SƯ ĐỆ! NGƯƠI YÊU NHẦM NGƯỜI!

**Chương này chứa yếu tố H, ai không đọc được xin mời click next.
   Lúc này, Hàn Thiên đã luồn tay chạm vào da thịt lạnh lẽo như bạch ngọc không tì vết của y. Đồng thời lại vân vê hai khỏa tiểu đậu đỏ ở trước ngực. Khiến y hơi nhột, khẽ giật người muốn tránh đi. Nhưng vẫn bị hắn giữ chặt lại.
   Một lúc lâu sau, Hàn Thiên mới buông tha cho cánh môi bị chà đạp đến sưng đỏ của y. Chuyển dần xuống dưới, mút lấy yết hầu cùng xương quai xanh, để lại một loạt dấu hôn xanh đỏ.
   "Ngươi...ách..." Lục Trường Sinh muốn mắng người, nhưng âm thanh phát ra lại có phần nghẹn ngào, khiến y hoảng sợ, vội vã ngậm miệng lại.
   Chỉ là, Hàn Thiên hiển nhiên cũng phát hiện sự túng quẫn của y, cười nhạt :"Không sao, ta thích nghe âm thanh của ngươi."
   "Ngươi...cút!" Chỉ là, sự 'khích lệ' của hắn, nghe vào trong tai Lục Trường Sinh lại trở nên chói tai như vậy. Khiến y giận đến mặt đều trướng đỏ.
   Bị mắng nhiều, Hàn Thiên cũng đã sớm thành thói quen. Hắn căn bản chưa từng ảo tưởng tới việc Lục Trường Sinh có thể hùa theo đáp lại hắn. Cho nên, hắn liền cúi đầu, tiếp tục với 'công việc' của mình.
   Vùng bụng, đùi, cánh tay, đến tận từng ngón chân của Lục Trường Sinh đều bị đối phương tỉ mỉ liếm qua một lần, tựa như đối đãi với trân bảo gì đó.
   Lúc này, hắn đang vùi đầu vào giữa hai chân y, đem phân thân của y ngậm vào trong miệng. Khoái cảm ập tới, khiến y chỉ có thể bất lực vịn lấy bức tường sau lưng mình. Hai chân muốn khép lại, nhưng lại bị đôi tay khỏe mạnh của hắn giữ lấy.
   Lục Trường Sinh cắn môi, ép không cho mình phát ra một chút âm thanh đáng xấu hổ nào. Hai mắt rơi vào bóng tối, khiến cơ thể càng thêm nhạy cảm.
   Cuối cùng, sau một cái mút mạnh của hắn, y rốt cuộc cũng không nhịn được mà buông thả trong miệng hắn.
   Hàn Thiên lúc này cũng ngẩng đầu, đem dịch thể trong miệng nuốt vào. Khóe môi còn vương lại một chút chất lỏng màu trắng, hắn vươn đầu lưỡi đem nó liếm sạch, không chút lãng phí.
   Sau đó, mới từ trên cao nhìn xuống Lục Trường Sinh, theo bản năng châm chọc :"Sư Tỷ, bị kẻ thù làm bắn là có tư vị như thế nào?"
    Vừa được Hàn Thiên buông ra, Lục Trường Sinh liền đã co người lại ở trong góc. Y trầm mặc không nói. Chỉ là bả vai run lên liên tục, có giận dữ đan xen hoảng loạn.
   Khăn che mắt hằn lên một vệt nước. Theo sau đó, một dòng lệ liền dọc theo gò má chảy xuống, rơi vào sườn mặt gầy gò.
   Bộ dạng yếu ớt, bất lực này, là lần đầu tiên Hàn Thiên bắt gặp được trên người Lục Trường Sinh.
   Ngày thường, y luôn luôn dùng bộ dạng quật cường, kiêu ngạo, vô tâm vô phế đến nhìn xem hắn.
   Chỉ có lần này, y không giận, không mắng, mà chỉ yên tĩnh ngồi đó.
   Hàn Thiên thừa nhận, hắn hối hận, hối hận với lời chế giễu bản thân vừa mới nói ra. Chỉ là, bắt hắn xin lỗi, đó cũng là chuyện không thể nào.
   Nhưng là, trong lòng đau xót, nảy sinh thương tiếc lại khiến hắn không tài nào xem nhẹ được. Chỉ có thể ngồi xuống bên cạnh y, đem dây thừng đang trói tay y cởi ra.
   Đập vào mắt Hàn Thiên chính là cổ tay hằn lên một vệt đỏ thật sâu, có chút phá da, rơm rớm máu do cọ sát trong lúc giãy giụa.
   Ngay tức khắc, sắc mặt Hàn Thiên liền trầm xuống. Từ giới chỉ lấy ra thuốc mỡ, đau lòng thoa lên vết thương cho y.
   "Có đau không?" Vừa thoa, Hàn Thiên vừa cúi đầu thổi nhẹ, dò hỏi cảm giác của Lục Trường Sinh, động tác nhẹ nhàng đến cực điểm, sợ làm đau đến đối phương.
   Lục Trường Sinh vẫn không trả lời.
   Bỗng dưng, linh cảm trực nhảy. Hàn Thiên liền theo bản năng đưa tay ra đón đỡ.
   Lúc này, một cây trâm gỗ đang ghìm sát vào trên cổ hắn, cách hắn chưa tới một li. Chỉ cần khi nãy hắn phản ứng chậm hơn một chút, thì e rằng trâm gỗ đã đâm xuyên qua cổ của hắn rồi.
   Lúc này, tay phải của Lục Trường Sinh vẫn còn dính thuốc mỡ, nhưng cổ tay trái đã bị Hàn Thiên bắt lấy. Trong tay y vẫn còn giữ chặt trâm gỗ, điên cuồng dùng sức muốn đâm về trước, giống như không cam tâm thất bại trong gang tấc.
   "Đi chết đi!!!"
   Cảm nhận sát ý mãnh liệt trên người Lục Trường Sinh, Hàn Thiên cũng triệt để bị chọc giận.
   Đem thuốc mỡ đặt xuống, hắn liền dễ dàng đem trâm gỗ cướp khỏi tay y, vứt đến góc tường đằng xa. Lại cưỡng ép đem y lôi dậy.
   "Chết? Nói cho ngươi biết, dù tất cả các ngươi chết hết, bổn quân vẫn sẽ sống đến cuối cùng nhất, cùng thiên địa trường tồn. Nhìn lấy các ngươi từng người, từng người một hóa thành một nắm cát vàng."
   Lục Trường Sinh bị hắn lôi đến trước giường đá, dùng bạo lực đè xuống. Ngực áp vào trên mặt đá lạnh băng, hai tay bị hắn kéo ra sau lưng. Đôi chân vô lực chống đỡ trên đất.
   Nhận thấy tư thế khiếm nhã của mình hiện tại, Lục Trường Sinh liền xấu hổ, giận dữ không thôi :"Thả ta ra, Hàn Thiên!"
   Thế nhưng, làm Lục Trường Sinh kinh hoảng hơn chính là. Hàn Thiên lúc này đang dùng một ngón tay thoa lấy thuốc mỡ, từng chút một bôi lên hậu huyệt của y!
   "Đừng..." Lục Trường Sinh lắc đầu, mái tóc dài xõa tung trên giường. Sống lưng thẳng tắp, chỉ là phần eo có hơi mảnh khảnh.
   Lúc này, Hàn Thiên cũng đã bôi thuốc xong. Ánh mắt hắn lóe lên một tia nguy hiểm, đánh vào trên mông y một cái, để y ngoan ngoãn lại :"Ngươi lằng nhà lằng nhằng mãi như vậy, là muốn ta ở ngay trước mộ Tần Lãnh làm ngươi hay sao?"
   Những lời này của Hàn Thiên, xác thực đã doạ sợ Lục Trường Sinh. Bởi vì y không dám xác định nam nhân này có thể hay không sẽ thật làm ra chuyện như vậy.
   Nhìn thấy Lục Trường Sinh ngoan ngoãn lại, Hàn Thiên cũng không chậm trễ nữa, giải khai đai lưng. Sau đó lại để cự vật lây dính thuốc mỡ, chậm rãi tiến vào trong thông đạo chật hẹp luôn khắc sâu trong trí nhớ của hắn.
   'Tê' Tiểu huyệt nhỏ hẹp bị cự vật xâm nhập, cả người Lục Trường Sinh trong nháy mắt liền cứng đờ, đau đến không ngừng rít khí, phảng phất bản thân sắp bị sinh sinh chẻ ra làm đôi.
   Mặc dù trước kia đã từng làm qua. Nhưng hôm đó bởi vì có mị dược trợ giúp, cùng với thần trí không rõ nên ký ức của y cũng không có khắc sâu.
   Nhưng hôm nay, đầu óc thanh tỉnh, cảm nhận vật kia từng chút một đi vào người mình, đó lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác.
   Lúc này, Hàn Thiên cũng bị cảm giác chật hẹp, mềm mại bên trong làm cho suýt chút nữa liền giây bắn.
   Thẹn quá hóa giận, hắn liền vỗ vào mông y :"Thả lỏng...đừng cắn chặt như vậy..."
   Chỉ là, ngôn hành khinh nhục này của hắn lại càng khiến Lục Trường Sinh cảm thấy đau khổ. Tôn nghiêm nam nhân bị đối phương hung hăng chà đạp dưới thân. Thiên chi kiêu tử gì gì đó đã sớm không còn tồn tại.
   Y chỉ cố thuyết phục mình xem nhẹ đi hắn ta. Hai tay che kín mặt, mặc cho hắn tùy thời giày vò.
   Lục Trường Sinh thả lỏng, Hàn Thiên cũng thừa cơ thẳng tiến vào bên trong. Sau đó liền bắt đầu đong đưa hạ thân, ra vào trong cơ thể y lúc nhanh lúc chậm.
   Một đêm kiều diễm. (¬_¬)
**Các bạn đọc giả nào là fan ruột của ta ấy, thì nhớ bấm follow ta nhé. Để lỡ truyện có bị báo - cáo ta còn biết đường tìm người khóc. Huhuhu. ?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi