TA CÓ THẬT SỰ LÀ ĐẤNG CỨU THẾ



Đêm đã đến, đèn lồng giấy được thắp lên ở khắp mọi nơi.

Phố phường không những không bị đêm tối bao trùm mà còn trở nên vô cùng đẹp đẽ, thơ mộng trước những ánh đèn mông lung mộng ảo.
Lý Thuần Quân ngắm nhìn những dãy băng đỏ được kết thành hàng dài, những chiếc đèn lồng được treo trước từng nhà đang lung linh toả sáng, người người trên đường đều đang cười nói vui vẻ, trai gái hoan hỉ kết duyên, nhân khí dạt dào, hoàn toàn không có chút nào vẻ lãnh tĩnh của đêm tối.
Mộ Khuynh Tiên hiện tại đã trở về trạng thái nữ tử.

Nàng chủ động ghé vào một cửa tiệm đồ mỹ nghệ xem qua một lát, chọn lựa mất một hồi lâu mới lên tiếng hỏi: "Thuần Quân, ngươi thích thứ này không?"
Lý Thuần Quân thử ghé mắt qua liền nhìn thấy nàng đang cầm trên tay một bức tượng Tiên Lộc Ngũ Sắc bằng sứ.

Biết nàng không mấy khi muốn mua một món đồ gì đó, hắn cũng cẩn thận đánh giá vật kia qua một chút.

Mặc dù đây chỉ là phàm vật, nhưng sự thật là nó rất tinh xảo, có khi còn tinh xảo hơn cả nhiều loại tiên vật.
"Muốn mua thì cứ mua, không cần lo chuyện tiền bạc" Lý Thuần Quân tùy ý nói.
Mộ Khuynh Tiên nhíu mày, biểu lộ rất không vừa lòng.

Rõ ràng nàng đang hỏi hắn có thích không, ấy vậy mà hắn lại nói nàng không cần lo chuyện tiền nong...
Trả lời như vậy, thật khiến nàng sinh ra ý nghĩ muốn đánh hắn một trận.
Nhưng không được, hôm nay là năm mới, phải nhịn.
"Vậy thì ta liền lấy cái này" Mộ Khuynh Tiên có chút bực mình nói nhỏ.
Lý Thuần Quân gãi gãi đầu.

Mặc dù không hiểu vì sao nàng lại nổi giận nhưng hắn vẫn rất thành thật thay nàng trả tiền.
Lại nói...
Mộ Khuynh Tiên bản tiểu nữ hài cùng Mộ Khuynh Tiên bản nữ tử quá mức khác nhau, hoạ phong thay đổi liền xoành xoạch, bất kể có là bao nhiêu lần thì hắn cũng đều không sao thích ứng nổi.
Bản tiểu nữ hài có bao nhiêu đáng yêu thì bản nữ tử lại có bấy nhiêu lạnh lùng.

Thậm chí, nàng dạng này còn mười phần bí ẩn, đến mức chỉ thông qua ánh mắt, hắn chẳng thể đoán ra được nàng đang nghĩ gì.
Thế nên hắn mới thích Mộ Khuynh Tiên bản tiểu nữ hài.
"Tên ngốc"

Phát giác ra ánh mắt đang mang đầy nỗi nghi hoặc của đối phương, Mộ Khuynh Tiên nắm chặt song quyền, khe khẽ nói nhỏ một câu như vậy.
Câu nói này...!Lý Thuần Quân không nghe được.

Nhưng thay vào đó, phản ứng của hắn lại là một cái hắt hơi.
"Nghe nói ở quảng trường đang tổ chức hí kịch, không biết ngươi có muốn xem hay không?" Lý Thuần Quân cẩn thận dò hỏi.
Mộ Khuynh Tiên khẽ gật đầu.
"Tốt, vậy mau đi thôi"
Đúng lúc này thì một cỗ thanh hương truyền đến trước sống mũi Lý Thuần Quân.

Mộ Khuynh Tiên đột nhiên bước đến bên cạnh hắn, dáng vẻ ưu mỹ, tóc dài bay múa, thoạt trông mỹ lệ động lòng người.
Nàng duỗi cánh tay ngọc ngà ra trước mặt hắn, ánh mắt tuy nhu hoà nhưng lại ẩn chứa thâm ý mà nhìn hắn, cứ như thể nàng đang muốn hắn tự hiểu ý nghĩ trong lòng nàng vậy.
Thoạt đầu, Lý Thuần Quân ngẩn ra, sắc mặt có chút cổ quái nhìn nàng.

Nhưng sau một hồi lâu suy tư, hắn như đã nhận ra điều gì đó liền đặt lên tay nàng một túi tiền: "Ngươi muốn cái này?"
Mộ Khuynh Tiên: "..."
Lần này, nàng triệt để bị chọc giận.
Chỉ trong nháy mắt, đôi bàn tay ôn nhuận như mỹ ngọc kia liền nắm chặt thành quyền, không chút giữ sức mà đấm thẳng lên mặt Lý Thuần Quân.

Bị ăn một đấm đau điếng, Lý Thuần Quân choáng váng ôm mặt, mười phần phát mộng, biệt khuất vô cùng: "Cớ gì lại đánh ta? Ta đã làm gì nên tội?"
"Hừ!"
Mộ Khuynh Tiên hừ lạnh một tiếng rồi hậm hực bỏ đi đâu mất, để lại Lý Thuần Quân đang ở đó với một tâm thế hoàn toàn mờ mịt không hiểu gì, bên khác lại xuýt xoa ôm mặt mà than khổ than oan.
Lẩn vào góc tối, Mộ Khuynh Tiên mím chặt môi son, hai tay dâng lên gương mặt mỹ lệ đang đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Nàng dùng sức giậm chân, nhỏ giọng tự vấn một tiếng: "Ta rốt cục là đang bị làm sao vậy?!"
Nàng thật không hiểu sao vừa rồi bản thân lại sinh ra ý nghĩ muốn hắn ta dắt tay mình.
Đáng tiếc, hắn ta lại không hiểu ý nàng.
Hắn cứ tưởng là nàng đang cần thêm tiền để mua sắm nên mới làm vậy.

Mặc dù trên lí thuyết không sai, nhưng sai ở chỗ hắn ta đã hiểu sai ý muốn của nàng.
Trước cảnh tượng đó, nàng đúng là rất tức giận...!Nhưng thật ra, trong lòng nàng, nhiều hơn cảm xúc tức giận lại chính là một loại cảm giác tựa như trống rỗng, thất vọng.

Bầu bạn bên cạnh nhau suốt một thời gian dài, nàng giờ đã hiểu hắn hơn bất cứ ai trên đời, thậm chí, có đôi khi, hắn không cần nói ra miệng thì nàng liền đã có thể đoán ra trong đầu hắn đang nghĩ gì...!
Nhưng mà, bản thân hắn thì lại không giống vậy.
Mặt khác, nàng biết rõ, tay của thục nữ không thể tùy tiện chạm vào...!Ấy thế mà vừa rồi nàng lại có ý nghĩ muốn cho hắn cầm lấy...!
Vấn đề là, tại sao bản năng lại thúc đẩy nàng làm như vậy?
Nàng không biết.

Nàng chỉ biết hiện tại mình đang rất xấu hổ, cảm giác da mặt nóng lên rất rõ ràng...!Và vẫn như trước, nàng vẫn không hiểu lí do vì sao.
Nhớ đến một quyền kia, Mộ Khuynh Tiên bất chợt cảm thấy có chút áy náy.

Nàng ló đầu ra, liền thấy Lý Thuần Quân lúc này đã đứng dậy phủi sạch bụi bẩn trên người, cũng cẩn thận nhặt lại túi tiền cùng Tiên Lộc Ngũ Sắc.
Hắn ngắm nhìn Tiên Lộc Ngũ Sắc một chút rồi mỉm cười, nhẹ nhàng chau chuốt vết bẩn lại một chút rồi cho vào túi đồ một cách vô cùng cẩn trọng, cứ như kiểu hắn đang coi nó như trân bảo vậy.
Dáng vẻ của hắn rất bình thản, có lẽ hắn hoàn toàn không trách móc gì nàng.
Con người hắn trước sau như một, luôn rộng lượng, ôn nhu, dịu dàng, chu đáo hệt như trong ấn tượng của nàng.

Hắn chấp nhận tha thứ cho hết thảy mọi hành động của nàng, dẫu cho hành động đó có quá đáng đến đâu đi chăng nữa...!Hắn cũng đều bỏ qua hết, nhiều nhất thì hắn chỉ nhắc nhở nàng một chút mà thôi.
Đây đã không phải lần đầu hắn tha thứ cho nàng...!Đã rất nhiều lần, rất nhiều lần rồi.
Phía xa, Mộ Khuynh Tiên vẫn đang nhìn chằm chằm hắn, không hiểu sao nhịp tim lại gia tốc, mỹ mâu cũng chưa từng chớp lấy một lần.

Trước cả thế giới đang nhộn nhịp cùng huyên náo, tồn tại trong mắt nàng dường như chỉ có mỗi mình hắn, và ngoài hắn ra thì không còn thứ gì khác.
Cùng lúc đó, sâu trong trái tim lạnh giá của nàng, tựa hồ xuất hiện một dòng nước ấm phun lên rồi bắt đầu rã đông, nhiệt khí cuộn trào, sưởi ấm cho phần tâm khảm vốn dĩ đã đóng băng từ lâu của nàng.
"Chủ thượng, người đã động tâm rồi"
Đúng lúc Mộ Khuynh Tiên đang chết lặng thì một tiếng thở dài đột nhiên xuất hiện bên cạnh nàng.

Thập tam công công đã lộ diện, chỉ là...!Sắc mặt của hắn ta hiện tại đang rất phức tạp.
"Động tâm?"
Thấy thập tam công công lù lù xuất hiện, Mộ Khuynh Tiên đã bình tĩnh lại được một chút.

Thế nhưng, vết phấn hồng trên gương mặt mỹ lệ kia thì lại chưa kịp rút đi.

"Đúng thế, động tâm"
"Có lẽ chính bản thân người cũng cảm nhận được nhịp tim của mình vừa rồi có chút loạn đúng không?" Thập tam công công thẳng thắn nói.
"Ta..." Mộ Khuynh Tiên nhíu mày, vô thức sờ sờ lên lồng ngực của mình.

Đúng vậy, nàng cũng cảm nhận được, rất rõ ràng.
"Ngay từ lần đầu gặp hắn thì tâm cảnh của người liền đã phát sinh biến hoá...!Thế nên ta biết rõ sớm muộn gì một ngày này cũng tới mà thôi!" Thập tam công công cười khổ: "Chủ thượng không cần phải chối bỏ, cũng không cần phải cảm thấy xấu hổ, đây là chuyện bình thường, không phải hiếm lạ gì nữa"
"Nhưng mà...!Nó lại bất thường ở một góc độ nào đó" Thập tam công công lại bổ sung thêm một câu...!Trong lòng.
Thú thật, hắn đã sớm biết chủ thượng có hảo cảm với tên đó rồi...!Nhưng mà...!Hắn vẫn không ngờ tới chủ thượng của hắn sẽ thật sự sinh ra loại tình cảm này với hắn ta.
Mệt rồi.
Trước kia hắn đã từng nhắc qua chủ thượng nên thu hắn ta về làm nam sủng...!Và kết quả là giờ nàng đã yêu thật rồi, không thể qua loa được nữa...!
Từ nay về sau, vĩnh viễn không có hậu cung!
"Ý ngươi là...!Ta đã có loại tâm tư kia với hắn sao?" Mộ Khuynh Tiên chỉ chỉ chính bản thân mình, vẻ mặt có chút mờ mịt không hiểu rõ.
Nàng thật không nghĩ tới chuyện này.
Chắc không phải đâu?
"Vậy thì lấy một vài ví dụ đi" Thập tam công công nghiêm túc nói: "Chủ thượng, người hãy thử tưởng tượng ra cảnh tượng mà hắn cùng nữ nhân khác đi chung với nhau, cười nói thân mật, thậm chí là hôn môi trước mặt người...!Vậy thì, người khi đó sẽ có cảm giác gì?"
Mộ Khuynh Tiên làm theo, thử não bổ một chút rồi vô thức siết chặt song quyền lại, cơ hồ còn nổi cả gân xanh trên trán: "Ta thật muốn giết cả hai"
Thập tam công công: "..."
Đó không phải ghen sao?
"Khụ, vậy thì trong một viễn cảnh khác, nếu nữ nhân đi bên cạnh hắn chính là người...!Vậy thì người sẽ có cảm giác gì?"
Mộ Khuynh Tiên khép mắt lại, thử tưởng tượng thêm một lúc rồi bắt đầu đỏ mặt, hốt hoảng kêu lên: "Không được! Như vậy không được!"
Chỉ vừa nghĩ tới cảnh tượng hắn ta chủ động hôn nàng thôi thì tâm nàng liền đã loạn, không cách nào tự khắc chế được.
"Vậy thì quá rõ ràng rồi..." Thập tam công công thở dài.
Nói ra thì...!Thập tam công công có chút không hiểu tại sao chủ thượng vô địch nhà hắn lại đi phải lòng một tên siêu cấp tầm thường như này.
Hắn ta thiên tư tầm thường, ngũ quan tầm thường, xuất thân tầm thường, cái gì cũng ở hạng trung trung...!Và điểm sáng duy nhất có lẽ là hắn ta đang mang Thiên Mệnh, cũng như hắn ta sở hữu một tấm lòng trong sáng đến bất thường.
Nhưng mà...!Hắn thật sự cảm thấy hai yếu tố đó vẫn không đủ tính thuyết phục.
Nhất là Thiên Mệnh.

Loại người này không thiếu, trong một thế giới kiểu gì cũng sẽ có khoảng một đến mười người mang Thiên Mệnh...!Nhưng mà, chủ thượng của hắn đã sớm siêu thoát, thế nên cái Thiên Mệnh này là hoàn toàn không đáng lọt vào trong mắt nàng!
Chẳng lẽ...
Chủ thượng là bị sự ấm áp, chu đáo kia thần phục rồi?
Rất có thể.
Từ trước đến giờ, phàm là hết thảy mọi thứ nàng muốn thì nàng đều phải dùng vũ lực để mà giành lấy, không có thứ gì là miễn phí đối với nàng.

Vậy nên, khi được một ai đó chăm sóc một cách vô điều kiện, cử chỉ ấm áp lại chân thành, hết mực cưng yêu, chiều lòng nàng...!Nàng sẽ rất dễ động tâm.

Quá khứ của nàng thiếu thốn sự quan tâm...!Và đây có lẽ chính là điểm yếu duy nhất trong tâm cảnh của nàng.
Mà tên này...!Lại hội tụ đầy đủ yếu tố có thể chọc thủng điểm yếu đó.
Có thể hiểu được.
Cảm xúc đó vốn là như vậy.

Nó vượt qua mọi loại khoảng cách, kể cả tiên thần cũng đều khó lòng tránh khỏi.

Và một ngày này, chủ thượng của hắn rốt cục cũng dây vào...
Lại nhìn về phía Mộ Khuynh Tiên đang hai tay che đi gương mặt đỏ ửng, thập tam công công không hiểu sao lại cảm thấy có chút mất mát trong lòng.
Đường đường là một vị Nữ Đế cao lãnh vô tình, vạn linh tín ngưỡng, vạn tộc không dám nghịch, vạn thần đều phải dè chừng...!Giờ lại lệch thành hoạ phong của một thiếu nữ đang yêu.
Thế sự vô thường nha...
Ngẫm lại thì...!Từ cái lúc Tiểu Chủ Thượng chấp nhận buông xuống mặt mũi mà hôn lên trán tên kia...!Thập tam công công đã có thể đoán ra được kết cục này.
"Chủ thượng, nếu muốn tiếp tục bên cạnh hắn, người phải cố gắng che giấu đi tình cảm của mình...!Bởi vì ở thời điểm hiện tại, ngài vẫn chưa đủ quan trọng với hắn, và hắn sẽ nhận nổi phần tình cảm này của người đâu" Thập tam công công nhắc nhở.
"Ta biết rồi!" Mộ Khuynh Tiên hễ nghĩ tới chuyện mình đã thất thủ liền xấu hổ đến cực hạn, thành ra ngôn từ của nàng cũng vì đó mà gắt gỏng thêm mấy phần.
"Chỉ mới có một năm...!Ta liền đã phải lòng hắn, cái này...!Thật không thuyết phục chút nào" Mộ Khuynh Tiên nói khẽ.
"Tình yêu chính là đặc biệt như vậy, và cách nó nảy sinh cũng không tuân theo bất kì quy luật hay trình tự nào"
"Từ đơn giản đến phức tạp, từ một cái liếc mắt đến việc ngày ngày bầu bạn bên cạnh nhau...!Có thể nói, có vô vàn cách để khiến một sinh linh nảy sinh tình yêu"
"Do vậy, chủ thượng không cần phải cảm thấy kì lạ...!Ngài có thể trụ được hẳn một năm, cái này đã tính là tương đối bình thường rồi" Thập tam công công nói.
"Ngươi có vẻ hiểu rõ quá nhỉ?" Mộ Khuynh Tiên có chút ngạc nhiên nói.
"Bởi vì nô tài đã từng như thế...!Nhưng thật đáng tiếc, thứ mà nô tài gặt hái được từ thứ cảm xúc đó lại không phải trái ngọt..." Thập tam công công nói đến đây liền dừng lại, không nói gì thêm nữa, tựa hồ đã chạm đến vết thương cũ.
Mộ Khuynh Tiên trầm mặc.
Nhưng chỉ sau một lúc, nàng liền đã lấy lại tinh thần, khẽ cười nói: "Công công, ngươi được ba ngày nghỉ phép.

Vậy nên, ba ngày này ngươi liền cùng bọn ta đón Tết đi"
Nói xong, nàng liền đi khỏi góc tối, thật nhanh chóng tìm về chỗ Lý Thuần Quân.
Lý Thuần Quân vừa nhìn thấy nàng trở về liền mừng rỡ, hắn cứ tưởng nàng sẽ giận hắn lắm...!Mặc dù hắn không biết mình đã phạm lỗi gì, nhưng việc nàng chịu trở về rõ ràng là tín hiệu tốt.
"Đi thôi, chúng ta đi xem kịch"
Mộ Khuynh Tiên tươi cười, chủ động nắm lấy tay hắn chạy vội đi.

Mặc dù dung mạo của nàng đã bị tấm khăn kia che phủ, thế nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được phần nào thứ mị lực kinh thế kia.

Đồng dạng, hắn cũng biết...!Nàng đang rất vui vẻ.
Chẳng biết nguyên do vì đâu, nhưng nếu là nàng đã vui vẻ thì hắn liền yên tâm, chủ động để mặc cho nàng tác loạn tùy ý..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi