THAM KIẾN CỬU THÚC

Edit: Cỏ

Trình Du Cẩn đứng trước hành lang gấp khúc, sau lưng cửa son nghiêm ngặt, gió lạnh mênh mông cuồn cuộn, thổi tuyết bay lả tả lả tả, nàng duỗi tay đỡ lấy một bông tuyết bên ngoài, một bàn tay kia còn trắng nõn hơn tuyết.

Tuyết rơi xuống bàn tay, rất nhanh liền hóa thành một vũng nước. Trình Du Cẩn thu tay lại, tự giễu mà cười:"Cháu nói chuyện này với thúc để làm gì. Sao thúc hiểu được."

Một tay Trình Nguyên Cảnh đặt ở sau lưng, im lặng không nói gì mà nhìn tuyết đọng trên mái. Sao hắn lại không hiểu?

Hắn sinh ra là người tôn quý nhất hoàng gia, phụ thân là ngôi cửu ngũ, mẫu thân là Hoàng Hậu, luận về xuất thân, trên đời này đại khái sẽ không có ai cao hơn hắn. Nhưng thế thì có ích lợi gì, mẫu thân hắn vì bệnh mà chết sớm, quyền thần thi nhau đưa chi nữ lên thay thế vị trí, hành động phản kháng lớn nhất của phụ thân hắn là vì vợ mất mà giữ mình một năm, lập hắn làm Thái Tử. Trình Du Cẩn nói rằng tuy nàng có đầy đủ cha mẹ, nhưng thực ra không ai quan tâm nàng. Sao Trình Nguyên Cảnh không như thế?

Trình Du Cẩn cũng không biết vì sao mình lại đột nhiên nói chuyện này với Trình Nguyên Cảnh, có lẽ là do hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, có lẽ là Trình Nguyên Cảnh đã nhìn thấy bộ dáng thật sự của nàng, hoặc có lẽ, hôm nay xảy ra nhiều chuyện không hay như vậy, chỉ có Trình Nguyên Cảnh vẫn luôn ở bên cạnh nàng.

Trình Du Cẩn thu tay lại, nàng bước hai bước về phía trước, đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt nguy hiểm:" Hôm nay thúc đã thừa nhận lời cháu nói trước mặt tổ mẫu, hai chúng ta đã là hai con châu chấu đậu trên cùng sợi dây thừng rồi, ai cũng không thoát được. Chuyện sáng nay, thúc không được nói cho người khác biết, càng không được lật lọng!"

Cảm xúc yếu ớt thình lình xảy ra rất nhanh biến mất, Trình Du Cẩn lại khôi phục thành Đại cô nương khôn khéo của phủ Nghi Xuân Hầu, trước khi đi còn không quên uy hiếp nhân chứng.

Trình Nguyên Cảnh nặng nề nhìn Trình Du Cẩn, cái loại ánh mắt này không biết vì sao làm Trình Du Cẩn cảm thấy sợ hãi, phảng phất như có sự uy áp sâu không thấy đáy. Nàng có chút chột dạ, không dám đối mặt với Cửu thúc, nhưng mà vừa nói ra được lời nói tàn nhẫn lại trở nên yếu thế thì có vẻ rất mất mặt, Trình Du Cẩn đành phải thị uy mà trừng mắt liếc hắn một cái, làm bộ mình còn có việc gấp, chạy nhanh rời khỏi đây.

Nàng đi được hai bước, đang muốn thở phào nhẹ nhõm, bông nhiên nghe được sau lưng nói:"Ngươi đi nhầm hướng rồi."

"Hả?"

"Đó là đường trở về phòng ta."

Trong phủ Tĩnh Dũng hầu, Hoắc Tiết thị ngồi trên ghế bành khắc hình hoa cúc lê, qua một hồi lâu vẫn cảm thấy tức vô cùng.

Bà đập chung trà xuống mặt bàn, bọt trà bắn tung tóe lên góc bàn, miếng lót cẩm màu đỏ thẫm nhanh chóng bị thấm ướt:"Thật là khinh người quá đáng, chính nhà bọn họ làm ra nhiều chuyện dơ bẩn như vậy, có tư cách gì nói từ hôn với con ta? Càng đáng giận chính là Đại cô nương kia, không biết tốt xấu, dám ở trước mặt mọi người xé rách hôn thư của Trường Uyên!"

Hoắc Tiết thị lúc ở phủ Nghi Xuân hầu đã tức giận không chịu được, Hoắc Trường Uyên chỉ đơn giản muốn từ hôn, không muốn chuyện bé xé ra to, liền ngăn không cho Hoắc Tiết thị làm loạn. Hoắc Tiết thị một mình quản lý chuyện nhà mười năm, trước mặt người ngoài cũng thập phần hung ác, nhưng mà trước mặt người con trai độc nhật, lại vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, cái gì cũng nghe theo Hoắc Trường Uyên.

Tỷ như chuyện từ hôn hôm nay, Hoắc Trường Uyên nói không thích muốn hủy, vậy thì hủy; tỷ như chuyện Trình Du Cẩn xé hôn thư, Hoắc Trường Uyên nói không cần làm quá, Hoắc Tiết thị mặc dù nghẹn tức đến mức muốn vỡ cả phổi, cũng vẫn không thể nói gì.

Nha hòan Cầm Tâm được Hoắc Tiết thị trọng dụng nhất dùng khăn lau giọt nước trên bàn, sau đó quỳ trên mặt đất thuận theo Hoắc Tiết thị:"Lão phu nhân, ngài là thân phận gì, Trình gia là thân phận gì, ngài tức bọn họ làm cái gì? Trình gia suốt 2,3 thế hệ cũng chưa đảm nhận được chức vị gì quan trọng trong triều, chỉ làm mấy chức suông vớ vẩn, mà hầu gia nhà chúng ta lại thiếu niên anh tài, tuổi trẻ đã lập công quân, còn lộ mặt ở trước mặt thánh thượng, treo danh. Những quan văn đó gian khổ học tập, là để có thể may mắn gặp được thánh thượng. Mà nhìn cả ngàn dặm mới tìm được một người thi đỗ tiến sĩ, muốn được gặp mặt thánh thượng, còn phải phấn đấu thêm 20,30 năm. Hầu gia năm nay mới 20, đã được thánh thượng điểm danh, hỏi vài lời, còn cố ý chiếu cố tước vị hầu phủ. Loại ân sủng này, nhìn khắp kinh thành cũng chỉ có một, cái loại phủ Nghi Xuân hầu thùng rỗng này há có thể so sánh sao."

Nghe Cầm Tâm nói đến Hoắc Trường Uyên, sắc mặt Hoắc Tiết thị rõ ràng đẹp hơn rất nhiều. Sau khi chồng mất, lý do duy nhất để Hoắc Tiết thị sống tiếp chính là Hoắc Trường Uyên, người khác khen con trai của bà, so với người khác khen bà thì bà còn vui vẻ hơn rất nhiều.

Hoắc Tiết thị nói:"Còn không phải sao, năm trước Trường Uyên đột nhiên nói muốn cưới Đại cô nương phủ Nghi Xuân hầu, khi đó ta liền cảm thấy Trình gia không xứng với Trường Uyên, nhưng thấy cô nương nhà bọn họ mỹ danh khắp kinh thành, ta mới đồng ý. Ai ngờ, nhà bọn họ thế nhưng bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa, ngay cả cô nương cũng không tuân theo bổn phận. Người như vậy, nếu Trường Uyên không nói, ta cũng không bao giờ để nàng ta tiến vào cửa Hoắc gia."

Cầm Tâm tự nhiên gật đầu răm rắp, Cầm Tâm hầu hạ bên người Hoắc Tiết thị rất nhiều năm, nàng còn lớn hơn Hoắc Trường Uyên 3 tuổi, mấy năm nay chứng kiến Hoắc Trường Uyên từ một thiếu niên trưởng thành thành một nam tử vĩ ngạn. Thỉnh thoảng Hoắc Tiết thị có vu vơ nói sẽ để nàng ra khỏi phủ, Cầm Tâm đều uyển chuyển từ chối, tâm nàng, vẫn luôn đặt trên người Hoắc Trường Uyên.

Cầm Tâm cùng Hoắc Tiết thị một bên khen Hoắc Trường Uyên, một bên chế nhạo phủ Nghi Xuân hầu, hai người đều vô cùng vui sướng. Hoắc Tiết thị vừa định chuyển đề tài, đột nhiên lại nhớ tới một chuyện:"Hôm nay sau khi Trình đại cô nương xé nát hôn thư, không biết tại sao Trường Uyên lại còn đuổi theo ra ngoài. Nó cũng thật là, loại nữ tử tâm cơ này có cái gì tốt, đáng giá để nó đuổi theo sao?"

"A, hầu gia còn chạy theo Đại tiểu thư Trình gia ra bên ngoài ạ?" Cầm Tâm tự nhiên sinh ra một loại cảm giác nguy hiểm, giác quan thứ sáu của nữ nhiên luôn rất chuẩn, nàng có cảm giác, Hoắc Trường Uyên đối với Trình đại tiểu thư, có thể là không như bọn họ nghĩ.

Hoắc Tiết thị đối với chuyện Hoắc Trường Uyên chạy theo Trình Du Cẩn ra ngoài vẫn luôn canh cánh trong lòng, Cầm Tâm cũng vô cùng cảnh giác. Cầm Tâm tùy tiện khuyến khích hai câu, Hoắc Tiết thị liền thuận theo trái tim, kêu người gọi Hoắc Trường Uyên từ khu luyện võ tới.

Hoắc Trường Uyên một đầu mô hôi nóng từ bên ngoài tiến vào, hắn vốn tưởng rằng có việc gì gấp, kết quả nghe Hoắc Tiết thị nói xong, Hoắc Trường Uyên hung hăng nhíu nhíu mày:"Mẫu thân, người gọi con về, là vì một chuyện nhỏ như thế này?"

"Đây đâu phải là chuyện nhỏ!" Hoắc Tiết thị bất mãn, cầm khăn nói:"Trình đại tiểu thư kia tâm cơ thâm trầm, không phải người lương thiện gì, về sau con không thể tới gần nàng ta, nhỡ bị nàng ta để ý, cũng không thoát được đâu."

Ở trong mắt Hoắc Tiết thị, đại khái nữ tử khắp thiên hạ đều muốn quấn lấy nhi tử bà. Bên miệng Hoắc Trường Uyên hiện ra một tia cười khổ, Trình Du Cẩn nịnh bợ hắn? Hắn nhớ tới một cái tát không lưu tình chút nào kia của Trình Du Cẩn, không có lời nào để nói.

Hoắc Tiết thị hỏi:"Trường Uyên, sau khi nàng ta quyến rũ con ra bên ngoài, còn nói cái gì với con đúng không? Con cứ nói với nương."

Trong lòng Hoắc Trường Uyên tự dưng không vui, hắn đã 20 tuổi rồi, hắn nói chuyện riêng với vị hôn thê cũ, còn mách lẻo với mẫu thân thì ra thể thống gì? Hơn nữa, Hoắc Trường Uyên cũng không hiểu sao không muốn kể cho mẫu thân nghe về chuyện của Trình Du Cẩn, phảng phất như đây là một bí mật, hắn cũng không muốn bị người khác biết.

Đáy lòng Hoắc Trường Uyên mơ hồ sinh ra cảm giác không thoải mái, nhưng rất nhanh liền biến mất, phảng phất như không xảy ra chuyện gì, Hoắc Trường Uyên cũng không cảm thấy mình oán hận mẫu thân. Hắn đáp cho có lệ:"Không có gì, đây là chuyện của con, nương không cần hỏi."

Hoắc Tiết thị vò chặt lấy tấm khăn, một loại cảm giác nhi tử có nguy cơ bị cướp đi nảy lên trong lòng. Nhưng bà rất nhanh che giấu đi, cười cười, nói:"Được, Trường Uyên nói không hỏi, vậy nương sẽ không hỏi. Ai, đều tại phụ thân con đi quá sớm, một quả phụ như ta lại không thể ra cửa, đành phải trì hoãn chuyện hôn sự của con, sau đó con lại ra chiến trường, khó mà có thể gặp gỡ cô nương nào, chờ đến bây giờ, con cũng đã 20, việc hôn nhân lại vẫn không ra đâu. Nếu như ta có thể tính toán chuyện này sớm hơn, sẽ không đến nỗi để con đến tuổi này rồi còn chưa lập gia thất, còn suýt nữa rước phải Đại cô nương Trình gia. Trường Uyên con yên tâm, mấy ngày nay nương đã nhờ người hỏi thăm, tìm cho con một tiểu thư cao quý hiền thục, một hiền thê không kiêu ngạo đố kị với ai."

Nghe được chuyện làm mai, Hoắc Trường Uyên nhíu nhíu mày, nói:"Nương, sao hôm nay nương không nói với Trình gia chuyện con muốn cưới Mặc Nhi?"

Hoắc Tiết thị cùng Cầm Tâm đều vô cùng hoảng sợ:"Cái gì?"

Mày Hoắc Trường Uyên càng nhíu chặt lại:"Sáng sớm hôm nay con đã nói qua với nương, nương không có chú ý sao?"

Hoắc Tiết thị thật đúng là không chú ý, khi nó bà nghe thấy Hoắc Trường Uyên muốn từ hôn, toàn bộ tâm tư đều bị hấp dẫn bởi chuyện đó, sao có thể nghe thấy Hoắc Trường Uyên thuận miệng nói câu muốn cưới Trình Du Mặc. Trong lòng Hoắc Tiết thị không vui, nữ tử trong kinh thành chết hết rồi à, sao Trường Uyên lại nhìn trúng Trình gia, chọn cả chị lẫn em thế này.

Còn chưa gặp mặt, ấn tượng của Hoắc Tiết thị với Trình Du Mặc đã không tốt. Con trai của bà không sai, nhất định là con hồ ly tinh kia đã rót mê hồn canh cho Trường Uyên, lừa gạt Trường Uyên từ hôn để cưới nàng.

Trong lòng Hoắc Tiết thị không vui, nhưng bà vẫn ra vẻ là một mẫu thân nhân từ với Hoắc Trường Uyên, cười nói:"Trường Uyên con yên tâm, chuyện Trình gia nương sẽ nói sau, con chỉ cần an tâm giải quyết chuyện trên triều là được."

Hoắc Trường Uyên rất tin tưởng mẫu thân mình, Hoắc Tiết thị vừa nói như vậy, hắn liền yên tâm. Rõ ràng chính mình nói là Trình Du Mặc, trước mắt Hoắc Trường Uyên lại bất giác hiện khuôn mặt của Trình Du Cẩn.

Trong sơn động hôm ấy, liếc mắt một cái, kinh tâm động phách, phảng phất giống như thiên nhân. Ngay cả hôm nay nàng gạt tay hắn ra, một đôi mắt như họa bị lửa giận châm đến đen bóng, đẹp không thể tưởng tượng được.

Hoắc Trường Uyên đột nhiên ý thức được bản thân xuất thần, hắn phát hiện mình lại nghĩ đến nữ tử rắn rết kia, trong lòng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Nhưng mà lý trí nói dừng lại, đầu óc lại không chịu khống chế, Hoắc Trường Uyên không khỏi nhớ tới cảnh nhìn thấy hôm nay, một nam tử khác đứng cạnh Trình Du Cẩn.

Nàng gọi hắn là Cửu thúc.

Hoắc Trường Uyên hỏi:"Nương, nương biết lai lịch của nam tử đứng thứ chín trong Trình gia không?"

"Chín?" Hoắc Tiết thị ngẩn người, vừa định hỏi Trình gia làm gì có người thứ chín, bất thình lình lại nhớ tới một đoạn chuyện xưa.

Sắc mặt Hoắc Tiết thị biến đổi, nói:"Cửu gia Trình gia, ta thật sự có biết một chút. Hắn là con riêng, mẹ đẻ hắn cùng ta còn có chút duyên làm người thân."

Hoắc Trường Uyên thực sự có chút ngạc nhiên:"Cái gì?"

"Mẹ đẻ hắn cũng họ Tiết, trước khi Tiết gia xảy ra chuyện, ta cũng có gặp qua nàng một hai lần, chẳng qua là cũng không thân. Sau đó Tiết gia bị lưu đày, nàng vừa vặn chưa lấy chồng, nhưng vẫn là nữ nhi của Tiết gia, liền phải đi theo cha mẹ ra biên cương. Ta sợ bị liên lụy đến nhà bọn họ, nhiều năm như vậy cũng không tìm kiếm nàng, không nghĩ 20 năm sau, thế nhưng lại gặp được nàng ở kinh thành." Hoắc Tiết thị nhìn thần sắc của Hoắc Trường Uyên, gật đầu:"Không sai, khi đó nàng đã trở thành vợ lẽ của Nghi Xuân hầu, sinh được một nhi tử 6 tuổi, đặt tên Trình Nguyên Cảnh. Thật là chuyện đời khó đoán, một đứa con riêng như vậy, lại cũng có thể đi đỗ tiến sĩ, thay hình đổi dạng. Tuy nói con riêng thì sẽ không có nhiều tiền đồ, nhưng trên triều đình thân được một người chính là nhiều thêm một cánh tay, con đừng ngại tiếp xúc với hắn thêm vài lần."

Trong lòng Hoắc Trường Uyên cực kỳ ngoài ý muốn, khí thế uy nghiêm của Trình Nguyên Cảnh vô cùng tự nhiên, nói là Vương gia nào đó hắn cũng tin, không ngờ, thế nhưng lại là một đứa con riêng.

Hoắc Trường Uyên sinh ra chút không để bụng, tức giận trong lòng tự nhiên cũng tan. Hắn gật gật đầu, nói:"Nương yên tâm, con sẽ giữ mặt mũi cho người, có cơ hội con sẽ dìu dắt hắn."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi