TA CÓ THỂ SỜ ĐUÔI CỦA CHÀNG KHÔNG


Có lẽ là bởi vì cách nhau quá xa, lời nói của bọn họ luôn phải cách rất lâu mới có thể truyền đến tai đối phương, Cố Nhàn Ảnh lúc đầu không biết, dù lúc nói chuyện không thể nghe thấy Hoa Ly đáp lại nhưng vẫn thập phần cao hứng, thẳng đến khi nàng nói cho Hoa Ly tên của mình, năm ngày sau, nàng mới nghe thấy Hoa Ly cẩn thận trịnh trọng gọi nàng "A Nhàn".Dù như thế cũng không cản trở Cố Nhàn Ảnh nói chuyện cùng với Hoa Ly, Hoa Ly cũng tương đương tuổi của nàng, nàng rất thích chàng trai có giọng nói nhẹ nhàng và rụt rè này, đem hết những gì một đường nàng nhìn thấy nói cho y biết, có đôi khi vài ngày sau mới nghe được Hoa Ly đáp lại, nàng đã sớm không nhớ rõ mình đến tột cùng nói cái gì nữa.Chỉ cần nghe âm thanh của Hoa Ly, nàng vẫn cao hứng như cũ.Hoa Ly cũng rất nguyện ý cùng nàng nói chuyện, ở chung lâu dài, nàng biết Hoa Ly từ nhỏ đã ở trong biển sâu, biết người nơi đó gọi là người cá, mọi người đều sinh ra đuôi cá thật dài, có thể tự tại trong nước.


Biết Hoa Ly ở trong một tòa cung điện khổng lồ, bên người có rất nhiều người chiếu cố, cũng chưa từng có ai chịu để y rời khỏi tòa cung điện kia.Hoa Ly thích nghe cảnh non sông mà Cố Nhàn Ảnh nhìn thấy dọc đường, thích nghe kể về thế gian muôn vẻ, Cố Nhàn Ảnh cũng bị hấp dẫn bởi những lời Hoa Ly kể về dưới đáy biển, hai người cứ như vậy làm bạn mười năm.Thời gian mười năm đối với Cố Nhàn Ảnh bây giờ mà nói chỉ là một cái chớp mắt, nhưng đối với Cố Nhàn Ảnh còn trẻ mà nói, nó đã phung phí tất cả niềm vui của một đời người.

Tình cờ, nàng trở thành đồ đệ của chưởng môn Bạch Vũ Kiếm Tông, bắt đầu theo hắn tu hành, nàng vẫn đi chu du khắp nơi, nhưng nàng không còn là một kẻ lang thang phiêu bạt, mà mang theo con ốc trắng để đi du lịch khắp nơi sông núi, cầm kiếm đi đến tận cùng thế giới.

Nàng thích phong cảnh khác nhau trên thế giới này, thích chia sẻ những gì nàng nhìn thấy với Hoa Ly không thể rời khỏi biển sâu.Bọn họ cùng nhau trưởng thành, mười năm, sớm đã trở thành bằng hữu không gì không nói, nhưng lại tựa hồ như không chỉ là bằng hữu.Cuộc sống cứ như vậy cho đến khi mọi thứ thay đổi, từ sau khi Cố Nhàn Ảnh gia nhập Bạch Vũ Kiếm Tông, sau khi sư phụ của nàng qua đời.Ngày chưởng môn Bạch Vũ Kiếm Tông qua đời, ông đã mang theo Cố Nhàn Ảnh ngồi ở giữa Kiếm Các một hồi lâu, Cố Nhàn Ảnh rốt cục cũng hiểu được thân thế của mình, rốt cục cũng biết đến tột cùng là vì sao nàng từ nhỏ đã phải lang bạt lưu lạc, biết chuyện Bạch Vũ Kiếm Tông thu nàng làm đồ đệ chưa bao giờ là ngẫu nhiên.Từ nay về sau, nàng vĩnh viễn ở lại Bạch Vũ Kiếm Tông, không thể rời đi nữa.Ngày đó, Cố Nhàn Ảnh luôn vui vẻ không biết vì điều gì mà lo lắng, đáy lòng lần đầu tiên nếm được tư vị ủy khuất, nàng túm lấy con ốc trắng núp ở góc tường Kiếm Các, khóc suốt một đêm, đến khàn cả giọng, khó có thể tự kiềm chế.Nàng biết mình sẽ trải qua những ngày dài đến không thể tưởng tượng được trên ngọn núi hoang vắng này.


Nghĩ đến nàng sẽ không cách nào cùng Hoa Ly nói về những phong cảnh non nước kia nữa, nghĩ đến tương lai Hoa Ly có lẽ sẽ chán ghét nàng vì nàng sắp trở nên khô khan không thú vị, nàng liền khóc càng lợi hại.Tuy nhiên, số phận không thể trốn tránh.Đêm đó sau khi làm càn khóc lóc xong, nàng vẫn như cũ tiếp nhận Kiếm Các, trở thành trưởng lão Bạch Vũ Kiếm Tông.Ngày đó tiếp nhận bội kiếm của trưởng lão, nàng ngẩng đầu nhìn theo chân trời phía Đông, đó là phương hướng biển sâu mà Hoa Ly đã nói với nàng, nàng biết âm thanh của ốc trắng sẽ truyền đi thật lâu, đợi đến khi Hoa Ly nghe thấy lời của nàng, có lẽ nàng đã có thể khống chế tâm tư của mình, lắc đầu nói không sao.Nhưng nàng lại không nghĩ tới, không lâu sau, Bạch Vũ Kiếm Tông rơi xuống cơn tuyết lớn trước nay chưa từng có.Băng tuyết bao trùm cả thiên địa, có người từ phương Đông tới, cũng mang tới cho lòng nàng một tia hy vọng nhỏ nhoi nhất không dám có,Hoa Ly tiều tụy mà suy yếu, trong suốt giống như là mây khói sắp biến mất, cả người bị băng tuyết bao phủ, ngủ say trong hang động ở phía sau núi.


Y được một nam tử áo đen cao lớn trầm mặc đưa tới, sắc mặt người nọ nghiêm túc, góc cạnh đuôi lông mày cứng như bàn thạch, hắn nói cho Cố Nhàn Ảnh biết, Hoa Ly không để ý đến tính mạng, thà chịu muôn vàn khổ sở, cũng muốn rời khỏi biển sâu đến tìm nàng.Hắn nói, nếu như chờ đợi, mấy trăm năm sau, Hoa Ly có lẽ sẽ tỉnh lại.Hắn đem Hoa Ly giao cho Cố Nhàn Ảnh, sau đó liền rời khỏi Bạch Vũ Kiếm Tông, Cố Nhàn Ảnh canh giữ trong Thanh Vụ Động, liếc mắt một cái cũng luyến tiếc dời đến trên người Hoa Ly.Đó là lần đầu tiên Cố Nhàn Ảnh nhìn thấy bộ dáng của Hoa Ly, nàng đã tưởng tượng vô số lần, nhưng Hoa Ly xuất hiện trước mặt nàng lại tốt đẹp hơn tất cả những gì trong tưởng tượng của cô..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi