm Khuynh Mặc giương lên lông mi, rốt cuộc khẳng định.
Dung Tiểu Kỳ thở dài, nghiêm mặt nói: "Trầm đạo sẽ không cho rằng em nhàn hạ nhiều lắm, mới có thể đùa giỡn buồn chán như vậy?"
Trầm Khuynh Mặc đạm đạm cười: "Chị cũng không có ý lừa dối Dung tiểu thư."
Dung Tiểu Kỳ nói: "Như vậy kịch bản đâu?" Đừng nói dùng laptop để viết, ở đây nửa trang giấy hay cây bút cũng không thấy bóng dáng.
Trầm Khuynh Mặc vung lên tay, nhẹ nhàng chỉ chỉ đầu, nói rằng: "Ở chỗ này."
Dung Tiểu Kỳ không giải thích được: "Có ý gì?"
Trầm Khuynh Mặc mỉm cười nói: "Khuynh Mặc không có thói quen viết kịch bản, sở hữu tràng cảnh cùng lời thoại đều đang trong đầu."
Dung Tiểu Kỳ nhìn Trầm Khuynh Mặc, còn không có đáp lời, Trầm Khuynh Mặc bỗng nhiên thấu đến, đưa tay nhẹ nhàng vung lên cằm Dung Tiểu Kỳ, thanh âm mị hoặc nói: "Thế nào, sợ ngây người sao?"
Dung Tiểu Kỳ sửng sốt, thoáng cái đứng lên lui vài bước, Trầm Khuynh Mặc muốn làm gì, giữa ban ngày lẽ nào muốn đùa giỡn lưu manh?
Trầm Khuynh Mặc tựa hồ đối phản ứng của Dung Tiểu Kỳ rất thoả mãn, đứng tại chỗ ôm khuỷu tay nhìn nàng, đầu hơi nghiêng, dáng tươi cười ấm áp: "Xem ra tràng cảnh này không sai."
"Chị nói cái gì?" Dung Tiểu Kỳ có chút giật mình, vừa rồi trong chớp mắt nàng chỉ cảm thấy đối phương tựa như cái yêu nghiệt, thế nhưng hiện tại Trầm Khuynh Mặc đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường, thanh âm cũng đều cải biến, chị ta nhân cách phân liệt sao?
Trầm Khuynh Mặc làm một tư thế mời, khẽ cười nói: "Dung tiểu thư đừng chú ý, này chỉ là một phân cảnh chị nghĩ đến mà thôi,  nguyên bản cho rằng có phải quá mức bình thản hay không, bất quá hiện tại nhìn Dung tiểu thư phản ứng, xem ra hẳn là một cảnh diễn rất thú vị."
Dung Tiểu Kỳ lúc này mới phản ứng đến, dĩ nhiên Trầm Khuynh Mặc là đem nàng làm chuột trắng nhỏ sao.
Dung Tiểu Kỳ nhìn Trầm Khuynh Mặc, kia khuôn mặt cười như không cười mang theo xuân phong ấm áp khiến nàng muốn giận cũng không được, hơn nữa càng là đạo diễn nổi danh, tính cách càng kỳ quái, Trầm Khuynh Mặc tựa hồ cũng như vậy.
Tạm thời tin tưởng chị ấy vậy.
"Dung tiểu thư đại khái cũng biết chị vì sao muốn mời em hợp tác." Trầm Khuynh Mặc cười đến vân đạm phong khinh.
Dung Tiểu Kỳ mỉm cười: "Không biết, mời Trầm đạo nói rõ."
Trầm Khuynh Mặc nghiêm túc nói: "Scandal của Dung tiểu thư tuy rằng không có lửa thì sao có khói, thế nhưng cũng không hoàn toàn là tin đồn đi?"
Thấy Dung Tiểu Kỳ trầm mặc một trận, Trầm Khuynh Mặc tiếp tục nói: "Chị vô ý tìm hiểu sinh hoạt tư nhân của Dung tiểu thư, thế nhưng em có thể nguyện ý vì cộng đồng nữ tính góp một phần sức lực không?"
Dung Tiểu Kỳ nói: "Cộng đồng nữ tính?"
Trầm Khuynh Mặc gật đầu: "Không sai, nữ nhân thích nữ nhân, chính là phim về cộng đồng nữ tính."
Dung Tiểu Kỳ hoài nghi bản thân nghe lầm : "Chị muốn làm phim đề tài tình yêu đồng tính?"

-----------------

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi