TA TUYỆT THẾ CAO NHÂN BỊ TẦN THỦY HOÀNG LỘ RA ÁNH SÁNG!


Ở bên kia đầu dây điện thoại, Tâm trạng của Trần Đại Thiết rất tốt, ở nông thôn bọn họ mức tiền lương này đã xem như là giá trên trời rồi, phải biết rằng người bình thường làm việc trong cùng một thành phố, làm ở trong công trường mới có cái giá này.

Người bình thường giúp việc ở trong nhà ông chủ, một ngày nhận được nhiều nhất cũng là sáu trăm nghìn.

Bây giờ Trần Viễn cũng không thiếu tiền, trong nhà anh vẫn còn mấy trăm cân vàng này.

Hơn nữa bản thân muốn xử lý tốt chuyện ở nông trại, giúp đỡ những người bà con ở quê hương tăng thêm ít tiền cũng không sao cả.

Mười phút sau, Trần Đại Thiết đã hơn năm mươi tuổi dẫn theo một đám người đi tới.

Bọn họ nghe nói rằng nơi này trả giá tiền công chín trăm nghìn một ngày, bọn họ dồn dập chạy đến.

Ngược lại Trần Viễn không hề để ý, cho toàn bộ bọn họ ở lại.

“Trần Viễn, cậu thật sự không phải đang đùa chúng tôi chứ, thật sự trả chín trăm nghìn một ngày?”“Đúng đấy, chúng tôi có nhiều người như vậy, cậu cần tất cả sao?”“Thằng nhóc này, có phải cậu đã phát tài rồi không?”Đám bà con ở quê vừa nói vừa trêu chọc Trần Viễn.

Trần Viễn không để ý mà xua tay nói: “Các chú các bác đừng coi thường cháu, tuy nông trại này của cháu có mấy trăm mẫu đất nhưng không phải là quá lớn, nhưng mỗi năm vẫn có thể kiếm được mấy tỉ đồng.

”“Mấy tỉ đồng?”Đám người rối rít hít sâu một hơi.

Đám người này cũng đều bắt đầu hâm mộ anh.


“Thật là lợi hại, cậu cũng quá đỉnh rồi đấy.

”“Đúng vậy, trong thôn chúng ta chỉ có cậu có triển vọng nhất.

”“Các người mau xem, trước đây tôi đã nói, thằng nhóc Trần Viễn nhà người ta có văn hóa, đương nhiên nó sẽ không kém cỏi.

”“Các người luôn nói Trần Viễn người ta không có bản lĩnh, nhưng thật ra người ta làm khoa học kỹ thuật nông nghiệp, ngày nào cũng rất nhiều người tìm đến đây mua sản phẩm.

”“Trần Viễn, sau này cậu có mối làm ăn tốt gì thì cậu nhất định phải nhớ đến mọi người.

”Đám bà con ở quê tâng bốc tới tấp, sự khinh thường trước đây đối với Trần Viễn biến mất lập tức.

Đương nhiên điều Trần Viễn muốn thấy là tất cả những thứ này, thật ra nông trường của anh không kiếm được nhiều tiền, nhiều khi còn không có tiền mua phân bón.

Nhưng bây giờ không giống như trước kia, sau này có nhiều chỗ cần tiêu tiền.

Để giải thích hợp lý số tiền này đến từ đâu, anh mới cố ý nói khoác thêm một chút, điều này khiến mọi chuyện càng thêm thuận lợi.

Trần Viễn cười ha ha nói: “Các chú các bác cứ yên tâm đi, công việc ở nông trại của bọn cháu không vất vả lắm, nếu như tìm người ngoài đến đây làm thì một ngày kiếm được nhiều nhất là bốn trăm năm mươi nghìn, nhưng chúng ta đều là người nhà, một ngày mọi người kiếm được chín trăm nghìn, chỗ cháu còn bao thêm cơm trưa, chắc chắn sẽ không để mọi người thiệt thòi.

”“Được rồi, chuyện này quá tốt rồi, quả nhiên đứa bé Trần Viễn này là người có tình có nghĩa.

”“Sau này chúng ta có nhà để ở lại còn có thêm việc làm, chuyện này quá dễ dàng.


”“Cái này thì ông nói đúng, vẫn là đứa bé Trần Viễn này có triển vọng.

”Tất cả mọi người đều hết sức phấn khởi mà cười.

Bọn họ có thể làm việc trong nông trại, một người kiếm được chín trăm nghìn một ngày, vậy thì một tháng cũng kiếm được gần ba mươi triệu, số tiền này có thể sống trong một thời gian dài.

Công việc này tốt hơn so với việc đi làm trong thành phố.

Trần Viễn trực tiếp nói: “Chú Đại Thiết, đợi chút nữa cháu chuyển cho chú một trăm năm mươi triệu, chú cho người đi mua một ít phân bón và thuốc diệt cỏ, mấy cái cây trong ruộng cần phải bón phân.

”“Còn có mấy cây ăn quả trong núi cũng cần cắt tỉa một chút, một số người cũng biết những việc này, đúng rồi, các bác các chú dựng thêm mấy cái dàn cho cháu đi, cháu muốn trồng dâu tây, mọi người muốn mua tài liệu gì đó để xem cũng được.

”Ngay lập tức lời nói của Trần Viễn khiến mặt mày đám người Trần Đại Thiết hớn hở.

Hơn nữa có nhiều người như vậy cũng cần có một đội trưởng để chỉ huy, Trần Đại Thiết không chỉ là thôn trưởng của thôn nhà họ Trần, mà còn là một người rất có tiếng nói, cũng là người có năng lực trong công việc.

Trần Đại Thiết vỗ ngực nói: “Trần Viễn à, cháu cứ yên tâm, cháu cứ giao chuyện trong nông trại cho chú, chú sẽ sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa.

”“Mọi người đừng đứng ở đây nữa, bắt đầu làm việc thôi.


”“Mấy người các cậu đi nhổ cỏ, còn các cậu bón phân cho tôi, tất cả mọi người làm nhanh lên một chút, tuyệt đối không được lười biếng.

”Dưới sự sắp xếp của Trần Đại Thiết, mười mấy người thôn dân bắt đầu lao động, mọi người phân tán ở khắp nơi trong ruộng, ngược lại điều này đã tăng thêm một chút hơi thở nhà nông cho nông trại.

Trần Viễn hài lòng mà gật đầu, sau đó anh dặn dò Trần Đại Thiết, nếu có người trong thành phố tới đây thì giúp anh tiếp đón một chút.

Rồi anh cầm lấy thỏi vàng đặt vào trong va li, lái chiếc xe ba bánh của mình rời đi.

Để số thỏi vàng này trong tay thì không an toàn, trước tiên Trần Viễn muốn xử lý chúng.

Cụ thể bán thế nào, Trần Viễn lại nghĩ đến một cách.

Nếu như anh đi tìm những cửa hàng thuộc sự quản lý của nhà nước thì chắc chắn không được, anh hoàn toàn không thể giải thích lai lịch của số vàng này, ngược lại anh sẽ có thêm nhiều rắc rối.

Cách duy nhất bây giờ là đi tìm người ở chợ đen, chỉ bọn họ mới có thể nuốt vào loại hàng lớn như vậy.

Trước đây Trần Viễn không dám nghĩ đến việc tìm những người ở chợ đen để giao dịch, anh chỉ là một người dân bình thường, anh chưa đi đến cục cảnh sát lần nào, anh làm gì có lá gan đi trêu chọc đến những người không rõ ràng như vậy?Nhưng bây giờ anh không thế không làm như vậy.

Bởi vì bây giờ anh đang vô cùng thiếu tiền, cực kỳ cực kỳ thiếu tiền.

Đương nhiên vì để đề phòng người khác đen ăn đen, Trần Viễn vẫn chuẩn bị kỹ lưỡng.

Anh trực tiếp đổi một thuật cận chiến ở cấp bậc đại sư trong trung tâm thương mại của hệ thống.

Về phần tìm người nào để đổi số thỏi vàng này thì trong lòng Trần Viễn cũng đã có quyết định.


Tuy rằng anh không rõ trong chợ đen này có những chỗ giao dịch nào, nhưng đi tìm tiệm cầm đồ là quyết định đúng đắn, hơn nữa anh cần phải tìm loại tiệm cầm đồ cỡ lớn.

Những tiệm cầm đồ này hơi giống với những tiệm cầm đồ ở thời cổ đại, bọn họ thường xuyên thu mua xe và thu mua nhà ở, bán ra một khoản thì đã có mấy tỉ, bọn họ hoàn toàn không thiếu tiền, thứ gì cũng dám mua.

Hơn nữa sau lưng mấy tiệm cầm này chắc chắn có bối cảnh khác.

Sau khi Trần Viễn dùng máy tính tra một lúc, dựa vào kỹ thuật chuyên gia của bản thân thì anh đã tìm thấy mấy tiệm cầm đồ cỡ lớn, còn có lai lịch ông chủ sau lưng của bọn họ.

Trần Viễn lái chiếc xe ba bánh cũ nát của mình đi tới đi lui trong nội thành, cuối cùng anh cũng tìm được một hàng cầm đồ cỡ lớn.

Lúc này trong cửa hàng có hai người con trai mặc âu phục đang nói chuyện phiếm, trong tiệm còn để vài chiếc xe rất sang trọng, nhìn thoáng qua đã thấy không đơn giản.

Sau khi Trần Viễn đi vào trong tiệm, anh nhìn thấy có hai tên côn đồ xăm hình đang chơi điện thoại ở tầng hai.

“Ha ha, quả nhiên là có phong cách.

”“Ông chủ, tôi có đồ vật cần thế chấp.

”Trần Viễn trực tiếp đi vào, anh hoàn toàn không sợ thân phận của mình bị bại lộ, cái gì như dịch dung, hoặc là đeo mũ lưỡi trai các loại anh đều không làm.

Anh trực tiếp vứt một thỏi vàng lên bàn, mặt trên còn có giấy báo bọc xung quanh.

“Cậu muốn cầm cái gì?”Khi người phụ trách của tiệm cầm đồ này vén giấy báo ra, lập tức cau mày, sau đó cầm thỏi vàng lên xem đi xem lại nhiều lần.

“Đây là thỏi vàng?”.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi