THÁI GIÁM CHỨC NGHIỆP TỐ DƯỠNG



Phó Thần ôm bọc vải trong lòng, hướng về Giám Lan viện. Tiếng la hét kinh hoảng, tiếng chó sủa oang oang vẫn còn văng vẳng, nhưng nội đình quá lớn, đi thêm vài bước là không còn nghe thấy gì.

"Dù chỉ là một nhân vật bé nhỏ nhưng cũng có thể gây cho bọn họ khá nhiều phiền toái đấy, đệ thấy có đúng không?" Phó Thần nhẹ giọng nói với cái bọc trong tay, khóe mắt hoen chút ướt át. Sau khi vợ con lần lượt qua đời, hắn đã cho rằng mình chẳng còn gì để mất nữa, dù có xảy ra chuyện gì cũng không hề dao động. Nhưng sống thêm một đời nữa mới thấy, chỉ cần ngực còn thở, tim còn đập, sao không màng ngoại vật, thờ ơ với mọi thứ xung quanh.

Lúc này là thời điểm hạ sai, trong mỗi tiểu viện đều có mấy tiểu thái giám đi đi lại lại, đa số đều vừa từ nhà ăn trở về, chỗ nào cũng đầy tiếng trò chuyện huyên náo, Giám Lan viện thực gia không hề bí bách, áp lực như người ngoài nghĩ. Có lẽ vì thân thể khiếm khuyết, biết chính mình không thể so sánh với người bình thường, nên trừ một số kẻ trái tính trái nết, đa số thái giám đều có khả năng thích ứng cao hơn người khác rất nhiều. Sức chịu đựng cửa họ lại càng vượt trội. chỉ cần giữ yên đầu trên cổ là được, không cần biết là khi hầu hạ chủ tử bị xử phạt hay bị thái giám chưởng sự giáo huấn, chỉ qua một lúc là có thể tự tiêu khiển tự vui cười mà tiếp tục công việc. Cũng có những người như đám trong viện của Phó Thần, chửi ra miệng vài câu, không để người khác biết, là có thể hết giận.

Khi Phó Thần đi vào trong viện, có mấy người đang đứng tắm rửa, có người bưng bồn gỗ chất đầy quần áo từ trong ra ngoài, gồm có ngoại bào, xiêm du, áo ngắn vải thô... Mấy việc tắm rửa giặt giũ này đều phải làm xong trước khi chưởng sự thái giám đến, bởi đây là việc phá vỡ quy củ, bị nhìn thấy sẽ phải chịu phạt.

Nói cũng đến lạ, thái giám không có nơi giặt quần áo. Hoán y cung chỉ là nơi phục vụ cho các chủ tử, cung nữ thái giám phải tự mình làm lấy, không có ai hầu hạ bọn họ mấy chuyện này. Ở những triều đại trước Tuấn triều, thái giám thậm chí còn không được tắm rửa, tỷ như Hàm triều, thái giám tổng quản đã mở nhà tắm công cộng tại đường lớn ở hoàng đô.

Cho nên cũng có người tự an ủi nói, Tấn triều xem như là triều đại đối xử với nô tài tốt nhất từ trước đến giờ, thật may mắn khi sinh ra vào thời này. Từ khi Tấn triều bắt đầu thành lập đã có hỗn đường tư, là một trong tứ tư, tuy nói như vậy nhưng rất nhiều tiểu thái giám không đến chỗ đó. Hỗn đường tư là nơi của các thái giám tuổi tác cao, chức vị cao, thuộc hàng lão thành nên cần có người hầu hạ. Bình thường hầu hạ chủ tử ra sao thì đối với bọn họ cũng phải có thái độ như thế.

Chuyện giặt quần áo này thông thường cũng là do những thái giám không có phẩm cấp đến hỗn đường tư, mang tất cả quần áo ở đó về giặt, không được làm trễ giờ nghỉ ngơi của bọn họ. Cho nên đám tiểu thái giám thà rằng mạo hiểm bị trách phạt cũng muốn nhanh chóng hoàn thành công việc ngay trong viện của mình.

Mấy người đang tắm rửa kia trông thấy Phó Thần cũng ở trần mà chào hỏi. Dù sao mọi người đều là thái giám như nhau, ngươi không có ta cũng không có, chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, chẳng ai rảnh mà đi chê cười. Đó cũng là lý do một số tiểu thái giám không muốn đến Hỗn đường tư. Có những tiểu thái giám vẻ ngoài xinh đẹp đi vào, có khả năng bị những thái giám lớn tuổi nhìn chằm chằm.

Đa số người trong viện đều nhận ra Phó Thần là ngươi cũ, trông thấy hắn liền vui vẻ chào hỏi: "Tiểu tử ngươi chắc không phải là không quen đồ ăn Phúc Hi cung nên mấy ngày này chạy tới đây ăn chực chứ hả?"

"Thần Tử, sao sắc mặt ngươi kém quá vậy, ngay cả bước chân cũng uể oải." Một người phát hiện trạng thái của Phó Thần khác lạ, quả đúng là nhìn rất yếu ớt.

"Ha ha, Thần tử chính là hưởng phúc không nổi, vẫn hợp với ăn lông ở lỗ." Vì sắc trời u ám, có mấy người lại không nhận ra Phó Thần bất ổn, chỉ cho là hắn chưa ăn cơm.

"Thần tử, ngươi đến thật đúng lúc đó nha, ta vừa xin được ít hạt dẻ, mau tới đây!" Đông tử vụng trộm lấy từ trong tay áo ra một gói điểm tâm.

"Tên hỗn cẩu này, dám ăn mảnh! Không biết quy củ trong viện ta sao, có đồ ăn phải chia nhau. Phải đợi Thần tử đến mới chịu lấy ra, chắc chắn là lúc đầu định giấu đi ăn một mình đúng không, muốn ăn đòn hả!" Triệu Chuyết vung tay tát một cú vào sau ót, Đông tử che đầu cười ha hả.

Tuy phẩm cấp của Phó Thần hiện tại cao hơn đám người này rất nhiều, nhưng các thái giám trong viện vẫn cư xử với hắn giống như trước.

Nhìn từng gương mặt tươi cười, trong lòng Phó Thần vừa chua vừa xót, vừa đau vừa nghẹn, tim như bị dao nhọn đâm xuyên. Có lẽ con người ta ai cũng vậy, rõ ràng khi ở một mình còn có thể cắn răng chịu đựng, vừa trông thấy người quen, chỉ nháy mắt đã không kìm nổi cảm xúc.

Hắn hít sâu một hơi, nâng chân đá cửa viện đóng sập lại, ngăn cách với bên ngoài.

"Ngươi sao vậy, ôm cái gì thế?" Triệu Chuyết nghe nói Phó Thần đến, từ trong phòng đi ra. Sau khi Vương Phú Quý rời viện, chuyện lớn chuyện nhỏ ở đây đều do Triệu Chuyết quản. Dương Tam Mã cũng theo hắn ra ngoài.

Nhìn thấy bộ dạng Phó Thần không ổn, tất cả mọi người dều dừng việc trong tay, chạy đến vây quanh.

"Tiểu Quang...đi rồi." Phó Thần cay đắng, gần như nói không ra nổi vài chữ này.

"Ngươi....Ngươi nói gì? Nó bị điều đến viện nào?" Triệu Chuyết trợn trừng mắt nhìn, nuốt lại chút nước vừa hoen ra khóe mắt mà cười gượng. Không phải hắn nghe không hiểu, mà là không muốn hiểu.

"Ta chỉ có thể mang về chừng này." Phó Thần tự trách gục đầu xuống, hắn oán hận bản thân, chậm rãi đưa bao vải bọc kín ra.

Một đám người đứng sững tại chỗ, không ai dám nhận.

Không khí như bị kết băng, rõ ràng đang giữa mùa hè mà lạnh đến run rẩy.

"Thằng nhãi Quang tử kia suốt ngày vui vẻ nhảy nhót, sáng nay còn cười ha hả nói với bọn ta..." Đông Tử đột nhiên ngậm miệng, bởi tất cả mọi người đều nhớ đến chuyện kỳ lại hồi sáng.

Diêu Tiểu Quang hôm nay dậy rất sớm, còn dính người như keo, nhất định muốn ôm từng người một, còn nói rất nhiều thứ khó hiểu.

Thứ đứa trẻ kia nói nhiều nhất là: "Có thể đến viện này, là điều vui vẻ nhất trong đời đệ."

Triệu Chuyết hai tay phát run, phát hiện cả người Phó Thần lạnh băng như xác chết.

Hắn mở bao vải, chỉ xốc lên một góc, để lộ khí quan nội tạng vỡ nát cùng một bàn tay, nhưng không ai cảm thấy ghê tởm, kinh hãi.

Hắn chậm rãi khép lại, một hồi lâu, tựa như mới có thể tiếp nhận sự thật này, nước mắt tụ trong hốc mắt cuồn cuộn trào ra.

Cát Khả vội vàng nhào lên, lau đi hàng lệ: "Chuyết ca, chúng ta không thể khóc."

Cung nữ thái giám, không có chuyện gì thì không được khóc, vi phạm sẽ bị phạt.

Tuy nói vậy, nhưng Cát Khả cũng đã lệ rơi đầy mặt. Nó và Diêu Tiểu Quang quan hệ rất tốt, vì cả hai tuổi tác xấp xỉ, lại hay thích tụ lại với nhau. Cũng chính nó là người nói với Diêu Tiểu Quang về Phó Thần nhiều nhất, từng chút từng chút tích lại.

"Mọi người đừng...khóc."

"Ô, ô !"

Có người gục đầu, có kẻ che miệng cố sức kiềm chế, có người ngồi xổm trêm mặt đất, cầm tay áo lau mặt.

Đưa bao vải kia cho Cát Khả đang khóc đến không kịp thở, Triệu Chuyết lao ra ngoài. Phó Thần nhanh hơn hắn một bước, chặn ngoài cửa viện. "Ngươi muốn đi đâu?"

"Ta muốn đi giết bọn họ! Bọn họ nhất định không được CHẾT TỬ TẾ!"


Lời vừa nói ra, những người khác cũng gạt nước mắt muốn xông ra ngoài.

"Không được đi, ai cũng không được phép đi!" Phó Thần gầm khẽ.

Vóc người Triệu Chuyết rất cường tráng, hắn là một trong những người đứng đầu đám tiểu thái giám trong viện. Tuy rằng không có phẩm cấp nhưng cũng như Vương Phú Quý, có không ít thủ hạ theo bên mình, chưởng sự thái giám có việc gì cần cũng phân phó bọn họ. Nếu hắn cứ không quan tâm mà đòi xông ra, chính Phó Thần cũng không giữ nổi.

"Bình tĩnh một chút!" Đang lúc Triệu Chuyết muốn nhào lại đánh Phó Thần, Phó Thần không thèm trốn tránh, nâng tay cho hắn một cái bạt tai.

Lời này nói ra không biết là nói với bọn họ, hay là nói với chính mình.

"Ngươi dám cản ta, ngay cả ngươi ta cũng đánh!" Triệu CHuyết bị Phó Thần tát, bụm mặt gầm lên.

"Đến đi! Hôm nay ta sẽ không cho bất cứ ai trong số các ngươi ra ngoài!" Phó Thần cũng không thua kém nói.

Những người hiểu Phó Thần đều biết, con người hắn lý trí mạnh hơn tình cảm rất nhiều, nếu không phải là đau khổ đến cùng cực, nhất định sẽ không dùng bạo lực để giải quyết.

Hai người ta một đấm, ngươi một đá, nhưng không ai dám ngăn cản bọn họ, bởi trong lòng bọn họ lúc này tràn ngập thống khổ và tự trách.

"Là lỗi của ta, ta không nên bảo nó đi làm mật thám!" Triệu Chuyết gào lên, đánh một cú vào ngực Phó Thần.

"Nếu không phải ta sơ ý, ta đáng lẽ phát hiện ra nó có chỗ kỳ lạ ngay từ đầu." Phó Thần cũng vung lại một nắm đấm.

Bọn họ chỉ có thể dùng cách này để phát tiết đau khổ.

Cho đến khi Triệu Chuyết đánh ngã Phó Thần, Cát Khả mới vọt lên, ngăn cản hắn tấn công, "Chuyết ca, huynh còn muốn đánh Thần tử ca, thì phải bước qua xác đệ trước đã."

"Tránh ra!"

"Cát Khả lắc lắc đầu không chịu nhích một bước, "Sáng nay, Tiểu Quang nói với đệ, mệnh nó không tốt, trong nhà đã bán ba đứa con trai vào cung, hai người trước đều đã chết, có một người thậm chí còn không chịu nổi sau khi tịnh thân. Nó thân thể yếu nhất, không nghĩ lại có thể sống sót được, lại còn được ăn cơm ở Giám Lan viện, ngủ chung một chỗ với mọi người, uống rượu nói chuyện phiếm ăn quà vặt, nó chưa từng vui vẻ như vậy. Nó muốn mọi người khi nghĩ đến nó đều phải tươi cười, vì nhiều đau khổ, chúng ta mới càng phải cười nhiều lên."

Cát Khả hung hăng lau nước mắt trên mặt, cố nhếch khóe miệng cao lên, "Cười đi, mọi người đều phải cười lên, nó là vì chúng ta nên mới đi, chúng ta phải cười đưa tiễn nó!"

"A..." Triệu Chuyết nghe vậy, đứng tại chỗ thật lâu, lau nước mắt nhòe nhoẹt, cũng cố gượng mà cười.

Những người khác cũng vừa khóc vừa cười như thế.

Giờ phút chua ngọt đắng cay này, khắc sâu trong lòng mỗi người.

Đây là nơi duy nhất trong hoàng cung rộng lớn có thể khiến Phó Thần cảm thấy chút an tâm. Có lẽ các thái giám ở đây cũng có tâm tư hoài bão riêng, nhưng so với các nơi khác bên trong viện lại đoàn kết hơn nhiều. Bầu không khí ảnh hưởng đến con người, xem như là nơi hiếm hoi lạ lùng nhất trong toàn mấy nghìn đám thái giám cung nữ.

Phó Thần ngồi sụp xuống đát, thở phì phò, gục đầu xuống để người khác không nhìn ra biểu cảm.

"Thần tử, ngươi đừng tự trách mình, ngươi đã làm rất tốt." Dương Tam Mã ôm lấy Phó Thần, "Ngươi xem, hiện giờ ngươi là từ tam phẩm, ta là chính tứ phẩm, chúng ta đều sẽ ổn, đều sẽ..."

"Chỉ có nắm trong tay nhiều quyền lực mới có thể bảo vệ nhiều người."

"Đúng, chúng ta không thể để nó ra đi oan uổng như vậy!" Một đám người bò đến cạnh Phó Thần, bọn họ đã khóc đến không còn sức, cũng ngồi một đám dưới đất như Phó Thần vậy.

"Ta muốn đến Trường Ninh cung, làm việc quét dọn ngoại viện."

"Ta muốn đến chỗ Trương quý nhân..."

"Ta có học qua nghề tẩm quất, quen biết Dương tổng quản..."

"Ta được điêu đến Quan Sư cung, mấy ngày nữa sẽ thượng sai..."

......

Lần trước, sau khi Phó Thần rời đi, mỗi người bọn họ đều cố gắng, tuy rằng chỉ là chút thay đổi nhỏ nhoi, có thể cũng chỉ là dời từ cái cung này sang cái cung khác, nhưng cũng thật sự đã thay đổi.

Sắc mặt Phó Thần vốn đã tái nhợt, lại vừa bị đánh một trận, hiện giờ càng lúc càng yếu. Nhìn những người vây kính quanh mình, gật gật đầu.

Hắn vương tay ra, người khác không rõ là ý gì.

Chỉ có Cát Khả từng nghe Phó Thần nói qua, nó yên lặng lấy hai tay, ấp lấy bàn tay Phó Thần. Những người khác cũng làm y như vậy, tầng tầng lớp lớp mười mấy đôi tau chồng lên nhau, truyền cho nhau hơi ấm. Giờ khắc này, chúng ta chỉ có lẫn nhau, còn có lẫn nhau.

.

Rời viện, Phó Thần đi tới tiểu viện riêng của Lưu Túng,

"Cuối cùng ngươi cũng quay lại, thế này là thế nào, ta thấy chính ngươi mới cần nằm nghỉ." Lương Thành Văn thấy ngoài cửa có động tĩnh, liền nhìn thấy Phó Thần sắc mặt suy yếu, so với Lưu Túng đang bất tỉnh trên giường cũng không khá hơn bao nhiêu."

"Lương viện phán, ngài cần về Thái y viện ngay."

"Xảy ra chuyện gì?" Dù là trong cung gặp chuyện không may đi nữa, viện phát bọn họ hầu như không được gọi đến. Nhưng hắn biết Phó Thần, tuy rằng thời gian chưa lâu, nhưng người này nhất định sẽ không ăn nói lung tung.

Hắn đột nhiên nhìn thấy một tiểu hài tử đi sau Phó Thần: "Vị này..."

Chuyện cứu chữa cho Lưu Túng tạm thời không thể công khai, Phó Thần sao dám dẫn người đến đây?

Phó Thần sờ đầu tiểu hài tử, tiểu hài tử cũng đỏ mặt ngại ngùng, "Nó tên là Cát Khả, có thể tin tưởng được. Lát nữa chúng ta không trông giữ nơi này được cho nên tạm thời để nó lại đây, buổi tối ta lại tới thay."

"Phó Thần..." Trong phòng truyền đến giọng nói mỏng manh của Lưu Túng.

"Tỉnh rồi!" Hai người đều mừng rỡ.

Bước nhanh vào nội thất, thấy Lưu Túng quả nhiên đã mở mắt. Tuy chưa thể cử động nhưng khí sắc đã tốt hơn nhiều.

"Lưu gia, ta đây." Phó Thần kiểm tra nhiệt độ cơ thể, "Hạ sốt rồi."

"Hả?" Lưu Túng cau mày, "Sao còn gọi ta là Lưu gia?"

"Cha nuôi." Từng chút từng chút ở chung với nhau, từ xa lạ thành quen thuộc, dần dần trở nên chân thành.

"Ừ." Lưu Túng hài lòng, vươn bàn tay gầy guộc. Phó Thần vội vàng đưa tay ra cho Lưu Túng nắm lấy.

Phó Thần biết chuyện Lưu Túng băn khoăn, chuyện nhận cha nuôi này càng ít người biết càng tốt.

"Về sau lúc không có ai bên cạnh cứ gọi ta như vậy. Lần này khiến ngươi vất vả rồi, còn ngươi nữa, Lương viện phán, bọn ta..."

Chúng ta không quen, nhưng lời này Lưu Túng cũng không dày mặt nói thẳng.

"Lưu Túng, chuyện này ông cũng đừng để trong lòng, chúng ta hiện tại coi như quen biết, không cần khách khí. Ông là đại tổng quản, ta là viện phán, về sau sẽ có thể chiếu ứng lẫn nhau." Lương Thành Văn và Lưu Túng biết lẫn nhau, nhưng lúc trước cũng chỉ là biết mặt, còn hiện giờ lại xem như như có giao tình đổi mạng. Một người đem mạng giao vào tay Lương Thành Văn, một người lại đồng ý mạo hiểu làm một chuyện xưa nay chưa ai dám làm là động dao giả phẫu. Nếu giờ quay về mối quan hệ quen biết xã giao như trước mới là kỳ quái.

"Ta đồng ý, về sau có chuyện gì có thể hỗ trợ, ta sẽ không từ chối." Lưu Túng cũng là người tính tình khảng khái.

Hai người đều thống nhất tư tưởng, không nói bọn họ có trung thành với chủ tử hay không, nhưng chuyện này không liên quan đến quan hệ cá nhân giữa bọn họ. Trong cung liệu có mấy người trở thành tri kỷ được đâu.

"Cha nuôi, hôm nay bên ngoài bất kể xảy ra chuyện gì, người cũng phải ở yên trong này an dưỡng, tuyệt đối đừng rời khỏi giường. Sau lần đổ bệnh này chắc người cũng biết, nếu giờ thấy người có khả năng khỏi hẳn, không chừng sẽ có kẻ chó cùng rứt giậu. Không được vội vàng đi ra phục chức, nếu không uổng công bọn con cứu người." Hắn sợ với tính tình cố chấp của Lưu Túng, lại cảm giác mình có thể khỏi hắn liền vội vã muốn khôi phục công việc như trước kia. "Hơn nữa phải đợi đến khi xuất hư cung mới được ăn cơm, chỉ được ăn thức ăn mềm, kị dầu mỡ, kị chua cay, mấy ngày nữa hãy xuống giường đi lại."

Xuất hư cung chính là bài khí, hay nói cách khác là đánh rắm. Điều này có nghĩa là đường ruột đã hoạt động trở lại sau một thời gian đình chỉ. Sau khi dải phẫu xong, để vết mổ mau lành, cần đi lại nhiều một chút.

"Ta biết rồi, trước tiên cứ để bọn họ sung sướng mấy ngày. Lần này đi vào đi ra Quỷ Môn Quan một chuyến, cũng đã hiểu ra. Ai biết sau này còn có thể sống tiếp hay không, Lưu gia của ngươi giờ không có gì lưu luyến, chỉ muốn nhìn đám nhỏ các ngươi từ từ khá lên." Lưu Túng nhẹ nhàng vẫy vẫy tay với Cát Khả đang nhu thuận đứng một bên, không quấy rầy bọn họ nói chuyện.

Cát Khả ngượng ngùng gãi đầu, nó vẫn thực hiện y chang lời Phó Thần: Nói ít, nghe nhiều, nhìn nhiều, nghĩ nhiều.

Nói một chút hạng mục công việc đáng lưu ý, hai người mới để Cát Khả ở lại. Trước khi Phó Thần chuẩn bị rời đi, Cát khả bỗng lên tiếng: "Thần tử ca, chúng ta....đều có thể sống sót, phải không?

Phó Thần gật đầu, xòe bàn tay ra, "Đúng,"

Tiểu hài tử đã từng giống Diêu Tiểu Quang này đã dần dần lột xác, càng lúc càng trở nên nhẫn nại, khôn khéo.

Cát Khả cười, cũng mở lòng bài tay ra, hai bàn tay vỗ vào nhau.

Thực ra câu trả lời có hay không cũng không quan trọng, trong cung biến ảo khó đoán, không ai tính trước được chuyện xảy ra tiếp theo. Nó chẳng qua chỉ mong có chút an tâm, có chút che chở cùng dũng khí.

Phó Thần và Lương Thành Văn cùng bước ra ngoài.

"Xảy ra chuyện gì vậy, ngươi nói trước một chút để ta còn có tinh thần chuẩn bị." Lương Thành Văn hỏi.

"Chó điên quậy phá." Phó Thần biết không cần nói quá nhiều, Lương Thành Văn chỉ cần thông qua mấy chuyện này mà hình dung được tương đối.

Tỷ như trong cung này, ở đâu có chó?

Thượng cống? Sứ thần? Hay là chó Kỳ quý tần nuôi?

Vì sao lại quậy phá?

Phúc Hi cung.

Khi Phó Thần về tới Phúc Hi cung, Thái Bình Thái Hòa vẫn đang canh gác ngoài cửa, như lần đầu tiên hắn tới.

"Thái Bình, trong phòng ta cần thêm ít đồ, ngươi tiện theo ta một chuyến không?" Phó Thần ôn hòa cười hỏi.

"Vâng, Phó gia, tiểu nhân đến ngay." Thái Bình lúc trước còn gọi Phó Thần là Tiểu Phó Tử, giờ cũng đã sửa miệng cho có trước có sau.

Địa vị trong cung không bao giờ phân theo tuổi tác mà là dựa trên chức vụ cao thấp. Thái Bình làm mật thám của Thất hoàn tử Thiệu Hoa Trì đã lâu như vậy mà còn chưa đột nhập được vào nội bộ Phúc Hi cung, tiền đồ đời này xem như chỉ dừng ở đó. Gã cũng hiểu rất rõ, cho nên thường xuyên mang đồ ăn cho Phó Thần, Phó Thần về muộn sẽ phần cho hắn thêm một chút điểm tâm, rõ ràng có ý lấy lòng. Tuy rằng đây là cách lấy lòng thượng cấp mà mọi người đều biết, đã quá thông dụng từ cổ chí kim, nhưng mưa dầm thấm lâu, tóm lại là tốt chút nào hay chút ấy.

Đặc biệt là sau này Thái Bình biết Vương Phú Quý và Tiểu Ương đang sống ở hậu viện Phúc Hi cung trước kia xuất thân từ cùng một viện với Phó Thần thì càng chiếu cố bọn họ thêm, tìm đủ cách biểu hiện để Phó Thần nhận ra người này có tố chất của một hạ nhân ưu tú, chỉ tiếc Phúc Hi cung phòng bị quá nghiêm ngặt, không thể tra được tin tức nào hữu dụng thì cũng xem như không có đất dụng võ.


Trái lại, Thái Hòa là một thái giám nghiêm túc bình thường do phủ nội vụ phái tới, lúc này thấy Thái Bình tương đối thân cận với Phó Thần, thấy có chút không đúng,

Rõ ràng bọn họ biết Phó Thần cùng một lúc, nhưng chẳng hiểu sao Thái Bình lại được Phó Thần ưng mắt hơn.

Tuy những người trong viện đều chỉ muốn tìm cách chèn ép Phó Thần, nhưng ai chẳng biết Phó Thần hiện tại là hồng nhân trước mặt Đức phi, dù có là tứ đẳng đại cung nữ như Mặc Họa giờ cũng ra dìa.

Thài Hòa nhìn Thái Bình vội vã xun xoe theo đuôi Phó Thần, không nhịn được vẻ ghen tị.

Thái Bình phát hiện ra, lồng ngực càng ưỡn cao.

Hai người đi về phòng Phó Thần, Phó Thần cao giọng nói mấy chuyện, lại cầm một tờ giấy, cuộn lại nhét vào trong cây nến, đưu cho gã, "Đi đổi giúp ta ít nến mới."

Thái Bình sờ dưới đáy nến, hơi rùng mình.

Biết đây là tin tức Phó Thần truyền cho Thất hoàng tử, trong lòng gã vui sướng rộn ràng. Sau khi gã đến Phúc Hi cung thì gần như là diều đứt dây với chỗ Thất hoàng tử, nhiều năm như vậy mà chưa làm được chuyện gì, một chút tin tức hữu dụng cũng không truyền ra được mấy cái, giờ cuối cùng đã có chuyện để làm.

Mật thám cái gì cũng không sợ, chỉ sợ vô dụng đối với chủ tử, kẻ vô dụng mất mạng chỉ trong sớm chiều.

Gã gật gật đầu, "Phó gia yên tâm, tiểu nhân đi ngay!"

Đây mới tính là lần đầu tiên Thái Bình làm chính sự nên cẩn thận vô cùng.

Phó Thần nhìn Thái Bình đi hẳn mới ra khỏi phòng.

Lúc này mấy đại cung nữ đang túm năm tụm ba bên ngoài chủ điện của Đức phi. Các nàng đều rất ngạc nhiên không biết thượng y cục mang tới loại xiêm y kiểu dáng gì mà nương nương đã lâu không bước ra.

"Mặc Họa, Mặc Trúc, bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?" Đức phi nghe thấy tiếng ồn không ngừng ở ngoài viện, cất giọng hỏi qua cánh cửa phòng.

"Để nô tỳ đi xem." Mặc Họa đáp, hiện tại Đức phi nương nương ngay cả thay quần áo cũng không cho các nàng hầu hạ, đám người Mặc Họa cũng có chút sốt ruột.

Đối với cung nữ mà nói, chuyện này rất tai hại. Không được chủ tử sủng ái cũng có nghĩa là độ tín nhiệm hạ xuống. Cũng may Đức phi không vì sủng hạnh thái giám mà lạnh nhạt với cung nữ, trong cuộc sống bình thường, trước dùng ai nay vẫn dùng người đó, các nàng chỉ có thể cố gắng thêm nữa để giành được sự chú ý mà thôi.

Mặc Họa nhìn thấy Phó Thần đi tới, liền giấu đi vẻ mặt ai oán, khôi phục khí độ ta đây đại cung nữ, "Ngươi xong việc ở phụ nội vụ rồi sao? Ta sai nội thiện phòng để dành đồ ăn cho ngươi, lát nhớ đến ăn.""Tạ Mặc Họa cô nương, gần đây ta thượng sai ở phủ nội vụ, tình cờ được cho một cây trâm, ta cũng không dùng được, ngươi xem nếu ưng thì cầm lấy được không." Phó Thần cười đáp, đưa ra một cây trâm được gia công tinh xảo. Thực ra cây trâm này do Đức phi nương nương tìm đến lục hoàng tử nhờ làm, mấy món hàng mẫu đều nhờ Dung chiêu nghi đưa đến cung Đức phi. Phó Thần là người thiết kế, đương nhiên Đức phi đưa lại cho hắn. Đây là đồ chuyên chế cho giai cấp bình dân hoặc người có chút khá giả, nghe lục hoàng tử nói sinh ý tốt cực kỳ,

Lục hoàng tử đặc biệt có thiên phú trong lĩnh vực kinh thương, sau nhìn thấy bản vẽ mấy cây trâm, liền nhờ Dung chiêu nghi hỏi thăm xem người vẽ là ai. Dung chiêu nghi bị nài nỉ đến không còn cách nào khác, đành phải bảo Lục hoàng tử Thiệu Cẩn Đàm tự mình đến chỗ Đức phi, xem Đức phi có chịu nói hay không.

Mặc Họa nhìn thấy cây trâm đính chân trâu giản dị, đính hoa văn trạm khắc tinh tế, đầu trâm hình chùy, tuy kiểu dáng không có chỗ nào cầu kỳ nhưng lại đặc biệt có khí chất, rất mộc mạc, phù hợp để làm trang sức của cung nữ, sẽ không khiến người ngoài hiểu lầm là nương nương ban thưởng, cũng không có cảm giác là lễ vật người khác tặng. Cô nương nào chả thích đồ vật xinh đẹp, cung nữ vốn bị hạn chế rất nhiều, đồ nương nương ban đa số đều không thể dùng, còn đồ được phân phát thì lại rất khó coi, thứ Phó Thần tặng vừa đúng ý nàng. Vốn định mở miệng cự tuyệt nhưng lại cầm trên tay không nỡ buông, "Vậy ta cảm ơn Phó tiểu công công."

Ánh mắt nhìn Phó Thần lại ôn hòa thêm một chút.

"Cô nương khách khí, đâu có gì." Trên đời này không có kẻ địch vĩnh viện, đây là điều Phó Thần ngộ ra khi là giám đốc nhân sự.

Sau vài lần hầu hạ Đức phi nương nương hoặc lúc cùng đi tìm mèo, Phó Thần thường lén lút kể mấy chuyện cười cho đám cung nữ thái giám, làm như vô tình mà kéo gần mối quan hệ với bọn họ. Cho nên mấy người này giờ đã không còn bài xích Phó Thần quyết liệt như lúc đầu.

Đương nhiên, nếu có thể có thêm chút hảo cảm, thường ngày có qua có lại với hắn thì chỉ lợi chứ không hại. Hắn là một đại nam nhân, cầm mấy thứ này cũng chẳng có ích gì, chi bằng tận dụng.

"Cảm ơn cái gì, à đúng rồi, ngươi vừa từ bên ngoài về, có biết ngoài kia xảy ra chuyện gì không?" Ngữ khí Mặc Họa ôn hòa hơn nhiều. Lại nói Đức phi đối với người trong viện tổng thể vẫn tương đối công bằng, có chỗ bất công cũng không nhìn thấy rõ, cho nên Mặc Họa cũng bớt thành kiến với Phó Thần.

"Vẫn là Mặc Họa cô nương lúc nào cũng chu đáo, ta vừa đi ngang, thấy cả Ngự lâm quân cũng chạy tới, bên ngoài bây giờ loạn lắm."

"Cái gì? Ta hiểu rồi, cảm ơn." Mặc Họa đáp.

Hai người hàn huyên thêm mấy câu rồi đi.

Lúc này Đức phi đang mặc thử quần áo do thượng y cục đưa tới. Ngoài cửa có người xin vào đưa đồ ăn, là đầu bếp ở nội thiện phòng. Người này hàng ngày đi lại các cung để nấu nướng, thi thoảng cũng sẽ giúp nội thiện phòng bưng thức ăn.

Người này im lặng dâng đồ, im lặng rời đi, toàn bộ quá trình chỉ nói một câu: "Nương nương, mời dùng."

Nàng đáp lời, đóng cửa phòng lại, sau đó mới cầm lấy cây đũa trúc trên bàn thiện thực, vặn mở đầu đũa, rút tờ giấy ra xem, sau đó lại đưa lên đèn đốt sạch.

"Hắc khuyển vô danh nhiễu loạn cung đình, hoàng hậu có nguy cơ sinh non? Ha ha, thật là thời buổi hỗn loạn, xem ra vừa nãy chắc là đang bận rộn bắt chó rồi. Trong cung này liệu có mấy nơi nuôi chó. Hắc khuyển vô danh, trong cung sao có thể tiến cống thứ đồ không tên tuổi, đây hẳn là có người lén lút đưa vào. Bản cung thân kiều thể nhược, hiện giờ mà đi ra ngoài e là sẽ bị kinh hách, làm thế nào cho phải? Trước tiên vẫn phải nghỉ ngơi một lát mới có thể đi xem kịch hay." Nàng vừa cười vừa kéo vạt áo bên phải, buộc lại dây lưng. "Không biết lát nữa nên mặc bộ nào để đi đây?"

Chuyện này là do kẻ nào gây nên, có thể tự đoán ra được.

Nàng cũng không sốt ruột. Ở trong cung ba ngày một chuyện bé năm ngày một chuyện lớn, phải khí định thần nhàn mới có khả năng dựng thế.

Nàng chậm rãi đến bên mặt bàn, nhìn những món quần áo được đưa tới, yêu thích không buông tay mà sờ mấy món xiêm y mềm mượt như trang phục của nữ tử Giang Nam. Quần áo trong cung tương đối chính quy chính thống, tuy nói các phi tần đều phải ăn mặc theo quy định, nhưng chẳng nhẽ ta ăn mặc đẹp thì không còn là Đức phi?

Giống như Phó Thần nói, khí chất không dựa vào quần áo, mà là dựa vào bản thân.

Chất liệu trang phục dành cho các cung phi có quy đinh nghiêm ngặt, phân chia theo đẳng cấp, không thể vượt quá phân lệ, nhưng kiểu dáng lại không có quy tắc. Những phi tử được đế vương để mắt sẽ thường xuyên sai thượng y cục may ra mấy bộ thiên kỳ bách quái. Suy cho cùng, chức năng chủ yếu của hậu phi chính là hầu hạ hoàng đế cho tốt, những cái khác không có cũng không sao, cho nên các cung phi đều vừa tuân thủ quy tắc vừa tung ra kỳ chiêu.

Quần áo mới nàng cầm trên tay, là do Phó Thần lấy kiểu dáng của vài loại trang phục Hán Đường, kết hợp với phục sức Tấn triều mà vẽ ra, y cư phiêu phiêu, uyển nhược du long, khiến người ta nhìn mà say đắm.

Người nào xứng vật ấy, hắn cũng không phá cách quá mạnh, chỉ trong phạm vi cho phép mà bất tri bất giác tạo ra những thay đổi nho nhỏ xung quanh. Những thay đổi này như mưa dầm thấm dất, đến khi người ta nhận ra thì không còn quay về như cũ được nữa.

Nói đến thư pháp hội họa, không có quá nhiều hiện đại theo học. Nhưng thuở nhỏ cha mẹ mất, trải qua một thời kỳ nổi loạn, hắn mới dần dần học bình tâm tĩnh khí, học cầm kỳ thi họa như cổ nhân để nghỉ ngơi lấy sức. Có lẽ ở thời hiện đại cũng xem như không tồi, nhưng ở cổ đại ai ai cũng có thể xuất khẩu thành thơ, vung bút thành họa, một chút năng lực của Phó Thần chẳng thể xem là xuất chúng. Đương nhiên Phó Thần cũng không cần phải xuất chúng, miễn sao đủ dùng là được.

Đức phi soi gương đồng, lại nhớ đến lúc người kia thiết kế ra những xiêm y này đã nói khẽ bên tai nàng: "Đợi may xong, mặc vào cho ta xem."

Nàng bối rối che mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tên ngốc này, là thái giám mà sao lại không nên thân như vậy, ai muốn mặc cho hắn xem!"

"Nương nương, nô tài có thể vào không?"

Giọng nói vô cùng quen thuộc của người nào đó vang lên ngoài cửa, quả thật nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Nàng ho nhẹ một tiếng, lạnh nhạt nói: "Vào đi."

Phó Thần vừa vào phòng đã nhìn thấy Đức phi mặc váy nhu xanh nhạt có đai ngang ngực bản cải tiến, rất hợp với gương mặt hình trái trứng vừa trang trọng vừa linh động, khiến người nhìn mà lóa mắt, "Không phải nói sẽ không may sao?"

"Ừ, thừa nhiều vải, tiện tay may mấy bộ."

Phó Thần ôm eo nhỏ của nàng, khen: "Đẹp lắm."

"Thật không?" Nàng che giấu vui sướng nhảy nhót trong lòng, liếc hắn cười tà.

Nhưng khi nhìn thấy Phó Thần liền sững sờ, ôm lấy mặt hắn: "Ngươi làm sao vậy, sắc mặt sao lại thế này?"

"Không sao." Phó Thần giữ lấy tay nàng, hôn nhẹ lòng bàn tay: "Quân Ngưng, ta muốn thăng thêm một cấp."

Chỉ có chính tam phẩm đương chức quản sự thái giám mới có quyền quản lý một viện ở Giám Lan viện, mà giờ Phó Thần chỉ còn kém vị trí kia một bước nhỏ, chỉ một bước nhỏ thôi, hắn có thể lên chức quản sự.

Mục Quân Ngưng lập tức rút tay về, suy nghĩ một lát, nghiêm mặt nói: "Không được, quá nhanh, ít nhất cũng phải đợi đến khi ngươi qua mười lăm tuổi."

Dù trước kia nàng thăng cấp cho Phó Thần, nhưng vẫn là Phó Thần lấy được lòng thánh thượng. Hắn lên voi hay xuống chó đều dựa vào chính mình, dù tốc độ có nhanh đến khó tin cũng không ai dám chỉ trích gì. Nàng chưa từng thấy Phó Thần dứt khoát thẳng thắn đòi hỏi nàng cái gì. Phải nói Phó Thần luôn khiến nàng cảm thấy hắn là người rất ít sở dục sở cầu. "Xảy ra chuyện gì mà khiến ngươi vội vàng như vậy?"

"Viện của ta trước kia, lại mất đi một người." Phó Thần nhắm chặt mắt, hai ta run run siết miếng ngọc bội, ngồi trên ghế gỗ, bình tĩnh nói.

Chỉ có hắn mới biết, một câu đạm nhạt như vậy, lại ẩn chứa bao điều.

Thấy ngực áo Phó Thần hơi gồ lên, nàng hiều kỳ vén vạt áo ra, thấy miếng ngọc bội kia.

Đây không phải là miếng ngọc nàng từng thuận tay thưởng cho hắn hay sao? Thế mà hắn lại mang theo bên mình.

Trong lòng Đức phi có chút cảm động không nói nên lời.

"Đã là chuyện thường tình mà ngươi vẫn chưa quen sao." Mục Quân Ngưng đứng dậy, kéo đầu hắn vào ngực mình. "Ngươi không thể cứu giúp tất cả mọi người. Ở trong cung không được phép mềm lòng. Nô tài có đến vài ngàn người, ngươi quản được hay sao? Từ khi Tấn triều khai triều tới nay, chưa từng có thái giám nào thăng chức nhanh như vậy. Tuy ta có quyền thăng chức cho ngươi, nhưng ngẫm lại tiểu sử của ngươi từ khi vào cung, đến tuổi tác của ngươi, chưa từng có ai ở tuổi của ngươi mà đã đạt cấp chính tam phẩm thái giám. Phó Thần, ta muốn bảo vệ ngươi, ngươi không thể đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, cây to đón gió lớn.

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve tóc hắn. Tóc người này mềm mại như vậy nhưng tính tình lại trái ngược, vừa ngoan cố vừa cứng rắn.

Phó Thần biết nàng nói có lý, đây cũng là lý do trước nay hắn vẫn thận trọng đi lên từng bước một.

Hắn biết, hôm nay, tâm tình hắn hỗn loạn.

Phó Thần nghe tiếng ồn ào bên ngoài, tính toán thời gian, chắc đám thị vệ đã đi săn tìm được một lúc, đột nhiên hỏi một vấn đề không liên quan: "Nàng có sắp xếp người vào chỗ nhị hoàng tử không?"

Đức phi buông Phó Thần ra, "Vì sao bỗng nhiên hỏi như vậy?" Còn chỉ đích danh chỗ nhị hoàng tử.

"Nàng từng cho ta một quyển tập sơ đồ quan hệ giữa các cung." Phó Thần nói đến lúc hắn còn chưa vào Phúc Hi cung, Đức phi cố tình sai Mặc Họa đến cho hắn một cuốn bản đồ, trên đó còn ghi chú chi tiết mối quan hệ giữa những nhân vật quan trọng. Có thể vẻ được một quyển tập tóm tắt toàn bộ như vậy cho thấy rằng vị phi tử này có mạng lưới quan hệ vô cùng tốt.

"Chỉ từ quyển tập đó thì nhìn ra cái gì?" Khi đó nàng không sao có được hắn, lại thêm hắn trông thật giống người thiếu niên năm xưa trong lòng nàng, nên mới bỏ nhiều tâm tư một chút. Không biết sao Phó Thần từ việc ấy lại phân tích được ra những thứ kia.

"Nàng còn nhớ Mộ Duệ Đạt không, khi đó hắn khuyên ta nên đến đây. Nếu không phải có người ngầm ám chỉ hắn, với tình tình của hắn, nhất định sẽ không nói ra một chuyện bên ngoài không có chút thanh âm nào như thế, vậy hiển nhiên hắn có liên quan đến nàng. Nhưng chức vị của hắn quá thấp, không có khả năng nàng trực tiếp sai bao hẳn, điều đó có nghĩa giữa nàng và Mộ Duệ đạt có một kẻ trung gian làm cầu nối, dùng để truyền đạt ý tứ, hơn nữa người này xét về chức vị thì hẳn là có khả năng khống chế không chỉ một chưởng sự là Mộ Duệ Đạt thôi. Muốn vẽ ra một quyển tập như thế, sức môt người là không thể. Cho đến khi ta gặp được Lưu Túng, ta đoán ông ta chính là người trung gian.

Nàng sai ta đến phủ nội vụ làm việc, chỉ đơn thuần là kiếm việc cho ta làm thôi sao? Bọn họ là người của nàng, ta liền có lý do để đoán, người của nàng không chỉ sắp xếp vào mấy chỗ như vậy. Mà thái độ của nàng đối với Lưu Túng khi ông ta rớt đài cũng không hề sốt ruột, chứng tỏ nàng đã sớm chuẩn bị người khác thế thân, một kẻ có quyền lực ngang Lưu Túng. Cho nên tính mệnh Lưu Túng không còn bao lâu cũng ảnh hưởng nhất định đến nàng, nhưng không quá lớn, mới có thể khiến nàng lạnh nhạt như vậy sai ta tới đưa tiễn ông ta lần cuối."

"Ngươi thật thông minh, thông minh đến độ khiến ta thấy tiếc rằng ngươi chỉ là một thái giám." Cái khó hơn chính là, người này có khả năng tính toán suy luận chi tiết như thế nhưng vẫn nhẫn trong lòng, chỉ đến thời điểm mấu chốt mới nói ra. Lấy năng lực cùng khả năng nhẫn nại này, không biết qua vài năm nữa sẽ trở thành thứ quái vật gì. " Ta nghe Mặc Họa nói, ngươi mới bằng này tuổi đã leo lên chính tam phẩm, bên ngoài không ít lời nói bóng gió, nó ra ngoài nghe được mấy phần. Nhưng những kẻ đó không thấy được sự tỉnh táo thấu triệt của ngươi, nên thăng cho ngươi.

Nàng làm việc tương đối âm thầm, nếu là một thái giám bình thường chắc hẳn sẽ không suy nghĩ được nhiều như thế, cũng sẽ không tính toán đến những mối liên hệ xung quanh, nhưng Phó Thần lại nghĩ đủ sâu, đoán đủ chuẩn.

Còn về điều Phó Thần hỏi, đó là con bài tẩy chưa lật của nàng, mà khi Phó Thần đồng ý về làm nam sủng, bị nàng độc chiếm, nàng chưa từng nghĩ đến một ngày sẽ có mối liên hệ sâu sắc với hắn như thế, cùng lắm chỉ là một món đồ chơi. Sao hắn có thể biết được nhiều bí mật của nàng như vậy?

Nếu Phó Thần là mật thám của người khác, nàng nhất định vạn kiếp bất phục. Lúc này, nàng cần phải dùng thân phận Đức phi mà quát lớn, hắn dĩ hạ phạm thượng, thậm chí nên nói: đây không phải chuyện ngươi có thể hỏi.

Đức phi suy tính trong lòng thật lâu, rồi đột nhiên đi đến trước mặt Phó Thần, hai tay ôm gương mặt hắn, môi ghé vào mi mắt mỏng manh của người đọ, khẽ cử động: "Có."

Chỗ nhị hoàng tử, có người của ta.


Nàng khe khẽ vuốt ve bờ môi mỏng của Phó Thần. Nghe nói nam nhân môi mỏng đều bạch hạnh vô tình, mong rằng ngươi chớ phụ ta.

Ngươi có biết, nếu chủ tử của ngươi là người khác, ta sẽ có kết cục thế nào? Tuy chỉ đơn giản là nói ra tên một thám tử, nhưng chính là biểu hiện thái độ của nàng đối với Phó Thần.

"Phó Thần, đừng phản bội ta." Ta sợ chính mình chịu không nổi sự phản bội này.

Ta cẩn thận đi từ những bước đầu tiên, đừng khiến ta vạn kiếp bất phục.

Còn về phần thám tử ở phủ nhị hoàng tử, cũng không phải nàng có tính sắp đặt vào. Nàng chỉ là hậu phi, còn hoàng tử đứng trước tiền triều, không có liên quan gì đến hậu cung các nàng, chỉ có thể nói là trùng hợp mà thôi.

Nàng tiến cung vào phủ hoàng tử làm trắc phi từ năm mười tuổi, sau đó chậm rãi thu mua quản sự các nơi. Thiếu người cho người, thiếu bạc cho bạc, thiếu tình cảm cho tình cảm, thiếu thân nhân giúp tìm thân nhân, quanh năm suốt tháng cuối cùng đã hình thành được một bộ phận, thâm nhâp sâu vào nội viện khắp hoàng cung. Trong đó cũng có một vài ngoại lệ, giống như Lưu Túng, bỗng nhiên ngã bệnh, làm mất sạch một mảng mạng lưới ngầm của nàng.

Mà trong cung này, người sắp đặt mật thám vào các nơi không ít, chỉ là thời gian không dài bằng nàng, cũng không khéo léo như nàng, nếu không phải bị phát hiện thì cũng bị các mật thám khác diệt trừ.

Nàng cũng không tiếc rẻ mấy mật thám này, muốn tiến xa luôn phải trả giá cao hơn tưởng tượng rất nhiều.

"Không nghĩ nàng thật sự có!" Đó là phủ hoảng tử , dù được phong quận vương lập phủ riêng, vậy mà nàng cũng có thể sắp đăt người vào đó.

"Nếu không có thì sao?"

"Không sao, ta cũng chỉ có thể tìm cách khác. Nhưng hiện tại thì có thể yên tâm một chút rồi."

"Ngươi và nhị hoàng tử không thân chẳng quen, vì sao phải...?" Mục Quân Ngưng trái lại không khinh thường Phó Thần. Chuyện hắn làm vẫn luôn nằm ngoài dự liệu.

"Thứ nhất, loại người này trở thành hoàng đế, Tấn triều sẽ lầm than." Một kẻ hoang dâm vô đạo, tàn bạo âm hiểm, ngay cả hậu phi còn dám tư thông như vậy mà trở thành hoàng đế, sinh linh tất sẽ đồ thán. Nỗi đau nước nhà là nỗi đau không chỉ riêng ai, hắn không vĩ đại như vậy, hắn chỉ muốn yên ổn mà sống, cũng mong người khác có thể sống, chỉ vậy mà thôi.

Có nhà, sao không giữ?

"Thứ hai là gì?"

"Hai là muốn nàng thành thái hậu, khi đó chẳng phải ta sẽ trở thành đại nội tổng quản hay sao?" Phó Thần nửa thật nửa giả nói.

"Ngươi nói thật sao?" Lần trước lúc ngủ trưa, lời Phó thần nói còn rành rành trước mắt.

"Ta không dùng chính sự để nói đùa."

"Ngươi muốn phò trợ Lân nhi lên ngôi? Nhưng nó là quốc sư kế nhiệm..." Mục Quân Ngưng dù có thông minh cũng chỉ có thể tung hoành ở hậu trạch, ánh mắt hạn chế sau bốn bức tường thành. Nàng chỉ dùng thân phận mẫu thân để đối đãi tam hoàng tử, đương nhiên không đủ hiểu Thiệu An Lân.

"Quân Ngưng, bây giờ bàn chuyện này vẫn còn quá sớm. Muốn hoàng hậu rơi đài không phải dễ dàng, những người muốn làm vậy không chỉ có chúng ta. Những gì chúng ta cần làm bây giờ là, tùy cơ ứng biến, tận dụng triệt để.

"Ta hiểu rồi." Mục Quân Ngưng cũng không khờ khạo, thậm chí so với Phó Thần càng suy xét cẩn thận hơn. Nếu có thể làm suy yếu thế lực của nhị hoàng tử, hoàng hậu có một nhi tử đam mê sắc dục, một nhi tử bị đưa đi làm con tin thì uy vọng của ả tại hậu cung càng suy yếu, địa vị trong lòng hoàng đế cũng ảnh hưởng.

Chỉ có diệt bỏ thế lực hùng mạnh của nhị hoàng tử, không thể diệt sạch cũng phải làm suy yếu, có vậy các phe mới có lực lượng ngang nhau, mọi người đều có cơ hội. Như vậy, các hoàng tử khác đều sẽ rục rịch làm đảo loạn thế cục, cuộc loạn đấu bấy giờ mới thực sự bắt đầu.

"Còn nhớ ta từng nhờ nàng sai người theo dõi sát Minh Thân uyển, có phát hiện gì không?"

Đã nói đến lúc này, Mục Quân Ngưng cũng không giấu diếm mấy hành động ngầm nho nhỏ của mình nữa, nàng giờ đã biết chuyện Kỳ quý tần tư thông cùng nhị hoàng tử, quả là không thể tin được. Nàng than một tiếng: "Kỳ quý tần bị Diệp gia sủng ái quá mức rồi, làm gì cũng quá mức huyênh hoang, ta cũng thật không ngờ ả lại bất chấp hậu quả như thế."

Diệp gia sau lưng ả thuộc phe nhị hoàng tử. Diệp gia là khai quốc công thần từ thời Tấn thái tông, thừa kế tước quận vương khác họ. Nhà mẫu thân Kỳ quý tần còn là hậu duệ tướng quân, gia thế hiển hách. Là đích nữ trong một gia đình như vậy, dù còn có vài vị thứ nữ, nhưng duy chỉ có ả ta được xem như bảo bối, đương nhiên được sủng đến tận trời.

"Nàng chắc chắn đã là gì rồi phải không?" Với tính tình thường ngày của Đức phi, không có khả năng biết rồi mà không có động tác gì. Dù có không làm gì cũng nhất định sẽ sai vài người ngầm theo dõi.

"Ta sai người dẫn An Trung Hải tới, "trùng hợp" đi ngang qua chứng kiến một màn. Vị Hải công công kia cũng là diệu nhân, sau khi thấy cũng nói năng thận trọng, không hề đề cập đến." Mấy lão thái giám này, Đức phi xem ra đều là cáo già, hoàn toàn không phải đèn sắp cạn dầu. "Chỉ là ta không nghĩ ả ta to gan lớn mật như thế, nuôi chó đã khiến hoàng hậu, thái hậu không vui, giờ còn dám thả chó điên ra ngoài, không muốn sống nữa sao?"

"Chó, là ta thả."

"!" Ngươi thả? ! Ngươi không có việc gì, rảnh rỗi chạy đến chỗ Kỳ quý tần thả chó ra chơi, đầu óc ngươi chỉ để mọc tóc thôi à? Mục Quân Ngưng kinh ngạc nhìn Phó Thần, có một số việc dù nàng có mạng lưới giăng kín khắp nơi cũng không tra được. Mật thám không phải vạn năng, trong cung không có ai là vạn năng, kể cả hoàng đế cũng vậy, nếu không đã chẳng ai nói đây là một nơi tàng ô nạp cấu. Hơn nữa, trong cung cũng chẳng ai nhà rỗi, lúc nào cũng theo sát đám nô tài đang làm cái gì. "Ngươi đã làm gì? Muốn chết hay sao, đó là tử tội !"

"Yên tâm, ả ta không nhớ được, đợi lát nữa nàng cứ thong thả đi xem kịch vui là được." Ả sau khi bị thôi miên mới ngất đi. Đối với bàn tay vàng của hắn, vẫn nắm chắc được có thể bắt ả quên chút chuyện nhỏ này.

Chỉ lôi một mình Kỳ quý tần ngã ngựa sao đủ. Nếu hắn đã bắt đầu, hắn muốn lợi ích phải lớn nhất có thể.

Có thể kéo được thêm vài người rớt đài thì tội gì không làm.

Tiếp theo mới là màn chính.

.

Phó Thần đứng dậy, tới gần Mục Quân Ngưng, ghé sát lỗ tai nàng hỏi nhỏ.

"Có, sao ngươi biết?" Đức phi nghe vậy, gật đầu tán thành.

Nàng kinh ngạc nhìn Phó Thần, như thể lần đầu nhìn thấy chân chính con người hắn.

"Nữ tử chỉ cần thực sự có lòng thì nhất định sẽ làm vậy." Phó Thần cười nói.

"Ngươi..." Sao lại hiểu nữ nhân như thế?

"Ai là mật thám bên người Thiệu Hoa Dương?"

"Bên người hắn có bốn thái giám, một trong số đó là người của ta, tên gọi Ngũ Lăng." Người này thực ra không phải do nàng cố ý gài vào chỗ nhị hoàng tử. Vốn dĩ là sắp xếp vào chỗ hoàng hậu, nhưng không ngờ nhiều năm như vậy, tiểu thái giám kia biểu hiện cần cù chăm chỉ, hơn mười năm trung tâm không hai lòng, cho nên được hoàng hậu giao cho Thiệu Hoa Dương. Nhiều năm như vậy, nàng phái đi rất nhiều mật thám, hoàng hậu không ngốc, đã diệt trừ toàn bộ, duy chỉ còn lại một mình Ngũ Lăng này.

"Được, nàng có cách nào liên hệ với hắn không? Phải nhanh một chút."

"Được." Nghĩ nghĩ một chút, quyết định sử dụng lực lượng nằm vùng của mình, Mục Quân Ngưng gật đầu.

"Chúng ta phải làm thế này..." Phó Thần một lần nữa nói ra kế hoạch mình tính toán cho nàng.

Chỉ thấy sắc mặt Đức phi càng lúc càng nghiêm trọng.

.

Trọng Hoa cung.

Trong ánh nến, Thiệu Hoa Trì mở một trang giấy đã được cuộn nhỏ xíu, trên mặt giấy chỉ viết bốn chứ: Kì, dương, cấu kết.

Bốn chữ ngắn ngủ, nhưng hàm nghĩa ẩn giấu lại rất dễ hình dung.

Cũng giống như lần đầu y, đưa tin cho Phó Thần, Phó Thần chỉ từ một chữ hại có thể nghĩ ra rất nhiều.

Thời đại tuy rằng bất đồng, như trí tuệ cổ nhân chẳng mảy may thua kém người hiện đại.Phó Thần chính là nói cho y, Kỳ quý tần và Thiệu Hoa Dương cấu kết?

Thiệu Hoa Trì suy nghĩ một hồi, liền đi đến thư phòng, cầm lấy bút lông, chấm mực viết lên giấy vài chữ.

Bỏ giấy vào phong thư, y nói: "Quỷ tị."

Hôm nay, người trực bên cạnh Thiệu Hoa Trì là vị thái giám thuộc mười hai dũng sĩ.

Quỷ tị vô thanh vô tức bước ra từ chỗ tối, tiếp nhận phong thư.

"Đi Yển Cửu vị, khiến Thiệu Tử Du nhìn thấy những chữ này." Thiệu Tử Du là đương triều cửu hoàng tử. Ba tuổi biết chữ, bảy tuổi làm thơ, là khiêm khiêm quân tử, được Tấn Thành đế gọi là thần đồng.

.

Đêm đó, quốc sư Phi Khanh quan sát tinh tượng, ngắm mấy đồng tiền trong tay. Đó là những xâu tiền đồng dùng để bố trí bát quái dùng trong bói toán. Từ một món trang sức nho nhỏ, nhưng được sử dụng nhiều năm, những xâu tiền đồng đều tản ra ánh sáng mượt mà bóng bẩy.

Bỗng nhiên, sợi dây xâu tiền đồng đứt đoạn, từng đồng xu lách cách lăn xuống tấm ván gỗ, rơi khắp mặt sàn.

Y không nhặt lại, nét mặt trầm tư.

"Sát Phá Lang, chuyển động không ngừng. Thất sát tinh, đảo điên thế cục trong thiên hạ. Hiện giờ đang chuyển động, đang gây ản hưởng. Cục diện Tấn triều suy vong đã bắt đầu xoay chuyển, ai lại có thể cứu vãn Tấn triều!" Máu tươi tràn khóe miệng Phi Khanh. Y bấm đốt ngón tay nhẩm tính thời gian. Tấm thân rách nát này của y còn có thể chống đỡ thêm năm năm, y chưa thể chết được, không phải lúc này. "Vì sao không tính ra được, thậm chí là tên họ, hay hiện giờ hắn ở đâu?"




Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi